“Em cười cái gì thế hả?”. Cố Đại Hải giơ cái thìa lên. “Hay em cũng kêu “meo meo” đi, anh cho thêm miếng nữa!”.
“Thèm vào! Em đang nghĩ có một đứa con cũng hay đấy chứ!”.Tôi bảo. Trong chớp mắt, sắc mặt ông chồng tôi lập tức thay đổi, lộ rõ vẻ vui mừng.
“Vợ ơi, sao anh lại yêu em thế cơ chứ?”. Anh ấy lao ngay tới, ôm chầm lấy tôi.
13.
“Em nói cho anh biết, anh mà không mua thứ gì đó hay hay cho em thì sẽ biết tay đấy!”. Tôi gọi điện thoại cho Cố Đại Hải. Hôm nay, anh ấy lại đi công tác, chỉ có mình tôi ở nhà.
“Anh biết rồi, anh sẽ mua nhiều quà cho em mà. Tối em về nhà ăn cơm chứ?”. Cố Đại Hải vẫn là người quan tâm đến tôi nhất.
“À, em định ăn ở chỗ Lâm Sở rồi, dạo này chưa thấy cô ấy báo cáo vụ hẹn hò kia”. Lúc ấy, tôi đang đi siêu thị với Lâm Sở, Bội Bội và Đu Đu cũng được đưa tới nhà cô ấy rồi, tôi định tối nay sẽ không về nhà.
“Cậu không nhìn thấy thì không biết đấy thôi, hắn đúng là đồ lưu manh”. Lâm Sở vừa bóc một con tôm to vừa nói.
“Hắn ta đã làm gì rồi hả?”. Tôi thấy rất hứng thú với tin này.
“Mới đầu thì chỉ hỏi chuyện thôi, sau đó, hắn bắt đầu sờ chân mình”. Lâm Sở uống một hơi hết cả chỗ rượu còn lại. “Nếu không phải vì thời cơ chưa đến, mình đã bóp chết hắn rồi”
“Lúc nào cậu mới dẫn em chồng cậu tới xem đấy hả? Mình sắp không diễn nồi nữa đâu đấy, kinh chết đi được!" Lâm Sở cau mặt. “Với lại, mấy hôm nữa Bobo về, chuyến lưu diễn của cô ấy sắp kết thúc rồi.”
Bobo, người Thượng Hải, làm nghề người mẫu, là tình yêu sét đánh và là bạn gái đích thực của Lâm Sở. Bobo rất dễ thương, ai trông cũng thấy thích, đôi mắt như biết nói, tròn xoe, long lanh, mỗi lần chớp mắt đều khiến người khác phải rung động, đôi môi nhỏ như quả anh đào, răng đều như ngọc. Luôn có một rừng đại gia vây quanh nhưng cô ấy lại chỉ yêu Lâm Sở, luôn vì Lâm Sở mà giữ gìn, không để bất cứ gã đàn ông nào động vào.
14.
Tôi đang bận bịu với đống việc ở tòa soạn thì biết tin một người bạn học cùng đại học vừa mới mất.
“Người bạn tốt nhất của chúng ta đã yên giấc ngàn thu tại đây…” Đoạn điếu văn tiễn đưa khiến tất cả chúng tôi phải rơi lệ. Thực ra, người bạn này tính tình vô cùng đáng ghét, suốt ngày đi khiêu khích người ta, lại toàn nói chuyện linh tinh.
“Này, các cậu biết gì không? Nghe đồn là cậu ta bị đâm chết đây!”. A Mông đeo một cặp kính đen, thì thầm với chúng tôi.
“Thật à?”. Lâm Sở ngẩng đầu lên.
“Tuy thế nhưng cũng đáng thương nhỉ?”. Trần Lộ thở dài.
Xem ra A Mông và Trần Lộ hòa bình trở lại rồi, chắc tôi đã lo lắng vô ích. Sau buổi tang lễ, chúng tôi rủ nhau đi ăn hải sản.
“Này các chị em, phát tài rồi nên quên huynh đệ này rồi hả?”
Một người bạn vừa mới tới bảo chúng tôi.
