đạc bị tôi dọn thành hai túi lớn, để ngoài cửa, sau đó tôi mang giày. Mộ Thừa Hòa ngồi yên nhìn tôi làm tất cả những việc này, cuối cùng đi tới, cúi xuống xách đồ giúp tôi. Tôi muốn giựt lại, nhưng anh ấy không buông tay. Sau một lúc cố chấp của tôi, anh ấy đã chịu thua.
Ngay khi cánh cửa vừa mở ra, tay của anh ấy nhanh chóng đẩy sầm cửa lại, chỉ nghe “Rầm” một cái, cửa lại bị khóa.
Sự biến hóa đột ngột này làm tôi có hơi ngỡ ngàng. Mắt của anh ấy lộ cơn thịnh nộ, bờ môi bím chặt, mang tai đỏ chót. Lần đầu tiên nhìn thấy anh ấy giận như thế, càng không ngờ đối tượng anh ấy nổi giận lại là tôi.
Tôi nói: “Em sẽ biến mất ngay, không làm phiền thầy nữa đâu!”
Anh ấy chợt hỏi: “Tiết Đồng, rốt cuộc em muốn anh làm sao chứ?”
Tôi sững sờ.
Cho dù anh ấy có nổi nóng thì cũng đâu thể không nói lý lẽ như vậy chứ đúng không?
Tôi phản bác lại: “Làm sao gì? Người muốn em đi là thầy! Người hôn em trước là thầy! Sau đó người bỏ mặc em cũng là thầy! Suốt ngày tránh mặt em cũng vẫn là thầy! Nhìn em thêm một giây cũng như sẽ nổi hột lẹo, cũng là thầy!”
Tôi càng nói càng bất bình, cuối cùng kêu cả họ lẫn tên anh ấy ra: “Mộ Thừa Hòa! Em còn muốn hỏi, rốt cuộc anh muốn thế nào?”
Anh ấy bị khựng vì những lời của tôi, nét giận trên mặt bị thay thế bằng một cảm xúc khác, “Anh…..” vẫn không có lời tiếp theo.
Tôi xua tay, hất tay anh ấy ra và nói: “Em đi đây.” Sau đó quay người đi mở cửa.
Lần này, hành động của anh ấy còn nhanh hơn ban nãy, bàn tay nhanh chóng ngăn chặn cử động của tôi, sau đó dùng cả thân người áp sát vào tôi, rồi hôn tôi, răng của anh ấy va chạm mạnh vào môi của tôi, rất đau. Tôi muốn tránh đi chỗ khác, nhưng bị anh ấy giữ chặt cằm, không thể động đậy. Càng giãy giụa thì anh ấy càng tiến gần, mãi tới giây phút này, tôi mới biết sức lực của một người đàn ông lại có thể mạnh hơn phụ nữ nhiều đến thế.
Hơi thở cùng với nụ hôn của anh ấy lấp đầy cả thế giới của tôi, mạnh mẽ và cuồng nhiệt. Khác hẳn nụ hôn đầu tiên, thậm chí khác hẳn Mộ Thừa Hòa của ngày thường, khí thế ấy cơ hồ khiến tôi muốn ngất xỉu.
Thời gian dường như đã ngưng đọng.
Không biết đã trải qua bao lâu, anh ấy buông tôi ra, song mặt vẫn đối mặt, mũi vẫn đối mũi. Môi của tôi đỏ tươi, tôi nhìn thẳng vào anh ấy, không tỏ chút cảm xúc nào. Anh ấy cũng vậy. Cứ thế, chúng tôi nhìn nhau rất lâu, đến khi hơi thở của cả hai đều trở lại bình thường, tôi không nhịn được nữa, cười “phụt ~” ra.
(4)
Mộ Thừa Hòa không cười. Thần sắc của anh ấy đã trở lại như thường, mang tai cũng dần hết đỏ, nước da đã đen hơn một chút so với trước khi chúng tôi đi biển, song vẫn không hề che lấp nét thông minh lanh lợi trên gương mặt ấy.
