Người ấy lạnh lùng đạp hắn ngã lăn trên đất. Hắn ngã sấp, trán đập cộp xuống nền xi măng, chảy cả máu mũi. Biết gặp phải tay chẳng vừa nên hắn van xin tha mạng. Người ấy lại giơ chân đạp mạnh một cái, hắn suýt lăn huỵch xuống dưới cầu như một quả bóng.
Gia Ưu ngồi yên trên đất, sững sờ nhìn hình dáng mình ngày đêm thương nhớ, mắt nóng hôi hổi, nước mắt tuôn trào.
Cô đến công an phường làm thủ tục. Anh công an ngạc nhiên khi gặp lại cô: “Sao lại là cô?”.
Gia Ưu cười gượng, đừng nói là anh công an nghĩ không ra, ngay bản thân cô cũng thấy quá lạ lùng. Trong vòng một tháng cô đến công an phường và bệnh viện mấy lần liền. Còn nhiều hơn cả tổng số lần cô đi trong 26 năm qua.
Anh công an không yên tâm, khe khẽ dặn cô: “Có thời gian cô nên đi chùa thắp hương”.
Gia Ưu chợt nghĩ, nếu anh công an này biết mình đi thắp hương xong mất ngay chồng, không hiểu anh ấy còn khuyên như vậy nữa không.
Ra khỏi công an phường, Gia Ưu vừa đi vừa lấy các thứ trong túi ra xem, lần chần không chịu đi nhanh. Thiếu Hàng đi đằng trước không có ý đợi cô, anh lạnh lùng, dứt khoát bước vào trong xe.
Cô đã tìm được một thứ ở trong túi ấy, nắm chặt nó trong lòng bàn tay. Lúc nãy vì nó mà cô mới quên mình vật lộn với kẻ lưu manh Giờ nghĩ lại cũng thấy may là hắn ta chưa manh động, nếu không bị đâm một nhát giờ này liệu cô còn sống được không?.
Ngẩng đầu lên nhìn thấy ánh mắt nghiêng nghiêng lạnh lùng của anh, cô ngập ngừng mãi rồi mới bước lên xe. Xe không bật điều hòa nóng nên cô rùng mình vì lạnh. Thiếu Hàng cảm nhận được điều ấy liền điều chỉnh kính lên. Cô vội ngăn anh: “Cứ mở đi ạ, em không lạnh”.
Anh biết thừa cái kiểu nói một đằng nghĩ một nẻo của cô nên cởi áo khoác đưa cho cô mặc.
“Em không cần. Anh cứ mặc vào đi kẻo lạnh”. Cô từ chối.
Anh lạnh lùng cất tiếng: “Mặc vào đi”.
Cô đờ người ra rồi lặng lẽ khoác áo lên người.
Thiếu Hàng lái xe đưa cô về khu biệt thự Ấn tượng ban mai. Suốt đường đi không khí rất ngột ngạt, hai người như đang cố tình ngầm thi gan nhau, chẳng ai chịu lên tiếng trước.
Xe dừng ở dưới lầu, hai người vẫn chưa nói với nhau câu nào. Bầu không khí khó xử khiến cho cơ thể họ như đông cứng lại.
Không biết khoảng bao nhiêu lâu trôi qua thì chuông điện thoại của anh reo vang. Anh liếc mắt nhìn điện thoại. Trong lúc anh đang định bấm nút nghe thì cô bặm môi lại rồi vội vàng nói: “Anh cứ nghe điện thoại đi. Em đi lên đây...”.
Đúng lúc cô mở cửa xe ra thì một sức mạnh nào đó đã kéo cô giật trở lại, điện thoại rơi xuống dưới ghế vẫn đang đổ chuông. Anh chẳng buồn để ý đến những điều đó, nâng khuôn mặt cô lên và hôn ghì lấy. Đôi môi lạnh cóng, nhưng hơi thở nóng hôi hổi và gấp gáp cho thấy sự bình tĩnh, ung dung của anh trước đó chỉ là giả tạo.
