“Hỏi em cái gì cơ?”. Cố Đại Hải dụi mắt hỏi tôi, tôi vừa lay anh ấy dậy.
“Về cuộc điện thoai đó, tại sao anh lại không hỏi kỹ em xem đã nói chuyện với ai?”. Tôi kéo tai anh ấy.
“Ôi trời ơi! Em vẫn còn nhớ chuyện đó đấy hả? Chẳng phải em đã bảo là một người bạn của em rồi sao?”. Cố Đại Hải tỏ ra ngạc nhiên.
“Anh tin ngay hả?”. Tôi ngớ người ra.
“Tin chứ, em nói gì anh chẳng tin…”. Cố Đại Hải ném lại một câu rồi quay lưng ngủ tiếp.
“Anh đúng là đồ ngốc!”. Tôi nằm xuống, gối đầu lên tay anh ấy. Cố Đại Hải béo thật, tay toàn thịt là thịt, nhưng mà rất mềm, thật dễ chịu. Tôi từ từ ngủ thiếp đi.
Cuối tuần, tôi đưa Cố Tiểu Khê về nhà.
Trên đường về, chẳng ai nói với ai câu nào, mỗi người đều theo đuổi suy nghĩ của riêng mình. Cố Đại Hải chau mày lại, có lẽ anh ấy đang tính xem chẳng may lát nữa có đánh nhau thì phải làm thế nào; Cố Tiểu Khê thì cứ nhìn ra ngoài cửa sổ, chắc đang nghĩ có nên về nhà không đây; còn tôi lại không biết Hoa Thiên sẽ “đối phó” với tôi như thế nào, An Nguyệt chắc chắn sẽ không bỏ qua một cơ hội lớn như thế, không gây chuyện với tôi, chị ta sao có thể yên lòng được.
“Đến rồi…”. Cố Đại Hải nói nhỏ.
“A, xuống xe thôi, đến nhà rồi!”. Tôi mở cửa xe, nhưng Cố Tiểu Khê vẫn ngồi yên.
“Tiểu Khê anh cầm hành lý giúp em nhé!”. Cố Đại Hải ôm túi đồ bước vào nhà.
Giống như đứa nhóc vừa làm sai chuyện gì đó, Tiểu Khê cứ nắm lấy áo tôi: “Em sợ…”.
Mẹ thường bảo tôi là đứa trẻ đáng ghét nhất, chẳng bao giờ chịu nhận là mình sai cả, lần nào cũng bỏ nhà đi rồi quay về cũng im thin thít không nói câu nào, không biết sợ là gì. Thực ra có rất nhiều chuyện mà mẹ không biết. Lần nào về nhà, tôi cũng núp sau lưng Thẩm Lãng hoặc đứng cạnh cửa để còn liệu đường mà chạy. Nhưng lần nào, mẹ cũng chỉ nói vài câu rồi lại ôm lấy tôi rất chặt, hoặc đợi tôi ở phía cửa sau. Có lúc, chẳng có chuyện gì to tát cả nhưng tôi vẫn lén trốn đi, không vì cái gì hết mà chỉ để nhận cái ôm đó, cái ôm vĩnh viễn thuộc về tôi, tha thứ cho mọi lỗi lầm của tôi… Cái ôm đó của mẹ khiến tôi như bị nghiện.
Mọi việc diễn ra thuận lợi ngoài dự kiến. Nhìn thấy Cố Tiểu Khê, bố mẹ chồng tôi chẳng nói câu nào mà chỉ khóc, cuối cùng khi cả nhà ôm nhau khóc xong thì mặt mày lại hớn hở trở lại. Vở kịch đoàn tụ đến đó là kết thúc, nếu như ở ngoài rạp, chắc chắn sẽ có người lên tặng hoa, vỗ tay… rồi. Cả nhà chúng tôi cùng nhau ăn cơm, sau đó còn chụp mấy bức ảnh cả gia đình nữa. Đây là lần đầu tiên tôi chụp ảnh cùng bố mẹ chồng, mặc dù ảnh chụp rất đẹp nhưng chẳng hiểu sao tôi vẫn có cảm giác mình không thuộc về nơi đó.
“Làm sao mà con biết được, sao thế ạ?”. Tôi ngắt một quả nho, cho vào miệng.
“Chưa rửa đâu đấy!”. Mẹ đánh vào tay tôi. “Để tý nữa hẵng ăn! Tại An Nguyệt suốt ngày cứ nhìn Tiểu Khê chằm chằm nên mẹ thấy hơi lo”.
“Lại còn thế nữa! Chị ta sợ con giới thiệu nhân tình cho anh trai à? Điên rồi chắc?”. Tôi liếc An Nguyệt đang ngồi xem phim trên ghế sô pha ngoài phòng khách. Chẳng lẽ đứa con dâu gả khoán giờ lại định gây chuyện với em chồng sao?
“Suỵt, nói khẽ thôi!”. Mẹ tôi lo lắng nhìn ra ngoài.
