“Ôi…”. A Mông lao xồng xộc vào, vứt túi xuống đất rồi nằm thẳng cẳng lên ghế sô pha, làm tôi và Lâm Sở sợ chết khiếp.
“Cậu lại sao thế?”. Lâm Sở đặt ống kính trên tay xuống.
“Rót nước cho mình!”. A Mông không thèm ngóc đầu dậy.
“Mình đang nghĩ, không hiểu gen của Lý Triển Bằng có vấn đề gì không”. Tu ừng ực xong, A Mông mới phun ra một câu.
“Là sao?”. Tôi chống cằm, nhìn cô ấy.
“Con trai mình suốt ngày bị cảm, hôm nay, mình vừa đưa nó đi viện, lại còn phải xếp hàng nữa, chả khác gì đến ngân hàng cả”. A Mông dựa người vào thành ghế, thở dài.
“Thế thì liên quan gì đến Lý Triển Bằng? Nếu cậu bảo cậu bị lưu sản gì đó thì mới liên quan chứ!”. Lâm Sở cười, bị A Mông cho ngay một cái bạt tai.
“Này, tối đi đâu ăn đi!”. Tôi đề nghị, tay giở quyển tạp chí. A Mông đang bận sơn móng chân, bảo mới mua được màu này, liền lột tất ra sơn ngay, nếu không trốn kịp, chắc giờ này, tôi đã bị cô ấy lột tất ra mà tô tô vẽ vẽ rồi.
“Hay chơi ném còn nhé!”. Lâm Sở nêu ý kiến.
“Được, được đấy!”. A Mông hào hứng.
Chơi chán rồi về nhà, tôi liền nhận được điện thoại của Thẩm Lãng, thông báo rằng anh ấy đã tới Cửu Trại Câu rồi, sẽ đi tìm Cố Tiểu Khê ngay. Cố Đại Hải cầm điện thoại ra ban công nói chuyện. Tôi cảm thấy mình thực sự có lỗi với anh ấy, tự nhiên lại gây cho anh ấy bao nhiêu phiền phức.
“Đúng… em hiểu… anh tìm ở mấy chỗ nhỏ…”. Tôi tìm một tấm chăn mỏng đắp cho Cố Đại Hải rồi dựa vào bờ vai vững chắc nghe bọn họ nói chuyện. Giọng anh ấy trầm trầm, nghe rất dễ chịu, lúc này, tôi thấy còn thư thái hơn cả khi đi mát xa nữa.
“Sao thế?”. Cúp máy xong, Cố Đại Hải quay sang ôm tôi.
“Không sao. Em đang nghĩ, đợi mọi việc xong xuôi, mình sinh em bé nhé!”
“Thật không?”. Cố Đại Hải sung sướng, mặt tươi như hoa nở.
Chẳng biết A Mông nghe đồn ở đâu về một vị thần y, bắt tôi phải tới lấy số khám giúp cô ấy. Nơi này âm u, bí hiểm như trong lòng đất, chắc là để không ai dễ dàng phát hiện ra. Tôi phải hỏi bốn ông cụ, sáu bà cụ mới tìm được đến nơi. Đó là một ngôi làng nhỏ nghèo nàn nhưng người đến khám đông vô cùng, mới bảy giờ sáng đã hết số rồi.
“Bà cố tổ của tôi ơi, tóm lại, cậu có đến không hả?”
“Mình đến ngay đây, đang hỏi đường”. A Mông nói vấp váp, chắc tại đang đi bộ.
“Vị thần y này tám giờ mở cửa ạ?”. Tôi thò cổ lên, hỏi bà cụ đứng trước.
“Mười giờ thần y mới mở cửa, giờ con chưa dậy”. Bà lão nhìn tôi rồi chép miệng.
“Hả?”. Tôi suýt thì ngã lăn xuống đất. Chẳng biết thần y tài giỏi đến mức nào, Thái Bạch Kim Tinh hạ thế chăng? Ông ta bận như vậy, muốn xuống được đây chắc phải mất không ít thời gian.
“Này, cô không biết chứ, thần y chữa bệnh tiêu hao công lực, tôi dã nhìn thấy ông ấy phát công rồi đấy!”. Nhìn điệu bộ thành kính của bà lão, tôi suýt bật cười.
