Thoáng cái đã đến tháng tám, trời nóng bức, nhiệt độ cao bao trùm toàn thành phố. Gia Ưu xách túi có vài chai nước suối và hai hộp kem đi từ trong cửa hàng 24 giờ bước ra, lóa mắt vì ánh sáng chói chang. Cô mặc áo phông màu trắng, quần bò, chân đi đôi dép lê hiệu Havana, tóc quấn gọn cao bằng chiếc bút chì.
Cô sải bước băng qua đường, đi về phía khu nhà chung cư, chào một cô đang phơi chăn ngoài sân. Sau đó chui vào một căn phòng nhỏ tí ở phía Bắc.
Đóng cửa vào, ánh sáng rực rỡ bên ngoài bị ngăn lại. Cô đặt nước lên trên bàn, lấy một hộp kem cho mình, hộp còn lại đẩy về phía người đàn ông đang quỳ bên ô cửa sổ bé tẹo: “Tôi kiểm tra rồi, xe đã đi cách đây nửa tiếng, bên trong không có động tĩnh gì. Nghỉ chút đi, ăn cái này vào”.
Đàm Áo không làm khách giơ tay ra nhận luôn, căn nhà thuê tạm này không có điều hòa, chiếc quạt con cóc đang chạy ì ạch. Nhìn qua biết ngay là đồ cổ lỗ sĩ, có từ lâu lắm rồi. Thời tiết này cái quạt ấy gần như không có tác dụng, ngồi chưa được tiếng đã thấy nóng nực chẳng khác gì đang ở trong lò nướng. Cả người toát mồ hôi, chảy ròng ròng.
Mở nắp hộp kem ra, xúc từng thìa nhỏ cho tọt vào trong miệng thấy sảng khoái hẳn. Đàm Áo ngoẹo đầu nhìn Gia Ưu đang lên mạng: “Này, chúng ta cứ ngồi theo dõi ở đây liệu có bắt được thỏ không nhỉ?”.
“Được chứ, miễn là phải kiên nhẫn”. Cô nói ít nhưng hiểu nhiều, tập trung đầu óc vào chiếc máy tính xách tay. Một tháng trước họ nhận được thông tin, thời gian gần đây có một quán ăn chuyên kinh doanh động vật quý hiếm như tê tê, thằn lằn, chim ngói rừng. Sau một thời gian bận rộn, họ đã điều tra được địa điểm vụ mua bán động vật quý hiếm gần đây nhất là ở kho hang đối diện.
Thế là cô và Đàm Áo ngồi đây theo dõi, đợi vụ mua bán tiếp theo sẽ bủa lưới.
“Cô đang làm gì đấy?” Ăn xong, vứt vỏ vào trong thùng rác, anh tò mò ló đầu ngó nghiêng.
Gia Ưu không giấu giếm, quay máy tính về phía anh: “Mấy hôm trước, tôi nhờ cậu Tề làm giúp một đoạn phim hoạt hình để tuyên truyền. Cậu ấy vừa gửi đến đây này, anh xem thế nào, cho ý kiến đi”.
“Cô nghĩ chu đáo thật, định bao giờ phát sóng? Đã báo cáo với Trưởng ban chưa?” Đàm Áo nhiệt tình xem đoạn phim.
“Không. Tôi muốn đưa lên mạng, như vậy có nhiều người biết hơn và thông qua số lần xem biết ngay được số lượng”. Đoạn phim khá dài, nên muốn phát sóng phải được sếp phê duyệt. Cô không muốn chờ đợi, cô đã đăng ký rất nhiều trang web trên mạng để post lên.
“Cô làm khá đấy, rất xúc động. Tại sao cô lại nghĩ ra làm phim hoạt hình kiểu này nhỉ?”. Đàm Áo ấn nút xem lại từ đâu.
Cô cười cười: “Là ý kiến của Thiếu Hàng đấy. Anh ấy nói cư dân mạng chủ yếu là thanh niên, đoạn phim nên nhẹ nhàng sẽ nhiều người xem và như vậy sẽ thành công”.
