tháo ngay giày ra ném trả lại tôi, đúng là đồ vô nhân tính mà!
[1] Hoàng Thế Nhân: nhân vật trong vở Bạch Mao Nữ, điển hình cho tầng lớp địa chủ Trung Quốc thời kì phong kiến.
5.
“Mình muốn ly hôn!” Nửa đêm, A mông lại gọi điện thoại tới.
“Tòa án phải tám giờ mới mở cửa…”. Tôi vẫn nhắm mắt, dúi điện thoại cho Cố Đại Hải.
“A lô! A lô!”. Cố Đại Hải cũng vừa nhắm mắt vừa nghe.
“Bà mày muốn ly dị!”. A Mông giận dữ.
“Ờ, bên tòa án tám giờ mới mở cửa…”. Nói xong, Cố Đại Hải cúp máy luôn.
“Thẩm Ngư! Mở cửa ra!”. Chẳng biết mấy giờ, A Mông đã tới bấm chuông ầm ĩ.
“Cậu không đợi được đến sáng à?”. Tôi kéo cô ấy vào.
“Tên chó chết! Hắn dám đánh mình!”. A Mông vừa bước vào nhà đã khóc nấc lên.
“Cái gì? Mẹ nhà hắn chứ, dám đánh bạn bà à?!”. Tôi tỉnh cả người.
“Đây này…”. A Mông giơ cằm lên cho tôi xem.
“Có gì đâu!”. Cằm cô ấy vẫn nhẵn nhụi, chẳng bị sao cả, nếu đánh đấm gì đấy thì ít ra cũng phải sưng lên chứ!
“Cậu mù à?”. Cô ấy bực mình. “Không thấy có vết móng tay sao?”
“Chỉ có vết móng tay thôi hả? Cậu có điên không đấy?”. Tôi cáu.
“Thừa lời! Thế cũng là đánh mình rồi!”. A Mông kêu gào.
Đến sáng, tôi gặp Lý Triển Bằng ở một cửa hàng gần tòa án, anh ấy đang uống nước đậu.
“Đến rồi à? Sớm thế?” Tôi hỏi. Lý Triển Bằng im lặng.
“Em giúp A Mông đến xem anh có tới không thôi”. Tôi ngồi xuống.
“Cô ấy đâu?”. Lý Triển Bằng lau mép.
“Đang ở nhà em”.
“Em gái, anh trai cầu xin em một chuyện. Đừng bảo A Mông là anh đã tới đây nhé!”. Lý Triển Bằng nắm chặt tay tôi. “Cô ấy mà biết anh tới đây là cháu em mồ côi cha đấy!”
“Chẳng phải anh đang uống nước đậu đấy sao? Uống tiếp đi!”. Tôi trêu.
“Đừng mà! Em nói đi, muốn ăn gì? Anh mời!”. Giọng Lý Triển Bằng rất thành khẩn. “Mì miến gì tùy em chọn đấy!”
6.
Tự nhiên Thẩm Lãng gọi điện thoại cho tôi, bảo tôi tới tìm anh ấy.
“Ngày trước, em bảo anh giả điên, giờ làm có được không?”. Ông anh nhìn tôi với ánh mắt sùng bái.
“Hử?”
“Cái đợt anh ở viện, em bảo anh giả điên ấy!”
“À, cái đó hả? Em thấy anh không đủ trình để lừa An Nguyệt đâu”. Tôi nhấc cốc trà lên.
“Thế phải làm sao? Phải làm thế nào mới ly hôn được?”. Thẩm Lãng như quỳ xuống đến nơi.
“Sao anh phải vội thế hả?”. Tôi thấy hơi khó chịu.
“Em không biết đâu, An Nguyệt sắp giết anh rồi”. Mặt Thẩm Lãng trắng bệch ra.
“Lại làm sao?”. Thấy ông anh lo lắng đến vậy nên tôi vội tỏ ra nghiêm túc.