“Mình thấy đây giống buổi tụ tập bạn bè hơn, có giống lễ tang gì đâu!”. Tôi thờ dài.
“Này, nghe nói cậu ta chuẩn bị kết hôn thì lại mất, thủ tục đăng ký cũng đã làm xong hết rồi”. Một cô bạn bên cạnh nói xen vào.
“Còn có chuyện đó nữa hả?”. A Mông vốn thích buôn chuyện, mới đó đã kề vai bá cổ với mấy cô bạn, ngồi tán dóc với nhau.
“Mình vào nhà vệ sinh một lát”. Lâm Sở bỗng đứng lên.
“Tiểu Ngư, mình muốn xin lỗi cậu”. Trần Lộ kéo tay tôi, cười ngại ngùng, chẳng khác gì lúc chúng tôi mới vào đại học.
“Cái gì chứ? Đừng nói linh tinh, mình cũng đã gây chuyện với cậu mà”. Tôi mỉm cười, bảo.
“Mình và Dương Siêu… định cưới nhau”. Cô ấy cúi đầu, nói vẻ thẹn thùng.
“Thế thì tốt quá rồi! Hai cậu cũng nên như vậy còn gì!”. Tôi thực sự rất vui mừng.
Tụ tập xong, tôi và Lâm Sở tới sân bay đón Bobo.
“Chồng ơi, em về rồi đây!”. Nụ cười ngọt ngào của Bobo có thể khiến người khác đông cứng lại.
15
“Chị dâu, em thấy sợ!”. Bàn tay Cố Tiểu Khê đầy mồ hôi. Cô ấy có vẻ lo lắng.
“Không sao đâu. Chỉ cần em biết rõ cậu ta là người thế nào là được rồi”. Tôi an ủi Tiểu Khê.
Một lát sau, tên Phong háo sắc đã xuất hiện, vừa nhìn thấy Lâm Sở thì nhào ngay tới. Tuy không nghe rõ họ nói gì với nhau nhưng thấy hắn đang kề vai bá cổ Lâm Sở, tôi liền bảo Tiểu Khê gọi ngay cho hắn, sợ để lâu Lâm Sở không chịu nổi lại hỏng việc mất.
“A lô…”. Cố Tiểu Khê vừa nắm chặt lấy tay tôi vừa gọi. ‘Anh… Anh Phong, anh đang ở đâu thế?”
“Anh đang làm việc, lát nữa nói chuyện sau nhé!”. Tôi thấy hắn vội vàng tắt điện thoại, sửa lại tư thế, hình như định xông tới hôn Lâm Sở.
“Này cậu, cậu định làm gì thế hả?”. Tôi đứng ngay sau chỗ họ ngồi, lên tiếng.
“Cô là ai vậy?”. Hắn nói cứng.
“Cậu có quen cô gái này không?”. Tôi ngoắc tay ra hiệu. Cố Tiểu Khê bước ra.
“Em… Tiểu Khê?”. Hắn sững người.
“Cậu còn gì để nói nữa không?”. Tôi dựa người vào ghế, nhìn hắn.
“Không phải, Tiểu Khê…” Hắn đứng dậy, kéo tay Cố Tiểu Khê. “Là hiểu lầm, hiểu lầm thôi… Là do cô ta, cô ta không biết sĩ diện, cứ lao vào anh!”. Hắn ta quay sang “cắn” lại Lâm Sở.
“Này! Thằng khốn kia, có muốn tao làm thế này không hả?” Lâm Sở bẻ quặt hai cánh tay của tên Phong ra sau rồi đẩy hắn ngã xuống đất.
“Chúng ta đi thôi, khóc vì tên này không đáng đâu!”. Lâm Sở kéo tay Cố Tiểu Khê ra ngoài.
“Đồ khốn nạn!”. Tôi bồi thêm cho hắn một cú.
“Hu hu…” Cố Tiểu Khê nằm trong lòng Lâm Sở, cứ thế khóc mãi không thôi.
“Em nghe chị nói này. Tại sao phụ nữ lại không thể sống được nếu thiếu đàn ông chứ?” Lâm Sở nhìn Tiểu Khê. “Không có đàn ông thì chúng ta vẫn sống được mà, thậm chí còn sống tốt hơn ấy chứ!”.
