Mấy ngày sau, A Mông quyết định tới nhà chúng tôi ở vì Lý Triển Bằng ngày nào cũng đến nhà tìm cô ấy.
Nhưng việc cô ấy đến đã làm đảo lộn hoàn toàn cuộc sống bình thường của tôi và Cố Đại hải. “Chồng yêu, ngoan nào! Anh ra ngủ ngoài ghế sô pha đi, mấy hôm nữa, em sẽ bảo cô ấy đi mà!” Tôi xoa xoa cái bụng bự vì bia của Cố Đại Hải.
“Còn lâu! Anh không ngủ bên ngoài đâu! Đã mấy hôm anh không gặp em rồi đấy!” Anh ấy ôm chặt lấy eo tôi.
“Ngoan nào! A Mông đang ở đây đấy! Nhỡ để cô ấy thấy thì ngại lắm” Tôi gỡ tay Cố Đại Hải ra rồi đưa chăn gối cho anh ấy.
Tôi đã cố gắng hết sức để giữ bầu không khí thuận hòa trong nhà nhưng cuối cũng vẫn xảy ra chuyện. Giờ thì tôi đã thấu hiểu nỗi khổ của Lý Triển Bằng khi phải đứng giữa mẹ anh ấy và A Mông, anh ấy không thể nào đắc tội với cả hai mà đương nhiên cũng chẳng muốn đắc tội với ai cả. Nhưng hai người kia thì không nghĩ như vậy, ai cũng cố gắng lôi kéo bằng được Triển Bằng về phía mình, coi anh ấy chẳng khác gì đứa trẻ con.
“Tiểu Ngư, mình làm phiền cậu nhiều lắm phải không?” A Mông nhìn tôi, dạo này, mắt cô ấy lúc nào cũng sưng húp.
Bỗng nhiên cửa bị đẩy bật ra làm cả hai chúng tôi giật mình. Cố Đại Hải cầm chai bia lảo đảo bước vào.
“Cố Đại Hải, anh giỏi nhỉ? Đưa bia đây cho em!” Tôi bực mình, quát. Anh ấy làm tôi mất mặt quá!
“Không đưa! Tại sao anh lại phải nghe lời em chứ?” Cố Đại Hải mặt mũi đó gay, cãi lại tôi. Từ trước đến nay, anh ấy chưa dám cãi tôi như vậy bao giờ.
“Anh muốn chết hả? Tôi giơ tay, tát anh ấy một cái.
“Tiểu Ngư!” A Mông ngăn tôi lại.
“Tại cô! Tất cả là tại cô hết! Đây là nhà tôi! Cô ở đây làm gì hả? Mau biến ngay đi!” Cố Đại Hải kéo tay A Mông rồi đẩy cô ấy ra ngoài.
“Đồ khốn! Tôi nói cho anh biết, hôm nay anh mà dám đuổi cô ấy đi thì anh chết với tôi” Tôi xông lên, giật lấy chai bia trên tay Cố Đại Hải. Hai chúng tôi giằng co nhau.
“Đừng! Đều là lỗi của mình! Mình đi, mình đi… Đừng đánh nữa!” A Mông cũng lao vào, kéo tôi ra. Cả ba người cứ kéo kéo đẩy đẩy lẫn nhau, sau đó chỉ nghe “bụp” một tiếng, tôi cảm thấy đau nhói, miệng bỗng có vị lợ lợ…
Một mình tôi bước đi trên đường, đau rát cả mặt, có lẽ vừa rồi, tôi đã bị ai đó đánh trúng.
Nghĩ lại, tôi vốn không thể tưởng tượng được rằng Cố Đại Hải lại dám ra tay đánh tôi nên lúc đó, tôi mới ngây người ra… “Cố Đại Hải, anh là đồ khốn nạn!” Tôi liền chạy ra khỏi nhà, lao ra ngoài đường cái. Tôi chẳng mang theo gì cả. Xem ra bây giờ, tôi sẽ phải tự mình đi bộ về nhà bố mẹ rồi. Tôi ngẩng mặt nhìn lên trời, những vì sao đang thi nhau lấp lánh, còn sáng hơn tất cả những ngôi sao lúc tôi ôm Bội Bội ra ban công ngắm nhìn.
