n thoát khỏi anh, lại tự bôi đen mình. . . Cô làm như vậy là muốn khiến lòng anh khó chịu sao?
Rõ ràng là người dịu dàng, luôn suy nghĩ cho người khác, vì sao lại phải nói chuyện hại người hại mình như vậy? Đây không phải là Đào Khuynh mà anh biết!
Đào Khuynh biết mình nói ra lời hoang đường cỡ nào, đáy mắt hiện lên một tia áy náy, nhưng không có dũng khí mở miệng. Giờ khắc này, cô chỉ muốn chạy trốn thật xa!
Khi cô mở cửa phòng thì Hạ Lâm Đế mở miệng lần nữa.
"Vì tốt cho anh mới rời khỏi là có ý gì?"
Nghe vậy, sự khó chịu đâu đó tràn vào người cô, trong nháy mắt sắc mặt Đào Khuynh tái nhợt.
***
Công ty áo cưới Tô Nhã nằm ở một khu phố náo nhiệt trong nội thành, bên trong những chiếc tủ kínhtrong suốt lộ ra từng bộ từng bộ váy cưới màu trắng xinh đẹp, làm người đi đường không nhịn được phải ngoái đầu lại mấy lần.
Đào Khuynh đi vào công ty áo cưới, đầu tiên là liếc mắt nhìn những ma nơ canh mặc mấy mẫu áo cưới mới nhất, rồi mới đi vào bên trong. Đây là nơi cô làm việc, cô là một nhà thiết kế áo cưới, ba bộ áo cưới được trưng trước cửa hàng đều do một tay côthiết kế.
Tiến vào phòng làm việc, cô ngồi vào chỗ của mình nếm thử ly cafe vừa mới mua.
"Ai, bao giờ mới kết thúc chuyện này đây?" Đào Khuynh than nhẹ, nghĩ đến buổi sáng cùng Hạ Lâm Đế tranh cãi ầm ĩ một trận, trong lòng côbuồn bực đến tận bây giờ.
Cô không ngờ khi đó tự lảm nhảmlại bị anh nghe được, khi anh chất vấn ý tứ của câu nói kia, đầu cô hoàn toàn trống rỗng, cuối cùng lại qua loa lấy lý do gia thế hai người chênh lệch để lấp liếm rồi rời đi.
Bởi vì trong quá khứ thật sự bọn họ đã từng vì chuyện này mà tranh chấp, vì vậy Hạ Lâm Đế không tiếp tục hỏi nữa.
Lúc ấy cô thở phào nhẹ nhõm, nếu anh nắm lấy điểm này để truy vấn, có lẽ cô sẽ không chống đỡ được đem bí mật nói cho anh biết.
"Thật may là không có mất trí." Đào Khuynh thở dài, may mắn mình không có nhất thời tâm tình kích động mà nói ra.
Tình huống tranh chấp sáng sớm hôm nay cùng trong quá khứ rất giống nhau. Khi đó, cô vì muốn rời khỏi anh, mỗi ngày dùng chuyện vụn vặt cãi cọ với anh, có một lần tranh cãi ầm ĩ cô thừa dịp đòi chia tay, không chờ anh đáp lại liền tự tiện trốn ra nước ngoài.
Theo tính cách của anhchắc chắn sẽ không từ bỏ,nhưng đã qua một năm Hạ Lâm Đế hành động gì cũng không có, cô còn tưởng rằng anh đãbuông tha đoạn cảm tình này rồi.
Tất cả đều docô quá ngây thơ, một năm này cũng chỉ là anh tốt bụng cho cô thời giansuy nghĩ, chuyện cần đối mặt đúng là vẫn phải đối mặt.
Nhưng là, làm thế nào đối mặt đây?
Hạ Lâm Đế quá rõ ràng cá tính của cô, cô ngoài miệngnói đối với anh đã không còncảm giác, lại bị anh liếc một cái đã nhìn thấu cô nói láo, hai người nếu tiếp tục chạm mặt, anh sớm muộn gì cũng biết nguyên nhân cô muốn chia tay.
