Hạ Lâm Đế quá hấp dẫn, quá mê người, Đào Khuynh biết rõ không nên phóng túng, không thể lơi là nhưng lại không đẩy được anh ra.
Một cái hôn không đủ, bọn họ muốn nhiều hơn!
Đào Khuynh bị anh hôn đầu óc choáng váng, không biết mình như thế nào đi theo về chỗ ở của anh, vừa vào cửa liền bị anh mang hướng về phòng ngủ.
"Hạ Lâm Đế, chờ một chút . . . " Cô dùng hai tay đẩy lồng ngực anh, ý đồ chống cự.
"Anh không chờ được." Hạ Lâm Đế đẩy cô ngã xuống giường, đôi mắt đen, sâu thẫm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của cô. Một dòng khí nóng chui vào trong cơ thể, anh biết rõ nó biểu hiện điều gì. Đây làdục vọngđối với cô. Anh muốn cô.
"Không thể như vậy, em không. . . . . . ưm. . . . . ." Lờicòn chưa dứt, thân thể cường tráng của anh liền đè lên, dùng môi mình trực tiếp chặn miệng cô.
Đáng ghét! Lần nào cũng là chiêu này, làm cô không có biện pháp cự tuyệt. Đào Khuynh mắt hạnh trợn tròn, dùng tay đánh vào lồng ngực của anh.
"Là em cam tâm tình nguyện theo anh về nhà, anh không có ép buộc em." Hạ Lâm Đế rời khỏi môi cô, bàn tay vuốt ve gò má mềm mại, nâng lên khóe môi, khẽ cười.
Đào Khuynh ảo não, "Em sai lầm rồi, buông em ra." Độ ấm trên thân thể anh mê người như vậy, cô bất tri bất giác bị hấp dẫn mới theo anh, bây giờ hối hận hình như đã muộn!
"Một câu sai lầm rồi liền muốn anh bỏ quasao? Có phải anh nên nghe lời thả emra không?" Anh nheo đôi mắt đen, bàn tay nắm lấy cằm của cô, ép buộc cô nhìn anh. "Anh thật lòng chỉ muốn một đáp án, tại sao em cứtrốn tránh trả lời?"
Lúc trước anh cứ như vậy thả cô đi, đổi lấy là cái gì? Câu nóichia tay không lý do và cả một năm dài nhung nhớ!
Vì để cô có thời gian bình ổn lại lòng mình, anh cố nhịn đauđểcô rời đi, nhưng cô đến tột cùng muốn anh đợi bao lâu? Anh đã không cách nào nhẫn nại nữa!
Khi cô kiên quyết rời đi thì có nghĩ tới cảm nhận của anh sao? Cái cảm giác bị người mình yêu tùy ý rời bỏ, thật vô cùng khó chịu.
Anh đã nghĩ cứ thế thoải máimà thả cô đi, vấn đề là anh không có biện pháp dứt bỏ phần tình cảm này.
Anh còn muốn hỏi! Cô tại sao có thể như vậy, thật vô tình, nói chia tay liền chia tay? Trong khi cô rõ ràng vẫn để ý anh.
Hôm nay anh xuất hiện trước mặt cô, ngoài việc muốn nghe cô giải thích, còn muốn xác nhận tình cảm của cô đối với anh.
Ánh mắt cô tha thiết rõ ràng không muốn xa rời anh, anh có muốn làm như không thấy cũng khó khăn, bảo anh làm sao có thể dễ dàng buông cô ra đây?
"Em trả lời nhiều lần rồi, là anh không tin." Đào Khuynh như cũ kiên trì với lý do trước đó.
"Đối với anh không có cảm giácsao?" Hạ Lâm Đế nhìn chằm chằm vẻ mặt chột dạ của cô, rồi mới mở miệng. "Cần anh cầm gương tới cho em soi không? Em thật không phải đang nói dối?"
Đào Khuynh khó chịu quay mặt đi, không dám nhìn thẳng ánh mắt của anh." Dù sao em nói cái gì thì anh đều không tin, lý do là gì còn quan trọng sao?"