“Sao em lại ở đây?” Một chiếc xe dừng lại.
“Sao lại là anh?” Tôi hết sức ngạc nhiên.
Ngụy Tử Lộ xuất hiện ngay trước mắt tôi. Tôi đột nhiên không biết phải làm gì nữa, chỉ nhớ lại như in mùa đông năm đó, trời cũng lạnh thế này, cũng vào khoảng thời gian cuối ngày như bây giờ, Ngụy Tử Lộ đã tìm thấy tôi. Cũng không hiểu sao mà chỉ có anh ấy mới tìm được tôi.
Đấy là năm mà tôi nghịch ngợm nhất. Tôi với mẹ hồi ấy giống như nước với lửa vậy. Chẳng còn nhớ rõ lần ấy là vì lý do gì mà tôi và mẹ đã cãi nhau một trận rất lớn rồi tôi bỏ nhà đi, vừa đi vừa khóc, cuối cùng chẳng biết mình đang ở đâu nữa. Trên người tôi không có một đồng, lại còn gặp phải mấy tên lưu manh. Khi đó, Ngụy Tử Lộ đã xuất hiện trước mặt tôi như một vị cứu tinh. Anh ấy bị đám lưu manh đánh cho một trận nhừ tử, đầu chảy đầy máu những vẫn cố sống cố chết bảo vệ tôi…
“Tiểu Ngư, Tiểu Ngư! Em sao thế?’ Ngụy Tử Lộ lo lắng gọi tên tôi. Mắt tôi đột nhiên hoa lên rồi tôi chẳng còn biết gì nữa.
Khi mở mắt ra, tôi thấy mình đã ở trong một khách sạn. Ngụy Tử Lộ đang ngủ gục ở cạnh giường, tay anh ấy vẫn nắm lấy bàn tay tôi.
“Em tỉnh rồi à?” Tôi mới hơi động đậy, anh ấy đã tỉnh, có vẻ vui mừng hỏi tôi.
“Đây là đâu?”
“À, anh xin lỗi! Anh thấy em bị ngất khi đi trên đường nên chỉ đưa được em vào khách sạn này thôi” Ngụy Tử Lộ ngại ngùng cúi đầu.
“Em phải về nhà đây” Tôi nghĩ một chút rồi đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi đó.
“Để anh đưa em đi! Hình như em chẳng mang theo gì cả” Ngụy Tử Lộ bảo. Anh ấy vốn nổi tiếng cẩn thận, trước đây, đi học cần mang sách gì hay lúc thi phải có tài liệu gì, anh ấy đều âm thầm đưa cho chúng tôi.
Về tới nhà bố mẹ mình, tôi cảm ơn Ngụy Tử Lộ rồi quay người bước vào thang máy, đến trước cửa nhà thì gặp Cố Đại Hải.
“Anh đến đây làm gì?” Tôi lạnh lùng nhìn Cố Đại Hải.
“Anh… Vợ của anh à, là do anh đã uống nhiều quá, xin lỗi em!” Cố Đại Hải nhìn tôi, ánh mắt anh ấy có vẻ hối lỗi.
“Có lẽ tôi đã sai lầm ngay từ đầu, tôi không nên kết hôn với anh mới đúng” Tôi cảm thấy mắt mình ráo hoảnh, xem ra tôi không thể khóc nổi nữa rồi.
“Không! Không! Em à, là anh đã sai! Anh xin lỗi em mà!” Cố Đại Hải đột nhiên ôm chầm lấy tôi mà khóc ầm ĩ như một đứa trẻ.
23.
“Tiểu Ngư à, hay con về nhà đi!” Mẹ tôi bảo. Từ lúc đuổi Cố Đại Hải về, tôi cứ ở mãi nhà bố mẹ, đến hôm nay đã được một tuần rồi.
“Con nghe mẹ đi!” Mẹ đỡ tôi dậy. “Mẹ biết con đã chịu nhiều ấm ức, ở nhà, bố mẹ còn chưa nỡ đánh con lấy một cái, nhưng có phải là con không sai đâu!”
“Con không nói là con không sai, nhưng anh ta cũng không nên đánh con như thế!” Tôi ôm lấy mẹ, gần đây mẹ tôi hơi phát tướng, bụng đã thêm mấy ngấn rồi, mấy hôm trước tôi còn cười, bảo mẹ nhìn giống quả táo tàu, bây giờ mới thấy ôm mẹ thế này rất dễ chịu.