Anh dịu dàng như thế, nếu biết lý do chân chính khiến cô rời đi, anh tuyệt đối sẽ không bỏ mặc cô, nhưng cô không muốn trói chặt anh nha!
Cô tại sao lại vô dụng như vậy chứ? Anh vừa biểu hiệnmột chút dịu dàngcô liền tan rã phòng bị, đã thế còn hãm sâu trong sự hấp dẫn của anh, không cách nào tự kềm chế.
Cho tới nay, cô luôn ngưỡng mộ anh,lệ thuộc vào anh, đi theo bước chân của anh, cô chưa bao giờ là người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ. Vậy nên hôm nay cô mới có thể bị anh nắm mũi dẫn đi.
Cô có nên chạy trốn tiếp hay không đây? Vấn đề là anh sẽ thả cô đi sao? Đào Khuynh nhớ tới ánh mắt khăng khăng cố chấp của Hạ Lâm Đế khi đó, bất đắc dĩ thở dài.
"Sớm biết thế này nên nói rõ mọi chuyện cho Ngữ Yến, như vậy anh cũng sẽ không tìm được cô." Nếu ban đầu cô đem nỗi khổ tâm nói cho Ngữ Yến, Ngữ Yến quyết định không giúp anh, duyên phận bọn họ có phải hay không một năm trước đã chấm dứt đây?
Không, Hạ Lâm Đế không phải là người dễ dàng từ bỏ như vậy.
Vô luận cô trốn đi đâu, anh đều có biện pháp tìm được cô. . . . . . Cô nên đối mặt với anh, nhưng cô sợ hãi phải nói ra lý do chân chính, không thể làm gì khác hơn là bịa đặtlời hại người hại mình.
"Mình nên như thế nào đây?" Đào Khuynh nắm chặt ly cà phê trong tay, vẻ mặt mờ mịt.
Lúc này, một cô gái mặc đồ công sở đi tới.
"Đào Khuynh, có một vị khách muốn tìm chị thảo luận về mẫu áo cưới." Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy cô Vương bên lễ tân.
"Là khách hàng hẹn trước à?" Cô vội vã lên tinh thần, cầm lên tư liệu trên bàn hỏi.
"Không phải vậy. Tình huống của anh ta có chút đặc biệt. . . . . ." Cô Vươngnói xong liền nhìn về phía cửa.
Đào Khuynh theo tầm mắt của cô nhìn lại, vừa thấy người đang đi tới, nhất thời sửng sốt.
"Anh . . . . ." Trời ạ!
"Xin chào, tôi là Hạ Lâm Đế." Anh tới trước mặt hai cô gái, lộ ra nụ cười ưu nhã.
Cô Vươnglấy khuỷu tay đẩy Đào Khuynh một cái, nhỏ giọng nói: "Hạ tiên sinh thật có mị lựckinh người!" Khi anh vừa bước vàothì trong công ty tất cả các nữ nhân viên đều bị hấp dẫn!
Anh mặc một bộ tây trang rất vừa người màu tối, khuôn mặt đẹp mang theo nét cười nhẹ, giống như phát ra tia sáng chói mắt. Anh vừa mở miệng, giọng nói trầm ấm càng thêmhấp dẫn, trong lòng các nhân viên nữ ở đây anh chính xác là một hoàng tử hoàn mỹ. . . . . . Đáng tiếc là hoàng tử đã bị công chúa chiếm lấytrước rồi.
Đào Khuynh không phát hiện cô Vương đang nắm cổ tay mình, ánh mắt cô khiếp sợ nhìn Hạ Lâm Đế.
"Đây là chuyện gì?" Cô thật sự không hiểu tại sao anh lại xuất hiện .
"Hạ tiên sinh nói muốn thay vị hôn thê chọn lựa áo cưới, có một số yêu cầu đặc biệt, hi vọng chúng ta có thể phối hợp, ngài ấy muốn cho vị hôn thê một bất ngờ!" Thật là khiến người ta thâm mộ a! cô Vương thở dài, đưa tay vỗ vỗ bả vai Đào Khuynh.