Đàm Áo như nhớ đến việc gì vui vẻ, cười ha hả và nói: “Trước kia cậu ấy rất thích vẽ những loại này. Có lần tôi vô tình làm rơi cuốn tập vẽ cậu ấy định tặng cô xuống hồ nước, suýt nữa bị no đòn đấy”.
Gia Ưu nhướn mày hỏi: “Có chuyện ấy sao?”.
“Lại không nữa! Chắc cô không biết cậu ấy bủn xỉn thế nào đâu nhỉ?” Đàm Áo vui mừng khôn xiết khi nghĩ đến những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường. “Tôi còn nhớ, ngày hôm ấy mấy học sinh nam chúng tôi ra sân đá bóng, có một người bị đau bụng nên chạy biến đi. Vừa hay thấy Thiếu Hàng đi ở cung Thiếu nhi ra nên tóm ngay thế chân. Nhưng cũng chỉ đá được nửa trận thầy giáo lại gọi cậu ấy đi mất, quên cả cầm cặp, nhờ tôi bảo Gia Ưu mang về. Tiếc là hôm ấy Gia Ưu không đi học nên tôi phải cầm cho cậu ấy. Định bụng cầm vào lớp học, nhưng đi ngang qua hồ bị mấy cậu bạn xô rơi cả cặp xuống hồ”.
Nói đến đây lại cười ha hả: “Tôi và mấy cậu bạn phải lội xuống hồ mò mẫm, vác được cặp lên phải mở ra cho các thứ ra phơi khô. Trời ạ, những bài kiểm tra toán, vật lý toàn được điểm 10, làm chúng tôi ghen tị chết đi được. Đứa nào đứa đấy luôn miệng nói Thiếu Hàng không phải là người trần mắt thịt…”.
Gia Ưu cũng cười hùa theo: “Rồi các anh thấy sổ ghi chép của anh ấy đúng không?”.
“Phải đấy… lại lạc đề rồi… cuốn sổ ấy hình như sau này ngại nên cậu ấy không đưa cho cô đúng không? Ngâm nước nát bét rồi còn gì, dày lắm, chẳng biết là vẽ bao lâu rồi”.
Gia Ưu hào hứng hỏi: “Vẽ gì ấy nhỉ?”.
“Tôi không xem kỹ lắm, hình như là một câu chuyện gì gì đó, hình như là thiên sứ và ác quỷ à?. Buồn cười chết đi được. Không ngờ cậu ấy lại nghĩ ra chiêu này để theo đuổi cô”.
“Tôi cũng không biết”. Đàm Áo cười đủ rồi, quay sang cầm chai nước mở nắp tu ừng ực.
Tiếng chuông điện thoại đổ dồn không biết ở chỗ nào. Đàm Áo nhìn quanh quẩn, quay đầu thấy Gia Ưu đang ngẩn ngơ, vội nhắc nhở: “Này, hình như chuông điện thoại của cô đấy”.
Gia Ưu trấn tĩnh lại, vội nhấc chiếc túi ở trong góc nhà mở ra: “A lô, Đóa à?”.
“Ưu ơi, làm thế nào bây giờ, chó mèo ở Trung tâm hỗ trợ đang bị đưa đi rồi!”.
“Sao?” cô hỏi theo bản năng.
Đóa lo lắng như sắp bật khóc: “Con trai cô Giám đốc Trung tâm bán hết chó mèo cho chủ buôn rồi. Sáng tớ đi sớm, giờ quay lại không thấy con nào cả. Chúng bị chở đi rồi, tớ đang đuổi theo xe đây này”.
“Ở phố nào hả? Tớ sẽ qua ngay”. Gia Ưu vội đứng dậy lao ra ngoài và ra hiệu cho Đàm Áo đi theo mình.
“Đường Giang Tân, cách trạm xăng mấy kilômét”.
Xe lao trên đường như chớp.
Đàm Áo ngồi ghế bên cạnh hai tay nắm chặt vào tay vịn, tim đập thình thịch. Đầu anh căng lên như dây đàn, nhưng cũng thấy phiêu phiêu. Đã lâu lắm rồi anh không trải qua những giây phút hưng phấn xen lẫn lo sợ như thế này.