Anh ấy kéo tôi vào lòng: “Đừng đi. Em đi rồi, anh sẽ không có dũng khí ở lại đây nữa.”
Một câu nói đơn giản vậy thôi, nhưng lại như nhụy hoa rắt đầy trong không khí, dần dần lan tỏa, khiến cả thân tâm tôi mềm nhũn. Tôi nhận lời anh ấy.
Buổi trưa hôm đó, Mộ Thừa Hòa giống như đứa trẻ vậy, ngồi nhìn tôi moi rỗng hai túi hành lý, xếp chúng trở lại vị trí cũ. Người có IQ cao không có nghĩa EQ cũng sẽ cao, xem ra các nhà tâm lý đều là chân lý.
Mùa nghỉ hè là thời gian để đào tạo và huấn luyện cho giáo viên mới. Cái được gọi là huấn luyện ở đây chính là họp, giáo viên trong bộ phận nhân sự phân công nhau mỗi người một đề tài, mỗi đề tài kéo dài một đến hai ngày, cơ bản là nói về chế độ quy chương của nhà trường, và chúng tôi thì chỉ có việc ghi chú lại.
Vì là học viện hạng B, do đó trường không nằm ở khu Tây, cũng không ở cơ sở chính, mà là lấy địa chỉ của một trường trung cấp cũ. Chỉ trách tôi nhất thời mềm lòng, bị Mộ Thừa Hòa mê hoặc nhận lời anh ấy ở lại, khiến cho giờ đây mỗi ngày đều phải ra cửa sớm hơn một tiếng, cũng may xung quanh đây có nhiều tuyến tàu điện ngầm, nếu không với cái thời tiết oi bức thế này, tôi nghĩ tôi sẽ chết trên đường mà thôi. Chỗ ở trong ký túc xá ấy, bây giờ trở thành chỗ nghỉ trưa của tôi.
Người bạn cùng phòng cũng là một giáo viên mới vào năm nay, tên Trương Lệ Lệ, vừa tốt nghiệp thì cô ấy đã ký hợp đồng ở lại trường, do đó biết rõ về ngôi trường này hơn tôi.
Cô ấy nói: “Giáo viên ở đây ưu ái tôi lắm, công việc cũng dễ dàng hơn.”
“Mới đây đã quen hết rồi sao?”
“Tôi chưa nói với cô sao? Tôi tốt nghiệp tại trường này mà, tuy chỉ là một học viện hạng B, nhưng nói thế nào cũng là mang danh Đại học A, đúng không?”
“Ồ.”
“Cô Tiết, cô tốt nghiệp trường nào?”
“Đại học A.”
“Hệ chính quy?”
“Hệ chính quy.” Tôi vừa ghi chú vừa trả lời.
Mặt của Trương Lệ Lệ biến sắc, nhưng rồi cô ấy cười nói: “Bởi mới nói công việc bây giờ không dễ tìm, dù là trường gì đi nữa, thi được trường đại học danh giá thế nào đi nữa, tốt nghiệp ra rồi ai cũng như ai thôi.”
Tôi biết, cô ấy đang ám chỉ tôi và cô ấy cũng chỉ cùng một đường.
Hôm sau vào họp, cô ấy lại ngồi kế tôi. Nội dung buổi họp hôm đó là “Làm sao để xử lý tốt và đúng đắn quan hệ giữa thầy và trò.” Thầy Nghệ – người phụ trách đề tài hôm nay – hỏi: “Các thầy cô cho rằng phải xử lý như thế nào về quan hệ thầy trò?”
Trương Lệ Lệ nói nhỏ: “Tiết Đồng, thầy Lý ấy đẹp trai chứ.”
“Ừm, cũng được.”
“Lúc trước thầy ấy dạy chúng tôi môn ‘Giáo dục tâm lý học’, cũng thương tôi lắm. Người ngồi bên cạnh trẻ hơn kia là thầy Nghệ, cũng tốt với tôi lắm, lúc trước khi còn học…..” Cô ấy lại bắt đầu chương trình khoe khoang của mình, nó không khỏi khơi lại kỷ niệm thời đại học của tôi, “Tiểu Nhật Ngữ” ấy từ sau khi bị câu “Yamete” của tôi chọc tức thì chẳng còn trở lại phòng chúng tôi nữa.
