Sau lần say rượu ngủ quên đó, tôi bị cảm mất mấy hôm, vừa sốt vừa ho. Lâm Sở và A Mông cũng ốm. Ba đứa tôi nằm ngoài trời lạnh cả một đêm như thế cơ mà, không lăn đùng ra mới lạ. Tôi thật sự không hiểu nổi, bình thường không tìm thấy vợ, Cố Đại Hải sẽ lo lắng nọ kia, chẳng hiểu tại sao lần này, anh ấy lại không đi tìm tôi.
“Chị là Thẩm Ngư à?”. Một người gọi điện cho tôi.
“Anh là ai?”. Tôi đang bận xì mũi.
“Chúng tôi ở bên cục phòng chống tệ nạn.”
“Người đâu?”. Tôi mang theo một vạn tệ tới.
“Hi!”. A Thi vẫn cười nói vui vẻ được. Tức chết mất, đã bị làm phiền giữa lúc đau ốm, tôi còn phải mang thêm năm nghìn tệ để chuộc cả một người bạn của chị ấy nữa chứ!
“Còn cười hả? Sao lại bị bắt vào đây?”. Tôi vừa ký tên vào giấy bảo lãnh vừa mắng A Thi.
“Thì định kéo một cô em dưới trướng chạy, không ngờ nó vấp ngã, thế nên mới bị tóm”. A Thi bình thản kể, nhìn qua đã biết chị ấy vào đây nhiều nên quen rồi, chả còn tí xấu hổ nào nữa.
“Bạn chị đâu? Gọi ra đây đi!”. Nước mũi lại chảy ra ròng ròng, tôi vội vàng mở túi lấy giấy ra lau.
“Đứa kia kìa! Lộ Lộ, lại đây! Bạn chị chuộc cả hai chị em mình ra rồi này!”. Nói xong, A Thi kéo một cô gái nữa tới trước mặt tôi, tôi đang cúi đầu xì mũi, chỉ nhìn thấy một đôi chân dài. Trời lạnh thế này mà mặc váy ngắn, đến mông cũng chẳng che nổi. Tới lúc ngẩng đầu lên nhìn, tôi mới ngã ngửa ra, người này tôi không những quen mà còn vô cùng quen ấy chứ: Trần Lộ!
“Cậu…”. tôi chỉ tay vào cô ấy, không thốt nên lời.
“Bạn chị xinh không? Bao nhiêu người đợi được uống rượu với nó đấy”. A Thi lại tưởng tôi ngạc nhiên vì vẻ mĩ miều của Trần Lộ.
“Chị, bọn em quen nhau!”. Trần Lộ rất xấu hổ, lấy tay đẩy nhẹ A Thi, lúc đó, chị ấy mới chịu im miệng.
“Ơ, quen à? Thế hai người nói chuyện đi nhé, chị về đi ngủ đây!”. A Thi ra đường vẫy xe.
“Tiểu Ngư, mình…”. Trần Lộ run run trong gió lạnh, trông đáng thương vô cùng.
“Mau lên xe trước đã, bên trong ấm hơn”. Tôi ôm lấy cô ấy.
“Cho mình một điếu được không?”. Trần Lộ nhìn tôi. Tôi liền đưa cho cô ấy một điếu.
“Mình chỉ mời rượu thôi, không nhảy đâu”. Trần Lộ kéo váy.
“Cậu có biết đấy là chỗ nào không hả?”. Tôi ngồi thẳng người lên. “Đó là tổ tò vò, vào rồi không ra được nữa. Cậu nhìn A Thi xem, chị ấy có còn dáng vẻ lúc mới tới Bắc Kinh nữa không? Cậu điên rồi!”
“Ừ, ha ha…”. Trần Lộ ngửa mặt, cười sằng sặc. “Mình điên lâu rồi, kết hôn với Dương Siêu cũng là việc mình làm trong lúc bị điên đấy.”
Tôi bỗng tỉnh ra, là vì Dương Siêu… Đúng. Từ trước đến nay, Trần Lộ vốn là người không chịu nổi miệng lưỡi thế gian, thậm chí khi mấy đứa tôi đưa tiền cho cô ấy, cô ấy cũng không cầm.