"Hạ tiên sinh chỉ định chị thực hiện, cho nên việc này liền giao cho chị a!" Nghe cô Vươngnói xong, Đào Khuynh càng không hiểu.
Khi trong phòng làm việc chỉ còn lại hai người bọn họ thì cô lập tức mở miệng hỏi: "Hạ Lâm Đế, anh lại muốn làm cái gì?"
"Mới vừa rồi không phải cô Vương lễ tân đã nói rất rõ ràng mục đích của anh sao? Anh tới thay vị hôn thê chọn lựa áo cưới." Anh kéo cái ghế ngồi xuống, thong thả ung dung trả lời.
"Vị hôn thê?" Giống như bị sét đánh trúng, Đào Khuynh nhất thời không phản ứng kịp.
Anh có vị hôn thê rồi sao? Đào Khuynh cảm giác trong lòng đau đớn, dùng ánh mắt khó hiểu nhìn anh.
"Anh đã có vị hôn thê, đêm qua tại sao lại làm vậy?" Một loại đau đớn không cách nào nói rõ lan tràn toàn thân cô, cô phải nắm chặt nắm tay mới có thể tiếp tục nói chuyện.
Hạ Lâm Đế nhìn sắc mặt tái nhợt của cô, hạ lông mày xuống, lạnh lùng nói: "Không phải em nói tình một đêm không có gì quan trọng sao?"
Nếu cô có thể đem quan hệ giữa họ làm thành không có chuyện gì, anh có vị hôn thê hay không đối với cô mà nói thế nào lại là vấn đề đây?
Đào Khuynh cắn chặt môi, "Làm sao anh có thể. . . . . ."
Hạ Lâm Đế không cho cô cơ hội chất vấn, thật nhanh ngắt lời cô, "Muốn giả bộ tự nhiên thì hãy giả bộ tới cùng. Anh là khách hàng, chúng ta nên nói chuyện chính sự rồi."
Cô hạ thấp giọng điệu, nhìn vẻ mặt lạnh lùng của anh, nụ cười trầm xuống. Anh đã có vị hôn thê, còn luôn miệng nói muốn cô quay lại là ý gì?
"Tôi không rõ anh có ý gì?" Đêm qua anh chất vấn, tức giận là nghĩa gì? Là muốn lưu cô bên người làm tình nhân được bao nuôi sao?Anh muốn dùng loại phương thức này trả thù côư?
"Công việc của em không phải là thiết kế áo cưới sao? Thực hiện yêu cầu của khách hàng, sao lại còn không hiểu rõ?" Anh lộ ra một bộ khó hiểu.
"Anh biết rõ tôi không nói công việc." Đào Khuynh cảm thấy căm tức, có rất nhiều nghi vấn muốn biết.
"Anh rõ ràng đã nói chỉ muốn nói chuyện công việc với em." Hạ Lâm Đế thu hồi nụ cười, vẻ mặt trở nên xa cách.
Cô biết Hạ Lâm Đế là một người dịu dàng lại có khiếu hài hước,sự hiện hữu của anh tựa như ánh mặt trời, những người xung quanh luôn không nhịn được bị anh hấp dẫn. Anh cười rất hấp dẫn, khóe môi nâng lên, nụ cười giống như cơn gió mát, vô cùng mê người.
Nhưng giờ phút này anh chẳng những thu hồi nụ cười, còn đối với cô lạnh lùng như vậy, làm cho cô tâm hoảng ý loạn.
"Xem ra là tôi tự mình đa tình." Ngày hôm qua anh biểu hiện quan tâm cô như vậy, làm lòng cô giãy giụa có hay không kháng cự lại anh, lúc này lại nghe anh nói đã có vị hôn thê bảo cô làm sao mà chịu nổi?
Anh nói cô tự tiện chia tay là rất tàn nhẫn, vậy anh thì sao? Chính miệng nói cho cô biết đã có vị hôn thê, còn không tàn nhẫnsao?
