"Sau này mang mắt kính có vẻ an toàn hơn." Tào Dục Phong nói. Quý Ly cận thị ước chừng 1000 độ (ta chẳng biết cách tính độ cận của TQ nhưng 1000 độ chắc là khoảng 10 ‘diopter’ đơn vị đo độ cận), mang mắt kính cảm thấy nặng, cho nên mới có thói quen mang kính sát tròng.
"Chờ một lát anh mang em đi cắt mắt kính, hỏi xem có tròng kính nào nhẹ một chút."
Quý Ly cười nói: "Không cần, nếu em mang mắt kính nhìn rất buồn cười (trong bản convert là "cợt nhã" nghe cứ sao sao ấy nên ta để là "buồn cười"), nhưng mang lâu sẽ cảm thấy nặng, ai bảo em bị cận nặng như vậy, không có biện pháp…."
Hai người nói chuyện về mắt kính trong chốc lát, chỗ Tào Dục Phong bỗng nhiên có tiếng gõ cửa, Quý Ly lập tức nói : "Anh tiếp khách đi! Khi đến công ty em lại gọi cho anh".
Sau khi cúp máy, Quý Ly lại nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết được lát gặp Tào Dục Phong, nên nói như thế nào về việc gặp Giang Dĩnh Hồng? Chủ nhật Giang Dĩnh Hồng tổ chức tiệc chúc mừng, cô ấy tự nhiên sẽ báo cho Tào Dục Phong biết, nhưng anh ấy sẽ nói sao?
Vẫn là. . . . . . Yên lặng xem xét?
Mấy ngày nay bầu không khí giữa cô và Tào Dục Phong có chút kỳ lạ, có một chút kỳ cục và không được tự nhiên, hai người không hề nói đến Giang Dĩnh Hồng, cô có cảm giác Tào Dục Phong không muốn nói đến chuyện này, cô nghĩ là ở trong mơ gọi tên Giang Dĩnh Hồng làm cho anh không được tự nhiên?
Cho dù anh nói nguyên do rõ ràng, mơ một người chưa chắc là giấc mơ đẹp, cũng có thể là ác mộng, hoặc là một giấc mơ bình thường, mà dù sao cũng là tên bạn gái trước, thật là xấu hổ.
Cô tin những gì mà Tào Dục Phong nói, anh không nhớ mình mơ thấy cái gì, khi anh nói những lời này thì cô cẩn thận quan sát ánh mắt của anh, trừ bỏ kinh ngạc cùng xấu hổ cô không thấy được biểu hiện khác.
Về mặt lý trí có thể chấp nhận nhưng tình cảm thì không, nếu đổi lại là người phụ nữ khác, có thể đã sớm cùng chồng cãi nhau, nhưng Quý Ly không phải là người như thế, cô luôn luôn lý trí, Tô Ý Gia có lúc còn trêu cô là quá lý trí.
Chỉ là sau khi trải qua chuyện nói mớ này, Quý Ly phát hiện mình cũng xử lý một số chuyện theo cảm tính, rõ ràng Tào Dục Phong nói không cần để ý, nhưng trong lòng cô lại cảm thấy buồn buồn.
Trong lúc cùng Tào Dục Phong quen nhau, mọi chuyện của hai người đều rất thuận lợi, không có bất kì sóng gió gì, cho dù ngoài ý muốn có thai, Tào Dục Phong không nói hai lời lập tức cầu hôn cô, rồi sau đó kết hôn, ngọt ngọt ngào ngào cho đến bây giờ.
Trước khi kết hôn không phải cô không đấu tranh, cô muốn đứa bé này, một mặt lại cảm thấy hai người tiến triển quá nhanh, nhưng Tào Dục Phong không chấp nhận cách nói của cô, hai nhười biết nhau cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai , lại nói hai người quen nhau đã nhiều năm, cô không cần hay lo lắng .
Nhưng cô không muốn anh cưới cô vì muốn chịu trách nhiệm.
