“Mẹ à, mẹ lấy thêm cho con ít bít tết, con mang về nhà ăn!”. Tôi dựa người vào cửa phòng bếp, bảo mẹ.
“Ừ, để mẹ gói cho”. Mẹ tôi vửa rửa bát vừa đưa mắt ra hiệu bảo tôi đến cạnh mình.
“Gì thế ạ?”. Tôi thì thầm hỏi.
“Bao giờ thì Cố Tiểu Khê sẽ đi?”. Mẹ vừa hỏi vừa liếc ra ngoài, vẻ mặt thần bí.
9
“Này cậu, có khi Cố Tiểu Khê thích Thẩm Lãng rồi đấy!”. A Mông vừa nhìn tôi vừa cười rất khó hiểu.
“Thôi xin đi. Cậu thấy cuộc sống của mình còn chưa đủ lắm chuyện hay sao hả?”. Tôi bảo rồi nhìn Lâm Sở, cô ấy đang cạy vỏ hộp, chẳng hiểu đó là cái gì nữa, mở mãi mà không được.
“Gì thế? Chỉ cần đập ra là xong mà!”. A Mông chỉ Lâm Sở cách mở chiếc hộp.
“Chẳng biết nữa. Mình thấy gói trong tờ giấy trắng, trên đấy còn có chữ của mình ghi là “Bí mật của tôi”. Lâm Sở lôi hẳn cái búa ra, mang thêm cả cái cờ lê nữa, định đập chiếc hộp.
“Á!!!”. A Mông nhắm chặt mắt, hét ầm lên.
“Cậu hét cái gì?”. Tôi giơ chân đá cho cô ấy một phát. “Lâm Sở đã làm gì cậu đâu!”.
“Hở?...Ờ. Ghê quá!”. A Mông mở mắt ra, chỉ sợ búa đập trúng tay.
“Cậu xem, có phải là cậu bị điên không hả?”. Tôi vừa trêu Lâm Sở vừa cầm cục gạch lên lên. Đây là thứ cô ấy lấy ra được từ cái hộp đó. Tôi không hiểu nổi, cục gạch này thì có gì mà đáng giữ gìn chứ, lại còn viết là “Bí mật của tôi” nữa!
“Xấu hổ quá, không hiểu đây là thứ gì ấy nhỉ?”. Lâm Sở ngượng ngùng.
“Này, mau xem đi, ở đây có chữ đấy!”. Tôi hét lên như vừa phát hiện ra “châu lục mới”.
“Đây là ước hẹn của hai chúng tôi, mười tám năm sau sẽ gặp lại nhau, khi ấy sẽ cùng đi mua rô bốt biến hình…”. A Mông vừa cố tránh vừa đọc trong khi tôi lo chặn Lâm Sở, cô ấy cứ lao đến, muốn cướp lại cục gạch ấy.
“Hay đấy, thế có đi không?”. A Mông cười sằng sặc nhìn Lâm Sở, mặt sung sướng như vừa nhặt được tiền.
“Nào chúng ta đi mua rô bốt biến hình đi!”. Tôi nhét ví tiền vào túi Lâm Sở, A Mông cũng lôi ngay chìa khóa xe ra.
10
“Liệu có được không?”. Lâm Sở đứng ngoài cửa hàng Starbuck gọi điện thoại cho chúng tôi, tôi và A Mông đang ngồi ở quầy phía sau.
“Được mà, ở yên đó đi, biết đâu lát nữa có người tới thật đấy!”. A Mông nói vội rồi cúp máy.
Mọi việc thật trùng hợp, thời gian khắc trên cục gạch đó cũng là ngày rô bốt biến hình loại mới vừa được bày bán, có điều chỗ hẹn khi xưa nay đã bị dỡ bỏ và thay bằng dãy cửa hàng Starbuck. Tôi thấy việc này thật lãng mạn, đối phương có phải một anh chàng đẹp trai không nhỉ?
“Này, hay là thôi đi? Mình lạnh lắm rồi!”. Lâm Sở vừa gọi điện thoại vừa đập tay lên cửa, chắc cô ấy bị cóng rồi.