Cả hai chúng tôi cùng im lặng, chỉ lặng lẽ hút thuốc, đừng điếu, từng điếu, từng điếu một…
“Đưa mình về đi! Dương Siêu còn đang đợi mình tới ăn cơm”. Tới khi cả bao thuốc hết sạch, Trần Lộ mới quay sang bảo tôi.
“Anh ấy đang ở đâu”. Tôi khởi động xe.
“Đưa vào viện rồi. Không thể để anh ấy thấy bộ dạng này của mình được nên mình bảo ở nhà điều kiện chăm sóc không được tốt rồi đưa anh ấy vào viện điều dưỡng”. Trần Lộ rút tờ giấy ướt ra lau mặt.
“Ừ”. Tôi đưa Trần Lộ về nhà tôi.
“Lát mình đưa cậu đến viện luôn, không kịp nấu cơm đâu, mua tạm cái gì cho anh ấy vậy. Cậu thay đồ đi, mình kiếm cái cặp lồng đã!”. Tôi bước vào bếp.
“Cảm ơn cậu”. Trần Lộ ôm lấy tôi.
“Mình chẳng biết phải nói gì nữa, chỉ là mình hiểu, thực sự hiểu cậu. Nhưng cuộc sống đó hoàn toàn không hợp với cậu đâu, nó vốn chẳng hợp với ai cả. Cậu nên rời khỏi đó sớm đi!”. Trong lòng tôi trào lên một nỗi chua xót.
9.
“A Thi à, có thời gian lượn lờ không?”. Tôi đứng bên ngoài bệnh viện, gọi điện thoại cho A Thi.
“OK! Chị cũng vừa dậy, đợi ở Vương Phủ nhé, lát sẽ có một lão thương gia người Đài Loan tới.”
“Hi!”. Tới nơi, tôi thấy A Thi đang ngồi trên ghế trong quán rượu, mặc bộ váy dây màu tím, không trang điểm. Thực ra khí chất của chị ấy vẫn rất thuần khiết, trông dáng vẻ bây giờ chẳng khác gì con nhà lành.
“Sao thế?”. A Thi chú ý tới khuôn mặt đăm chiêu của tôi.
“Trần Lộ… À không, Trần Lộ là người dưới trướng chị hả?”. Tôi hỏi thẳng, ai chứ A Thi thì chẳng phải vờ vịt làm gì.
“Ừ. Nhưng con bé đó hơi khó bảo, không bán thân, chỉ tiếp rượu”. A Thi nhăn mặt khi nhắc tới chuyện này. “Có còn là gái trinh nữa đâu, giữ gìn cái quái gì chứ?”
“Tại chị không biết hoàn cảnh của cậu ấy đấy”. Tôi nhìn A Thi, từ từ kể lại cho chị ấy nghe những chuyện trước đây.
“Đúng là số khổ…”. A Thi cúi đầu, nghịch chân váy.
“Đừng làm khó cô ấy nhé, em biết nói vậy là không đúng, nhưng mà…”. Tôi nắm tay A Thi.
“Được, không phải nói nữa đâu, chị hiểu mà, Tiểu Ngư quả là…”. Chị ấy giơ ngón tay cái lên. “Chị còn có cái ăn thì không để nó bị thiệt đâu! Chị đây nói lời giữ lời.”
“Không phải trả lại đâu, sau này, nếu cô ấy vay, chị cứ tới chỗ em lấy nhé!”
“Ha ha, chửi chị đấy à?”. Chị ấy lườm tôi. “Em không cần lo, chuyện tiền nong chị sẽ giải quyết. Thực ra mới đầu còn chưa quen, chị sợ có chuyện. A, bên này! Ông thương gia của chị tới rồi”. A Thi đứng ngay dậy.
“Vậy em đi nhé, cám ơn chị nhiều! Chị yên tâm, có chuyện gì, cứ tới tìm em!”. Tôi cũng đứng dậy, chỉnh lại quần áo.
10.