“Con không còn là trẻ con nữa! Trong nhà không phải chỉ có mình con mà còn có cả Cố Đại Hải, con mời bạn bè đến nhà thì không sao nhưng phải có chừng mực một chút! Cố Đại Hải cũng phải sống cuộc sống của nó nữa, đúng không nào?” Mẹ vỗ nhẹ vào lưng tôi như những lúc dỗ tôi ngủ hồi nhỏ.
“Nhưng giờ con đã về đây rồi, mẹ bảo con làm sao quay lại được chứ?” Tôi nằm trong lòng mẹ y như Bội Bội hay nằm trong lòng tôi vậy.
“Ngốc nào, chỉ cần tìm lý do là được chứ gì?”
“A lo, Đại Hải hả? Là mẹ đây!” Tôi cùng mẹ ra ngoài phòng khách. Tôi ngồi bên cạnh, nghe mẹ nói chuyện điện thoại.
“Thực ra việc này bố mẹ cũng không muốn can dự vào, nhưng mà con làm vậy là không đúng, Tiểu Ngư vốn được nuông chiều từ bé, chưa ai dám động vào nó, vậy mà con lại…”
“Vâng, vâng! Tất cả là do con sai ạ! Mẹ, mẹ khuyên Tiểu Ngư giúp con với, con đã sai rồi”. Tôi nghe anh ấy cố gắng giải thích mà không nhịn nổi cười. Đáng đời! Lẽ ra mẹ tôi phải dọa anh sợ chết luôn mới đúng!
“Con biết thế là được rồi!” Mẹ ra hiệu cho tôi không được làm ồn. “Thế này đi, hôm nay con hãy tới đón Tiểu Ngư về nhà, hai vợ chồng trẻ cãi nhau thì có gì đâu mà phải làm to chuyện chứ?”
Tôi vừa về đến nhà, Bội Bội đã nhảy ngay lên lòng tôi nằm. Nó giương đôi mắt tròn xoe nhìn tôi.
“Em xem, Bội Bội nhớ em nên đã gầy đi rồi đấy!” Cố Đại Hải vuốt ve Bội Bội.
“A Mông đâu?” Tôi giả bộ không quan tâm, hỏi anh ấy.
“Cô ấy được Lý Triển Bằng tới đón đi rồi. Thật mà, anh rất cung kính tiễn cô ấy chứ không dám làm gì thất lễ đâu, trước lúc đi, cô ấy còn cảm động đến nỗi suýt rơi nước mắt đấy!” Cố Đại Hải bắt chước lại điệu bộ của A Mông cho tôi xem.
24.
“Tiểu Ngư! Em có hàng chuyển phát nhanh đấy!” Anh Trần hớt hải chạy vào bảo tôi.
Vừa ra tới cửa, tôi đã hiểu tại sao mọi người lại xôn xao đến thế. Trước cửa có một chú hề, trên tay còn cầm một bó hoa tươi và cái túi gì đó nữa.
“Chị Tiểu Ngư phải không ạ?” Chú hề đó cất giọng hỏi tôi.
“Ơ… vâng” Tôi ngạc nhiên trả lời.
“Tốt quá!” Chú hề đưa cho tôi bó hoa và cái túi, sau đó rút từ trong cặp ra một mảnh card nhỏ, đọc to: “Sau đây mà món quà mà quý ngài Cố Đại Hải tặng chị… Vợ yêu, vợ yêu, anh yêu em, a di đà Phật, cầu chúc cho em…”
“Tiểu Ngư à, chồng cậu vui thật đấy nhỉ!”
“Tiểu Ngư, hay đấy, có khi sau này anh cũng sẽ làm như thế với vợ anh.”
“Chúc mừng chị Tiểu Ngư nhé, ấn tượng thật đấy!”
Trên đường về, có rất nhiều người chào hỏi tôi, hại tôi suýt chút nữa phải che mặt lại mà đi.
