“Sao nó lại… như không có chuyện gì xảy ra thế nhỉ?”. Mẹ tôi lén nhìn vào bếp.
“Chú ơi, chú ăn nho đi ạ! Cứ để cháu nấu bữa tối!”. Ngụy Tử Lộ cười, đưa đĩa nho cho bố tôi.
“Ừ, cháu ăn đi!”
“Tử Lộ, cháu không sao chứ?”. Mẹ tôi sờ trán anh ấy.
“Sao hả dì?”. Ngụy Tử Lộ ngơ ngác hỏi mẹ tôi.
“Không, không sao!”. Mẹ tôi liền quay sang liếc chồng, ý hỏi phải làm thế nào.
“Cháu à, dạo này cháu đi đâu thế?”. Bố tôi dò la.
“Dạ, cháu đi công tác mấy hôm, vừa mới về ạ”. Ngụy Tử Lộ thật thà trả lời.
“Vậy… vợ cháu…”. Mẹ tôi ngập ngừng.
“Ôi, sao dì lại nói thế ạ? Con gái cưng của dì mà”. Ngụy Tử Lộ đỏ mặt, ngượng ngùng đứng lên.
“Không, Triệu Bồi cơ!”. Bố tôi nóng nảy.
“Ai ạ? Cháu không quen”. Ngụy Tử Lộ trả lời rất thản nhiên.
“Lại đây!”. Mẹ kéo bố đứng đậy. “Tử Lộ à, cháu làm gì thì làm đi nhé! Chú dì đi kiếm chút đồ.”
“À, đúng đúng, chú dì đi tìm đồ”. Sống với nhau bao nhiêu năm nên nghe thế, bố tôi hiểu ý ngay, theo mẹ tôi vào phòng.
“Có phải Tiểu Ngư lừa chúng ta không?”. Mẹ luôn không tin tưởng tôi, cũng đúng, trước đây, tôi đáng ghét quá.
“Sao nó phải lừa chúng ta chứ? Hay là bị bệnh?”. Bố tôi trợn mắt nhìn mẹ. “Anh thấy hình như Tử Lộ bị điên rồi.”
“Làm thế nào bây giờ? Không thể để nó ở nhà ta được, sau này mà gặp An Nguyệt nữa thì…”. Mẹ tôi luống cuống.
“Hay là chúng ta gọi Tiểu Ngư về nhà hỏi xem?”. Vào những lúc quan trọng thế này, bố tôi vẫn rất bình tĩnh.
“Sau đó, Ngụy Tử Lộ giúp bố mẹ rửa rau, thái thịt, còn đánh cờ với bố con nữa”. Mẹ tôi thở dài.
Nếu bình thường, tôi đã phá lên cười rồi, điên thì còn đánh cờ cái khỉ gì chứ? Nhưng bây giờ, cổ họng tôi nghẹn lại, không nói được lời nào.
“Tiểu Ngư, em không sao chứ?”. Cố Đại Hải lao tới, ôm chầm lấy tôi.
“Mẹ còn ở đây đấy!”
“A, mẹ!”. Cố Đại Hải vội vàng đứng nghiêm.
“Không sao, không sao, Ngụy Tử Lộ thế nào rồi?”. Mẹ tôi ngượng ngùng.
“Là thế này ạ…”. Cố Đại Hải kể hết cho mẹ con tôi nghe.
Sau khi bỏ đi, Ngụy Tử Lộ bị thần kinh. Anh ấy không biết mình là ai, tên là gì, nên đi đâu nữa. Sau đó, anh ấy chui vào một gầm cầu ở mấy ngày, mấy ông bà lão đi bộ thấy đáng thương nên đưa anh ấy tới sở cảnh sát. Bên cảnh sát cũng chẳng điều tra được gì, đành gọi điện cho bệnh viên tâm thần, bảo họ tới đón.
Ở trong viện, tình trạng của Ngụy Tử Lộ là khá nhất. Anh ấy rất bình thường, ngoại trừ việc hoàn toàn không nhớ mình là ai, mình có trách nhiệm gì. Ngụy Tử Lộ giúp y tá bón cơm cho những bệnh nhân không có khả năng tự điều khiển, đưa họ đi tắm, nói chuyện với họ. Y bác sĩ ở đó cũng mừng vì có người giúp.
Đột nhiên có một ngày, Ngụy Tử Lộ vay cô y tá ba trăm tệ. Cô y tá đó hết lời dặn dò Ngụy Tử Lộ không được xé ra chơi, nếu không, cô ấy sẽ tức giận, sau đó đi ra mà quên không đóng cửa. Anh ấy liền trốn khỏi bệnh viện rồi đi thẳng tới nhà tôi, trên đường đi còn mua hoa quả mà tôi thích ăn nữa.
20.
“Rốt cuộc anh ấy mắc bệnh gì?”. Tôi hỏi Cố Đại Hải.
“Bác sĩ bảo là mất trí, có lẽ chỉ cần gặp kích thích một chút thì sẽ nhớ lại thôi”. Cố Đại Hải lấy thuốc cho tôi.