"Lý do kia quá hoang đường, anh làm thế nào tin tưởng được?"
"Vậy anh rốt cuộc muốn em làm thế nào?" Cô cụp mắt, giọng nói thể hiện sự bất đắc dĩ.
Ban đầu cô lựa chọn không từ mà biệt, chính là sợ không hạ được quyết tâm cự tuyệt anh, vốn tưởng rằng một năm trôi qua, anh có thể quên đi, không ngờ anh vẫn không buông tha.
Cô từng cho là mình đủdứt khoát để buông xuống đoạn cảm tình này, không ngờ anh vừa xuất hiện, lập tức đem mọi cố gắng của cô hóa thành hư không, không chút khách khí phá vỡ lớp ngụy trang khó khăn lắm cô mới dựng lên kia. Lòng cô như cũ không cách nào kháng cự, mềm nhũn trước anh.
“Trở lại bên cạnh anh.”Đây mới là mục đích cuối cùng của Hạ Lâm Đế.
Đào Khuynh nhìn anh, môi run rẩy mím chặt. Nếu như có thể, cô cũng rất muốn làm như vậy. . . . . .
"Hiện tại không có lời nào để nói rồi hả ? Em thật quá ác độc." Anh cười khổ, khuôn mặt đột nhiên đanh lại: "Em đã không chịu nói thật, vậy cứ theo ý anh đi."
Cô thấy anh tức giận, hốt hoảng kêu lên, "Hạ Lâm Đế, anh rốt cuộc muốn làm cái gì?"
"Một năm không gặp, anh có rất nhiều thứ để làm với em." Anh lột áo sơ mi của cô ra, cô thét lên một tiếng, anh lẳng lặng đưa mắt nhìn da thịt trắng như tuyết trước ngực cô.
"Em...Em không cần. . . . . ." Khi Đào Khuynh bị ném lên giường thì sớm đã biết rõ anh muốn gì, nhưng bây giờ cô hối hận rồi! Cô lắc đầunguầy nguậy, đưa tay che kín ngực.
"Sợ sao?" Hạ Lâm Đế nhếch môi, kéo hai tay của cô ra, tiếp theo thô lỗ gạt đi nội y của cô.
"Không phải sợ, chỉ là không muốn cùng anh dây dưa không rõ." Đào Khuynh vội vã kéo cái mền che kính thân thể xoay người đưa lưng về phía anh.
Anh một tay ngăn cái mền, một tay kia giữ chặt hông của cô, mạnh mẽ lật người cô lại.
"Sợ rằng không như em mong muốn." Hạ Lâm Đế nhìn chăm chú vào cô. Giờ phút này cô bị anh đè dưới thân, tóc dài đen nhánh xõa tung trên gối, để lộ vẻ mặt điềm đạm đáng yêu, thật là mê người.
"Để. . . . . ." Hạ Lâm Đế cuối xuống hôn môi cô, bắt đầu vuốt ve thân thể trần trụi của cô, bàn tay xoa nắnhai luồng đẫy đà trước ngực cô, khiến cô phát ra tiếng rên rỉ.
"Không thể”Anh rời khỏi môi cô, môi lưỡi ướt át di chuyển đến hai bầu ngực đẫy đà no đủ, ngậm lấy nụ hoa mềm mại, dùng đầu lưỡi chà sát, trêu chọc.
Hành động của anhlàm khoái cảm trong cô gào thét, như nước lũ dâng cao, ào ạt tuông trào không cách nào kiềm chế,thân thể cô khẽ run. "Không. . . . . ."
"Tiểu Khuynh, anh rất nhớ em." Hạ Lâm Đế thầm thì nói, một tay kia đưa về phía bắp đùi của cô. "Em thì sao?"
"Em. . . . . . Không. . . . . ." Đào Khuynh đứt quãng rên rỉ, muốn khép lại hai chân, nhưng đã không kịp nữa.