“Thật đấy, hôm đó, một đứa bé trong thôn tôi đến khám bệnh…”. Bà lão này thật biết cách nói chuyện, kéo tôi ra một góc, kể hết chuyện nó tới chuyện kia, tôi không lo cô đơn vì đợi A Mông nữa rồi.
“Hi! Thần y đâu?”. A Mông vừa đẩy cửa vào đã đá tôi một phát.
“Sang bên kia! Không thấy mình đang bận nghe chuyện à?”. Tôi phát lại.
Xem ra A Mông tới đây là để nộp tiền, cô ấy mặc áo khoác da, chân đi giày cao gót, mỗi bước lại tao ra một cái lỗ trên nền đất. Lý Mông còn sang trọng hơn, cũng diện áo khoác da, tay đeo đồng hồ trẻ con loại đắt tiền, Casio ấy, đôi giày nhỏ bong như gương. Thần y không bóp cậu thì bóp ai chứ? Tôi nghĩ thầm.
“Thần y đại nhân mười giờ mới dậy, cậu cứ đợi đi!”. Tôi kéo hai mẹ con họ ra vườn ngồi.
“Không phải chứ? Biết thế đến muộn cho xong”. A Mông kêu ca.
“Khốn kiếp! Mình là ôsin nhà cậu đấy à?”
“Tìm thấy Cố Tiểu Khê chưa?”. A Mông vừa uống nước vừa hỏi.
“Thẩm Lãng đi rồi, chắc sẽ tìm được thôi”. Tôi nhặt một cành cây lên, chọc mấy hòn đá dưới đất.
“An Nguyệt không biết chứ?”
“Cậu dám để bà ấy biết à? Cho mồi lửa vào nhà mình luôn đi!”. Tôi lườm.
“Mẹ, chó!”. Lý Mông hớn hở chỉ tay vào con lợn trong vườn.
“Ha ha ha…chó!”. Tôi cười đau cả bụng. Trước kia, A Mông chưa nhìn thấy con lợn bao giờ, hôm về nhà Lâm Sở cũng tưởng là chó, còn hỏi đó là loại gì nữa. Hai mẹ con này đúng là cùng một giuộc.
“Lại đây!”. Mặt A Mông đỏ rực như bếp lò.
17.
Trên đường về, A Mông ôm chặt lấy một cái túi nhỏ, bảo rằng đó là thuốc thần y kê cho.
“Cậu đừng bảo là thần y đại nhân kia cho cậu một lá bùa đấy nhé!”. Tôi nhìn A Mông, cô ấy đang sung sướng đến mức chả còn nhớ gì nữa. Thế mới biết cô ấy yêu con trai vô cùng, dù rằng khi nó không bị ốm nữa, cô ấy sẽ tiếp tục làm loạn trời đất với bọn tôi, nhưng tôi vẫn tin vào tình mẫu từ, ừm… đó có thể coi là một thứ tình yêu.
“Nói vớ vẩn, có phải mình đi xem bói đâu!”. A Mông kiên quyết phản đối cách nói của tôi.
“Thế thì tốt. Nhà nước không đồng ý mấy trò mê tín thế đâu!”. Tôi thấy con trai A Mông mũi dài thò lò liền lấy giấy ăn cao cấp của cô ấy lau cho nó.
“A lô!”. Đi được nửa đường, tôi thấy số điện thoại bàn ở nhà gọi đến. “Mẹ, có chuyện gì ạ?”
“Con mau về nhà đi, về nhà, chuyện này… Mau về đi!”. Mẹ tôi hốt hoảng.
“Sao thế ạ?”. Suy đoán đầu tiên của tôi chính là: An Nguyệt lại phát điên rồi.
“Không nói qua điện thoại được, con về nhà đi!”. Nói xong, mẹ tôi cúp máy, nhưng trước đó, tôi bỗng nghe loáng thoáng trong điện thoại có giọng con trai, giọng nói rất quen thuộc. Tôi “ớ” lên một tiếng rồi bất giác đạp phanh khiến A Mông bị giật mình, đập đầu vào cửa kính.
“Cậu muốn giết mình hả?”. Cô ấy giận dữ nhìn tôi.