“Em…em… có thể không?”. Cố Tiểu Khê giương đôi mắt long lanh đầy nước lên nhìn Lâm Sở.
“Sao lại không? Nhìn chị đây này, không phải chỉ đang sống rất tốt sao?”. Lâm Sở vỗ ngực. Tuy động tác của cô ấy rất đĩnh đạc nhưng không hiểu sao tôi cứ thấy giống mấy con tinh tinh.
“Em đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ rồi nhé!” Cố Đại Hải vừa đi công tác về, tôi liền vội vàng khoe công trạng.
“Tất nhiên rồi, em là ai cơ chứ? Thế anh mua gì cho em đấy?”. Tôi nhìn anh ấy.
“Toàn hàng xịn nhé!”. Cố Đại Hải bỏ tôi xuống, lôi ra một đống nào là mỹ phẩm, nước hoa, lại cả tổ yến gì gì đó nữa.
“Đại Hải à, mau lên! Có chuyện rồi!”. Mẹ Cố Đại Hải gọi điện, bảo chúng tôi tới bệnh viện ngay.
“Mẹ, chuyện gì vậy?”. Lúc tôi đến nơi, mọi người đang ngồi chờ ngoài phòng phẫu thuật.
“Đúng là tạo nghiệt, tạo nghiệt rồi!”. Mẹ chồng tôi không ngừng nhắc đi nhắc lại câu này.
“Bố à, xảy ra chuyện gì vậy ạ?”. Cố Đại Hải sợ đến mức mồ hôi chảy đầy ra.
“Ai là người nhà bệnh nhân?”. Bác sĩ từ trong phòng bước ra ngoài.
“Con bé có sao không, bác sĩ?”. Cố Đại Hải vội vàng xông tới.
“Đứa bé không giữ được, ký tên đi!”. Bác sĩ nhìn chúng tôi, bảo. Tình cảnh này làm tôi nhớ đến Lâm Sở trước kia.
“Sao cơ?”. Cố Đại Hải dường như nghe không rõ.
“Mau lên, bên trong đang đợi đấy!”
“Được, được, tôi ký. Con bé không sao là tốt rồi.”
“Ông trời ơi… kiếp trước tôi đã mắc tội gì chứ?”. Bố chồng tôi nói xong ngã quỵ xuống.
“Bố!Bố ơi!”. Tôi vội vàng lao tới đỡ ông.
“Gọi bác sĩ đi, mau gọi bác sĩ!”. Mẹ chồng tôi khóc nhiều đến mức mắt không thể mở nổi nữa.
“Bảo em mày đừng có xuất hiện trước mặt tao nữa!”. Trước khi ngất hẳn, bố chồng tôi chỉ nói được mỗi thế.
Tối muộn, Cố Đại Hải mới mệt mỏi bước vào nhà.
“Bố không sao chứ ạ?”. Tôi lo lắng hỏi.
“Ừ”. Anh ấy ngả người lên giường.
“Em xin lỗi… Em không biết con bé…”. Tôi ôm lấy anh ấy.
“Không phải lỗi của em, em cũng đã cố gắng hết sức rồi mà. Chỉ tại Tiểu Khê trẻ người non dạ…”. Cố Đại Hải nằm trên giường mà nước mắt không ngừng chảy ra. Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ấy khóc như vậy. “Sao lại thế này cơ chứ?”. Anh ấy vùi mặt vào tóc tôi, nghẹn ngào.
“Anh cứ khóc đi, khóc rồi sẽ thấy thoải mái hơn”. Cổ tôi nghèn nghẹn. Có lẽ chỉ có tôi mới trông thấy một Cố Đại Hải mềm yếu như thế này. Anh ấy vẫn luôn là chỗ dựa vững chắc cho tôi, còn tôi ngoài việc ôm lấy Đại Hải khi anh ấy khóc ra thì chẳng biết làm gì cho anh ấy cả. Tôi thấy hận chính mình khi trở nên vô dụng như thế này...
