Nếu biết A Mông sẽ ăn mặc như thế này thì tôi thà không nghe điện thoại còn hơn, cứ để cô ấy nghĩ tôi vẫn đang rúc ở nhà cũng được. Tốt nhất là đừng để cô ấy đến đây.
“Mặt mũi các cậu như thế là ý gì hả?”. Cái nhìn của chúng tôi chắc đã chọc giận A Mông, mặt cô ấy đỏ bừng lên. Thôi thế cũng được, ít nhất là cô ấy cũng biết được mình ăn mặc quái dị thế nào.
“Các cậu đang đố kỵ với cuộc sống bình yên của mình đúng không?”. A Mông nhìn chúng tôi đầy thách thức, nhưng trong cái nhìn ấy vẫn mang vẻ đáng thương.
“Mình chỉ sợ cậu sẽ ngạt thở mà chết thôi.”. Tôi tiếp tục uống cà phê , mắt không nhìn cô ấy. Lâm Sở vẫn tỏ ra khổ sở.
“Mình thấy chuyện này có gì to tát đâu.Trẻ con ấy mà, cậu làm sao biết được nó nghe thấy câu ấy từ chỗ nào chứ? Trẻ con bây giờ học nhanh lắm”. Lâm Sở nhún vai. Mỗi khi gặp chuyện khó giải thích, cô ấy lại làm thế, như thể chuyện đó dễ hiểu lắm, nhưng thật ra lần nào cần nêu chi tiết ý kiến, tôi cũng phải ra mặt giúp.
“Mình đồng ý”. Tôi giơ tay lên tán thành.
“Hừ!”. A Mông nhìn tôi và Lâm Sở bằng ánh mắt “không thèm chấp”, lại còn cố ý thở dài nữa, sau đó ném một cái danh thiếp ra trước mặt chúng tôi, trên đó ghi “Văn phòng luật sư”.
5
“Em chào chị dâu!”. Cố Tiểu Khê tươi cười chào tôi. Xem ra con bé rất được chào đón ở nhà này, mẹ tôi yêu quý nó cứ như tôi không phải con gái ruột ấy.
“Em ở đây ổn chứ?”. Tôi vừa cởi giầy vừa nhìn vào bên trong, hôm nay nhà cửa có vẻ yên tĩnh đến lạ.
“Vâng ạ, hai bác rất tốt với em”. Tiểu Khê đỡ đồ giúp tôi.
“Anh Thẩm Lãng đâu rồi em?”.
“Anh ấy ra ngoài xem phim với chị An Nguyệt rồi chị ạ”.
“Sao dạo này lắm chuyện lạ lùng thế nhỉ?”. Tôi thắc mắc. Gần đây Thẩm Lãng và An Nguyệt đột nhiên đối xử tốt với nhau, xem ra cái kế giả khùng đó của chị ta cũng không tồi, chuyện gì cũng có thể giải quyết được. Sau này, nếu chẳng may có chuyện gì xảy ra với hai vợ chồng tôi, chắc tôi cũng phải lôi ra dùng thử xem.
Tôi định ở nhà, ăn trưa xong mới đi nhưng A Mông sống chết gọi điện cho tôi bảo tới gặp cô ây ngay.
“Cậu điên rồi hả?”. Tôi bực mình đứng ở cạnh xe A Mông.
“Đây là việc gấp. Đợi làm xong việc, mình mời cậu đi ăn!”. Cô ấy kéo tôi lên xe.
“Đi đâu?’.
“Ngân hàng!”. A Mông vẫn vội vàng giống như trước đây.
“Không phải đi cướp chứ? Muốn cướp thì phải gọi Lâm Sở, mình không định nửa đời còn lại ở trong tù với cậu đâu!”. Tôi thắt dây an toàn lại.
“Cướp cái đầu cậu ấy! Mình đi khóa tài khoản”. A Mông đẩy tôi một cái, khiến tôi suýt lao ra ngoài.