“Ngụy… Tử Lộ! Là anh ấy! Chắc chắn đấy, Ngụy Tử Lộ, mình không nghe nhầm đâu!”. Tôi nhấn ga.
“Nói gì thế?”. A Mông nhìn tôi, tỏ vẻ không hiểu. “Cái gì? Ai?”
“Ngụy Tử Lộ… anh ấy đang ở nhà mình”. Tôi thấy cả người bồn chồn, tay chân không còn nghe lời nữa.
“Dừng xe, cậu để mình lái!”. A Mông đạp phanh rồi xuống xe, kéo tôi ra ngoài, nhét tôi vào ghế sau.
“Cố Đại Hải!”. Tôi vội gọi điện thoại cho Cố Đại Hải. Lúc ấy, đầu óc tôi rất hỗn loạn, đến giờ, tôi cũng chẳng hiểu tại sao khi đó lại gọi cho anh ấy nữa. Nếu tôi không gọi, chắc những việc khác đã không xảy ra…
Lúc chúng tôi về đến nhà thì Cố Đại Hải cũng vừa tới cửa. theo sau anh ấy là Triệu Bồi, hôm nay, chính tôi bảo Cố Đại Hải đưa chị ấy tới viện kiểm tra. Trông thấy tôi, mặt anh ấy liền biến sắc. A Mông bảo lúc đó, mặt tôi trắng bệch như không còn giọt máu nào nữa.
“Tiểu Ngư về rồi à?”. Ngụy Tử Lộ đang đứng đợi tôi ở cửa, nở nụ cười rạng rỡ. Vừa nhìn thấy anh ấy, trong phút chốc, chân tôi bỗng mềm nhũn ra rồi ngã vào lòng Cố Đại Hải.
“A Mông tới chơi à? Mọi người vào nhà đi!”. Ngụy Tử Lộ thản nhiên như không, đưa tay kéo tôi và A Mông vào nhà. Triệu Bồi và Cố Đại Hải cũng vào theo.
“Anh đã về rồi, em xin lỗi, em thực sự xin lỗi…”. Triệu Bồi sững sờ một lúc lâu rồi lao tới, ôm lấy tay Ngụy Tử Lộ, đột nhiên bị mất thăng bằng, suýt thì ngã xuống sàn. Chúng tôi vội đưa chị ấy tới ghế sô pha nằm, mẹ tôi pha nước ấm cho chị ấy uống.
“Cậu nói cái gì?”. Cố Đại Hải vung tay lên, định đánh anh ấy.
“Đây là nhà của Thẩm Ngư, anh không được giở trò ở đây!”. Ngụy Tử Lộ vẫn nhìn Cố Đại Hải không chớp mắt, trong đáy mắt anh ấy có cái gì đó rất khó hiểu.
“Ngụy Tử Lộ, anh có còn là người không hả?”. Tôi tát cho anh một cái thật mạnh. “Đứa con trong bụng chị ấy là của anh! Đừng có giả vờ như không biết gì nữa! Anh đã đá tôi mà còn giả vờ mất trí sao? Từ bao giờ anh trở nên giả nhân giả nghĩa như vậy cơ chứ?”
“Anh… Tiểu Ngư, anh thực sự không biết mà”. Ngụy Tử Lộ giương mắt nhìn tôi.
A Mông không nhịn được nữa, thẳng tay đập một phát vào đầu Ngụy Tử Lộ.
18.
Nhà tôi bỗng chốc loạn hết cả lên, Triệu Bồi vừa tỉnh lại, Ngụy Tử Lộ vẫn giả ngây giả ngô, mẹ tôi kéo tay tôi, đang ầm ĩ thì có mấy người từ bên ngoài xông vào, hét lớn. “Ở đây này!”
“Các anh là ai?”. A Mông bước về phía họ. Con trai cô ấy đang nép trong lòng cha tôi, khóc lóc ầm ĩ.
“Tìm thấy rồi, chính là nó!”. Gã béo đứng đầu xông lên đẩy A Mông ra.
“Làm cái gì thế hả?”. Tôi đạp gã đó.
“Tiểu Ngư!”. Cố Đại Hải vội kéo tôi ra đằng sau rồi chỉ thẳng tay vào mặt tên kia. “Tôi nói cho anh biết, xông vào nhà người khác là phạm pháp đấy!”