Anh đưa mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn, gò má ửng hồng nhuốm màu tình dụccủa cô, bàn tay vuốt ve u huyệt giữa hai chân cô. "Thật bướng bỉnh." Khoái cảm từng trận đánh tới, cô không ngừng rên rỉ, không còn sức chống cự anh.
Thân hình cường trángcủa anh không ngừng ma sát thân thể mềm mại của cô, da thịt nóng bỏng đụng chạm,xúc cảm nhục dục, không khí ám muội làm cho cả hai đắm chìm trong cơn mê tình ái.
Hạ Lâm Đế dùng tay mở ra hai chân cô, vật nóng cháy dâng tràokhông chút do dự thúc vào,nhờ ái dịch bôi trơn một đường thông thuận, anhcường thế đoạt lấy cô, luật động mãnh liệtmột lần lại một lần đẩy tới làm cho cô nức nở kêu ra.
Cãi cọ, giằng co được thay thế bởi những nụ hôn nóng bỏng triền miên, tiếng rên rỉ mập mờ hoà cùngtiếng thở nặng nềvang vọng khắp phòng ngủ. . . . . .
***
Buổi sáng tinh mơ, Đào Khuynh ở trên giường tỉnh lại, nhớ tới chuyện xảy rađêm qua, không khỏi cảm thấy chán nản.
"Mình nhất định là điên rồi, tại sao có thể. . . . . ." Cô nhìn người đàn ông nằm bên cạnh, than nhẹ ra tiếng.
Hạ Lâm Đế chỉ cần một cái hôn liền câu đi toàn bộhồn của cô, cư nhiên ngay ngày đầu tiên gặp lại liền leo lên giường cùng anh lăn lộn!
Ban đầu cô phải hạ quyết tâm rất lớn mới rời khỏi anh được, một năm qua, thật vất vả mới đem phần tình cảm kiachôn kính, không ngờ vừa đụng phải anh, tất cả phòng bị liền nhanh chóng tan rã.
Hồi tưởng lại tình cảnh triền miên đêm qua, cô thật là muốn đào một cái hố chôn mình.
Cô trầm mê trong dịu dàng của anh, bởi vì nụ hôn cùng vuốt ve của anh mà lạc lối, hiện tại mới hiểu được, cô căn bản chưa bao giờ quên anh!
"Đào Khuynh, mày phải tỉnh táo lại. . . . . . Vì tốt cho anhấy, rời đi mới là đúng." Cô hít sâu một hơi, trấn định tâm tình đang rối loạn.
Chỉ cần không tái phạm là được! Nghĩ đến đây, cô lập tức bước xuống giườngcầm quần áo rơi lung tung trên sàn nhà mặc vào.
Khi cô cầm túi xách đặttrên bàn bên giường lên, đang muốn rời đi, một giọng nói khàn khàn vang lên khiến bước chân cô dừng lại.
"Lén lén lút lút rời đi đã trở thành thói quen của em rồi à?" Đào Khuynh lưng cứng đờ, không xoay người trả lời.
"Trời sắp sáng, em còn phải đi làm." Cái lý do này đúng làvớ vẩn! Lời vừa nói ra khỏi miệng, cô thật muốn cắn đứt đầu lưỡi mình.
"Không chào một tiếng đã muốn đi rồi, em gấp gáp đến vậy sao?" Hạ Lâm Đế ngồi dậy, miễn cưỡng giương mắt, "Vẫn muốn phủ nhận quan hệ với anh sao?"
Nghe vậy, cả người côchấn động.
"Quan hệ cái gì? Chỉ là cùng lên giường thôi." Cô quay đầu đối mặt anh.
Anh tùy ý lấy chăn che lại thân thể trần trụi, mơ hồ lộ ra lồng ngực bền chắc, cô không nhịn được nuốt xuống một ngụm nước miếng.
"Vẫn còn chưa xác định rõà?" Hạ Lâm Đế ngoắc tay, ý bảo cô bước tới gần.