“Anh nghe thấy… An Nguyệt… đêm nào cũng nói mơ, sợ chết đi được…”. Thẩm Lãng nới rộng cà vạt.
“Mẹ, chị dâu con dạo này vẫn bình thường chứ ạ?”. Tôi vừa lau bát vừa thầm thì hỏi mẹ.
“Ừ, không có gì lạ cả. Thằng anh con lại bị sao à?”. Mẹ liếc vội ra phía phòng khách.
“Không ạ, anh ấy bảo An Nguyệt muốn giết anh ấy”.
“Mẹ thấy thằng Lãng mới là đứa bất thường đấy”. Mẹ vỗ lưng tôi.
“Anh ấy làm sao ạ?”
“Dạo này cứ lén lén lút lút, còn bị mộng du nữa”.
“Chị bảo liệu anh ấy có làm sao không ạ?”. Lúc tới bệnh viện trị liệu tâm lý, tôi tiện thể kể về tình trạng của Thẩm Lãng cho bác sĩ.
“Anh mau lên!”. Cuối tuần đó, tôi kéo Thẩm Lãng tới khám bệnh.
“Chỉ cần nghe anh kể là biết An Nguyệt bị bệnh gì không ấy hả?”. Thẩm Lãng do dự.
“Mau lên! Hoặc là anh tới đó, hoặc nằm nhà mà chờ chết. Chọn cái nào?”
“Anh… Anh đi”.
“Sao ạ?”. Tôi gặp riêng chị bác sĩ.
“Bệnh của anh ấy phải uống ít thuốc”. Chị bác sĩ kê đơn.
“Hả? Không phải bị điên chứ ạ?”. Tôi trợn tròn mắt.
“Không nghiêm trọng vậy đâu! Em cũng đang điều trị đấy thôi, thế mà vẫn nói linh tinh được. Bệnh tâm lý không có nghĩa là bị điên!”. Bác sĩ nhìn tôi, cười.
“À, vâng. Chị kê đơn đi, về nhà thế nào em cũng bắt anh ấy uống hết”. Tôi giơ nắm tay ra, tỏ rõ quyết tâm.
“Cái này uống buổi tối, còn đây để uống ban ngày!”. Tôi đưa túi thuốc cho Thẩm Lãng, bảo rằng đó là thuốc bổ.
“Uống cái này làm gì?”
“Thế mà cũng hỏi! Anh không lo bồi bổ sức khỏe thì sức đâu mà đấu lại với An Nguyệt”. Tôi dỗ dành.
“Ờ, thế thì anh uống”. Thẩm Lãng đúng là thật thà, nghe thế liền cất ngay gói thuốc đi.
“Lát em đi đâu?”. Thẩm Lãng hỏi tôi.
“Tới chỗ Trần Lộ đã. Bọn họ sắp cưới, em đến xem có giúp được gì không”.
7.
“Sắp xếp xong hết rồi hả?”. Vừa bước vào cửa, tôi thấy màu đỏ ngập tràn căn phòng.
“Ờ, được lắm. Dương Siêu đâu?”. Tôi nhìn vào trong.
“Đang trong bếp”.
“Ngư…”. Nhìn thấy tôi, khó khăn lắm Dương Siêu mới phát ra một tiếng.
“Thế này có khác gì người bình thường đâu chứ?”. Tôi vỗ vai anh ấy. Trong lòng tôi thấy đau xót. Một chân Dương Siêu bị tàn phế, đầu óc cũng không được nhanh nhẹn ngư trước. Nhưng chỉ riêng việc anh ấy tỉnh lại đã là một kỳ tích rồi.
Trần Lộ và Dương Siêu chẳng mời ai ngoài mấy người chúng tôi tới dự đám cưới.
“Dương Siêu, lần này cậu hạnh phúc rồi nhé!”. Lý Triển Bằng nhìn Dương Siêu.
