Hôm sau, Lâm Sở hoan hỉ gọi điện thoại cho tôi, cô ấy và Thomas đã vượt qua vòng loại, được vào chung kết. Cô nàng vui sướng đến nỗi ba giờ sáng đã rủ tôi đi chúc mừng.
“Cậu giỏi thật đấy nhỉ ? Cố Đại Hải đang tức điên lên kia kìa”. Tôi cài lại áo khoác, đứng dưới cổng, xe của Lâm Sở cũng vừa mới tới.
“Đi ăn mừng thì làm sao mà thiếu cậu được? Thomas vẫn đang ở Hồng Kông, ngày mai mới về”. Lâm Sở vừa ra khỏi xe đã khoác vai bá cổ tôi.
“Thôi thôi, … Mau lên xe đi, mình sắp đông cứng rồi đây này!”. Tôi đã đứng dưới cổng hơn hai mươi phút, lạnh sắp chết đến nơi, còn Cố Đại Hải thì suýt chút nữa không chịu để tôi ra ngoài.
“A Mông cũng bị cậu gọi dậy rồi chứ hả?”.
“Chuẩn luôn! Cả Trần Lộ nữa!”. Lâm Sở mở nhạc rất to.
“Cạn ly!”. Mấy chiếc ly được nâng lên cùng lúc, rượu từ từ làm tăng thêm sự hưng phấn cho mọi người.
Hoa Thiên đang đứng ngay trước mặt tôi. Tôi biết thế nào Lâm Sở cũng gọi anh ta tới mà. “Hẹn gặp em khó thật đấy!”. Anh ta ngồi cạnh tôi, bảo. A Mông và Trần Lộ ra sàn nhảy, Lâm Sở thì đang bận gọi điện thoại, chỉ còn tôi đơn độc chiến đấu.
“Ha ha, tại chồng em quản chặt quá ấy mà”. Tôi dịch sang bên cạnh, cố gắng tỏ ra như không có chuyện gì.
“Không phải thế chứ? Anh nghĩ chẳng có ai quản được em đâu”. Anh ấy nhắm mắt lại rồi từ từ mở ra.
“Chị An Nguyệt kể với anh thế hả?”. Tôi không nhìn anh ấy, trong vũ trường có một người rất giống Ngụy Tử Lộ, vừa bước vào tôi đã chú ý nhưng tại xa quá nên nhìn không được rõ lắm.
“Ha ha, anh tự nghĩ vậy thôi, thực ra ngay từ đầu…” Hoa Thiên xích lại gần tôi thêm chút nữa, tôi bèn giơ tay lên, làm đổ cả cốc bia lên người anh ấy.
“Em xin lỗi!”. Tôi đứng bên ngoài cửa nhà vệ sinh nam nói vọng vào. Hoa Thiên đang dùng máy hong khô tay trong phòng vệ sinh để hơ quần áo.
“Ơ, em cũng giỏi thật đấy! May mà hôm nay anh không mặc đồ đắt tiền đấy”. Giọng của Hoa Thiên thật dễ nghe, vừa hiền từ vừa dịu dàng.
“Biết làm sao được! Con gái không giỏi thì mới có đức, em lại giỏi quá nên thành ra thất đức”. Tôi dựa người vào tường bảo. Một anh chàng vào nhà vệ sinh cứ nhìn tôi chằm chằm.
“Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa thấy người ra đứng ngoài cửa nhà vệ sinh bao giờ sao hả?”. Tôi lườm anh ta rồi đi về phía cửa sổ. Người tôi để ý trong vũ trường vừa nãy đang đứng bên cửa sổ, giờ tôi nhìn thấy rõ rồi, anh ta y như bản sao của Ngụy Tử Lộ vậy, bất giác chân tôi cứ đi về phía đó…
“Ngụy… Ngụy Tử Lộ…”. Tôi vỗ vai anh ta, đúng là Ngụy Tử Lộ thật. Quần áo Tử Lộ nhàu nhĩ toàn nếp gấp, người đầy mùi rượu, chắc đã uống không ít, mà hình như còn bị dị ứng với rượu nữa. Mỗi lần uống rượu thế này, ngày hôm sau, thể nào người anh ấy cũng mọc lên nốt đỏ, phải bôi dầu gió mới khỏi.