Trước kia mỗi khi đi tác nghiệp, anh luôn làm tài xế. Nhưng lần này Gia Ưu chủ động không lấy xe của Đài, mà lái xe riêng của cô. Anh không rõ chuyện gì xảy ra, vội vội vàng vàng ngồi vào ghế bên.
Mới đầu xe còn chạy trong ngõ phố chật hẹp nên không có cảm giác gì, nhưng ra đường cao tốc mắt anh cứ tròn xoe kinh ngạc. Phong cảnh bên đường lướt qua vùn vụt, gió thổi rin rít bên tai nhắc nhở anh: Trời, tốc độ xe!
Trời ạ, phải có can đảm kinh người và tự tin đến mấy mới dám lái xe với tốc độ này chứ.
Bất giác anh quay đầu nhìn người bên cạnh. Ở góc này chỉ nhìn được khuôn mặt nghiêng nghiêng, đôi môi mím chặt… tất cả toát lên sự kiên nghị, chăm chú. Cặp lông mày thanh tú không hề nheo lại, không chút gì lo lắng, đôi tay thon dài nắm chắc lấy vô lăng rất thành thạo.
“Trì Gia Hảo” lúc này hoàn toàn khác với ngày thường.
Đàm Áo ngẩn người ra và thấy sao có gì quen thuộc thế?
Cô ấy rất giống một hình bóng ấy trong ký ức của anh. Tim anh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Hơn nửa tiếng sau cô gặp Đóa ở trên đoạn đường Giang Tân. Đóa đang đứng ngay sau chiếc xe tải bên lề đường, mắt trừng lên như đang lớn tiếng tranh cãi gì đó kịch liệt với chủ xe. Chỉ có điều Đóa đẹp quá, người lại thanh mảnh nên cố tỏ ra hung dữ cũng không dọa được ai.
Chỉ có Gia Ưu mới nhận ra Đóa đang rất giận dữ.
Đạp phanh, tắt máy, hai người xuống xe thật nhanh. Đến nơi nghe thấy giọng Đóa đang rất kích động: “Chúng là của Trung tâm bảo trợ của chúng tôi. Tôi là chủ của chúng, chứ không phải chúng vô gia cư nhé. Anh dựa vào đâu mà đưa chúng đến lò mổ hả?”.
“Cô đang nằm mơ à?” Chủ xe là một người đàn ông đẫy đà, thâm thấp, trạc 30 tuổi, mặt bóng toàn mỡ. Khuôn mặt tròn xoe chẳng khác gì quả bóng, lại nở nụ cười thô tục: “Này, tao bỏ tiền ra mua lũ chó trên xe này đấy, giờ ta là chủ của chúng nhé. Tao muốn chúng sống chúng được sống, muốn chúng chết là chúng phải chết. Chẳng hiểu chúng mày chui ở đâu ra cản đường làm ăn của tao, có tin tao cho mày…”.
“Ăn nói giữ mồm giữ miệng đi!” Gia Ưu tức giận quát lên, cô nắm lấy đôi vai của Đóa nhìn chăm chú. Tóc Đóa rối bung lên, quần áo dính bụi, còn lại mọi thứ vẫn bình thường. Lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm: “Cậu không sao chứ?”.
An Tiểu Đóa lắc đầu: “Hắn không chịu trả chúng cho tớ”.
Đàm Áo đứng chắn trước hai cô, nhìn biển số xe rồi ừm một tiếng: “Hóa ra ở tỉnh ngoài đến đây thu mua chó cơ đấy”.
Gã béo cười gằn: “Đừng có chọc mõm vào chuyện của người khác! Lũ chó này tao mua bằng tiền thật đấy, cần gì phải quan tâm tao từ đâu đên chứ”.
Đàm Áo quay đầu nhìn Tiểu Đóa thất ánh mắt cô lóe lên sự tức giận, nhưng không lên tiếng nói lại. Đàm Áo ngạc nhiên hỏi: “Bán cho hắn thật à?”.
Cô mím môi rồi nói: “Con cô Lưu làm đấy, bán cho hắn giá 10.000 tệ, em và cô Lưu cả hai đều không biết việc này”.
