“Cậu cứ đợi ở đó đi, mình đến ngay!”. Tôi vội vàng cúp máy rồi chạy ra ngoài, vừa lúc gặp Cố Đại Hải.
“Anh đấy hả? Đưa em tới chỗ A Mông ngay đi!”. Bây giờ không phải lúc để nhiều lời với anh ấy, kiếm lái xe vẫn tốt hơn tôi đi một mình nhiều nên tôi lao ra cửa, xỏ giầy.
“Có chuyện gì thế?”. Vừa tới cổng, tôi thấy Lâm Sở đã ở đó liền hỏi.
“Chẳng biết nữa, lại gây chuyện gì rồi chăng?”. Lâm Sở chau mày, hết nhìn Cố Đại Hải rồi lại quay sang nhìn tôi.
“Mau lên, cứ vào là biết thôi!”. Tôi xông vào trước.
“Tôi chẳng có gì để nói cả…”. Mắt A Mông đã sưng húp, chả khác gì mắt mấy con cá vàng.
“Có chết thì anh cũng phải biết vì sao mình lại chết chứ!”. Lý Triển Bằng bỗng nhiên hét ầm lên.
Tôi nhìn Lý Triển Bằng và A Mông , thấy khó hiểu vô cùng. “Hai người lại làm sao thế hả?”.
“Cứ hỏi cô ấy đi!”. Lý Triển Bằng mệt mỏi châm thuốc.
“Mình chẳng có gì để nói cả. Lý Triển Bằng, đi đi, làm thủ tục thôi!”. A Mông đứng lên định đi.
“Không đi! Anh không đi đấy! Em dựa vào cái gì mà bắt anh phải làm theo em? Không đi!”. Lý Triển Bằng vứt điếu thuốc rồi quay lưng đi mất.
“Cố Đại Hải, anh đi đi, em có chuyện muốn nói với A Mông ?”.
Tôi đẩy Cố Đại Hải ra ngoài, nhìn mặt A Mông bây giờ, chắc trong lòng cô ấy đang đau khổ lắm.
“Vậy tối anh qua đón em nhé!”. Cố Đại Hải chần chừ chưa muốn đi.
“Không cần đâu, tối em đưa cô ấy về cho!”. Lâm Sở đúng là giỏi đoán ý người khác, chỉ một câu thôi đã làm Cố Đại Hải chẳng biết nói sao cả.
“Ờ, thế thì thôi”. Cố Đại Hải đành bước ra, trước khi đi còn ngoái đầu nhìn lại.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”. Lâm Sở nhìn A Mông , nhưng cô ấy chỉ khóc, không chịu nói gì.
“Khỉ thật! Mau nói gì đi chứ!”. Tôi bực mình, tát cho A Mông một phát, mạnh đến nổi ngay cả tôi cũng tỉnh ra. Nếu như bình thường, chắc cô ấy đã lao vào trả đũa rồi nhưng hôm nay vẫn lặng yên, không nói gì.
“Ha ha… Cứ đánh mình đi, các cậu đánh hết cả đi!”. Tự nhiên cô ấy cười sằng sặc.
“Cậu … cậu làm sao thế hả?”. Tôi liếc mắt nhìn Lâm Sở, mặt cô ấy cũng ngẩn ra, chẳng khác gì tôi.
“Đánh mình đi, mau đánh mình đi mà, đánh thật mạnh vào!”. A Mông nắm lấy tay Lâm Sở, tát thật mạnh lên mặt mình.
“Cậu điên đấy à?”. Lâm Sở đẩy A Mông ngã lăn ra đất.
“Huh u… Đánh mình đi mà…!”. A Mông lại khóc ầm lên, xem ra không thể kìm nén nổi nữa.
Thì ra mấy hôm trước, A Mông đi công tác ở Hồng Kông, không ngờ lại gặp Thomas đang tham gia thi ở đó, hai người liền hẹn hò đi chơi cùng nhau rồi cùng ở một khách sạn. Tất nhiên A Mông vẫn còn tỉnh táo, cô ấy một phòng, Thomas một phòng.
