Đậu xe vào bãi đâu vào đấy xong, chúng tôi cùng leo lên lầu 4.
Đi tới trước cửa nhà, tôi đột nhiên nhớ ra một vấn đề vô cùng nghiêm trọng, lập tức quay ra sau nhìn Mộ Thừa Hòa.
“Còn có việc khác?”
“Em….” Tôi muốn nói, thầy ơi, em thay đổi ý định rồi. Nhưng, còn kịp không?
“Chờ em một phút.”
Nói xong tôi bỏ lại anh ấy ở ngoài cửa, tự mình chạy vào trong, dùng tốc độ của siêu nhân dọn hết quần áo ngủ, áo ngực, đồ sạc pin trên sopha, sau đó là sữa rửa mặt, tạp chí, thức ăn vặt trên bàn, mang hết vào phòng ngủ, rồi mới ra mở cửa mời anh ấy vào.
Mộ Thừa Hòa nhìn quanh một vòng, rồi cười cười mà nói: “Cũng không tệ, sạch sẽ hơn trong tưởng tượng.”
Mặt của tôi tối sầm lại, tôi dám cá chắc chắn hắn đang cười thầm trong lòng.
Và cuối cùng là, hắn thì ngồi trên sopha thổi máy lạnh xem tivi, còn tôi thì vùi đầu trong bếp nấu nướng. Tôi vừa vo gạo vừa nhìn Mộ Thừa Hòa đang ngồi ngoài phòng khách bằng ánh mắt ai oán, trong lòng chỉ có một cảm giác – Hối hận! Hối hận vì sao hắn mời tôi ăn tôi không đi, còn tự mình đề nghị sẽ làm cho hắn ăn?
Trên bàn ăn là chai Vodka do hắn mang đến, nhìn nó mà tôi chỉ có thể nuốt nước dãi.
Một lúc sau, chính ngay khi tôi đang làm khoai tây chiên thì nghe thấy hắn hỏi: “Có cần giúp đỡ không?”
“Không cần, còn một món cánh gà chiên nữa là xong rồi.”
“Nhiều món vậy à.” Hắn nhìn nhìn, “Không ngờ em biết nấu ăn thật.”
“Trước đây mẹ đi làm, ba thì lái xe, một ngày ba bữa đều do em tự nấu hết, các món ăn bình dân thế này không làm khó được em đâu, nhưng nếu là món phức tạp hơn thì em chịu thua.”
Mộ Thừa Hòa đi luôn vào bếp, hỏi tôi: “Có rượu đỏ không?”
“Có chứ. Để làm gì?”
“Món tiếp theo, để tôi làm cho em ăn.”
Nói xong anh ấy liền lấy chiếc tạp dề hình hoa hướng dương treo trên tường xuống mặc vào người, rồi rửa tay, rửa cánh gà, để cho ráo nước, sau đó quay lại hỏi tôi: “Có bơ không?”
Tôi còn đang thẫn thờ trước một loạt những hành động đó, thật sự không mấy quen, vì vậy mà phải đến một lúc lâu sau tôi mới trả lời: “Không có.”
“Sữa bò cũng được.”
“Sữa bò có!”
“Tương cà?”
“Có.”
Chuẩn bị xong mọi thứ thì tôi đứng ở một bên nhìn anh ấy dùng các nguyên liệu đó ướp cánh gà.
“Thầy định làm món gì?”
“Cánh gà hầm rượu đỏ.”
“Cánh gà cũng có thể làm chung với sữa bò và rượu đỏ sao?”
“Cách làm của Nga.” Tiếp đó, anh ấy bổ sung thêm một câu: “Tôi thấy thông thường trẻ con đều thích ăn món này.”
“………”
“Em có một người bạn, nó có đứa con, năm nay cũng đã 3 tuổi rồi.” Tôi nói.
“Hở….” Anh ấy hơi khựng lại, “Bao nhiêu?”