“Tiểu Ngư, mau tới đây cứu bố mẹ đi!”. Mẹ Cố Đại Hải bỗng dưng gọi điện thoại tới, vừa nghe thấy giọng tôi liền khóc sụt sùi, làm tôi và Cố Đại Hải sợ quá, chạy vội về nhà.
“Mẹ, bố, sao thế ạ?”. Cố Đại Hải chẳng kịp cởi giày, phi ngay vào nhà.
“Đại Hải à… Em gái con mất tích rồi…”. Mẹ Cố Đại Hải ôm lấy anh ấy mà khóc.
“Bố, chuyện này là sao ạ?”. Tôi vội hỏi bố chồng.
Ông không trả lời mà chỉ đưa cho tôi một bức thư.
Gửi cô Cố Tiểu Khê,
Mời cô tới báo danh, chúng tôi rất hân hạnh được mời cô tới nhập học tại trường Đại học Tokyo vào lúc…
(…)
Tôi đọc đi đọc lại bức thư đó, họ viết rằng Cố Tiểu Khê vẫn chưa tới trường đăng ký nhập học, họ không liên lạc được nên đành gửi thư về nước.
“Chẳng phải nhà mình đã đưa nó ra tận sân bay rồi sao?”. Tôi ngớ người ra, trong đầu chỉ hiện lên mấy chữ “bỏ nhà theo giai”.
“Hu hu hu…”. Cứ nhắc tới chuyện đó là mẹ Cố Đại Hải lại khóc, chúng tôi chỉ biết an ủi hai cụ, sau đó gọi điện cho bên Nhật, xác nhận lại chuyện Cố Tiểu Khê không ở đó.
“Bọn chú chỉ biết là Cố Tiểu Khê đã xuất cảnh vào tháng mười một, đến đầu tháng mười hai thì lại quay về nước thôi”. Chú Triệu giúp tôi tìm kiếm một hồi cũng chỉ thu được mấy thông tin này.
“Cháu cảm ơn chú!”. Tôi cảm ơn rồi cúp máy, trong đầu thầm nghĩ, có nên nói chuyện Cố Tiểu Khê và Thẩm Lãng cho Cố Đại Hải nghe không đây?
“Tiểu Khê sao rồi?”. Biết chuyện, Thẩm Lãng chạy ngay tới nhà tôi.
“Sao anh lại tới đây?”. Cố Đại Hải nhìn Thẩm Lãng.
“Nói cho anh biết trước đã, Tiểu Khê đang ở đâu?”. Thẩm Lãng nắm chặt lấy áo Cố Đại Hải, sống chết cũng không chịu buông.
“Anh không giấu hai người nữa…”. Thẩm Lãng quỳ xuống đất. Tim tôi thót lại, Thẩm Lãng bảo “hai người” nghĩa là muốn tránh tội cho tôi.
“Thế này là sao?”. Cố Đại Hải sợ hãi.
“Là anh, người đàn ông đã có vợ mà còn yêu Tiểu Khê chính là anh!”. Thẩm Lãng chậm rãi nói. Tôi có thể nhận ra, để làm được thế này, anh ấy đã phải cố gắng nhiều lắm. Chưa bao giờ tôi nghĩ Thẩm Lãng dám thừa nhận chuyện đó.
“Cố Đại Hải, anh không sao chứ?”. Tôi chạy tới ôm lấy anh ấy.
“Anh ấy đang nói gì vậy?”. Cố Đại Hải chỉ về phái Thẩm Lãng, hỏi tôi.
“Anh ấy…”. Tôi nhìn hai người đó, chẳng biết phải nói gì nữa. Một người là anh ruột tôi, một người là nơi tôi giao phó cả cuộc đời.
“Là anh! Anh chính là người yêu của Tiểu Khê!”. Thẩm Lãng nhìn thẳng vào mắt Cố Đại Hải.
“Đồ khốn nạn!”. Cố Đại Hải tức giận đứng dậy, cho Thẩm Lãng một cái bạt tai rồi túm lấy anh ấy mà đánh, vừa đánh vừa chửi. Bội Bội sợ quá sủa ầm ĩ, bàn uống nước cũng bị đổ, đồ trên đó rơi hết xuống đất. Ấm trà vỡ tan, nước trong ấm nhỏ từng giọt xuống thảm. Tôi quỳ xuống đất kéo Cố Đại Hải, không để ý thấy một mảnh vỡ vừa cứa vào chân.