“Bình tĩnh nào, kẻo người ta tưởng cậu là ăn mày đấy!”. Tôi ung dung ngồi bên trong, làm mặt xấu trêu Lâm Sở.
“Này, tới rồi kìa!”. A Mông bỗng quay ra đập vai tôi, chỉ về phía sau lưng Lâm Sở.
“Oa!”. Đúng là có một anh chàng đẹp trai đang đi tới, mắt to tròn, lông mi còn dài hơn lông mi của tôi và A Mông nữa.
“Anh là ai?”. Lâm Sở chẳng giống như đàn bà con gái gì cả, một anh chàng đẹp trai như vậy đứng trước mặt mà vẫn có thể bình tĩnh được.
“He he… Là mình, Hoa Thiên đây!”. Anh ấy cười híp mắt rồi lôi ra một nửa viên gạch.
“Trời ơi! Hoa Thiên! Cậu về rồi hả?”. Lâm Sở sung sướng lao đến.
Hoa Thiên đang ngồi đối diện với tôi, hai hàng lông mi vừa cong vừa dài cứ chớp chớp làm tôi mê mẩn cả người. Ai bảo là ánh mắt không thể giết người chứ? Ánh mắt kia đang mưu sát tôi đấy thôi! A Mông cũng hồn xiêu phách lạc, có vẻ như nước miếng của cô ấy sắp chảy ra cả rồi.
“Đây là Hoa Thiên, chơi với mình từ nhỏ, thân thiết lắm đó”. Lâm Sở kề vai bá cổ anh bạn kia, xem chừng rất thân mật
“Đúng vậy, nhưng từ cấp ba, anh đã sang nước ngoài du học rồi. Thật không ngờ Lâm Sở vẫn còn nhớ đến hẹn ước cũ”. Hoa Thiên cười trông lại càng đẹp trai hơn, đôi mắt đầy mê hoặc khiến người ta không thể cử động nổi.
“Ừ…”. A Mông cứ thế gật đầu lia lịa, ánh mắt đắm đuối, thật sự xấu hổ quá!
“Ha ha, bọn em cứ nghĩ không biết trông anh.. à, không biết anh sẽ thay đổi như thế nào…” Suýt nữa thì tôi làm lộ ra sự thật. Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy thật buồn cười, một anh chàng siêu đẹp trai như thế mà lại cười “he he” rồi rút ra một nửa viên gạch đưa cho một co gái, đúng là siêu “sến” mà.
“Sao hai người lại lấy gạch để làm tín vật thế?”. Không nhịn được tò mò, tôi liền hỏi.
“Ha ha, tại vì khi đó, trong tay bọn mình chẳng có gì ngoài một viên gạch”. Lâm Sở tỏ ra hết sức vui mừng, cứ nhìn Hoa Thiên, mỉm cười không dứt. Chẳng ai ngờ sau này cũng xảy ra lắm chuyện rắc rối liên quan đến anh chàng này.
11
Hôm đó, tôi đi siêu thị thì găp Hoa Thiên cũng đang mua đồ ở đây.
“Tiểu Ngư!”. Hoa Thiên tươi cười đi về phía tôi, đúng lúc tôi đang chọn mua đậu phụ thối cho A Mông, chẳng hiểu sao cô ấy cứ thích ăn món này.
“Ơ, cái này không phải mua cho em đâu, em mua hộ thôi”. Tôi vội vàng để hộp đậu phụ lại gian hàng.
“Em thật biết đùa”. Hoa Thiên ga lăng đẩy xe hàng cho tôi.
“Mà sao anh nhận ra em thế? Chúng ta mới gặp nhau một lần thôi mà”. Tôi và anh ấy vốn không thân thiết gì, anh ấy là bạn cũ của Lâm Sở chứ không phải của tôi.
“Anh biết em không nhớ anh là ai nữa rồi”. Hoa Thiên nở một nụ cười mê hồn.
“Không phải chứ? Chẳng lẽ chúng ta học cùng nhau sau?’. Tôi cố nghĩ lại nhưng không thể nào nhớ ra được. Kỳ lạ thật.