Sau khi cô nói, Tào Dục Phong đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo nở nụ cười. "Nếu không thích em, anh sẽ không cưới em."
Bởi vì câu này, cô gả cho anh.
Cô tin tưởng đó là lời thật lòng của Tào Dục Phong, anh thích cô, thật sự thích, nhưng anh yêu cô sao?
Trước giờ cô chưa từng hoài nghi điều đó, nhưng sau khi Giang Dĩnh Hồng về nước, cô bắt đầu cảm thấy bất an, bắt đầu suy nghĩ miên man, anh thật sự yêu cô sao?
Anh có nói qua anh yêu cô, nhưng có phải hay không thật ra chỉ là thích………
Ý nghĩ này giống như sấm đánh trúng cô, cô hoảng sợ ngây người mất mấy giây. Trời ạ, Quý Ly tự đánh vào đầu mình, cô rốt cuộc đang suy nghĩ lung tung cái gì?
Cô vội vàng thu lại tâm trạng, không để cho mình suy nghĩ lung tung nữa, mà chuyên tâm đếm từ 1 đến 100, làm mình tỉnh táo lại.
Sau khi xuống trạm xe buýt, lại phát hiện trời mưa, cô rất nhanh chạy vào toà cao ốc, vì không chú ý nên cô đụng vào người khác.
"Thực xin lỗi". Cô vội đứng vững lại, vừa ngẩng đầu nói.
"Không có….. Ah, học tỷ?" Người đàn ông mặc áo sơmi trắng, quần tây đen bỗng nhiên hét lên kinh hãi.
Quý Ly lúc này cũng thấy rõ mặt của đối phương, giật mình nói : "Học đệ, em làm sao có thể….."
"Em làm việc ở đây". Hầu Dịch Khoan cười nói, anh có gương mặt dài, ngũ quan tuấn tú, đôi mắt có chút bướng bỉnh, năm nay 26 tuổi, chiều cao trung bình, thân hình hơi gầy.
"Thật là trùng hợp". Quý Ly tươi cười nói, thế giới này thật là nhỏ, từ sau khi tốt nghiệp cô và học đệ liền không có liên lạc, không nghĩ tới hôm nay lại đụng vào nhau.
Anh lập tức phát hiện sự khác biệt của cô. "Như thế lại không mang kính sát tròng?"
"Mang quá lâu kính bị khô, lúc lấy xuống làm bị thương giác mạc."
"Khó trách ánh mắt hồng hồng. Chị sao lại đến chỗ này? Chẳng lẽ cũng làm ở đây?"
"Không phải, chồng của chị làm ở đây, chị tìm đến anh ấy."
Hầu Dịch Khoan mở to mắt kinh ngạc. "Chị kết hôn ?"
"Ừ ! " Quý Ly gật đầu, thấy Hầu Dịch Khoan trừ bỏ kinh ngạc ra không có gì khác, trong lòng yên tâm không ít. Trước kia học đệ này từng theo đuổi cô, nhưng cô nghĩ rằng hai người không thích hợp liền cự tuyệt, còn tránh mặt cậu ấy một thời gian ngắn, cho nên mới vừa rồi thấy cậu ấy thì có chút xấu hổ.
"Sao lại không nói cho em biết?" Hầu Dịch Khoan mang theo vẻ mặt tiếc hận. "Em rất muốn nhìn xem chồng của học tỷ dáng vẻ ra sao".
Nhất thời cô cảm thấy có chút buồn cười. "Có cái gì đâu mà nhìn ?"
Hầu Dịch Khoan nghiêm túc nói: "Đương nhiên muốn nhìn xem là thần thánh phương nào, lại có thể theo đuổi được học tỷ?"
Anh khiến cô bật cười, "Chờ một chút em có thể nhìn thấy anh ấy."
5 phút trước khi xuống xe cô đã gọi điện cho Tào Dục Phong nói mình đã đến, tính thời gian, nếu không sai thì anh cũng đã xuống.