“Mấy người đúng là rảnh rỗi quá nên mới quan tâm tới lũ chó mèo này? Đúng là no cơm ấm cật!” Hắn ta đắc ý, khuôn mặt béo ụ đầy thịt rung lên theo nụ cười khoái trá.
Gia Ưu đứng bên cười nhạt nói: “Đàm Áo, đừng có phí lời với hắn. Chụp xe đi, chụp nhiều vào”.
Tuy không hiểu ý của cô, không nói nhiều, anh quay ra chụp ảnh luôn.
Gã béo hỏi có vẻ lo lắng: “Cô định làm gì?”.
Gia Ưu cười nhạt: “Thùng xe của anh cao quá mức, chí ít cũng cao hơn quy định một mét. Anh cũng tham ra trò đấy”.
Sắc mặt gã béo thay đổi hẳn: “Mẹ mày, đừng có nói huyên thuyên…”.
“Lại còn đèn hai pha nữa chứ”. Gia Ưu liếc nhìn nói: “Cẩn thận đấy, đi đêm nhiều sớm muộn cũng gặp ma đấy”.
“Mẹ nó, tao không có thời gian chơi với lũ điên chúng mày nhé!”. Gã béo tức tím mặt, giơ tay ra giật chiếc máy ảnh. Đàm Áo vội ngăn lại, hai người chẳng mấy chốc đánh lộn nhau.
Gia Ưu đẩy Đóa sang một bên, rồi đứng chặn tay phụ xe gầy gầy đang lao từ buồng lái xuống. Cô giơ chân đạp một cái, không ngờ mạnh quá khiến hắn lùi lại vài bước, suýt nữa bệt mông xuống đất.
Tay phụ xe đau quá, mắt vẫn đỏ, không nhịn nữa xông thẳng về phía cô. Cô ung dung quay người, tay trái khóa chặt tay hắn rồi đẩy mạnh, hắn đau quá kêu thất thanh. Cô không để cho hắn có cơ hội nghỉ xả hơi, vội giơ chân lên đạp hắn đưới gót chân mình. Động tác của cô nhanh nhẹn, gẫy gọn và thành thục.
“Đóa à, gọi công an đi!” Gia Ưu lớn tiếng gọi.
Đóa thần người ra nhìn, lúc này mới hoàn hồn móc điện thoại bấm 110. Gã béo thấy tình hình không ổn liền nói: “Khoan đã, đừng gọi công an nữa. Có gì chúng ta thỏa thuận với nhau”.
Gia Ưu ừm một tiếng rồi nói: “Chả có gì thỏa thuận cả”.
Gã béo tím mặt nói: “Lũ chó này tao sẽ trả lại với điều kiện bảo thằng kia trả tao 10.000 là xong”.
“Được thôi, giờ ngươi lái xe về Trung tâm, về đến nơi bọn tao sẽ trả tiền”.
Gã béo đứng yên nhìn chằm chằm vào chiếc máy ảnh trong tay Áo.
Gia Ưu cười cười: “Yên tâm đi, không ai thích rắc rối cả. Bọn tao không phải là cảnh sát giao thông đâu mà lo”.
Hai tên buôn chó lặng lẽ lên buồng lái rồi lái xe về Trung tâm hỗ trợ. Gia Ưu ghé qua một ngân hàng gần đó rút 10.000 đồng để tống cổ chúng đi.
Cô Lưu than thở suốt: “Cũng tại tôi cả, tôi dạy con không nghiêm. Giờ nó cầm tiền bỏ đi rồi, số tiền ấy tôi chưa có ngay được. Làm sao bây giờ?”.
“Không sao đâu cô. Số tiền này coi như tôi quyên góp”. Gia Ưu an ủi và nói thêm: “Nhưng việc này không nên tái diễn lần nữa. Không phải lần nào cũng gặp may như thế này đâu ạ”.
“Ừ, cô biết. Cô nhất định sẽ dạy dỗ cái thằng con trời đánh ấy”.
Đóa tiễn Gia Ưu và Đàm Áo ra khỏi cửa. Đàm Áo im lặng suốt, còn Tiểu Đ