“Này, Cố Đại Hải, anh làm em xấu hổ lắm đó, biết không hả?” Tôi bào khi nghe điện thoại của Cố Đại Hải rồi mở chiếc túi anh ấy nhờ chú hề đem đến tặng, trong đó là một chiếc nhẫn kim cương 1,5 cara kiểu mới nhất, mà số lượng bán ra có hạn, đúng 999 chiếc.
“He he, thấy anh giỏi không? Nếu không bận họp thì anh đã tự mình tới đó để tặng em rồi.” Anh ấy còn sung sướng cười “he he” trong điện thoại nữa chứ.
“Sao tự nhiên anh lại nghĩ tới việc mua nhẫn thế?”
“Coi như anh cưới em thêm một lần nữa, đương nhiên là phải chuẩn bị thật chu đáo rồi” Giọng anh ấy có vẻ rất vui mừng.
“Gì cơ, cưới lần nữa sao? Hay là chúng ta yêu nhau lại nhỉ? Em sẽ kiếm thêm một tình địch để tranh giành anh, em cũng muốn thưởng thức mùi vị bị người khác tranh cướp một chút” Tôi đã tưởng tưởng ra khuôn mặt đắc ý của Cố Đại Hải rồi.
“Cái gì? Ôi chà…” Cố Đại Hải vẫn chưa nói hết câu thì tôi đã nghe “bốp” một cái, rồi tiếng cô thư ký kêu ầm lên trong điện thoại.
“A lô? A lô? Sao thê?” Tôi lo lắng, hét lên.
“A lô, chị dâu à, Tổng giám đốc Cố bị ngã khỏi ghế rồi…” Cô em thư ký chắc phải chuẩn bị tâm lý kỹ càng lắm mới dám nghe điện thoại của tôi.
Đúng thật là…! Những người đen đủi thì mới chạm vào nước đá là đã bị buốt răng ngay rồi, Cố Đại Hải ngã chút xíu thôi đã phải đưa vào bệnh viện vì bị rạn xương, lại rạn đúng đốt xương cụt nữa chứ. Giờ anh ấy chỉ có thể từ từ ngồi xuống, sau đó quay người sang một bên thôi.
Mẹ của Cố Đại Hải vội vàng đến bệnh viện, liên tục kêu ca khiến tôi thấy hơi khó chịu, người không biết lại tưởng chồng tôi bị tàn phế thật.
“Tiểu Ngư à, lần sau con phải cẩn thận hơn nhé, con xem, lần này chồng con bị ngã suýt chút nữa thành tàn phế rồi đấy!” Mẹ Cố Đại Hải đang lo lắng xoa lưng cho cậu con trai yêu quý, không quên nhắc nhở tôi.
“Vâng ạ, con biết rồi” Tôi vừa nói vừa sửa lại ga trải giường, thật sự muốn đấm cho cái bụng bia của Cố Đại Hải một phát. Cái gì mà suýt nữa thì tàn phế? Chẳng qua chỉ bị thương tí tẹo thôi chứ có gì to tát đâu, có khi là vị con trai của mẹ bị thiếu can xi đấy chứ!
Phải mất một lúc lâu, tôi mới thuyết phục được mẹ chồng về nhà. Bà ấy có vẻ hài lòng, còn tôi thì đau khổ khôn nguôi. Dường như câu nào của mẹ chồng cũng đang ám chỉ tôi vậy, rõ ràng là có ý đổ lỗi cho tôi không lo cho Đại Hải tử tế, lại còn dặn dò tôi phải nghỉ làm mấy ngày để ở nhà chăm sóc anh ấy nữa.
“Em xem này, thâm tím hết rồi!” Nhìn thấy tôi bước vào, Cố Đại Hải lại bắt đầu giả vờ đau.
“Đáng đời anh!” Tôi còn bồi thêm một cái tát nhẹ vào đầu anh ấy nữa.
“Em làm gì vậy? Mẹ anh cũng chỉ nói có mấy câu thôi mà!” Cố Đại Hải tỏ ra ấm ức.
“Đồ khốn! Mẹ anh bắt em xin nghỉ ở nhà chăm sóc anh đấy, suýt nữa còn bảo em thôi việc luôn cho xong!” Tôi giũ mạnh cái khăn lông đang đặt trên gối. “Em nói cho anh biết nhé, muốn em xin nghỉ chỉ có một trường hợp thôi, nghỉ để lo tang lễ cho anh!”