“Thì sao chứ? Chị ta càng làm thế, còn càng chọc cho chị ta tức chết mới thôi!”. Cơn giận của tôi đang bốc lên.
“Con xem, chẳng phải con đang vẽ đường cho thằng anh con đấy à? Thôi, nếu không có chuyện gì nữa thì đưa con gái nhà người ra về đi, nhỡ xảy ra chuyện gì thì chết! Mẹ thấy không khéo An Nguyệt điên thật rồi đấy!”. Mẹ tôi vừa nói vừa quay người đi úp bát.
“Để con làm cho! Con phải xem ý kiến bố mẹ chồng của con thế nào đã, không thể tự ý đưa em ấy về được”. Tôi xếp từng chiếc bát lên chạn.
“Tiểu Khê!”. Tôi vừa đẩy cửa phòng, bước vào.
“Chị dâu, chị ngồi đi ạ!”. Cố Tiểu Khê đang chăm chú nhìn vào màn hình máy tính.
“Chơi gì mà mải mê thế?”.Tôi cũng tò mò lại gần xem. “Ở đây em có nhớ nhà không?”. Tôi vừa nói dứt lời, mặt con bé đã xị ra như bánh đa bị nhúng nước.
“Mọi người… không muốn em về nữa rồi!”. Tiểu Khê vừa nói vừa nghịch con chuột trong tay.
“Sao lại thế được chứ? Có bà mẹ nào lại muốn rời xa con gái mình đâu chứ. Trước đây, chị cũng bỏ nhà đi, sau đó về nhà lại chẳng có gì nữa cả”. Tôi an ủi.
“Thật sao ạ? Chị giỏi thật đấy!”. Cố Tiểu Khê tỏ ra rất ngưỡng mộ.
“Ha ha… Quá khen rồi! Thực ra chị cũng không đi xa lắm đâu…”
Tôi xõa tóc, cười trừ.
Nói thật tình thì lần đó không thể coi là tôi bỏ nhà đi được. Khi ấy, mẹ tôi phát hiện ra tôi và Ngụy Tử Lộ đã “vượt rào”, sống với nhau như vợ chồng nên hai mẹ con cãi nhau một trận. Bố tôi nổi điên lên, dọa đuổi tôi ra khỏi nhà, bảo tôi muốn sống muốn chết thế nào thì tùy.
“Em đi thật à?”. Thẩm Lãng ấm ức khi thấy tôi thu dọn hành lý, cứ như người phải đi là anh ấy vậy.
“Em ở lại chờ chết chắc?”. Tôi lườm. Bố tôi đang đi lấy roi để trừng trị tôi, mẹ liền chạy theo can.
“Tiểu Ngư, em hãy nghĩ lại đi…!”. Thẩm Lãng nắm lấy cái túi của tôi, cố tình đứng chặn ở cửa.
“Anh mà còn lắm lời là em đánh cho anh một trận đấy!”. Tôi đạp cho anh ấy một cước thật mạnh.
“Thẩm Ngư! Mày đúng là đồ bất hiếu!”, Tôi đang giằng co với Thẩm Lãng thì tiếng bố tôi giận dữ vang lên làm tôi giật bắn mình, cắn luôn cho Thẩm Lãng một phát.
“Á…!!”. Thẩm Lãng ôm lấy tay, mắt ngân ngấn nước.
“Thẩm Ngư, mày còn dám đi sao hả?”.. Thấy bố đang cầm cái roi to tướng, hùng hổ xông tới, tôi vội vàng đẩy Thẩm Lãng chắn trước mặt ra, chiếc roi vụt trúng vào người anh ấy.
“Tại sao ông lại đánh con thế chứ?”. Mẹ tôi cuống lên, vội vàng kéo bố tôi lại, cả nhà bỗng chốc trở nên hỗn loạn, tôi tranh thủ thời cơ, vọt ra cổng.
“A lô, A Mông à?”. Ngụy Tử Lộ đã theo gia đình về quê ăn tết nên tôi đành phải đứng giữa tuyết gọi điện cho A Mông. Trời lạnh đến nỗi nước mũi tôi cứ thế chảy ra.
“Ai thế?”. Chắc cô ấy lại uống rượu rồi, lè nhè hỏi lại.
“Mình, Tiểu Ngư đây, mình chỉ đến chỗ cậu ở mấy hôm được không?”. Giọng tôi nghe rất khổ sở.
“Ha ha, Tiểu Ngư hả? Cậu đùa đấy à, mình đang ở Hồng Kông mà”. A Mông nói linh tinh một hồi rồi dập máy luôn.
“A lô, a lô”. Mấy giọt nước mũi của tôi vừa chảy ra đã đông cứng lại, tưởng như chỉ cần lấy dây xuyên qua là sẽ thành chuỗi hạt đeo được.
“A lô, Lâm Sở à? Cậu không thể thấy chết mà không cứu chứ…”. Tôi vừa sụt sịt khóc vừa gọi điện cho Lâm Sở.