“Ba tuổi.” Tôi giơ ngón tay ra trước mặt anh ấy, “Là bạn học thời phổ thông, thi tốt nghiệp xong là bạn ấy về quê đổi hộ khẩu rồi kết hôn luôn. Trong kỳ nghỉ đông năm hai tụi em có một buổi họp lớp, bạn ấy dắt con trai theo, bảo nó gọi tụi em là dì, thiệt tình, làm tụi em hết hồn.”
Mộ Thừa Hòa cười một cái, không nói gì, chỉ mở bếp lò lên.
“Chắc chắn là thầy cũng từng gặp phải chuyện như thế.” Tôi nói.
“Bạn học lúc trước đều lớn hơn tôi.” Anh ấy nói, “Bây giờ đa phần đều đã sinh con đẻ cái rồi.”
“Phải chăng trong số đó cũng có những bạn học nữ khiến thầy phải tiêu hao tinh thần?” Tôi hỏi với vẻ mặt xảo huyệt.
“Một, hai người.” Thật không ngờ lại dám thành thật trả lời!
“Hả?” Tôi kinh ngạc, “Có thật sao?”
“Nhưng người ta không để ý tôi, lúc ấy tôi nhỏ hơn họ đến mấy tuổi.”
“Ồ.” Tôi gật đầu đầy ý vị, đúc kết ra rằng, “Hóa ra thầy thích người lớn tuổi hơn mình.”
Mộ Thừa Hòa mỉm cười lắc đầu, nhìn như là mất công mở miệng biện cãi nhiều với tôi vậy.
Công tắc nồi cơm điện bật lên, tôi rút dây ra, xới cơm, sau đó ra ngoài bày sẵn chén đũa.
Đúng lúc này, Lưu Khải gọi đến.
“Ăn chưa?” Lưu Khải hỏi.
“Chuẩn bị ăn.”
“Hỏi thăm thầy Mộ thay anh.”
“Ừm.”
Không hiểu tại sao, tôi đã giấu không nói cho cậu ấy biết tôi và Mộ Thừa Hòa đang nấu ăn ở nhà.
Mộ Thừa Hòa bưng đĩa cánh gà hầm rượu ra đặt lên bàn, sau đó trở về nhà bếp cởi tạp dề. Cánh gà đó trông đỏ đỏ, rất thơm. Thế là, tôi thừa cơ định bóc một miếng lên ăn, ngờ đâu nóng quá, liền vội vàng rút tay lại rồi nhanh chóng để vào miệng nút.
Ngọt lắm! Rất khiêu khích!
Đợi anh ấy ngồi vào bàn, tôi hỏi: “Có muốn uống rượu không?”
“Em có thể uống một chút, tôi không uống.”
Tôi cười hì hì, liền chạy đi lấy ly. Vừa vào bếp thì điện thoại reo lên, thế là lại quay trở ra nghe điện thoại.
“Alô?” Tôi nói.
“Đồng Đồng.” Là mẹ tôi.
“Mẹ.”
“Con đang ở đâu?”
“Ở nhà.”
“Đồng Đồng, Trần Nghiên chết rồi.”
Tôi sững cả người, hỏi lại: “Trần Nghiên? Không thể nào!”
Chỉ nghe trong đầu đùng lên một tiếng.
“Sao lại như thế được? Mấy hôm trước bạn ấy còn nhắn tin cho con. Chẳng phải sáng nay mẹ cũng nói về bạn ấy sao?”
“Tối hôm qua đã phát hiện nó mất tích, lúc nãy đã tìm lại được, nó…..” Mẹ không nói tiếp nữa, thay vào đó là: “Nếu con có thời gian thì qua đây một chuyến đi.”
Tôi gác máy mà trong lòng không suy nghĩ được gì, chỉ quay lại nhìn Mộ Thừa Hòa, và rồi tôi vừa giải thích mọi chuyện vừa tìm chứng minh thư, lấy đồ sạc pin, thu dọn quần áo. Mộ Thừa Hòa đặt đũa xuống, ngồi trên ghế, lặng lẽ nhìn tôi bận rộn. Cuối cùng, chỉ nói một câu: “Tôi đi với em.”