“Chúng ta tới đó đi, em muốn xem thế nào!”. Tôi nhìn Cố Đại Hải.
“Anh không biết có nên để em đi không nữa”. Cố Đại Hải chỉ thốt ra một câu rồi mở cửa. Dạo này, anh ấy rất kiệm lời.
“Em buộc phải đi, vì chúng ta, vì cả Triệu Bồi nữa, không thể để anh ấy sống thế này được!”. Tôi nhìn Cố Đại Hải, cố đoán xem gương mặt anh ấy hiện giờ ra sao.
“Ha ha, chị ơi…”. Một cậu bé nhét tay vào mồm, luôn miệng gọi.
“Anh biết không? Có biết không?”. Một cô gái quỳ xuống đất, lẩm bẩm.
“Các vị lãnh đạo của Đảng phải tuân thủ theo đúng ba quy tắc trong quyền hạn và nghĩa vụ của mình, đồng thời phải chuẩn bị những điều kiện cơ bản…”. Một bà lão mặc bộ đồ bộ đội đang học thuộc lòng từng từ.
Chúng tôi đi trên hành lang. Từ sau các cánh cửa ở hai bên vang tới âm thanh hỗn độn, ngay trên lối đi cũng có rất nhiều người ngồi, kẻ cười người khóc, những ánh mắt vô hồn, lạnh lùng, không có chút tình cảm nào trong đó.
“Đại Hải…”. Tôi bỗng thấy sợ hãi, nơi này khiến người ta có cảm giác không còn chút sinh khí nào, mỗi người đều sống cuộc sống của riêng mình, chỉ tự nói với mình.
“Không sao đâu, em lại đây đi!”. Cố Đại Hải kéo tôi đến bên cạnh anh ấy.
“Không được nghịch nữa! Nào, lại đây uống thuốc đi!”. Một cô y tá đẩy xe tới, trên đó chất đầy các loại thuốc đủ màu, theo sau cô ấy là một đám người đang xôn xao, có cả mấy người vừa mới ngồi ở đây nữa.
“Òa!”. Một cô gái đột nhiên lao tới trước mặt tôi.
“Ôi mẹ ơi!”. Tôi giật mình, nhắm nghiền mắt lại.
“Sao thế?”. Cố Đại Hải vòng tay che cho tôi.
“Hi hi…”. Cô gái đó vẫn nhìn chăm chăm về phía bọn tôi. “Ha ha, định trốn hả? Không uống thuốc là chị mách mẹ đấy!”. Sau đó, cô ta nhảy chân sáo đi mất, bỏ lại tôi và Cố Đại Hải vẫn còn đang tim đập chân run.
“Em muốn biết khi nào Ngụy Tử Lộ có thể ra viện được”. Tôi hỏi chị bác sĩ ngồi trước mặt. Mấy vị y tá, bác sĩ ở đây ai cũng to cao lực lưỡng, càng làm tôi thấy ghê sợ chốn này. Chỉ nhìn họ thôi, ai cũng bất giác nghĩ rằng chắc chắn bệnh nhân ở đây phải hay đánh đấm lắm, chứ không, tại sao bệnh viện lại phải tuyển chọn mấy người trông như võ sĩ thế chứ?
“Cái này chị không nói trước được, bên ngoài trông cậu ấy chẳng có bệnh tật gì cả, chẳng qua là trong thâm tâm luôn muốn lẩn tránh nên mới cố ý lựa chọn cách quên đi hồi ức của mình. Nói cho dễ hiểu hơn là, đầu óc con người ta giống như một cái hộp, cậu ấy đã đặt tất cả những gì không muốn nhớ vào trong đó rồi khóa lại, em hiểu chứ?”. Chị bác sĩ giải thích cho tôi.
“Cũng có nghĩa là chỉ cần kích thích thì cậu ta sẽ nhớ lại được hết?”. Xem ra Cố Đại Hải rất lo lắng cho Ngụy Tử Lộ, tôi biết đó là vì anh ấy thấy cảnh cô đơn khổ sở của Triệu Bồi, dù sao chị ấy cũng sắp sinh rồi.
“Bọn em có thể vào gặp Ngụy Tử Lộ chứ?”. Tôi đề nghị.
“Được, hai người đi cùng y tá nhé!”. Hình như chị bác sĩ này chỉ mong bọn tôi đón Ngụy Tử Lộ về.
21.
“Tiểu Ngư, Tiểu Ngư, anh sợ, đưa anh về nhà đi!”. Vừa nhìn thấy tôi, Ngụy Tử Lộ liền lao tới, ôm chân tôi khóc lóc, nói thế nào cũng không chịu buông.
“Mau tránh ra đi!”. Cố Đại Hải muốn kéo Tử Lộ ra mà không được.
“Anh đi đi, tôi không quen anh! Tiểu Ngư, Tiểu Ngư, em đưa anh về nhà đi!”. Anh ấy đẩy Cố Đại Hải ra, tiếp tục khóc.
“Không được khóc! Anh có còn là đàn ông không hả?”. Tôi đỡ Tử Lộ dậy, lấy khăn giấy lau mặt cho anh ấy. “Anh về ở nhà em được không?”
