“Cưng à, sau này chúng ta không uống rượu nữa nhé!” Cố Đại Hải cẩn thận dìu tôi vào nhà.
“Còn tùy xem là trường hợp nào đã!” Tôi nhận thấy gần đây mình được chăm sóc hết sức chu đáo nên trong lòng cảm thấy rất đỗi sung sướng.
“Nhưng bao giờ thì chúng ta về nhà bố mẹ anh?” Cố Đại Hải hỏi. Mỗi lần anh ấy ăn nói ngọt ngào như thế, tôi biết ngay là có chuyện gì đó mà.
“Sao? Em gái anh lại đi theo cậu chàng nghệ sĩ kia rồi hả?” Tôi liếc mắt nhìn anh ấy.
“Nó mà dám? Anh giết nó luôn!” Cố Đại Hải suýt nữa thì làm gãy cổ tôi.
Cố Tiểu Khê đã bắt đầu phản kháng theo chiều hướng tiêu cực, nó tuyệt thực, nhất quyết không chịu ăn uống gì. Nhưng xem ra cái kiểu tuyệt thực như thế này không có ý nghĩa gì cả, chẳng khác nào thắp nến trước mặt người mù.
“Tiểu Khê à, ngoan nào, ăn một miếng đi con!” Mẹ chồng tôi vừa bê bát cơm lên vừa rưng rưng nước mắt.
“Còn không chịu ăn thì cả đời này đừng có ăn nữa! Hụ hụ…” Bố chồng tôi tỏ ra rất giận dữ.
“Bố à, bố cứ ngồi xuống ghế đi! Để bọn con vào khuyên giải em xem thế nào!” Cố Đại Hải nhanh miệng rồi lôi luôn tôi vào trong với anh ấy.
“Làm sao bây giờ?” Anh ấy thì thầm hỏi tôi, mắt liếc về phía phòng khách. Bố mẹ chồng tôi cứ như đang ngồi thiền trên ghế sô pha vậy.
“Thế này đi, chúng ta chia ra hành động! Mỗi người khuyên giải một bên, đến bao giờ con bé chịu ăn cơm hẵng hay!” Tôi bảo. Cố Đại Hải nghe tôi nói thì gật đầu lia lịa.
“Không thành công thì cũng thành nhân mà!” Anh ấy đứng ngoài cửa, giúi cho tôi bát cơm, trong đó toàn thịt với cá.
“Chào em gái!” Lúc tôi đẩy cửa bước vào, Tiểu Khê đang nằm trên giường. Mấy ngày không ăn làm nó thở không ra hơi nữa.
“Đừng có khuyên em, em không ăn đâu!” Nó đưa mắt nhìn tôi, nói mệt nhọc.
“Chị không tới để khuyên em mà tới để dạy em!” Tôi đặt bát cơm xuống, lôi từ trong túi ra mấy cái bánh ngọt.
15.
Bố mẹ chồng tôi muốn chúng tôi ở nhà chơi mấy ngày rồi mới đi. Còn tôi thì đang tìm cơ hội đón Tiểu Khê qua chỗ tôi ở để làm công tác “tuyên truyền”.
Cố Đại Hải thật đáng ghét! Mới sáng sớm đã để tôi ở lại nhà anh ấy một mình rồi chạy đâu mất, cũng không thèm gọi tôi dậy nữa, hại tôi ngủ một mạch đến gần mười giờ mới tỉnh. Điều đau khổ nhất chính là mẹ chồng tôi chẳng những không ca thán gì mà còn tươi cười bảo con dâu cứ ngủ thoải mái đi, cuối tuần không cần dậy sớm làm gì. Tôi dám thề rằng tối qua mẹ chồng tôi đã đứng ngoài nghe hết chuyện chúng tôi nói với nhau rồi. Cố Đại Hải đáng chết, về nhà sẽ biết tay tôi!
“Tiểu Khê à, lại đây ăn canh đi con! Mẹ vừa hầm cho con một con bồ câu đấy, bố con không có ở nhà đâu”. Mẹ chồng tôi cẩn thận múc từng thìa canh vào bát cho cô con gái cưng.
“Con không uống! Mẹ, cho con ra ngoài đi mà, con hứa sẽ không đến gặp anh ấy đâu!” Sắc mặt Cố Tiểu Khê hớn hở lên trông thấy. Lúc nãy, mặt con bé trắng bệch ra. Con người chứ có phải sắt đá đâu, chỉ nhịn ăn một bữa là đã khác ngay rồi!
“Tiểu Khê, em uống canh đi, bố em đúng là không có nhà đâu, uống một chút đi đã!” Tôi liếc mắt nhìn cô em chồng, bảo. Nếu tôi không nhầm, mẹ chồng tôi chính là người ra điều kiện cho cô em này lộng hành đây.
“Bố không ở nhà thật ạ?” Cố Tiểu Khê lẽ ra phải đi làm diễn viên mới đúng, cái điệu bộ giả yếu đuối đáng thương của nó đúng là quá xuất sắc.
“Không, không, bố con không ở nhà đâu. Nào, ăn đi con!” Mẹ chồng tôi vẫn cẩn thận đút canh cho con gái.
Cố Tiều Khê tỏ ra miễn cưỡng, uống từ từ từng thìa một, người ta nói “mẹ hiền con thảo” chính là hình ảnh này đây. Bỗng nhiên tôi phát hiện dưới đống chăn có một tờ giấy thò ra.
“Mẹ, cứ để con đút cho em, mẹ cứ đi nghỉ đi!” Tôi bảo. Nhớ ra đó chính là tờ giấy gói bành ngọt hôm qua, tôi vội vàng ngồi đè lên.
“Ừ, được rồi, nhớ múc thêm canh cho em ăn con nhé!” Mẹ tôi đi được ba bước bèn quay lại dặn. Tôi vội vàng gật đầu rồi đóng ngay cửa lại.
“Sao thế chị?” Cái dáng vẻ yếu đuối như Lâm Đại Ngọc của Tiều Khê ngay lập tức biến mất, nó cầm vội lấy bát canh tu một hơi hết sạch.
“Còn sao nữa? Cái này là cái gì chứ? Em có muốn được ra ngoài không hả?” Tôi giơ tờ giấy gói bánh ra.
“Ôi, em không để ý” Cố Tiểu Khê vội vàng chộp lấy rồi nhé vào dưới đệm.