“Chị dâu, bố mẹ đâu rồi ạ?”. Cố Tiểu Khê nằm trên giường trông rất tội nghiệp.
“Mẹ mệt nên đã về nhà nghỉ ngơi rồi, lát nữa anh trai em sẽ tới đây”...
“Em biết... mọi người xấu hổ vì em...”. Con bé rơm rớm nước mắt.
“Đừng như vậy mà!”. Tôi chẳng biết phải dỗ nó như thế nào nữa.
“Cứ để em chết đi!”. Cố Tiểu Khê giật cái kim truyền trên tay ra khiến vết thương chảy nhiều máu.
“Tiểu Khê, em mà cứ như thế này, bố mẹ sẽ càng đau lòng hơn đấy!”. Trông thấy Cố Đại Hải bước vào, tôi như gặp được vị cứu tinh.
“Anh... em có lỗi với mọi người. Em khiến mọi người phải xấu hổ...”. Cố Tiểu Khê vừa khóc vừa nói.
“Dù sao cũng là người một nhà mà, mọi người không trách em đâu, nhưng em ngốc quá đấy!”. Cố Đại Hải an ủi. Anh ấy đúng là một người anh tốt, đỡ Tiểu Khê nằm xuống, còn sửa lại tóc cho cô em gái nữa.
“Đúng đấy, Tiểu Khê à, em cứ nghỉ ngơi đi đã, nếu không sẽ khiến bố mẹ lo lắng lắm đấy!”. Tôi vỗ nhẹ vào lưng Cố Đại Hải. “Em đi ra ngoài tìm y tá đã nhé!”
“Ừ, có chuyện gì thì gọi anh!”. Cố Đại Hải bảo. Tôi thấy mắt anh ấy đầy nỗi đau thương.
“Chán lắm à?”. Triệu Bồi hỏi tôi.
“Cũng bình thường. Tại em không cùng đẳng cấp với mọi người, em thuộc cấp thấp hơn”. Tôi cầm lấy miếng dưa, bảo. “Cũng giống như miếng dưa này, mua ở chợ thì chẳng thể như mua trong siêu thị được”.
“Em hay đùa thật đấy!”. Triệu Bồi cười. “Thực ra chị rất ngưỡng mộ em, cái gì cũng dám làm, dám tranh đấu cho bản thân mình. Từ bé đến giờ, chị luôn phải sống theo ý muốn của cha mẹ”.
“Hả? Vậy thì chị giống anh Thẩm Lãng nhà em đấy”. Tôi vừa uống nước ngọt vừa bảo.
“Ừ, nói thật thì suýt nữa, chị đã thành chị dâu của em rồi”. Triệu Bồi nhìn tôi.
“Hả?”. Tôi nghĩ rằng mình đang nghe nhầm.
“Ha ha… Thôi, chị đang có khách ở bên kia, em cứ từ từ thưởng thức đi nhé, đồ ăn ở đây được lắm đấy!”. Triệu Bồi vỗ nhẹ vào lưng tôi rồi rời đi.
“Vợ à, em sao thế? Há mồm ra nào! Em ăn gì để anh đút cho?”. Cố Đại Hải từ đâu bước tới, chắn ngay trước mặt tôi.
“Em muốn ăn bít tết!”. Tôi bào, không thể tin vào tai mình, gã Thẩm Lãng ngốc nghếch nhà tôi không ngờ lại được lắm cô gái hâm mộ như vậy.
“Để anh lấy cho!”. Cố Đại Hải nhét vào tay tôi một đĩa đầy những món ăn tôi thích.
“Hồi còn đi học, chị Triệu Bồi có thân thiết một cách đặc biệt với ai không anh?”. Không nhịn nỗi nữa, trên đường về, tôi hỏi Cố Đại Hải.
“Có chứ”. Xem ra Cố Đại Hải đang đắc ý lắm.
“Đừng có nói với em là anh nhé!”. Tôi lườm anh ấy.
“Chuẩn đấy! Nhưng còn có cả anh trai nhà em nữa”. Cố Đại Hải cười khì.
“Thế tại sao chị ấy lại không thành đôi với anh trai em?”