Với sức mạnh ấy thì sự chống đối yếu ớt của cô chẳng có tác dụng gì. Nước mắt cô trào ra, mọi ấm ức trong lòng khiến cô thở không ra hơi. Mọi dồn nén lâu nay đứt phựt như sợi dây đàn ở trong lòng cô.
Môi cô đang bị anh ngấu nghiến, nhưng vẫn nghe thấy tiếng khóc từ trong cổ họng của cô.
Bỗng nhiên Thiếu Hàng đẩy cô ra, ánh mắt nhìn cô sâu thẳm đầy đau khổ, rồi gào lên như núi lửa tuôn trào: “Tại sao lần nào em cũng không biết đúng sai là gì, không biết tiến lùi là sao?”.
Gia Ưu sững người lại, mắt rưng rưng lệ và cứ thế ngồi thút tha thút thít.
“Trì Gia Ưu, anh chịu đủ lắm rồi. Tại sao em chẳng chịu suy nghĩ gì cả cứ làm những việc không đâu vào đâu thế?. Túi mất rồi thì cho mất chứ làm sao? Có gì to tát để bất chấp cả tính mạng mình như thế?. Em để ý cả việc lũ chó mèo sống chết ra sao, rồi cả Đàm Áo sống hay chết em cũng muốn nhúng tay vào...”. Anh ngừng lại, mãi sau mới thốt lên đau đớn: “Trì Gia Ưu, đến bao giờ em mới chịu quan tâm đến sự sống và cái chết của anh hả?”.
Cô lao ra khỏi xe với khuôn mặt còn đẫm nước mắt chưa kịp lau khô.
Phần nhọn của chiếc nhẫn bạch kim làm tay cô nhói đau. Nỗi đau ấy dường như đi từ lòng bàn tay cô lan tỏa đến tận trái tim.
Cô ở trong phòng đọc sách đến quá nửa đêm, đôi mắt sưng mọng trông thật đáng thương.
Chả trách anh ấy đã quên đi con người của Trì Gia Ưu. Thực ra cô đã thay đổi, trước đây cô có bao giờ khóc nhiều như vậy đâu. Hóa ra tình yêu thực sự có sức mạnh làm con người ta thay đổi.
Lên giường, vẫn như mọi hôm, cô với hộp nhạc gỗ để ở đầu giường đưa lên tai lắng nghe giọng hát nhẹ nhàng, du dương.
Cô buộc lại tóc rồi đứng dậy đi vào trong bếp hâm cốc coca nóng. Gió ở bên ngoài thổi xào xào, cành cây ngân hạnh ở bên ngoài cửa sổ chao nghiêng theo gió.
Cầm cốc ra cạnh cửa sổ đứng nhìn cảnh vậy tĩnh lặng ở bên ngoài, tâm trạng cô rầu rĩ.
Bỗng ánh mắt cô dừng lại...
Xe của Thiếu Hàng vẫn đỗ ở đấy!
Cô thụt lùi vài bước và chạy đi tìm điện thoại bấm số gọi cho Thiếu Hàng: “Anh vẫn chưa đi à?”.
Giọng anh chán nản vang lên: “Anh đi hay không liên quan gì đến em?”.
Gia Ưu run cầm cập, vội cầm lấy chiếc nhẫn để ở dưới gối: “Không đi thì anh lên đây đi. Đi thì thôi khỏi phải lên”.
Điện thoại bỗng vang lên tiếng tút tút của máy bận. Anh đã gác máy.
Cô chạy ra nhìn xuống dưới, anh đã khởi động xe. Cô bực mình ném luôn chiếc nhẫn vào trong gầm giường. Nhưng chưa đầy chục phút sau cô lại lổm ngổm bò xuống dưới tìm.
Đúng lúc bước vào nhà, nhìn thấy bàn tay bị đau của cô thò vào gầm giường mò mẫm cái gì đó, Thiếu Hàng chau mày hỏi: “Em đang làm gì thế?”.
Cô giật bắn mình, nhìn anh tức giận nói: “Không phải anh lái xe đi về rồi sao?. Đi vào cũng không hề đánh tiếng một câu?”.
Thiếu Hàng lườm cô: “Anh lái xe vào bãi đỗ xe. Em bị điếc lại còn trách anh à?”.