“Làm cái gì thế hả? Buông tay ra!”. Tôi gắng sức đẩy anh ấy.
“Anh đừng có quá đáng, chúng ta đâu còn có thể thân thiết như vậy được nữa!’. Tôi gắt. Mũi tôi bị ép chặt vào người anh ấy, chỉ thở được có một chút.
“Anh làm gì thế hả?”. Chẳng biết từ lúc nào, Hoa Thiên đã bước ra khỏi phòng vệ sinh, vung tay đấm một cú, Ngụy Tử Lộ liền ngã lăn ra đất.
“Anh làm gì vậy?”. Tôi quay lại, tát cho Hoa Thiên một cái.
“Không phải… anh…”. Hoa Thiên nhìn tôi, tỏ ra ấm ức.
“Xin lỗi, em…”. Tôi cầm lấy bàn tay Tử Lộ đang run rẩy, chẳng biết phải làm thế nào nữa. “Anh giúp em gọi bọn A Mông lại đây được chứ?. Tôi quay lại bảo Hoa Thiên. Mấy giây say, tôi mới đỡ được Ngụy Tử Lộ dậy, nước mắt tự nhiên trào ra, từng giọt từng giọt rơi xuống mặt anh ấy. Anh vẫn như ngày xưa, có chuyện gì cũng chỉ một mình chịu đựng.
15
Ngụy Tử Lộ đúng là bị trúng độc do uống quá nhiều rượu, may mà chúng tôi chưa kịp đưa tới bệnh viện , truyền nước xong là không việc gì nữa. Tôi gọi điện thoại cho Triệu Bồi, bảo chị ấy tới đón, nhưng không ngờ người đi cùng chị ấy tới viện là Cố Đại Hải.
“Cố Đại Hải, không phải anh đang ngủ ở nhà sao?”. Cố Đại Hải trán đấy mồ hôi, cứ nhìn xuống đất, không biết phải trả lời thế nào.
“Xin lỗi Tiểu Ngư…”. Triệu Bồi mặt đầy nước mắt nhìn tôi. “Hôm nay, chị và Ngụy Tử Lộ cãi nhau, anh ấy liền bỏ đi… Chị chẳng biết phải làm thế nào cả…”. Chị ấy cứ ôm mặt mà khóc, làm ai nhìn thấy cũng phải bùi ngùi thương cảm.
“Sao cơ, Ngụy Tử Lộ dám làm thế cơ à? Em … à, em xin lỗi nhé, em không có ý đó”. Lần này tới lượt tôi đỏ mặt. Ngụy Tử Lộ dạo này ghê gớm thật, còn dám cãi nhau cơ à, nếu là trước đây, tôi đã cho anh ấy một trận rồi.
“Bác sĩ, không sao chứ ạ?’. Tôi hỏi. Lúc chúng tôi đẩy cửa vào phòng bệnh, Ngụy Tử Lộ vẫn chưa tỉnh.
“Không sao. Các cô cậu cũng thật là… Người ta đã không uống được thì đừng có ép, nhìn đi… khó chịu lắm đấy!”. Bác sĩ chỉ về phía gương mặt đang trắng bệch của Ngụy Tử Lộ.
“Vâng vâng, bác sĩ vất vả rồi ạ”. Chúng tôi vội vàng cảm ơn.
“Tử Lộ… Tử Lộ…”. Triệu Bồi vừa khóc vừa xoa đầu Ngụy Tử Lộ, chẳng hiểu sao cứ nhìn thấy cảnh cảm động thế này, lòng từ mẫu của tôi lại nổi lên.
“Hụ hụ… cô?”. Ngụy Tử Lộ từ từ mở mắt ra. “Cút đi… cút đi”. Anh ấy hét to, đuổi Triệu Bồi ra ngoài.
“Chuyện này là sao?”. Lâm Sở kéo tay tôi.
“Làm sao mà mình biết được, cứ chờ xem đã!”. Tôi cũng chẳng hiểu thế nào, chỉ đứng im nhìn Ngụy Tử Lộ nổi giận, nói thật, đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ấy giận giữ như vậy.
“Xin lỗi, nếu như em ở bên mẹ…”. Triệu Bồi vẫn khóc mãi không thôi.
