Ái…”. Cười được một lúc, tôi bỗng thấy đầu đau nhói, đau đến không chịu nổi, mắt mũi hoa cả lên.
“Sao thế?”. Thấy thế, Cố Đại Hải vội ôm lấy tôi.
“Đau đầu…”
“Em cố chịu nhé, giờ mình tới bệnh viện!”. Cố Đại Hải luống cuống lái xe.
“Không được, anh dừng lại đi! Em buồn nôn…”. Tôi lập tức mở cửa xe.
“Đợi anh dừng hẳn đã!”. Cố Đại Hải phanh gấp, dí ngay một ông anh đang đi bộ vào sát lề đường.
“Mẹ mày chứ! Có biết lái xe không hả?”. Thằng cha ấy quát ầm ĩ.
“Xin lỗi, xin lỗi!”. Cố Đại Hải đang dìu tôi ra, giơ tay lên vẫy.
“Bác sĩ, chuyện này là sao ạ?”. Mồ hôi Cố Đại Hải vã ra.
“Cái này không nói chính xác được. Do trước đây, cô ấy bị tai nạn, có nhiều chuyện không nhớ được, chuyện lần này chắc có liên quan”. Bà bác sĩ nhìn tấm phim, “Thế này đi, giờ tôi sẽ kê đơn, có lẽ cục máu tụ trong đầu đang tan dần, không chừng đây là chuyện tốt, có thể nhớ lại được đấy!”
“Ôi…”. Về đến nhà, tôi nằm lăn ra ghế.
“Đừng nằm ở đó, em lên giường đi, anh làm gì đó ngon ngon cho em!”. Cố Đại Hải kéo tôi vào giường nằm, vừa xoa đầu tôi vừa thủ thỉ. “Khổ thân em, ăn được tí hồng thì nôn hết mất rồi.”
“Ha ha ha…”. Nghe anh ấy nói thế, tôi bật cười.
“Cười cái gì mà cười?”. Cố Đại Hải đắp chăn cho tôi. “Đúng rồi, chuyện này đừng kể với người nhà em nhé! Vì đến giờ vẫn chưa biết ai là kẻ đâm em, nhỡ đúng là bà chị thần kinh đó thì sao?”
10.
Kỳ nghỉ tết, bọn tôi rủ nhau tới nhà Trần Lộ ăn thịt dê. Nhà họ chỉ có hai người nên khá lạnh lẽo, hơn nữa, tết xong, tôi và Lâm Sở đều phải đi công tác xa, A Mông và Lý Triển Bằng cũng bận nhiều chuyện, chẳng có thời gian để tụ tập nữa.
“Trần Lộ, dấm nhà cậu để ở đâu thế?”
“Trong tủ bếp ấy!”. Trần Lộ đáp.
“Này! Thẩm Ngư!”. A Mông vừa bước vào cửa đã kêu ầm lên.
“Sao sao? Nhớ mình đến thế cơ à?”. Tôi chạy ra.
“Này, con chó nhà cậu đang làm gì kìa?”. A Mông giơ tay ra chỉ, Bội Bội của tôi đang ngoạm miếng thịt dê để trên bàn.
“Đồ chó chết! Thịt sống mà cũng ăn hả?”. Tôi ôm Bội Bội lại, quay ra thì thấy Lý Mông đang quẳng Đu Đu lên trên không.
“Lữ Tiểu Mông! Cậu xem, con cậu đang làm trò gì kia?”. Tôi xông đến, đá A Mông một phát.
“Thôi thôi, không chơi với mèo nữa, cẩn thận không nó cắn con đấy!”. Cố Đại Hải vội chạy tới giải cứu con mèo.
“Ha ha ha…”. Chứng kiến cảnh tượng bát nháo ấy, Dương Siêu ngồi cười trên ghế.
“Gâu gâu… gâu…”. Bội Bội nhảy xuống đất đòi ăn, còn đuổi theo Lý Mông nữa.
“Mẹ ơi… Sau này đừng có sinh con nhé!”. Cố Đại Hải ngả người ra ghế, lau mồ hôi, anh ấy vừa bị Lý Mông hành cho một trận.
“Đã hiểu tại sao em lại khổ sở đến thế chưa hả?”. Lý Triển Bằng khoác vai Cố Đại Hải.
“Đúng… Đồng bệnh tương liên”. Cố Đại Hải bắt tay Lý Triển Bằng, mặt tỏ vẻ thông cảm.
“Làm sao?”. Lâm Sở đột nhiên cất tiếng làm hai bọn họ giật cả mình. “Ăn thôi, ăn thôi!”. Cô ấy gọi mọi người tới cứ như thể đang ở nhà mình.
“Thôi đi, chủ nhà còn chưa động đũa kia kìa!”. Bobo huých Lâm Sở.
“Ờ, đúng rồi, Trần Lộ, mau tới ăn cơm đi!”. A Mông ngoảnh mặt vào bếp, gọi.