Tôi và A Mông vội vã đến ngân hàng, cô ấy có thẻ vàng nên được vào phòng VIP, không phải xếp hàng. Mỗi lần đi đến ngân hàng thế này, tôi lại rất thoải mái, ngay cả ánh mắt của gã bảo vệ cũng thay đổi, cung kính đưa chúng tôi vào phòng ngồi, bên trong còn có người pha trà rót nước nữa.
“Cậu khóa thẻ làm gì thế? Mất thẻ thì gọi điện báo là được mà!”. Tôi nhìn A Mông đang hí hửng điền vào mấy tờ giấy.
“Cậu thì hiểu cái gì, mất thì có thể làm lại được, giải quyết chuyện khóa tài khoản mới phức tạp”. A Mông nói cẩn thận từng từ một.
“Thế chẳng phải là tự chuốc thêm phiền phức à? Cậu điên hả?”
“Cậu mới điên ấy! Nhìn đi!”. A Mông vẫy vẫy tờ giấy trước mặt tôi.
“Tên tài khoản: Lý Triển Bằng... Hả? Này, chiêu này hơi ác đấy !”. Tôi kéo tay A Mông.
“Ai bảo hắn để chứng minh thư rơi vào tay mình!”. A Mông hất tay tôi rồi bước vào trong.
Ngày trước, mỗi khi A Mông và Lý Triển Bằng đánh nhau, mọi người đều phải cất đồ đạc lại. Nhưng chiêu này của cô ấy “độc” quá, để xem lúc làm lành, cô ấy sẽ giải quyết thế nào.
“Mình nói cho cậu biết, cậu mà nói với Lý Triển Bằng thì mình giết cậu đấy!”.
“Lại còn cần mình nói sao? Thế nào anh ấy chẳng biết!”. Thực ra vừa nãy tôi đã lén gọi điện cho Lý Triển Bằng rồi, người nghe điện thoại là Hứa Lâm Lâm, cô ấy bảo tổng giám đốc Lý đang mời khách ăn cơm. Phen này Lý Triển Bằng tiêu đời rồi!
“Em ác độc quá... em ác độc quá...!”. Chuông điện thoại của A Mông reo lên, trên màn hình hiện tên Lý Triển Bằng.
“Ha ha, tiếng chuông điện thoại hợp cảnh thật đấy!”. Tôi trêu.
“A lô”. A Mông chậm rãi nhấn vào nút nhận cuộc gọi, vừa ăn vừa nhìn điện thoại đặt trên bàn, làm như có thể nhìn thấy ông chồng mình từ đó không bằng.
“LỮ TIỂU MÔNG! CÔ GIỎI THẬT ĐẤY!”. Lý Triển Bằng chắc đang nghiến răng nhiến lợi ở đầu dây bên kia, còn A Mông thì đang ung dung sung sướng đầu dây bên này, đúng là một cặp trời sinh mà.
“Đừng có phí nước bọt! Có chuyện gì thì mau nói đi!”.
“Mông Mông, anh sai rồi, em mang cho anh ít tiền đi...!”. Tôi cứ tưởng Lý Triển Bằng sẽ điên lên mà chửi bới ầm ĩ một trận, không ngờ tên này biết thân biết phận xuống nước như thế.
6
“A Mông dạo này lắm trò thật đấy!”. Lâm Sở đạp cả chân vào bàn mà cười, điếu thuốc trên tay rơi luôn xuống đất.
“Mình thấy cậu có thể ra cuốn Bức Cung Toàn Tập[1] rồi ”. Tôi đang bận ăn anh đào, chẳng biết Lâm Sở kiếm đâu ra, quả nào quả nấy đều đỏ tía, chín lừ.
[1] Một cuốn sách dạy người ta làm mọi cách để khiến người khác nhận tội.
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó hả? Lý Triển Bằng mếu máo, suýt nữa phải quỳ xuống trước mặt A Mông mà cầu xin chứ sao!”. Tôi nhổ đống hạt anh đào ra, kể tiếp.
“Ha ha.. Lần này A Mông đại thắng rồi. Ghê gớm thật!”. Lâm Sở thả một quả anh đào vào miệng.
“Còn phải nói! Cái đó gọi là “Thần cơ diệu toán”, sau này, Cố Đại Hải mà dám gây sự với mình, mình cũng phải thử chiêu này mới được.”