"Em có sao?" Cô không phải kiên quyếtmuốn rời khỏi anh sao? Đáy mắt Hạ Lâm Đế xẹt qua một tia hứng thú.
Đào Khuynh ngẩn ngơ. Đúng, cô nhất định là điên rồi mới có thể suy nghĩ lung tung! Là cô muốn chia tay, là cô lựa chọn sau khi xảy ra quan hệ liền trở mặt, hôm nay anh nguyện ý buông tay, cô còn suy nghĩ lung tung cái gì?
"Hạ tiên sinh muốn chọn áo cưới loại nào?" Cô hít sâu một cái, không để cho mình vì lời nói của anh mà dao động.
Trong đầu Hạ Lâm Đế hiện lên dáng ngồi của cô mỗi khi thức đêm thiết kế, khẽ giọng nói: "Còn nhớ em đã nói, trở thành nhà thiết kế áo cưới là mơ ước của em. Hiện giờ đã trở thành nhà thiết kế rồi, thực lực cũng không có gì đáng hoài nghi, trước tiên hãy nói một chút về các thiết kế hiện tại của em đi."
"Tôi nói cũng được, nhưng phải cho tôi phương hướng, tránh để lãng phí thời gian." Đào Khuynh tiện tay mở ra các mẫu chụp áo cưới trên bàn, không mang theo bất kỳ tâm trạnggì mà nói.
"Cùng anh bàn công việc là lãng phí thời gian sao?" Hạ Lâm Đế nhíu mày, ung dung hỏi ngược lại.
"Tôi không có ý này." Đào Khuynh ngẩng đầu lên, nhìn thấy gương mặt anh cười như không cười, cắn môi một cái: "Hạ tiên sinh phải nói cho tôi biết vị hôn thê của ngài thích kiểu áo cưới như thế nào, tôi mới có thể từ đó tìm ra kiểu dáng thích hợp cho ngài lựa chọn, dù sao mẫu áo cưới vô cùng nhiều, nếu không sàng lọc trước, ngài sẽ tốn rất nhiều thời gian cho bước đầu chọn lựa. Tôi biết rõ ngài là người bận rộn, chỉ muốn giúp ngài tiết kiệm thời gian."
Tin tức anh có vị hôn thê thực giống như một quả bom nổ mạnh trong đầu cô, bị đả kích nặng nề như vậy cô đều vẫn có thể chịu đựng, còn có chuyện gì mà cô không qua được đây?
Cho dù là anh cố ý chọc giận cô, cô cũng sẽ không thể hiện ra. Cô đã chịu đủ rồi, không muốn bị anh ảnh hưởng nữa!
"Ừ, em thật là quan tâm săn sóc anh." Hạ Lâm Đế tay vuốt cằm, cười cười nói: "Đúng là Đào Khuynh mà anh biết."
Thấy anh khôi phục vẻ mặt tươi cười, Đào Khuynh càng thêm bối rối.
"Anh cũng đã có vị hôn thê, vậy đừng làm nhiễu loạn tâm người khác." Tầm mắt của cô không cách nào từ trên người anh dời đi, không thể làm gì khác đành phiền não nói.
"Tâm của em bị anh nhiễu loạnrồi sao?"
"Không có." Đào khuynh khó chịu, lập tức sưng mặt lên.
"Cũng đúng, nếu là có, sáng nay sẽ không nói ra những lời vô tình như vậy." Hạ Lâm Đế gật đầu một cái, giọng nói có chút bất đắc dĩ.
"Anh không phải muốn tôi đừng nhắc tới sao? Vì sao không tuân thủ?" Anh lần nữa nói tới chuyện đã phát sinh, làm cô muốn tỉnh táo cũng làm không được.
"Đúng, là lỗi của anh." Anh trả lờikhông chút để ý, chuyển sang nét mặtnghiêm túc. "Nói chuyện chính sự thôi."
"Cô ấy có đặc biệt thích kiểu dáng nào không?" Đào Khuynh lần nữa lật xem các bản thiết kế.