“Đến đây!”. Trần Lộ cầm mấy chai lớn ra. “Mình đi lấy rượu ấy mà!”
“Uống ít thôi đấy!”. Cố Đại Hải đập khẽ.
“Sang bên kia! Đáng ghét!”. Tôi định cấu anh ấy một phát, chẳng ngờ lại cấu nhầm Lâm Sở.
“Này này, chưa uống mà cậu đã say rồi hả?”. Lâm Sở nghiến răng.
“Ha ha ha, được đấy!”. Vừa uống được một chút, mặt A Mông đã hơi đỏ lên.
“Em cũng uống ít thôi!”. Lý Triển Bằng đặt chai rượu sang bên cạnh.
“Còn lâu! Bà đang vui! Mau, nhúng rau đi!”. A Mông lấy đũa chọc Lý Triển Bằng.
“Vâng, để em hầu chị!”. Lý Triển Bằng gắp mấy lá rau cho vào nồi lẩu.
Năm nay, chúng tôi có một cái tết thật là vui, lâu lắm rồi bọn tôi mới được ngồi ăn với nhau thế này. Mọi người đều uống rất nhiều rồi lăn ra ôm nhau ngủ.
Lâm Sở ôm chân Lý Triển Bằng, A Mông dựa vào người Cố Đại Hải, Lý Mông nằm trong lòng Bobo, tôi lại ôm eo Lâm Sở, chỉ có mỗi Trần Lộ ngủ đúng chỗ, cô ấy ôm lấy tay Dương Siêu, khung cảnh rất êm đềm. Tôi nghĩ đêm ấy, không có hệ thống lò sưởi cũng chẳng sao, bởi vì trong lòng mỗi người chúng tôi đều tràn đầy hơi ấm.
11.
Tôi và Cố Đại Hải mang một bịch đồ ăn dinh dưỡng và hoa quả tới thăm Triệu Bồi.
Tôi nhận ra Cố Đại Hải chẳng còn yêu thầm Triệu Bồi nữa, anh ấy có một trái tim rất bình thường, tình yêu của anh ấy đã dành trọn cho tôi rồi, lại bị tôi buộc một miếng ngọc vào cổ nữa, còn chạy đi đâu chứ!
“Dạo này chị có khỏe không?”. Tôi kéo tay Triệu Bồi, từ khi có thai, chị ấy đã gầy đi rất nhiều, nếu không phải vì hay xoa bụng thì chẳng ai nhận ra chị ấy đang có em bé cả, chẳng bù cho A Mông, tôi nhớ hồi đó, bụng cô ấy rất to.
“Cảm ơn hai người, lại còn tới thăm tôi nữa!”. Triệu Bồi cười, bảo người giúp việc đi rót nước cho chúng tôi.
“Em không sao là tốt rồi, đợt tới Tiểu Ngư đi công tác, anh sẽ tới thăm em thương xuyên”. Cố Đại Hải vừa gọt táo vừa nói.
“Đúng thế, em sẽ bắt Cố Đại Hải tới!”. Tôi liếc anh ấy.
“Thôi, không làm phiền mọi người đâu!”. Triệu Bồi bật cười, lâu lắm rồi tôi mới thấy chị ấy cười như vậy.
“Chị nên ăn nhiều một chút!”. Lúc ăn cơm, tôi không ngừng gắp thức ăn cho Triệu Bồi.
“Ừ, chị biết”. Hình như hôm nay, tâm trạng chị ấy đã khá hơn. Lúc nãy, người giúp việc nói với tôi, bình thường chị ấy không ăn được nhiều như vậy.
“Đúng đấy! Em ăn nhiều vào! Lần sau đi công tác, anh sẽ mua tổ yến cho”. Cố Đại Hải vừa và cơm vừa nói.
“Ờ, đúng, tổ yến anh mua lần trước vẫn còn, để mai em mang tới đây!”. Tôi chợt nhớ ra.
“Em thật hạnh phúc!”. Ăn cơm xong, Cố Đại Hải lại bận rộn với cái điện thoại, tôi và Triệu Bồi ngồi trên sô pha xem phim cùng nhau.
“Hì hì”. Tôi vỗ nhẹ lên tay chị ấy. “Nhờ phúc của chị cả đấy!”
“Sao e lại nói vậy?”. Triệu Bồi tỏ vẻ không hiểu.
“Nếu không phải chị và Ngụy Tử Lộ lấy nhau thì làm sao em có thể gặp Cố Đại Hải được?”. Tôi nhìn chị ấy bằng ánh mắt chân thành. “Với lại… có phải em đã gây nhiều phiền phức cho hai người phải không?”
“Không phải đâu!”. Triệu Bồi đưa tay giúp tôi vén mấy sợi tóc vừa bị xõa ra. “Lúc trước, chị thường nghĩ, cô em gái này thật dễ thương, nếu cô ấy không thể tìm được hạnh phúc của mình, chị sẽ ly hôn để cô ấy được hạnh phúc…”