“Đừng đánh nữa… đừng đánh nữa mà…!”. Tôi muốn ngăn Cố Đại Hải lại nhưng chỉ ôm được chân anh ấy mà khóc. “Đừng đánh nữa…! Tại em, tại em không tốt. Đừng đánh nữa!”.
“Tôi sẽ không đánh lại đâu”. Thẩm Lãng khạc ra một ít máu. “Nhưng cậu có đánh chết tôi cũng vô ích, chúng ta phải tìm thấy cô ấy trước đã…”. Một giọt nước mắt của Thẩm Lãng rơi lên trán tôi, nó rất lạnh, lạnh như băng vậy.
“Đồ khốn! Mày là đồ khốn nạn!”. Hai tay ôm đầu, Cố Đại Hải bật khóc.
11.
Một lúc sau, Cố Đại Hải mới bình tĩnh trở lại, Thẩm Lãng vẫn quỳ khóc dưới sàn.
“Tiểu Khê có thể đi đâu?”. Cố Đại Hải vừa châm thuốc vừa hỏi Thẩm Lãng.
“Tôi không biết, trước lúc đi, cô ấy đã từng bảo muốn tới rất nhiều nơi”. Thẩm Lãng không giấu diếm gì nữa.
Tôi ngồi dưới sàn, nhìn hai người bọn họ, tự nhiên thấy chân mình rất đau, nhìn xuống thì thấy quần đã đỏ au, toàn máu là máu.
“Em cũng biết, đúng không?”. Cố Đại Hải nhìn tôi.
“Nó không biết, chỉ nghi ngờ thôi…” Tôi che giấu rất tốt. Nói xong, Thẩm Lãng ngất đi.
“Em…em không biết mọi chuyện sẽ thành ra thế này. Nhưng việc quan trọng nhất phải làm bây giờ là tìm ra Tiểu Khê”. Tôi ngồi trên ghế ngoài hành lang bệnh viện, nói với Cố Đại Hải.
“Anh hiểu, giờ không phải là lúc cãi nhau xem ai đúng ai sai, phải tìm Tiểu Khê đã”. Cố Đại Hải bóp nhẹ vai tôi. “Anh xin lỗi vì đã đánh anh trai em, tại anh kích động quá.”
“Xin lỗi… xin lỗi… em xin lỗi…”. Tôi rúc đầu vào lòng Cố Đại Hải.
“Thẩm Lãng sao rồi?”. Lúc mẹ tôi tới bệnh viện, Thẩm Lãng đã được băng bó xong xuôi, chuẩn bị về nhà.
“Không sao đâu mẹ. Con bị mấy tên cướp đánh, may mà Tiểu Ngư và Đại Hải đi qua đó”. Thẩm Lãng miễn cưỡng nói.
“Trời ơi, con trai tôi…! Đau lòng mẹ quá con ơi!”. Mẹ tôi ôm lấy Thẩm Lãng, thút thít khóc.
“Không sao, không sao đâu ạ.”
“Mẹ…”. Cố Đại Hải đứng bên cạnh, chần chừ.
“Sao thế?”. Mẹ tôi quay lại nhìn Cố Đại Hải, Thẩm Lãng khẽ lắc đầu.
“Để anh Thẩm Lãng nghỉ ngơi đi ạ!”. Tôi kéo áo ra hiệu cho Cố Đại Hải, không để anh ấy nói.
Hôm sau, Thẩm Lãng hẹn gặp chúng tôi ở quán cà phê.
“Cô ấy có bạn thân nào không?”. Anh ấy hỏi.
“Có mấy đứa, nhưng tôi hỏi cả rồi, không ai biết hết”. Dạo này, Cố Đại Hải đã gầy đi nhiều, thêm vào đó, bố chồng tôi vì giận quá lại sinh bệnh nên anh ấy phải hao tâm tổn trí không ít.
“Bọn anh có chỗ hẹn bí mật không?”. Tôi hỏi Thẩm Lãng.