Gia Ưu tức giận ngồi dậy: “Biết em bị điếc sao không lên tiếng? Nửa đêm nửa hôm vào nhà người ta lại còn bày đặt lý lẽ?”.
“Cô bạn à, hình như ngôi nhà này cũng có phần của anh đấy”, Thiếu Hàng bĩu môi châm chọc: “Nửa đêm nửa hôm về nhà mình lại phải trống dong cờ mở à?”.
“Chúng ta ly dị rồi cơ mà?!” Cô nói khẽ.
Thiếu Hàng giận dữ: “Sao em cứ phải nhắc nhở anh chuyện ấy nhỉ?”.
Gia Ưu im lặng, mãi sau mới “ừm” một tiếng.
Không khí gượng ép đến vài phút rồi cả hai cùng phá lên cười. Lớn cả rồi đâu còn bé bỏng gì nữa mà lại có những hành động ấu trĩ đến vậy.
“Đứng dậy đi”. Anh vội bước đến kéo cô dậy.
Gia Ưu thuận đà ngả luôn vào người anh, buồn bực nói: “Anh khai thật đi, khuya thế này chưa về có phải là đợi em gọi lên đây không hả?”.
“Ừ, phải. Sao đến giờ em mới phát hiện ra anh hả?”. Quan Thiếu Hàng nói với giọng buồn buồn. Tối nay anh sợ phát khiếp cứ nghĩ đến việc mình đến muộn một bước thôi có lẽ cô đã bị hắn đâm cho một nhát rồi. Anh không dám nghĩ thêm gì nữa. Đúng là đời anh chưa bao giờ lại gặp ai ngang bướng, hiếu thắng đến thế. Nếu được, anh muốn cột chặt cô vào bên mình, không cho rời nửa bước.
Tối hôm ấy anh ngủ lại chỗ cô.
Sáng hôm sau tỉnh dậy cô thấy mình mẩy đau nhừ khắp nơi. Nghĩ đến những việc xảy ra trong đêm qua cô liền chui tụt đầu vào trong chăn.
Bốn bề xung quanh im lặng như tờ, cô quờ tay sang bên trái, trống không...
Gần đến cuối năm Gia Ưu lại càng bận.
Suốt ngày suốt đêm cô vùi đầu vào công việc. Cô nhận ra công việc có tác dụng giải sầu chẳng kém gì rượu. Thậm chí còn tốt hơn ấy, uống rượu say sáng ngày hôm sau tỉnh dậy bị đau đầu, còn công việc thì không.
Tình hình sức khỏe của Đàm Áo cũng có chuyển biến tốt, chỉ có điều anh ít nói hơn xưa nhiều. Mấy lần Gia Ưu gọi điện cho anh, anh toàn gác máy sớm hoặc không chịu nghe.
Mẹ Đàm Áo suốt ngày giục giã cô xin nghỉ việc để qua Hông Kông kết hôn với Đàm Áo. Cô chỉ có mỗi cách trì hoãn chứ chẳng còn cách nào hay hơn nữa.
Hôm nay họp xong như thường lệ cô quay về văn phòng của mình. Thấy có một phong thư để trên bàn, nhưng không lưu ý lắm vì nghĩ là thư quảng cáo. Hết giờ làm việc dọn dẹp mặt bàn định vứt vào thùng rác thì thấy có vẻ cứng cứng liền mở ra xem.
Đó là một tấm thiệp mời. Cô chăm chú đọc nội dung, hóa ra chủ quán bar “Happy Lucky” định cư đi nước ngoài nên sẽ đóng cửa quán. Trước khi đi sẽ tổ chức tiệc chia tay với khách hàng thân thiết.
Gia Ưu thấy lạ, mọi người toàn tổ chức tiệc khai trương chứ ai lại tổ chức tiệc đóng cửa. Lại còn gửi cả giấy mời nữa. Từ sau khi lấy Thiếu Hàng, cô ít khi đặt chân đến những nơi đại loại như là quán bar, sao họ lại nghĩ ra cô nhỉ?.