Đào Khuynh sợ hãi, hốt hoảng quay ngược lại lùi xa mấy bước.
Anh nheo mắt lại, lạnh giọng mở miệng: "Em không tới đây, anh sẽ qua đó."
Cô trừng lớn tròng mắt, "Có lời gì trực tiếp nói như vậy là tốt rồi."
"Xem ra là muốn anh tự mình đi qua." Hạ Lâm Đế nâng lên khóe môi, vén chăn lên chuẩn bị bước xuống giường.
Cô liếc thấy hạ thân hùng vĩ của anh, lập tức đỏ bừng cả khuôn mặt.
"Để em tới!" Người đàn ông này thật là đáng ghét! Đào khuynh tâm không cam tình không nguyện đi đến trước người anh.
Đôi mày anh nhẹ nhếch lên, tùy ý lấy quần mặc vào, rồi trực tiếp cầm lấy hai tay cô.
"Nói, chúng ta bây giờ là quan hệ như thế nào?" Giọng anh khàn khan, trầm ấm vang lên giống như đang dụ hoặc cô, làm tim cô đập cuồng loạn.
"Em. . . . . . Không có ý định cùng anh hợp lại, xảy ra quan hệ chỉ là một lúc không kìm hãm được, là ngoài ý muốn." Cô cuối cùng không có váng đầu, vẫn kiên trì lập trường của mình.
"Thế nhưng đêm qua có người kêu yêu anh, còn muốn anh yêu, những thứ kia tất cả không tính là gì hết rồi hả ?" Hạ Lâm Đế kéo cô ngã ngồi trên đùi mình, đưa mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của cô.
Đào Khuynh nhớ lại đêm qua mình đã cỡ nào phóng đãng hướng anh cầu hoan, xấu hổ không dám nhìn anh. "Chớ nói. . . . . ."
"Cùng anh lên giường, thật chỉ là ngoài ý muốnsao?" Anh không quên phản ứng nhiệt tình của cô, nếu không phải yêu, cô sẽ không thể nào để cho anh làm bậy như thế.
Cô cúi đầu, quật cường nói: "Đó là tình dục quấy phá, khi đó, cái gì cũng có thể nói."
"Đó cũng là phản ứng chân thật nhất." Là không lừa được người.
"Không phải, em đã sớm nói không còn yêu anh!" Lần nữa bị anh dò xét, cô thật sự chống đỡ không được, thẹn quá hóa giận hô lên.
"Tiểu Khuynh, em khi nào là phụ nữ không yêu cũng sẽcùng người khác phát sinh quan hệ?” Hạ Lâm Đế mặt không chút thay đổi, nhẹ giọng hỏi cô.
"Bởi vì bị hấp dẫn, đó là phản ứng sinh lý mà bất kỳ người phụ nữ nào cũng có." Thừa dịp anh buông tay ra Đào Khuynh thật nhanh từ trên người anh rời đi. "Nếu như không phải anh, cũng . . . là người khác. . . . . . Đúng, tình một đêm cũng không có gì lạ."
"Không có gì lạ?" Hạ Lâm Đế nheo lại đôi mắt đen, giọng nói trở nên lạnh lùng.
"Dưới loại tình huống này, cho dù là người khác, em cũng sẽ như vậy . . ."
"Câm miệng." Cô cư nhiên ở trước mặt anh nhắc tới đàn ông khác! Anh liền giận dữ kêu lên.
Đào Khuynh sợ hết hồn, nhìn vào cặp mắt đen thẩm tràn đầy lửa giận kia, trong lòng căng thẳng.
"Hạ Lâm Đế. . . . . ." Hiếm khithấy bộ dạng tức giận như vậy của anh, đột nhiên, cô cảm thấy lỗ mũi đau xót.
"Em không phải loại phụ nữa này, đừng lừa anh,Đào Khuynh." Hạ Lâm Đế hoàn toàn bị sựngoan cố, cứng đầu của cô chọc giận, tâm tình vô cùng phức tạp.