Nhưng việc xảy ra sau đó cực kỳ thuận lợi, Thomas được đặc cách vào chung kết, vụ làm ăn của A Mông cũng hết sức suôn sẻ, hai người sung sướng đến nỗi rủ nhau đi chúc mừng, cái kiểu với bạn bè thì gọi là “chúc mừng ”, còn với mấy tên háo sắc thì gọi là “hiến thân” ấy. Câu chuyện của A Mông chẳng phải là hiếm gặp nhưng vẫn làm chúng tôi kinh ngạc vô cùng.
“Sau đó thì sao?”. Lâm Sở dập điếu thuốc đang hút dở.
“Sau đó chúng mình trở về, Thomas bắt đầu tới tìm mình vay tiền…” A Mông khóc thút thít. “Mới đầu mình cũng cho vay mấy lần, nhưng sau đó càng lúc hắn càng đòi hỏi nhiều…”
“Không phải nói nữa! Hắn chụp ảnh lại hả?”. Tôi ngắt lời A Mông , đây chẳng phải là rất giống mấy bộ phim vẫn hay chiếu đó sao? Tên háo sắc quay sang giở trò uy hiếp nạn nhân.
A Mông vừa khóc vừa gật đầu.
“Thế nên cậu mới định ly hôn hả?”. Chẳng biết Lâm Sở đang nghĩ gì mà lim dim mắt.
“Sớm muộn gì cũng phải ly hôn, chứ nếu để Lý Triển Bằng biết thì… đằng nào cũng thế… thà bây giờ chia tay luôn…”.
“Mình phải giết thằng cha đó!”. Lâm Sở hét lên một tiếng rồi xông ngay vào bếp, cầm con dao thái rau lăm lăm bước ra cửa.
“Lâm Sở! Cậu điên rồi hả?”. Tôi vội chạy tới, ôm chặt lấy chân cô ấy rồi quay lại, hét gọi A Mông. “Cậu ngớ ngẩn à? Mau ra đây giúp mình đi!”.
19
“Mẹ nhà hắn chứ! Tên khốn kiếp ấy dám chọc tức mình!”. Lâm Sở quay người đi vào nhà.
“Cậu làm thế sẽ trị được hắn chắc? Nếu mà cậu lỡ tay làm thật thì A Mông còn sống nổi không?”. Tôi ném giấy ăn vào mặt cô ấy.
“Cậu nói đi, phải làm thế nào bây giờ?”. Lâm Sở thở dài rồi ngồi xuống ghế, châm thuốc hút.
“Đi tìm Triệu Tam, chắc lão ấy sẽ có cách”. Tôi chống cằm, bảo. Cõ lẽ đây là cách tốt nhất bây giờ.
“Đi, đi ngay thôi!”. Lâm Sở hùng hổ xông ra ngoài.
“A Mông , cậu mà ly hôn trước khi bọn mình quay lại là sẽ biết tay bọn mình đấy!”. Tôi chỉ tay về phía A Mông rồi mới đi.
“Anh xem phải làm thế nào để giết hắn luôn đi…!”. Lâm Sở mắm môi mắm lợi ghì đôi đũa xuống.
“Giết hắn cũng chẳng có tác dụng gì cả!”. Triệu Tam rít thêm một hơi thuốc nữa rồi rót rượu ra ly.
“Thế phải làm sao?”. Tôi vừa ăn đậu phộng vừa hút thuốc. Căn phòng này của Triệu Tam khá đẹp, chỉ tội không thoáng gió, mới hút mấy điếu mà cả phòng đã đầy khói như ở trong chùa.
“Chẳng phải hắn thích phụ nữ sao? Kiếm lấy một em xinh tươi, dụ dỗ cặp kè một thời gian rồi lấy trộm ảnh là được thôi”. Triệu Tam nhắm mắt lại, xoa xoa cái đầu trọc lóc của mình.