Cô này cũng vậy, chẳng qua chỉ muốn tôi ngưỡng mộ cô ta mà thôi.
Tiếc rằng tôi thật tình không ham muốn gì những điều này, nếu đổi lại là hai năm trước, tôi sẽ nói với cô ta: “Thật ra cũng chẳng có gì, thầy giáo đẹp trai phong độ, tài hoa kinh người trong truyền thuyết của Đại học A cũng thương tôi lắm, thương đến mức cưỡng hôn tôi hai lần, còn năn nỉ tôi ở chung nữa ấy chứ.”
Nhưng mấy hôm trước, Mộ Thừa Hòa đã bảo tôi phải giữ quan hệ tốt với đồng nghiệp, đừng suốt ngày đấu khẩu như khi còn đi học. Bởi thế, tôi nghe theo lời sư phụ, quay sang cười cười với Trương Lệ Lệ: “Vậy sao? Cô thật may mắn.”
Buổi tối về đến nhà, phát hiện tâm trạng của Mộ Thừa Hòa cực đẹp. Sáng nay anh ấy đã đi đua xe, nghe nói là do ban tổ chức xe đua cao cấp nào đó thực hiện cuộc du hành văn hóa toàn cầu, và thành phố A cũng ủng hộ vào việc này bằng cách tham gia một loạt các hoạt động, họ đã mời một số người đến lái thử, một người bạn của Mộ Thừa Hòa biết anh ấy thích xe nên cũng gọi điện bảo anh ấy tới.
Vừa rửa rau phụ tôi, anh ấy vừa kể lại những trải nghiệm sáng nay một cách phấn khởi, trông như một đứa trẻ đang báo cáo lại với phụ huynh chuyến đi chơi công viên cả ngày vậy.
“Anh tự lái?” Tôi hỏi.
“Ban đầu có tay đua chuyên nghiệp của Ý và Đức hướng dẫn chạy mẫu một vòng, sau đó mới tới anh tự lái.” Anh ấy nói, “Tiết Đồng, em biết không? Nó có thể vọt lên 100km/h chỉ trong 3 giây thôi.”
Nhìn vẻ mặt hưng phấn của anh ấy, tôi không nhịn được cười: “Lúc nãy anh nói đó là xe gì? Tên dài quá em nhớ không nổi.”
“Bugatti Veyron.”
“Xe cao cấp lắm ư? Hơn cả BMW?” Thật lòng tôi chỉ biết có hai hang xe hiệu là BMW và Mercedes-Benz thôi, à còn chiếc Hummer bi kịch của Bạch Lâm nữa.
“Cái đó phải xem ý thích của mỗi người rồi.”
“Vậy anh hãy đợi đấy, sau này em kiếm tiền mua cho anh một chiếc.”
“Được thôi.” Anh ấy cũng cười theo.
Khoai tây đã bị cho vào chảo dầu, chúng đang “xì xì xèo xèo” trong đó.
Khi thức ăn được bày ra xong, tôi ngồi đối diện với anh ấy, tiếp tục đề tài lúc nãy: “Và rồi thưa ông Mộ Thừa Hòa, tổng kết lại đi, cảm giác của anh thế nào khi lái thử?”
Anh ấy nhắm mắt lại, như đang hồi tưởng lại cảm giác ấy, ý cười lập tức xuất hiện trên bờ môi: “Như là đang bay lướt trên mặt đất.”
“Bay à? Em chưa đi máy bay bao giờ.”
“Vậy để tìm cơ hội nào đó chúng ta đặt vé máy bay, không đi đâu chơi hết, chỉ đi tham quan sân bay của các châu lục thôi, hết chỗ này thì đi chỗ khác, vòng quanh thế giới, cho em đi một lần thỏa thích luôn.”