“Hì hì…”. Dương Siêu nheo mắt cười.
“Ha ha ha, lại còn xấu hổ nữa cơ đấy!”. Lâm Sở trêu.
“Cạn ly! Cạn ly!”. Trần Lộ cao hứng.
Đúng lúc ấy, người đàn ông ngồi ở bàn bên cạnh nãy giờ vẫn liếc trộm chúng tôi đứng dậy, bước tới. “Ôi, đây chẳng phải là Lộ Lộ sao?”
“Ông là ai?”. Tôi hỏi, trông mặt mũi hắn dâm đãng không chịu nổi.
“Chà, không ít các em xinh tươi đấy nhỉ? Bao nhiêu tiền thế cưng?”. Hắn nhìn tôi, cười.
“Tiền con mẹ mày ấy!”. Tôi hất thẳng cốc bia đang uống dở vào mặt hắn.
“Mày muốn chết phải không?”. Chưa kịp đánh tôi, hắn đã bị Cố Đại Hải đấm cho một phát.
“Được, bọn mày có giỏi thì đợi đấy!”. Hắn nói xong, một lũ lâu la ở đâu tự nhiên mò tới.
“Định giở trò gì thế hả?”. Lý Triển Bằng quát. Nãy giờ Trần Lộ chỉ ú ớ, Dương Siêu cũng ngồi nhìn, chẳng biết phải nói gì.
“Chỉ có mày biết gọi người thôi hả?”. Tôi gọi ngay cho Triệu Tam.
“Thằng nào dám bắt nạt em gái tao thế?”. Một lát sau, Triệu Tam dẫn theo một đám đàn em tới, không thèm nhiều lời, xông vào đánh luôn. Nhà hàng trở nên hỗn loạn, khách chạy hết ra ngoài, cốc chén bát đũa cái bay lên trời cái rơi xuống đất, chúng tôi vội lấy khăn che cho Dương Siêu và Trần Lộ đang quỳ khóc trên sàn.
“Thành thật khai đi!”. Một anh cảnh sát chỉ về phía chúng tôi.
“Tôi gọi điện được chứ?”. Tôi hỏi.
“Được, để xem cô làm được gì nào!”. Anh cảnh sát liền đưa điện thoại di động cho tôi, chắc anh ta nghĩ một đứa con gái thì làm được gì chứ.
“A lô! Chú Triệu ạ? Cháu là Tiểu Ngư ạ…”
Một tiếng sau, cảnh sát trưởng đích thân tiễn chúng tôi ra ngoài. “Cô xem, chuyện này ầm ĩ quá, chắc là hiểu lầm, hiểu lầm thôi. Nhà báo Thẩm Ngư, cô phải chịu thiệt thòi rồi”.
“Không sao, không sao. Là chúng tôi gây phiền phức cho các anh, sau này chắc chắn phải mời anh một bữa”. Tôi nói khách sáo mấy câu rồi chuồn thẳng.
“Có phải Trần Lộ đã làm gì đó không?”. Tối về, nằm trên giường, Cố Đại Hải hỏi,
“Làm sao em biết được”.
“Thực ra, có việc này anh chưa kể cho em”. Cố Đại Hải ngồi dậy, nhìn tôi.
“Chuyện gì thế?”. Tôi chống tay lên cổ.
“Lúc đi tiếp khách, anh đã gặp Trần Lộ”. Cố Đại Hải thành thật. “Ở “Thiên đường hạ giới”.”
“Anh nhìn thấy thật hả?”. Tôi vội vàng ngồi dậy.
“Ừ. Em biết rồi à?”. Cố Đại Hải nhìn tôi.
“Em nghe Lâm Sở nói thế”.
“Vậy có lẽ đúng là cô ấy rồi”. Cố Đại Hải vuốt cằm.
“Mà anh tới “Thiên đường hạ giới” làm gì hả?”. Tôi đột nhiên nhớ ra điểm quan trọng nhất.