“Cậu không đùa đấy chứ? Người anh em của mình thì liên quan gì đến cậu?”
“A ha, chứng tỏ là nhân duyên của mình tốt, chắc anh ta thích mình rồi… Sao? Ghen tức hả?”. Tôi liếc mắt nhìn Lâm Sở.
“Mình mới ghen tức đây này!”. A Mông nãy giờ chẳng nói câu nào, tự nhiên lao đến ôm chân tôi.
“Cậu có gì đâu mà…”. A Mông vừa đi đi lại lại trong phòng vừa nhìn tôi từ trên xuống dưới, cô ấy cứ xoay đi xoay lại để nhìn.
“Cái gì? Cậu mới màn hình phẳng ấy, lại còn xệ xuống nữa chứ!”. Tôi phản pháo, ngay lập tức lĩnh một chưởng của A Mông còn thêm một cú đá nữa.
Cổ nhân có câu “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ”, thế nên tôi đã gặp Hoa Thiên một lần nữa, lại còn trong trường hợp rất đặc biệt.
Trần Lộ thực sự muốn kết hôn. Cuối tuần, chỉ có tôi và Lâm Sở đưa cô ấy đi mua đồ vì công ty A Mông có hội nghị quan trọng. Cố Đại Hải cũng phải đi họp, Lý Triển Bằng bận ở nhà trông con còn Cố Tiểu Khê thì vẫn ở nhà mẹ đẻ tôi.
“Cậu định thế nào?”. Lâm Sở vừa xem rèm cửa, vừa hỏi tôi.
“Mình chẳng biết nữa, cứ kệ thôi. Dù sao thì con bé cũng không ở nhà mình và Cố Đại Hải nên nó có làm gì, thì mình cũng không có ý kiến”.
“Nhìn tấm in hoa này, cậu thấy đẹp không?”. Trần Lộ kéo ra một tấm rèm khác, vẻ mặt cô ấy rất hạnh phúc, cứ cười tươi như hoa vậy.
“Cậu thích là được rồi. Cái này bao nhiêu tiền vậy ạ?”. Tôi khoác vai Trần Lộ rồi gọi người bán hàng.
“Buổi trưa, chúng tôi ăn ở một nhà hàng gần đó. Ngồi dựa lưng vào ghế một cách thoải mái, Lâm Sở bảo: “Sau này, mọi người có thể sống yên ổn rồi.”
“Nhìn kìa, đó chẳng phải bà chị dâu đen đủi nhà cậu sao?”. Trần Lộ đột nhiên đập vai tôi.
“Gặp ai không gặp, lại gặp người đó là sao chứ?”. Tôi bất đắc dĩ quay lại nhìn. Đúng là An Nguyệt thật, chị ấy còn đang khoác tay... Trời ơi, Hoa Thiên?!!!
“Sao lại thế?”. Lâm Sở bị tôi và Trần Lộ ấn chặt xuống ghế, nếu không, chắc cô ấy sẽ lao ra đó mất.
“Suỵt, yên nào!”. Trần Lộ dúi đầu Lâm Sở xuống. Bên kia, An Nguyệt và Hoa Thiên đang thân mật cùng khoác tay nhau lên xe.
“Không được! Mình phải cứu bạn mình! Thẩm Ngư, chị dâu cậu lại giở trò rồi đấy, cậu không lo quản đi à?”. Lâm Sở tức nổ đom đóm mắt.
12
Đôi khi, cái được gọi là “duyên phận” chẳng khác gì một món nợ đáng ghét.Tối hôm đó, tôi về nhà, mẹ nói có họ hàng nhà An Nguyệt tới chơi, bảo tôi và Cố Đại Hải mua một ít tôm to.
“Hoa Thiên, lại đây em! Đây là Tiểu Ngư!”. An Nguyệt vẫy vẫy tay gọi một chàng trai rồi kéo về phía tôi, anh ấy rất đẹp trai, lông mày dài, tôi nhìn mà đờ đẫn cả người.
“Anh và chị An Nguyệt là…?”. Tôi nhìn Hoa Thiên tưởng như sấm chớp đang giật đùng đùng ngay trên đầu.