“Cậu định làm thế thật sao? Mình thấy Cố Đại Hải mà dám động vào cậu thì chỉ có một trường hợp thôi”. Lâm Sở nhìn tôi, cười tủm tỉm.
“Trường hợp gì?”. Tôi bỏ đĩa anh đào xuống, bên trong toàn hột là hột.
“Anh ấy ăn được gan hùm mật gấu”.
Đột nhiên chuông điện thoại của tôi vang lên. “A lô!”. Tôi vừa vỗ ngực vừa nghe điện thoại, ăn nhiều quá nên hơi nghẹn.
“Anh nói chuyện với em được chứ?”. Lý Triển Bằng gọi.
“Hả? Em đang ở chỗ Lâm Sở đây, anh cứ đến đi, lỡ mà gặp A Mông là tại số anh thôi, không liên quan đến em đâu đấy!”. Tôi vừa nghe điện thoại vừa dùng khẩu hình nói cho Lâm Sở biết người gọi là ai.
“Không sao.”
“Ôi trời ơi!”. Lý Triển Bằng vò đầu bứt tai, nhìn chẳng khác gì một con gà trống bại trận.
“Chẳng qua chỉ là bị khóa thẻ ngân hàng thôi mà, em cho anh vay nhé!”. Tôi rót nước cho anh ấy.
“Tốt quá! Em Ngư vẫn là người tốt với anh nhất!”. Lý Triển Bằng đã vui lên.
“Có gì đâu, anh cứ nói đi! Dưới năm mươi tệ em cho anh vay vô điều kiện, không phải trả!”. Tôi vỗ vai anh ta, mặt tỏ ra rất chân thành.
“Ha ha, Lý Triển Bằng, em mà là anh, em đi tự tử luôn cho rồi, toàn quen biết với mấy người chẳng ra gì!”. Lâm Sở ôm bụng cười nghiêng ngả.
“Đúng, chẳng trượng nghĩa gì cả!”. Lý Triển Bằng ủ rũ uống bia.
“Em mà còn không trượng nghĩa hả ? Không có em A Mông sẽ mang tiền đến cho anh chắc. Biết thế, em để anh xấu hổ trước mặt mọi người cho chết luôn!”.
Tối hôm đó, tôi cùng Cố Đại Hải, Lâm Sở và Lý Triển Bằng ăn cơm với nhau. Lý Triển Bằng cứ nghĩ đến A Mông là tức giận, ai cũng có nỗi niềm riêng, chúng tôi cùng nhau uống thật say, suýt nữa làm loạn cả nhà hàng.
Theo lời kể của Cố Đại Hải, hôm đó, tôi bắt anh ấy phải kể rõ anh ấy gọi điện thoại cho ai rồi ngã lăn ra, làm hỏng luôn cái điện thoại; Lâm Sở và Lý Triển Bằng thì ôm nhau ngủ dưới đất, một người gọi tên “Mông Mông”, một người hét “đồ ngốc”, đáng lẽ nghe sẽ thảm thiết lắm, nhưng cuối cùng lại thành ra: Mông Mông, đồ ngốc, Mông Mông, đồ ngốc… Nghe nói lúc đến nhà hàng, A Mông giận tái mặt, sau đó kéo Lý Triển Bằng về nhà. Lâm Sở được Cố Đại Hải đặt phòng ngủ tại khách sạn, anh ấy còn gọi Tiểu Khê tới chăm sóc Lâm Sở rồi mới đưa tôi về nhà.
“Hôm qua, em trông kinh khủng lắm đúng không?”. Tôi quấn chăn, chui vào bếp xem Cố Đại Hải nấu cơm. Mười một giờ tôi mới dậy nên bữa cơm này vừa có thể coi là ăn sáng, vừa có thể coi là ăn trưa luôn.
“Không sao, buổi tối nên không có nhiều người để ý lắm đâu”. Bắt chước nhạc phụ, Cố Đại Hải xoa đầu tôi, gương mặt rất hiền từ. “Ngoan nào, ra phòng ăn đợi đi, lát nữa anh bê ra cho!”.