“Đừng hiểu lầm, đừng hiểu lầm! Chúng tôi là người của bệnh viên”. Một người từ phía sau vội vã bước tới. Phòng khách nhà tôi bỗng dưng chật kín người, Quay đầu lại, tôi bắt gặp ánh mắt An Nguyệt đang lén nhìn qua khe cửa, đôi mắt lạnh như băng khiến tôi thấy đầu đau nhói, cổ họng khó chịu, liền nôn hết ra, màu thức ăn, màu của máu cứ thế tuôn ồng ộc ra ngoài.
Khi tỉnh lại, tôi thấy xung quanh là những bức tường trắng toát, xem ra tôi đang ở trong viện rồi. Vừa nãy, chắc mẹ tôi và Cố Đại Hải sợ lắm, tôi đã nôn ra máu thì phải. Tôi nhớ khi đó còn nghe thấy tiếng khóc của con trai A Mông, tiếng khóc của Ngụy Tử Lộ, của Triệu Bồi… và tiếng cười của An Nguyệt.
“Đây là bệnh viện à?”. Tôi rút ống thở ra, định ngồi dậy, chẳng may lại làm kinh truyền trên tay bị chệch ra, găm sâu vào thịt.
“Ngư à, con làm mẹ sợ quá!”. Mẹ tôi rơm rớm nước mắt.
“Không sao đâu mẹ, chẳng phải con khỏe rồi sao?”. Tôi vỗ nhè nhẹ lên vai mẹ, chẳng biết từ bao giờ, vai mẹ tôi đã gầy thế này, nhô cả xương ra, chẳng có tít thịt nào, tôi nhớ mấy năm trước, mẹ cứ kêu béo suốt nên bị tôi trêu mãi.
“Bác sĩ bảo con chịu nhiều tổn thương tinh thần nên mới thế, còn bảo do cục máu đọng trong đầu đang hoạt động, không chừng sẽ không tỉnh lại nữa”. Mẹ ôm lấy tôi, khóc mãi không thôi.
“Con tỉnh rồi mà. Con còn chưa chán áp bức Cố Đại Hải, chết bây giờ thì sớm quá”. Tôi lấy chăn lau mặt cho bà. “Mẹ à, chuyện này là thế nào? Ngụy Tử Lộ, anh ấy…”
“Ờ, lúc đầu bố mẹ cũng ngạc nhiên lắm”. Mẹ tôi dần dần bình tĩnh lại, kể cho tôi nghe mọi chuyện.
19.
“Ông ơi, bảo con Ngư với Đại Hải tối về nhà mình ăn cơm nhé!”. Mẹ tôi đứng ngoài hành lang cho chó ăn, nói vọng vào.
“Ừ. Chẳng biết thằng Thẩm Lãng đi công tác đến bao giờ nữa”. Bố tôi đang bận đọc báo, không ngẩng đầu lên.
“Suỵt… Đừng có nhắc đến chuyện đó!”. Mẹ tôi vội vội vàng vàng chạy vào bịt miệng bố lại, tay chỉ về phía phòng anh trai tôi. An Nguyệt chưa đi làm, vẫn đang nghỉ trong đó.
Cốc cốc cốc…
“Gõ cửa nhà mình hả?”. Bố kéo tay mẹ ra.
“Hình như là thế. Để em đi xem!”
“Dì ơi, là con ạ”. Ngụy Tử Lộ như quỷ xuất hiện trước cửa nhà tôi, làm bố mẹ tôi ngớ người.
“Cậu…”. Bố tôi vội đứng chặn trước mặt mẹ, thế mới nói, nhưng đôi vợ chồng kết hôn vào những năm bảy mươi rất trọng tình cảm, chứ nếu là tôi và Cố Đại Hải, người đầu tiên bị đẩy ra chắc chắn sẽ là Cố Đại Hải.
“Dì, con tan sở sớm nên mua ít hoa quả tới. Tiểu Ngư vẫn chưa về ạ?”. Ngụy Tử Lộ như không nhìn thấy vẻ ngạc nhiên của bố mẹ tôi, quen tay quen chân đi thẳng vào b