“Hụ hụ.. Công ty của cô quan trọng hơn, quan trọng hơn tất cả mọi thứ! Ly hôn đi, tôi muốn chúng ta ly hôn!”. Ngụy Tử Lộ tàn nhẫn đẩy Triệu Bồi ngã xuống đất, tôi chưa kịp lên tiếng thì đã có người không chịu nổi nữa.
“Ngụy Tử Lộ! Anh đừng có mà quá đáng, chẳng phải Triệu Bồi đã về rồi đó sao?”. Cố Đại Hải bước tới đỡ Triệu Bồi, còn đưa chị ta tới chỗ ngồi nữa.
“Cố Đại Hải…”. Tôi nhếch mép cười, nhìn Cố Đại Hải, thật sự là tôi đang cười, giọng điệu rất bình thường, không có chút gì giận giữ cả, nhưng không hiểu sao bàn tay cứ nắm chặt lại, mấy ngón tay găm vào da thịt rất đau.
“Tiều Ngư … cái đó… thực ra anh…”. Hình như lúc này, Cố Đại Hải mới biết đến sự tồn tại của tôi.
“Ngụy Tử Lộ, anh nghỉ ngơi đi, bọn em không làm phiền anh nữa”. Tôi nắm cổ áo Lâm Sở, lôi cô ấy đi, Cố Đại Hải vội vàng đuổi theo.
“Lái xe đi!”. Tôi bảo Lâm Sở khi ở trong xe.
“Cậu không định để…?”. Lâm Sở đưa mắt nhìn Cố Đại Hải đang đập cửa kính xe bên ngoài rồi quay lại nhìn tôi.
“Lái xe đi, cậu định để mình chết luôn cho cậu xem hả?”. Tôi đeo kính đen lên, mặt đanh lại, không biểu lộ chút cảm xúc nào.
16
“Cậu không sao chứ?”. Lâm Sở nằm xuống bên cạnh tôi, nhà cô ấy chỉ có một chiếc giường, cái giường gấp đã bị Bobo mang đi rồi.
“Mình vẫn ổn mà”. Tôi kéo chăn lên, vẫn không ngủ được.
“Thực ra mình nghĩ, nếu là mình thì mình cũng sẽ đỡ…”. Lâm Sở thì thầm.
“Ừ, mình biết rồi…”. Tôi quay người nhìn ra ngoài, ánh trăng chiếu lên khuôn mặt tôi, giống hệt như cái đêm tôi sắp cưới, nó vừa to vừa sáng, nhưng bỗng nhiên vầng trăng bị biến thành gương mặt béo tròn của Cố Đại Hải…
“Á, trời ơi… Mấy giờ rồi?”. Tôi vừa dụi mắt vừa bước xuống tầng một. “Lâm Sở! Lâm Sở?”. Tôi gọi nhưng bên dưới chẳng có ai cả.
“Anh sai rồi…”. Cố Đại Hải gửi tin nhắn đó đến 150 lần. “Đồ ngốc”, tôi nghĩ, “xin lỗi mà chẳng có chút thành ý gì cả”. Tôi đưa tay xóa tất cả hộp thư đến.
“Mẹ ơi, mở cửa cho con!”. Tôi ôm một đống túi lớn túi nhỏ chạy về nhà. “Con ở nhà mấy hôm nhé, con nhớ nhà quá!”.
“Nhìn con ấm ức chưa kìa”. Mẹ giúp tôi thay cái vỏ chăn khác.
“Anh con cũng thế mà, anh ấy chắc cũng khó chịu lắm”.
“Ôi… hai đứa con tôi, chẳng có đứa nào ngoan ngoãn cả, sớm muộn gì bố mẹ cũng mệt mỏi mà chết mất thôi!”. Mẹ tôi than vãn. Tóc mẹ tôi giờ đã bạc trắng. Dạo này, mẹ tôi không nhuộm tóc nữa, bảo là bạc thì đã sao, dù sao cũng lớn tuổi rồi.
“Con nhuộm tóc cho mẹ nhé!”. Tôi lấy hộp thuốc nhuộm ra, là hãng Quang Minh, mẹ tôi chỉ thích dùng nhãn hiệu này.
“À, em gái Cố Đại Hải sao rồi con?”.