Theo trực giác Quý Ly nhìn về phía thang máy, vừa khéo đúng lúc Tào Dục Phong từ thang bước ra đi về phía cô, nhìn thấy bên cạnh cô xuất hiện một người đàn ông xa lạ thì trong mắt hiện lên vẻ nghi ngờ.
Hầu Dịch Khoan xoay người nhìn về phía Tào Dục Phong, lễ phép nói: "Anh nhất định là học tỷ phu (chồng của học tỷ)? Quả nhiên là tuấn tú lịch sự."
Quý Ly mỉm cười. "Cái gì mà học tỉ phu, nghe không tự nhiên tí nào. Dục Phong, đây là học đệ của em, Hầu Dịch Khoan."
Tào Dục Phong lễ phép vươn tay. "Xin chào".
Hầu Dịch Khoan cười bắt tay anh. "Xin chào, tỷ phu (anh rể)."
Quý Ly buồn cười lắc đầu, lần này lại biến thành anh tỷ phu rồi , hai người cũng không phải chị em ruột, không thân cũng chẳng quen, xưng hô như vậy thật sự không được tự nhiên. "Kêu tên là được rồi".
Hai người đàn ông nhân tiện trao đổi danh thiếp, Hầu Dịch Khoan thuận tay cũng đưa cho Quý Ly một cái. "Học tỷ chị cũng cho em số điện thoại đi, khó lắm mới gặp được, lần sau em mời hai người ăn cơm". Nói xong liền đưa bút cho cô.
Quý Ly nhận lấy bút, sau khi viết số điện thoại di động của mình liền đưa cho anh, đang muốn nói anh không cần lãng phí, di động của Hầu Dịch Khoan liền vang lên.
Nhìn số hiển thị, Hầu Dịch Khoan vội nói: "Không xong, là khách hàng, học tỷ, tỷ phu em đi trước đây."
Quý Ly gật đầu. "Em đi làm việc đi!"
Hầu Dịch Khoan nhấn phím nghe, hướng hai người phất tay liền vội vàng rời đi.
Thấy trên mặt Quý Ly vẫn mang ý cười, Tào Dục Phong hỏi: "Em cùng anh ta rất thân?"
"Lúc học đại học có một thời gian rất thân, tuy nhiên sau khi tốt nghiệp lại không liên lạc". Cô nói ngắn gọn, chuyện Hầu Dịch Khoan thích cô không cần thiết phải nói.
"Là người hoạt bát." Tào Dục Phong lấy ra cái ô, ôm Quý Ly vào dưới ô rồi đi ra cửa toà cao ốc, hướng bãi đậu xe mà đi.
Tuy rằng chỉ cùng Hầu Dịch Khoan nói vài câu, nhưng từ cách nói chuyện đến vẻ mặt, giọng nói cùng động tác, đều cho thấy là người dễ dàng hoà hợp với người khác.
Quý Ly lắc đầu. "Cậu ấy lúc ở đại học không thể coi là người hoạt bát, chỉ có thể coi là hiền hoà, hơn nữa lại chút xấu hổ, ra xã hội rèn luyện quả nhiên có thay đổi, thành thục hơn nhiều."
Dù sao cũng là người không quen, Tào Dục Phong chỉ nghe, không có hỏi nhiều.
Quý Ly chuyển đề tài. "Bây giờ đi xem phim sao?"
"Em xác định không muốn đi đến tiệm kính mắt hỏi coi mới nhất có kiểu tròng kính nhẹ nào không. . . . . ."
"Không cần, năm ngoái em mới kết hôn" (chỗ này ta thấy cứ sao ấy...). Cô cười tự mình đi đến cửa xe.
"Được rồi, vậy chúng ta trước hết đi mua vé xem phim." Chờ cô lên xe xong, Tào Dục Phong mới che dù đi qua bên kia.
Quý Ly ngồi bên trong xe, thắt dây an toàn, vừa nghĩ xem khi nào nói đến chuyện của Giang Dĩnh Hồng thì thích hợp, Tào Dục Phong ngồi vào ghế, Quý Ly liền mở miệng.