“Vâng…”. Tôi quấn lại chăn. “Đúng rồi, không biết Lý Triển Bằng có thể sống nổi không nhỉ?”. Với tôi, đáng quan tâm nhất bây giờ là chuyện này.
“Em gọi điện thoại hỏi thử xem!”. Cố Đại Hải nhíu mày.
“A lô, anh vẫn an toàn đấy chứ?”. Tôi bấm số gọi Lý Triển Bằng.
“An toàn cái gì? Cô là đứa nào hả?’. Không ngờ người nghe điện thoại lại là A Mông.
“Ờ, mình đây, Tiểu Ngư đây.”
“Có chuyện gì sao?”. Giọng A Mông đã nhẹ nhàng đi một chút. Chắc vừa nãy, cô ấy tưởng em bồ nhí nào của Lý Triển Bằng gọi điện tới.
“Không có gì, nghe nói tối qua Lý Triển Bằng say bí tỉ nên mình hỏi xem anh ấy có ổn không ấy mà”. Tôi ôm đầu ngồi xuống ghế sô pha, cứ uống nhiều là tôi lại bị đau đầu.
“Chẳng lẽ cậu tưởng mình giết chết hắn thật à?”. A Mông thản nhiên nói. Hình như là giữa bọn họ chưa có chuyện gì xảy ra cả.
“Ờ, anh ấy không sao thật chứ?”.
“Sao, sao cái gì? Mình đang bận, mình cúp máy đây!”. Cô ấy nói một tràng rồi cúp ngay điện thoại.
7
“Không được mua cái đấy! To quá, nhìn quê lắm!”. Tôi bảo. Hôm trước tôi làm hỏng điện thoại của Cố Đại Hải, cho nên, hai chúng tôi phải đi mua cho anh ấy cái khác. Chẳng hiểu do vẫn còn tư tưởng nông dân hay vì cái gì mà anh ấy toàn chọn mấy cái điện thoại to như cục gạch.
“Cái này tốt mà…”. Cố Đại Hải không muốn buông cái điện thoại to uỵch đó xuống.
“Bảo bồ anh đi mà mua cho! Em trả tiền nên phải mua cái em thích!”.Tôi cầm chiếc điện thoại khác lên. “Chị ơi, cái này bao nhiêu tiền vậy?”
“Ồ, cái đó có camera chụp nét lắm, lại còn có đèn flash nữa…” Cô bán hàng thuyết minh đến gần hai phút về chức năng của điện thoại cho tôi nghe.
“Em nói cho anh biết, không cào được cái gì là chúng ta ly hôn luôn!”. Ăn xong, tôi lấy đầu kia của chiếc đũa cào phiếu bốc thăm trúng thưởng tặng kèm theo hóa đơn.
“Hic, sao em lại phó mặc hạnh phúc nửa đời còn lại của anh vào tờ giấy bé tí thế này chứ?”. Cố Đại Hải than vãn. Ngay từ đầu, anh ấy đã một mực phản đối, còn bảo chắc chắn tôi sẽ chẳng trúng cái gì đâu. Đã thế, tôi mà không cào được thì anh ấy chết với tôi!
“Thấy chưa? Năm mươi tệ đấy!”. Không ngờ tôi lại cào trúng thưởng năm mươi tệ, sướng quá!
“Ôi, cảm ơn trời đất! Về nhà, anh phải thắp hương lạy tạ tổ tiên mới được.” Cố Đại Hải cố ý thở phào một cái.
Ăn cơm xong, tôi vẫn chưa hết hứng, lôi Cố Đại Hải đi lượn một vòng siêu thị.
“Ơ?”
“Sao thế?”. Tôi thấy Cố Đại Hải đang chăm chú nhìn về phía sau lưng tôi, lại còn nheo mắt nữa, kiểu như chăm chú nhìn ai đó.
“Cái gì? Ai thế?”. Tôi hỏi. Vừa quay người, tôi đã thấy ngay Trần Lộ, cô ấy đang tay trong tay với một người đàn ông khác, bọn họ còn cười rất thân mật nữa.