“Giá cả thế nào?”. Người trong giới giang hồ không có tiền chắc chắn không làm. Tôi vứt mấy cục xương cho con mèo ngoài cửa, nó đã ngồi chầu chực ở đó lâu lắm rồi.
“Em đang chửi anh đấy hả? Yên tâm đi! Vụ này để anh lo!”. Triệu Tam xoa nhẹ lên tay tôi.
“Thế thì em phải thay mặt bạn em cảm ơn anh trước mới được! Làm một ly đi!”. Tôi ra hiệu cho Lâm Sở cùng nâng ly, coi như chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Triệu Tam đã uống rượu rồi cho nên mới dám động tay động chân với tôi như thế.
“Tên lưu manh đó chẳng phải thích cậu sao?”. Trên đường về, Lâm Sở quay sang hỏi tôi.
“Nghĩ nhiều thế làm gì? Lo chuyện của A Mông trước đã, sau này mình sẽ kiếm dịp nào đó cho hắn một trận”. Tôi nhìn qua cửa kính xe, bảo.
“Thế Cố Đại Hải sẽ đến nhà đón cậu chứ?”.
“Không biết, đón thì đón, không đón thì thôi, chả sao cả.”
“Thế thì mình phải nói chuyện với cậu đã”. Lâm Sở đột nhiên dừng xe lại, quay sang nhìn tôi.
“Thôi khỏi, mình biết rồi, nếu là mình thì mình cũng đỡ chị ta dậy, chỉ là trong lòng thấy không vui thôi.”. Tôi nhìn Lâm Sở, mắt cô ấy đang trợn tròn lên, chứng tỏ sắp nổi giận đến nơi rồi.
“Thế anh ấy có hỏi tại sao cậu lại ở cùng chỗ với Ngụy Tử Lộ không? Cậu lấy cớ gì mà giận chứ?”. Câu nói của Lâm Sở làm tôi đờ người ra. Không sai, Cố Đại Hải thấy tôi ở cùng với Ngụy Tử Lộ, lại là lúc nửa đêm nữa, chắc trong lòng cũng chẳng vui vẻ gì.
Lúc tôi mò về tới nhà thì Cố Đại Hải đang nằm trên ghế, nhìn dáng vẻ anh ấy chắc mấy ngày nay không được ngủ ngon.
“Này!”. Tôi đá Cố Đại Hải.
“Hả? Sao thế?”. Cố Đại Hải lồm cồm ngồi dậy, mắt nhắm mắt mở vừa nhìn thấy tôi định lao đến ôm lấy. “Vợ của anh!”.
“Thôi thôi, ngồi xuống đi, em có chuyện muốn nói đây”. Tôi đẩy chồng ra rồi ngồi xuống ghế. “Anh ký cho em cái này trước đã…”. Tôi móc từ trong túi ra tờ giấy vừa viết trên xe Lâm Sở.
“Anh… anh không ký đơn ly hôn đâu!”. Cố Đại Hải nhảy dựng lên.
“Anh hét cái gì mà hét?”. Tôi vẫy tờ giấy ra trước mặt. “Tự mình nhìn cho rõ đi!”.
“Thứ nhất, không được liên hệ với những người con gái có hoặc không quen biết sau mười hai giờ đêm! Thứ hai, không được qua đêm với những người con gái có hoặc không quen biết! Thứ ba…”. Cố Đại Hải ngoan ngoãn đọc những điều được viết trên tờ giấy đó như trẻ con lớp một tập đọc vậy.
“Anh xem kỹ chưa? Xong rồi thì ngoan ngoãn ký tên đi, sau này phải biết nghe lời, không là sẽ không có lần thứ hai đâu đấy!”. Tôi bế cả Bội Bội và Đu Đu lên. “Hai tên này là nhân chứng”.
“OK! Ký chứ, anh ký!”. Cố Đại Hải hí hửng chạy đi kiếm bút.