“Tiểu Ngư!”. Cố Đại Hải kéo tôi ra ngoài. “Em định làm gì thế?”
“Đón anh ấy đi! Ở đây mãi, không sớm thì muộn, anh ấy sẽ giống mấy người kia mất. Em không thể để anh ấy bị như thế được!”. Tôi biết lúc này, Cố Đại Hải đang lo lắng, anh ấy nắm tay tôi rất chặt.
“Triệu Bồi sắp sinh rồi, không có thời gian chăm sóc cậu ta đâu. Hơn nữa, cậu ta cũng có nhận ra cô ấy đâu!”
“Em có!”. Tôi nhìn Cố Đại Hải. “Em có thời gian chăm sóc anh ấy, em sẽ giúp anh ấy nhớ lại tất cả!”
“Em…”. Cố Đại Hải đột nhiên buông tay tôi ra. “Em có bao giờ nghĩ cho anh không? Anh cũng muốn giúp cậu ta, tốt nhất là chúng ta hãy tìm một bác sĩ thật giỏi để chữa cho cậu ta. Còn nếu em đưa cậu ta về, người ngoài nhìn vào, họ sẽ nghĩ thế nào? Bố mẹ anh sẽ nghĩ thế nào?”
“Chẳng có gì để nghĩ cả, em chỉ giúp bạn, nếu chỉ vì chuyện này mà mọi người nghĩ xấu về em thì chẳng biết ai mới là kẻ tiểu nhân”. Tôi không dám đối diện với ánh mắt Cố Đại Hải nữa, đành chăm chăm nhìn xuống đất.
“Em tự mình suy nghĩ đi!”. Đó là lần đầu tiên Cố Đại Hải không đợi tôi mà quay đầu đi thẳng. Tôi cảm thấy trời đất xoay chuyển, nước mắt rơi từng giọt xuống sàn. Đúng lúc đó, có một bàn tay đưa khăn giấy cho tôi.
“Tử Lộ à, cháu ở tạm phòng Tiểu Ngư nhé!”. Mẹ tôi ôm ga trải giường vào.
“Cảm ơn dì”. Ngụy Tử Lộ cười ngọt ngào. “Vậy em ở đâu?”. Anh ấy quay đầu lại, hỏi tôi.
“Em về nhà em!”. Tôi nói mà không thèm nghĩ ngợi gì nhiều.
“Hả? Em không ở đây nữa à?”
“À, em chuyển ra ngoài ở một mình”. Suýt nữa tôi để lộ ra chuyện mình đã kết hôn, bác sĩ dặn tôi không nên nói với anh ấy nhiều quá.
“Con định thế nào?”. Bố ngồi xuống bên cạnh tôi.
“Chẳng thế nào cả ạ. Dù sao chúng ta cũng không thể để anh ấy ở với những người bị tâm thần được, sớm muộn gì cũng phát điên mất. Nếu thế, con sợ mẹ anh ấy phải chui từ quan tài ra tìm con.”
“Giờ con không phải chỉ có một mình nữa, Cố Đại Hải thì sao?”. Mẹ cũng đến ngồi cạnh tôi.
“Không sao, con lo được”. Tôi lấy điện thoại trong túi ra.
“Con không thấy làm như vậy là có lỗi với nó à?”. Bố tôi thở dài rồi đưa tay tắt ti vi.
“Đúng thế, Cố Đại Hải đã làm tốt lắm rồi, nó chẳng nói gì, lại còn tìm bác sĩ cho Tử Lộ nữa…”
“Thôi thôi, có thời gian thì bố mẹ lo chuyện của anh trai con đi!”. Tôi đứng dậy.
“Thẩm Lãng làm sao?”. An Nguyệt đột nhiên từ trong phòng chạy ra, giờ chị ta đã luyện được một chiêu thần kỳ, chỉ cần nghe thấy hai chữ “Thẩm Lãng” là tai vểnh lên như chó.
“Không sao cả, anh ấy đang đi công tác đấy thôi!”. Tôi nhìn An Nguyệt, nếu không phải sợ chị ta lại làm ầm ĩ thì tôi đã nói ra việc Thẩm Lãng đi tìm bồ rồi.
“Con này, sao cứ lôi anh con ra mà nói thế hả?”. Mẹ tôi vội vàng nói.
“Đúng đấy, Thẩm Lãng đi công tác mấy hôm nữa là về rồi”. Bố tôi đứng lên, chuẩn bị dắt chó đi dạo, vừa mở cửa ra đã thấy Cố Đại Hải đang đứng ở đó, chuẩn bị đẩy cửa vào. “Trời, làm bố giật cả mình! Mau vào đây đi!”
“Bố, con tới đón Tiểu Ngư về ạ”. Cố Đại Hải vội vàng nhường đường cho bố tôi.
“Ờ, Tiểu Ngư cũng đang định về đấy, hai đứa đi đi!”. Mẹ tôi vội nói rồi thu xếp đồ đạc cho tôi.
“Vậy con đi đây ạ…”. Tôi quàng khăn rồi đi ra cửa, lần này phải tự xách túi.