Đến khi chúng tôi cùng ngồi lên xe khách đến thành B thì đã là 4 giờ chiều. Vé của chúng tôi là 17, 18, nhưng không ngờ hai chỗ ngồi lại không kề nhau. Mộ Thừa Hòa đến nói vài lời với người phụ nữ lớn tuổi, và dễ dàng xin đổi được chỗ ngồi.
Người phụ nữ ấy nhìn tôi rồi lại nhìn Mộ Thừa Hòa, cười cười nói: “Hai cháu là bạn học à, nghỉ hè rồi nên cùng về nhà phải không?”
Tâm trạng của tôi không tốt nên không đáp lời. Mộ Thừa Hòa thì chỉ cười, không khẳng định cũng không phủ nhận. Tôi phát hiện rằng khi không muốn nói chuyện với đối phương, anh ấy chỉ cần cười với người đó một cái là được, quả thật là một phương pháp hay.
Vừa chạy vào đường cao tốc, tài xế bắt đầu mở phim lên. Hai chúng tôi đều không đọc tạp chí trên xe, chỗ ngồi lại cách tivi quá xa, thế nên chỉ còn cách nhìn ra cảnh vật đang vút nhanh bên ngoài cửa sổ. Tôi im lặng, anh ấy cũng im lặng.
Xe vòng qua đường cao tốc, chạy qua cầu vượt, cảnh vật chuyển sang hướng khác. Ánh mặt trời chói chang rọi vào cửa sổ bên phía chúng tôi làm tôi không thể không kéo rèm cửa lại.
Ngồi yên một chỗ khiến tôi cảm thấy khó chịu, tôi tựa đầu vào tấm kính cửa sổ, xe vẫn đang chạy, lâu lâu lại bị xóc một cái. Dưới sự dao động “nhịp nhàng” như thế, tôi bất giác đi vào giấc ngủ. Mơ mơ hồ hồ, giấc ngủ cũng không yên lành, chỉ cảm thấy có người đã tắt máy lạnh trên đỉnh đầu của tôi, còn khẽ đặt đầu tôi lên bờ vai của người đó.
Tôi mở mắt ra, phát hiện đây không phải là giấc mộng, tôi đích thật đang dựa trên người của Mộ Thừa Hòa. Anh ấy rất gầy, bờ vai không có thớ thịt thừa nào, tựa trên đó cũng không mấy êm ái. Nhưng rồi sau khi do dự một lúc, tôi vẫn quyết định duy trì tư thế này.
Anh ấy không động đậy. Tôi cũng không dám nhúc nhích.
Tôi sợ. Nếu để phát ra bất kỳ một động tĩnh nhỏ nào thì sẽ làm anh ấy phát hiện tôi đã tỉnh.
Không biết xe đã lại chạy được bao nhiêu cây số, tôi không nhìn được màn hình, chỉ có thể nghe nội dung của phim, chỉ biết, nam chính trong lần tỏ tình đầu tiên đã bị nữ chính từ chối.
Cổ của tôi mỏi quá, cuối cùng cũng không giữ được tư thế ấy nữa, rời khỏi bờ vai của Mộ Thừa Hòa, tôi mới phát hiện thật ra anh ấy đã ngủ rồi. Anh ấy ngã đầu ra phía sau, mím chặt bờ môi, dường như vì muốn để tôi có thể ngủ thoải mái trên bờ vai của mình, anh ấy đã ngồi rất thấp. Tay phải cầm điện thoại, tay trái đặt trên chân, năm ngón nắm chặt, lòng bàn tay để ngửa lên trên.
Thỉnh thoảng xe lại bị xóc, mỗi xóc một cái, bàn tay trên đầu gối của anh ấy sẽ lại tụt xuống một chút. Nó từ từ tụt xuống, đến cuối cùng khi nó rơi hẳn xuống ghế là vừa đúng chạm vào tay tôi.
Tôi thừa nhận, lúc nãy tôi đã cố ý để tay của mình ở chính giữa hai người, ngồi ôm cây đợi thỏ chờ nó rơi xuống tay tôi. Nhưng đến khi hai tay đã chạm vào nhau, tôi lại giật bắn người lên, hoang mang rút tay lại. Trong buồng xe máy lạnh, tay của anh ấy có hơi mát, trái lại tay tôi lại nóng hổi.