"Hôm nay em gặp Giang Dĩnh Hồng ở bệnh viện". Nếu sớm hay muộn đều phải nói, vậy thì nói sớm một chút hay hơn .
Tào Dục Phong sợ run lên, trong lúc nhất thời không biết trả lời như thế nào cho tốt.
Quý Ly tiếp tục nói: "Chủ nhật này cô ấy mở lễ chúc mừng và họp mặt bạn, cô ấy mời chúng ta đến dự."
"Hay là thôi đi!" Anh lắc đầu.
"Cô ấy không muốn nợ anh nhân tình."
"Anh chỉ là gọi một cuộc điện thoại, trùng hợp Thường tổng ngày đó có tâm tình tốt, mới đáp ứng cho cô ấy một cơ hội, anh cũng không phải là thuyết khách (người thuyết phục)." Anh lập tức nói.
Thấy vẻ mặt nghiêm chỉnh của anh, bộ dáng nóng lòng phủi sạch quan hệ, cô cười nói: "Anh không cần khẩn trương như vậy, em không có tức giận ."
"Không tức giận cũng không kỳ quái (hành động không giống bình thường)?" Anh cẩn thận hỏi.
"Em khi nào thì kỳ quái?"
"Mấy ngày nay." Anh không lưỡng lự nói.
Cô kinh ngạc nói : "Em nào có?"
"Có". Anh cầm tay cô. "Có đôi khi không biết em đang suy nghĩ gì, ánh mắt trôi đi thật xa. . . . . ."
Anh nhíu mày. "Anh không biết mình làm sao ở đâu, Giang Dĩnh Hồng đã là chuyện quá khứ, em không cần để ý đến cô ấy."
Anh thừa nhận ngẫu nhiên gặp lại ở trên đường thì bao nhiêu kỉ niệm lúc hai người quen nhau đều hiện lên trong đầu, có lẽ đây là nguyên nhân khiến anh nằm mơ thấy Giang Dĩnh Hồng, nhưng trong đầu anh chưa từng có ý nghĩ cùng Giang Dĩnh Hồng nối lại tình xưa.
"Em biết. . . . . ."
"Em đừng có miễn cưỡng". Anh đánh gãy lời của cô. "Tâm tư của em có bay đi hay không, chẳng lẽ anh nhìn không ra? Nói thật, có gì cần giải thích anh đều đã giải thích, anh không hy vọng em luôn để ý chuyện này, khiến cho hai chúng ta thần kinh căng thẳng."
Câu nói sau cùng của anh làm cô có chút không vui. "Anh nói như vậy không công bằng, cái gì gọi là em làm cho hai người chúng ta thần kinh căng thẳng?"
Anh vội vàng trấn an. "Anh không phải trách em, ý của anh là, nếu như em có vướng mắc gì, liền nói hết ra, sau đó chúng ta cùng nhau giải quyết. Anh không biết thuyết phục em như thế nào, nhưng anh thật sự không có nghĩ đến Giang Dĩnh Hồng, đây cũng là chuyện của mấy trăm năm trước, lại nói bọn anh vì quan điểm không hợp nên chia tay, việc cô ấy xuất ngoại đào tạo chuyên sâu chính là ngòi nổ, cho dù hiện tại anh không sống cùng em, mà vẫn độc thân, thì tuyệt đối cũng không thể quay lại với cô ấy, em có biết anh sẽ không ngốc đến giẫm lên vết xe đổ."
Anh nâng mặt cô lên, hôn xuống chóp mũi của cô. "Em luôn thông minh và lý trí, không thể nào không biết điều này".
Cô thở dài. "Em hiểu".
"Vậy vì sao em vẫn giận?"
Cô trừng mắt liếc anh một cái. "Em không có giận, mà chỉ là . . . . ."
"Chỉ là cái gì?"
Cô xiết chặt mi tâm, rèm mắt rũ xuống, nhẹ giọng hỏi: "Nếu lúc trước em không có thai, chúng ta bây giờ còn sẽ ở cùng nhau sao?"