“Mình về quê rồi, đang ở quê mà!”. Giọng cô ấy có vẻ uể oải.
“Trời đất ơi!”. Tôi hét to rồi quăng luôn cái điện thoại xuống đường. Vào lúc nguy cấp mà chẳng nhờ vả được ai cả.
“Tại sao mình lại đen đủi thế này chứ?”. Tôi ngồi lên ghế ở tiệm Vĩnh Hòa, trong đó chẳng còn ai, mọi người đều đang sung sướng, hạnh phúc ở nhà rồi. Dù gì thì ở nhà vẫn là sướng nhất, tất cả đều do tay Ngụy Tử Lộ, tại sao lại để quên thứ quan trọng như thế ở phòng tôi chứ, bực mình quá đi mất.
Đang nghĩ vẩn vơ, tôi chợt thấy Thẩm Lãng đi ngang qua cửa. Anh ấy đang đi tìm tôi chăng? Lòng thấy hoan hỉ hơn bao giờ hết, tôi cười sung sướng.
“Tiểu Ngư, về nhà đi em, ở ngoài này lạnh lắm…”. Thẩm Lãng đã nhìn thấy tôi, cứ đứng gọi ngoài cửa.
“Em không lạnh…” Tôi giương mắt nhìn anh ấy.
“Tiểu Ngư, mẹ bảo sẽ không đánh em đâu mà”. Trời lạnh nhưng không hiểu sao mồ hôi anh ấy cứ túa ra.
“Còn lâu, em về nhà thế nào cũng sẽ bị đánh chết”. Tôi bĩu môi.
“Tiểu Ngư… về nhà đi…!”. Thẩm Lãng cố gắng níu lấy cổ áo tôi.
“Thuốc của anh để đâu rồi?’ Tôi vội lục túi áo Thẩm Lãng lấy thuốc rồi cho vào miệng anh ấy.
“Em về nhà đi mà!”. Một tay anh giữ tôi, một tay kéo cái túi.
“Không … về để chết sao?”. Tôi cũng cố kéo cái túi lại.
“Đừng nói vớ vẩn, ai lại đánh chết con gái rượu của mình chứ?”. Thẩm Lãng đã thấy khỏe hơn, cố gắng lôi tôi về.
“Sau đó thì sao ạ?” Cố Tiểu Khê ngồi im, chăm chú nghe tôi kể, vẻ mặt rất háo hức.
“Sau đó ấy hả? Thì chị về nhà, mẹ chỉ nói mấy câu rồi ôm lấy chị mà khóc, còn nấu mấy món ngon cho chị ăn nữa”. Tôi cố kể một cách thản nhiên, thực ra nghĩ lại cũng thấy đau lòng lắm, mẹ tôi thật biết chịu đựng, cả đời làm nghề giáo, cuối cùng lại dạy dỗ không nên một đứa con hư đốn như tôi.
“Chị dâu ơi, thế có nghĩa là bố mẹ em cũng không trách em đâu, đúng không ạ?”. Mắt con bé chợt đỏ hoe.
“Đương nhiên rồi, em cứ nhìn chị là biết, hoàn cảnh của hai chị em mình cũng giống nhau mà”. Tôi ôm vai nó, an ủi.
“Thế nào rồi?”. Tôi hỏi Cố Đại Hải, anh ấy vừa từ nhà bố mẹ về.
“Không lạc quan lắm, bố còn mắng anh một trận nữa?”. Cố Đại Hải dựa người vào ghế, dáng vẻ rất mệt mỏi.
“Anh nghe điện thoại đi!”. Gần mười giờ tối, tôi đang lơ mơ ngủ thì có chuông điện thoại, chẳng biết ai gọi mà đáng ghét thế, tôi quay sang đạp Cố Đại Hải.
“Ờ…”. Cố Đại Hải mắt nhắm mắt mở ngồi dậy.
“A lô!”.
“Anh à, chị dâu đâu ạ”. Người gọi tới hình như là Cố Tiểu Khê
“Tìm em đấy!”. Cố Đại Hải nhét điện thoại vào tay tôi rồi quay người sang một bên ngủ tiếp, đúng là đồ vô nhân tính!.
“Chị dâu, anh Thẩm Lãng sao lại tốt thế cơ chứ…”. Cố Tiểu Khê không ngừng khen Thẩm Lãng.
“Ơ, hay là hai chúng ta đổi nhau, em là em gái Thẩm Lãng đi! Thẩm Lãng thì có quái gì tốt đâu chứ?’. Tôi bóp đầu, chỉ muốn tắt điện thoại đi ngủ.
“Sao thế ạ. Chị dâu à, sao chị không quen anh trai em sớm hơn nhỉ?”. Cố Tiểu Khê vẫn huyên thuyên.
“Ờ, ờ, chị sai rồi. Tha cho chị đi…!”. Tôi chui vào trong chăn rồi từ từ thiếp đi, không, phải nói là hôn mê mới đúng.