Tôi không khỏi ngồi tự mắng nhiếc mình, đã hẹn hò với Lưu Khải rồi lại còn ôm mộng tưởng với Mộ Thừa Hòa. Nghĩ vậy, tôi lấy điện thoại ra nhắn tin cho Lưu Khải, nói với cậu ấy tôi có việc phải đến chỗ mẹ tôi một chuyến.
Không biết có phải vì cử động của tôi đã làm Mộ Thừa Hòa thức giấc hay không. Anh ấy nhìn vào đồng hồ đeo tay rồi rất tự nhiên mà thu bàn tay vừa chạm vào tay tôi lúc nãy trở về đầu gối.
Mấy phút sau, Lưu Khải trả lời tin nhắn cho tôi.
“Việc gấp gì?”
“Con gái của đồng nghiệp của mẹ em vừa qua đời, em qua đó.”
“Vậy em nhớ cẩn thận.”
Nhìn dòng chữ ấy một lúc, tôi ấn nút trở về. Tôi không biết người khác hẹn hò có giống như hai chúng tôi hay không. Ban đầu chấp nhận Lưu Khải là vì tôi ích kỷ, tôi muốn mượn cậu ấy để quên đi Mộ Thừa Hòa, sau đó Lưu Khải đối xử tốt với tôi, tôi cũng an tâm mà qua lại với cậu ấy, thậm chí công khai quan hệ của chúng tôi. Khi ở bên cậu ấy, tôi rất an tâm, tôi cảm thấy cậu ấy tốt với mình thì mình nên chấp nhận. Đồng thời cũng cho rằng những tình yêu cảm động trời đất ở trong sách, ở trên phim chỉ là những thủ đoạn nghệ thuật để lấy nước mắt và tiền tài của người xem, tình yêu trong hiện thực là phải như tôi và Lưu Khải vậy: bình dị, có thời gian thì cùng ăn cơm dạo phố, khi bận rộn thì mạnh ai nấy làm việc của mình, mấy ngày không gặp nhau cũng không nhớ nhung hay cảm thấy trong lòng trống trải.
Tôi thậm chí còn cảm thấy thiện cảm mà tôi đối với Mộ Thừa Hòa chỉ là sự si mê và theo đuổi ngây ngô của thời niên thiếu, đợi khi có Lưu Khải rồi, tôi chắc chắn sẽ quên anh ấy. Nhưng, lúc nãy, trong giây phút chạm phải tay của Mộ Thừa Hòa, tôi cảm tưởng như mình bị con rắn độc cắn một cái thật đau, và …. không biết phải làm thế nào.
“Thầy Mộ.” Tôi gọi nhỏ, thế nhưng người đàn ông cầm báo đang đứng giữa đường đi ở dãy ngồi trước vẫn đã nghe thấy lời xưng hô này, ông ấy quay lại nhìn chúng tôi với ánh mắt tò mò.
“Hmm?” Mộ Thừa Hòa đáp.
“Hình như đã đi được hơn nửa đường rồi.” Tôi vội thay đổi cách nói chuyện. Thật ra thì tôi muốn hỏi, lỡ như đến đó rồi, tôi phải giới thiệu với mẹ tôi như thế nào, nói thầy là thầy của tôi, hay là bạn của tôi? Song ánh mắt của người đó đã làm tôi nhất thời không biết phải mở lời ra sao.
“Chắc khoảng 8 giờ sẽ đến nơi.” Anh ấy nhận ra được gì đó nên bổ sung thêm, “Đợi khi đưa em đến đó, tôi sẽ về thành A.”
“Thầy Mộ…..” Tôi lại gọi.
Anh ấy quay sang nhìn tôi.
“Cám ơn thầy.” Tôi nói.
Ngay cả Lưu Khải cũng không nghĩ đến việc phải đến đây với tôi, vậy mà anh ấy lại không một chút do dự.
Mộ Thừa Hòa cười, “Mỗi lần em nói cám ơn, nét mặt đều rất nghiêm túc.”