Nhìn mãi, cô chợt thấy tên quán có vẻ quen quen, hình như gặp đâu đó rồi thì phải. Trong giây lát cô chưa thể nhớ ra được về nhà đang nấu mì cô mới sực nhớ ra.
Trì Gia Hảo đã nhắc đến tên quán bar Happy Lucky trong nhật ký của mình. Đấy chính là nơi Gia Hảo và Thiếu Hàng đã vượt quá giới hạn cho phép.
Cô hiểu rồi, họ gửi giấy mời chắc hẳn có gì đó liên quan đến năm năm trước.
Cô quyết định ngày mai sẽ tham gia.
Có lẽ là đang chuẩn bị cho buổi tiệc đóng cửa nên đẩy cửa vào, Gia Ưu thấy các nhân viên đang bận rộn làm việc. Cô đi đến trước quầy bar chào nhân viên đang thu dọn quầy rượu. Cậu nhân viên quay đầu lại vui mừng và ngạc nhiên chào chị: “Chào chị, chị đến rồi đấy ạ!”.
Gia Ưu không nghĩ cậu ta nhận ra mình nhanh đến thế, có lẽ là nhầm người. Cô không bóc trần sự việc, cười cười nói: “Chị nhận được thư mời của các em, tiệc đóng cửa, một ý tưởng sáng tạo. Là sếp các em nghĩ ra à?”.
“Vâng. Bar của chúng em mở cửa được năm năm rồi, nhiều khách quen lắm, một tuần ghé qua vài lần ý. Nói chung là có tình cảm với nhau”. Cậu ấy nói với giọng xúc động.
Gia Ưu chỉ cười không nói gì, bỗng nhiên cô bị hút hồn bởi một tấm ảnh dán trên tường. Cô lại gần nhìn, cậu nhân viên đứng đằng sau giải thích: “Đều là ảnh của khách ruột đấy chị ạ”.
“Họ tự dán lên à?”.
“Một phần thôi, cao hứng thì họ dán, còn lại là bọn em chọn ra rồi dán lên. Có nhiều khách nổi tiếng đến chỗ em lắm”.
Gia Ưu mỉm cười không nói theo nữa.
“À phải rồi, em nhớ trên này có dán ảnh hai anh chị đấy”.
Nụ cười trên môi cô vụt tắt, mặt nghiêm lại quay đầu nhìn cậu ta.
Cậu nhân viên ngỡ cô không tin nên chạy đến chỉ cho xem: “Mấy tấm này được chụp nhân dịp quán bar khai trương cách đây năm năm. Đáng lẽ là cất hết rồi, nhưng vì chuẩn bị đóng cửa nên mấy hôm rồi mới chọn ra dán ạ”.
Quả nhiên, Gia Ưu đã nhìn thấy tấm hình “mình” chụp với Thiếu Hàng. Nhìn thoáng qua thôi nhưng cô thấy sửng sốt quá, người căng lên, lúc sau run lập cập.
Cậu nhân viên thấy cô có điều gì không ổn, lo lắng hỏi: “Chị có sao không?”.
Gia Ưu chầm chậm với tay bóc tấm hình đó xuống. Thời gian ghi trên tấm ảnh là đêm trước khi Gia Hảo bị tai nạn xe hơi được mấy hôm.
Đứng bên cạnh Thiếu Hàng chính là Gia Hảo. Gia Hảo để mái tóc ngắn được đánh rối tung lên, trang điểm rất đậm, mặc chiếc áo hai dây bó sát người màu đen và váy bò siêu ngắn. Đôi chân dài càng dài hơn bởi đôi bốt cao cổ. Mười ngón tay sơn màu đen sì.
“Đây không phải là tôi....” Gia Ưu lẩm bẩm.
“Chính là chị mà. Hôm ấy sếp em còn ra mời chị nhảy cùng và cho nhau số điện thoại nữa. Sau này chị làm ở Đài Truyền hình trở thành người nổi tiếng, làm sao bọn em nhầm người được?”. Cậu nhân viên lên tiếng phân bua.
Gia Ưu bật cười, nụ cười không toát lên được sự vui vẻ, mà chỉ thấy đau buố