“Chị An Nguyệt là chị họ của anh”. Hoa Thiên nói rất nhẹ nhàng, tỏ ra vui mừng đến mức cứ nhìn chằm chằm vào mặt tôi.
“Chẳng phải anh họ Hoa sao?”. Lúc đó tôi chỉ có một cảm giác duy nhất, mình đã bị An Nguyệt cho vào tròng mất rồi.
“Không, anh họ An, An Hoa Thiên!”. Anh ấy vẫn nhìn tôi rất thân mật. Một làn hơi lạnh đột nhiên chạy dọc sau gáy, tôi nhớ ra một chuyện rất kinh khủng.
Giống như tất cả những đôi yêu nhau khác, thỉnh thoảng tính trẻ con lại nổi lên, tôi thường giả vờ chia tay với Ngụy Tử Lộ, có khi mấy ngày liền không thèm gặp anh ấy, lần lâu nhất kéo dài đến một tháng. Chuyện kinh khủng này đã xảy ra vào thời điểm đó.
“Trời ạ, mẹ định làm gì chứ?”. Tưởng tôi và Ngụy Tử Lộ chia tay nhau thật nên người mẹ thân yêu của tôi hào hứng kiếm ngay cho con gái một đối tượng khác để xem mặt. Đáng ghét hơn, người đó còn là họ hàng của An Nguyệt , cô con dâu gả khoán này đúng là luôn khiến người ta thấy khó chịu.
Ngồi trước mặt tôi là thằng em họ chẳng biết từ đâu mọc ra của An Nguyệt, mặt mũi non choẹt, lại còn đầy mụn trứng cá nữa, vừa thấy tôi đã nổi da gà, chỉ nhìn cũng biết anh ta thuộc loại mọt sách, suốt ngày ru rú ở nhà, cặp kính cận chẳng khác nào hai cái “mông chai”.
Mẹ còn bắt tôi phải ngồi lại nói chuyện với hắn, còn mẹ và An Nguyệt thì đi đâu mất. Hôm đó, về đến nhà, tôi nhúng ngay cái váy tơ tằm của An Nguyệt vào chậu nước sôi…
Nhưng thực sự cho đến giờ, tôi vẫn không thể nhận ra nét liên quan nào giữa anh chàng đẹp trai phong độ đang đứng đối diện với cái gã mặt toàn trứng cá ngày xưa cả. Sau lần gặp nhau đó, hắn còn dám tới tìm An Nguyệt để hỏi xem ý tôi thế nào, nếu không bị Ngụy Tử Lộ ngăn lại thì tôi đã gọi người tới, tẩn cho hắn một trận rồi.
13
Cuối tuần, tôi và Cố Đại Hải về nhà bố mẹ anh ấy chơi, bố chồng tôi vẫn còn giận, mọi người có khuyên thế nào ông cũng không nguôi.
“Hay là… chúng mình cứ đưa Tiểu Khê về đi?”. Tự nhiên tôi nhớ đến vụ Thẩm Lãng cố sống cố chết lôi tôi về nhà năm đó.
“Có được không? Chỉ sợ về rồi lại ầm ĩ lên thôi”. Cố Đại Hải thở dài.
“Thôi thì còn nước còn tát vậy”.
Tôi lấy điện thoại ra, nó đang rung bần bật. “A lô!”. Số điện thoại gọi tới không có trong danh bạ của tôi, nhưng có vẻ quen quen.
“Là anh, Hoa Thiên đây! Có rảnh không em?”. Giọng người đàn ông ở đầu dây bên kia tự nhiên làm tôi tim đập chân run, chẳng hiểu tại sao dạo này, tôi e dè với tất cả mọi người trong nhà An Nguyệt loại huyết thống bên đó thật đáng sợ.
“À, để xem đã, có lẽ có chút việc”. Tôi cười trừ, trả lời vài câu rồi cúp máy.
“Ai thế?”. Khi quay lại, Cố Đại Hải đang nhìn tôi chằm chằm, chẳng khác gì đang chờ đèn đỏ.
“Một người bạn hỏi em ngày mai có rỗi không ấy mà”. Tôi xóa luôn nhật ký điện thoại.