Tôi cười khanh khách, “Anh tưởng em là vệ tinh nhân tạo sao?”
Khó khăn lắm mới chờ đến lúc thời tiết mát mẻ hơn, nhưng Mộ Thừa Hòa lại phải đi công tác. Anh ấy nói: “Anh không có ở đây thì em cũng đừng ở đây một mình, mấy ngày này em dọn đến ở chung ký túc xá với đồng nghiệp đi.”
“Ừm.”
Tiễn anh ấy đi xong, tôi về thu dọn đồ đạc rồi đến trường.
Trương Lệ Lệ hỏi: “Cãi nhau với bạn trai sao?”
“Không. Anh ấy đi công tác.” Không thể không phủ nhận, khi nghe từ ‘bạn trai’, lòng tôi thư thái vô cùng.
“Anh ta làm nghề gì?”
“Giáo viên.”
“Hai người cùng ngành?”
“Ừm.”
“Cùng ngành có cái hay, cũng có cái xấu.”
“Tại sao?”
“Thời gian làm việc giống nhau, lại có cùng đề tài, nhưng nếu đều là giáo viên thì chán lắm, thu nhập lại không cao, xem như sầu hết trong cùng một nồi canh rồi.”
“Vậy cô định tìm một người như thế nào?” Tôi hỏi.
“Không biết, tóm lại phải kiếm nhiều tiền hơn tôi.” Trương Lệ Lệ đáp.
“Ồ.”
“Cô đừng nói với tôi cô chưa từng có suy nghĩ này nhé. Bây giờ quen nhau đâu còn như khi học đại học, đâu phải ai nhiệt tình, ai đẹp trai, ai học giỏi thì thích người đó, thấy không hợp thì thay người khác. Bây giờ đi làm rồi, ta chỉ nên tìm những đối tượng có thể kết hôn thôi.”
Với tiêu chuẩn ấy, suy ra…. Trương Lệ Lệ chắc chắn sẽ không quen một người làm nghề nhà giáo rồi?
Thế tại sao Mộ Thừa Hòa lại thích tôi làm giáo viên đến vậy? Tuy anh ấy không nói ra, nhưng tôi biết trong long anh ấy chắc là mừng lắm.
“Thế nhưng…” Trương Lệ Lệ bổ sung, “Còn có một loại đàn ông, họ tuy năng lực tầm thường, nhưng họ có một người ba người mẹ tốt, loại người này cũng là nguồn tài nguyên khan hiếm.”
Chiều hôm đó, Trương Lệ Lệ trở về với gói bưu kiện từ dưới quê gửi lên. Cô ấy vừa vào cửa, phòng khách liền nồng nặc một mùi vị quái lạ.
Trương Lệ Lệ nấp vào nhà vệ sinh gọi điện thoại, giọng điệu bực dọc: “Đã bảo đừng gửi đến mà, đồng nghiệp nhìn thấy người nhà con gửi toàn những đồ dưới quê thế này, con mất mặt lắm!”
Tôi không quan tâm, tiếp tục đọc sách, lát sau cô ấy ra khỏi nhà vệ sinh, vứt cả gói bưu kiện vào sọt rác.
Tiếp đó, nhóm giáo viên mới ở cùng tầng gọi chúng tôi đi ăn tối chung. Trời nóng, uống bia hơi ướp lạnh, ăn lẩu, đúng là một thú vui cực đỉnh. Giữa tiếng huyên náo ồn ào như thế, tôi chợt nhớ đến Mộ Thừa Hòa, chỉ ngay sau 12 tiếng từ khi chia tay anh ấy.
Trương Lệ Lệ đùa giỡn với các giáo viên nam, tuy nhóm người này không nằm trong mục tiêu của cô ấy, song cũng không làm ảnh hưởng đến sự nhiệt tình của cô ấy đối với người khác phái. Tôi không thích loại phụ nữ thích tạo cảm giác mờ ám với phái nam, cũng không thích những người thích tự khoe khoang, càng không thích những người hiềm chê xuất thân của mình thậm chí là ba mẹ mình.