“Con cũng không biết nữa, nhưng về nhà rồi thì còn sao được chứ? Ngoan ngoãn ở nhà thôi ạ”. Tôi bóp thuốc nhuộm ra một cái bát con, thầm nghĩ, không cần vội vàng, cứ từ từ bôi lên rồi nhuộm cho mẹ thôi.
“Nhưng dạo này mẹ thấy anh trai con cứ là lạ làm sao ấy!”.
“Sao ạ? Chị dâu lại giở trò gì rồi hả mẹ?”.
“Ai bảo thế? An Nguyệt không phải là người như vậy đâu, giờ cũng đã khá hơn rồi!”. Mẹ nhéo tai tôi. “Mẹ nghĩ anh con có bồ bên ngoài”.
“Ha ha ha…”. Tôi cười đến trào cả nước mắt. “Ha ha ha… Nếu mẹ bảo anh Cố Đại Hải thì con còn tin, chứ anh Thẩm Lãng á. Anh ấy làm gì có gan to đến mức đấy.”.
“Đừng nói linh tinh! Cứ lo cho xong chuyện của con đi!”. Mẹ tôi già rồi nhưng vẫn còn khỏe lắm, đạp tôi một phát đau thấu xương làm tôi ngồi bệt ngay xuống đất xuýt xoa, chỉ căn cứ vào cú đá này, tôi đoán mẹ tôi chắc phải sống đến trên trăm tuổi.
“Vâng vâng, vậy để con dò la xem sao!”. Tôi đứng dậy để nhuộm tiếp, không ngờ vừa đứng lên, tự nhiên thấy đầu óc quay cuồng rồi ngã lăn xuống đất.
“Ôi ôi, con làm sao thế này?”.
17
Đến nửa đêm, tôi thấy hình như có người đẩy cửa phòng, nhìn vào một lát rồi đóng lại ngay, làm tôi chẳng ngủ nỗi nữa, lò mò dậy kiếm đồ ăn.
“Đúng, không sai, về rồi đấy!”. Vừa tới bếp. tôi thoáng nghe có tiếng người ngoài ban công, Thẩm Lãng đang lén lén lút lút gọi điện thoại, chẳng lẽ là gọi cho bồ sao?
“Cái cậu này, đừng có quá khích lên thế!... Yên tâm đi, anh theo phe cậu mà… Tiểu Ngư chỉ cứng miệng thế thôi, em cứ tới đón nó đi, anh sẽ nói thêm vài câu, không sao đâu… Ôi dào, em cứ nghe anh đi…”.Thẩm Lãng thở dài rổi cúp điện thoại, vừa quay vào thì thấy tôi đứng đó, liền giật mình suýt đập đầu vào tường.
“Đáng đời! Ai bảo anh lắm chuyện!”. Tôi cười rồi quay vào phòng ngủ tiếp.
“Tiểu Ngư…”. Thẩm Lãng thì thầm gọi tôi.
“Biến đi!”. Tôi đá vào cửa. Một tiếng kêu nho nhỏ vang lên. Chẳng may mẹ tôi mà dậy thì thế nào cũng đứng cùng chiến tuyến với anh ấy.
“Anh…”. Giọng Thẩm Lãng đã to hơn một chút nhưng rồi anh ấy lại hạ thấp giọng xuống ngay. “Anh chỉ muốn tốt cho em thôi mà…”.
“Có giỏi thì tự lo việc của anh đi, đừng tưởng em không biết anh giở trò gì ở bên ngoài nhé!”. Tôi tự nhiên nhớ ra vụ ngoại tình liền dọa luôn.
“Không phải…”. Thẩm Lãng vội vàng bào chữa. “Thôi thôi, em cứ suy nghĩ lại đi nhé, anh đi ngủ đây.”
Sáng hôm sau, A Mông gọi điện thoại cho tôi, bảo là cô ấy muốn ly hôn.
“Hả? Lại ly hôn à? Bao giờ thì đi đây?”. Tôi vẫn còn chưa tỉnh ngủ, A Mông xem ra thích làm chuyện này mất rồi.
“Ừ, mấy hôm nữa thôi, mình đã chuẩn bị xong xuôi rồi, con để Lý Triển Bằng nuôi, anh ta không thể xa con được”. Giọng A Mông rất bình tĩnh, có vẻ giương cao quyết tâm lắm.