rồi mình không tới thăm A Mông, thế nên ngay sau khi ở bệnh viện ra, tôi liền đi tới nhà cô ấy.
A Mông cứ lấm la lấm lét nhìn tôi.
“Cậu sao thế? Điên à?” Tôi chỉ muốn cởi giày ra, phi cho cô ấy một phát.
“Mình sợ cậu trách mình. Nếu không phải tại mình thì cậu và Cố Đại Hải đã không cãi nhau rồi”. A Mông giải thích. Tôi đến chết mất. Hóa ra cô ấy tỏ vẻ kỳ lạ như thế là vì chuyện này.
Sau hôm đó, hễ có thời gian rảnh là tôi lại rủ A Mông đi chơi. Cô ấy bảo phải đi tiêu tiền, mua sắm để lấy lại cân bằng. A Mông là người như vậy đấy, cứ không vui là lại muốn tiêu tiền đề tìm chút an ủi, đã thế còn rất thích mời người khác tham gia các buổi tiệc đứng nữa.
A Mông đang chăm chú ăn kem, nãy giờ cô ấy đã ăn hết hai hộp rồi. “Dạo này Lý Triển Bằng có tới tìm cậu không?”
“Tìm mình để mình cho chết hả?” Đang ở cùng A Mông như thế này thì có điên mớ dám gặp anh ta. Tôi đâu có ngốc chứ!
“À, không có gì, mình chỉ hỏi thế thôi mà” A Mông có vẻ không để tâm
Sau này, tôi mới biết, thì ra Lý Triển Bằng đã mất tích được hơn một tuần rồi. Trong lòng A Mông đương nhiên cảm thấy rất khó chịu. Cũng phải thôi, cô ấy đã quen được Lý Triển Bằng cung phụng như bà chủ rồi, tự nhiên mấy hôm nay lại chẳng thấy anh ta đâu cả. Thực ra, cả hai người họ đều rất ấu trĩ, ngay cả việc kết hôn cũng giống như mấy đứa trẻ con chơi đồ hàng với nhau, nếu không phải vì đứa con thì họ đã ly hôn cả chục lần rồi tái hôn cả chục lần, số giấy đăng ký kết hôn chắc sẽ xếp được cả một tập dày.
“Tôi lấy cái này, còn cái này không cần trả tiền lại đâu” Giọng nói vang lên từ phía chiếc bàn đằng sau, chúng tôi nghe giống hệt giọng Trần Lộ. Ban đầu, tôi còn nghĩ là không phải cô ấy, nhưng sau đó ngẫm lại, giờ Trần Lộ đã khác xưa lắm rồi, cũng đã học được cách đại gia tiêu tiền như nước. Nghĩ vậy, tôi quay đầu lại thì nhận ra người đi cùng Trần Lộ là Hứa Lâm Lâm. Bọn họ vừa nhìn thấy chúng tôi đã vội vàng quay người đi mất.
26.
Lâm Sở mang bầu tới tháng thứ năm thì quay lại thành phố, nếu cứ ở quê thì chẳng mấy chốc, cái bụng cô ấy sẽ lộ ra mất.
“Cố Đại Hải đâu rồi?” Lâm Sở ngó nghiêng một hồi, chắc tưởng vợ chồng tôi cùng tới đón cô ấy.
“Anh ấy đang nằm viện, bị rạn xương cụt” tôi bảo. Nhắc tới chuyện này, tôi lại thấy buồn cười.
Tối đó, mấy người chúng tôi tụ tập ăn cơm ở nhà Lâm Sở. A Mông vẫn chưa đến, bọn tôi cũng không định đợi cậu ấy, đoán chắc lại tắc đường thôi. Dạo này, tình hình giao thông ở Bắc Kinh khiến cho ai cũng chán ngán, không tắc chết con nhà người ta thì không chịu thôi.
“Để mình nói cho các cậu biết, đấy là các cậu không nhìn thấy gương mặt mẹ của Cố Đại Hải lúc đó, mặt bà ấy kéo dài tới tận đất ấy!”. Tôi kể lại chuyện Cố Đại Hải phải vào viện cho mọi người nghe.
“Thế ở đó thì Cố Đại Hải ăn gì? Nghe bảo cơm trong bệnh viện khó ăn lắm” Lâm Sở hỏi. Từ ngày mang bầu, cô ấy trở nên rất biết quan tâm tới người khác.
“Ăn gì mà ăn! Mình còn chưa được ăn uống tử đây này! Nói thế thôi chứ mẹ chồng mình đã nấu mấy bát canh sườn đưa đến cho anh ấy rồi, mình còn gọi nhà hàng mang thêm vài món nữa. Mình thật sự không thể chịu nổi món canh sườn mà mẹ anh ấy nấu, canh sườn kiểu gì mà chả có tí cái nào, ít nhất cũng phải cho một ít thịt vào chứ! Chẳng biết có phải vì mẹ Cố Đại Hải sợ mình ăn vụng của anh ấy không nữa.”
“Chứ không phải là cậu muốn ăn…” Lâm Sở chưa nói hết câu thì chúng tôi đã nghe thấy tiếng cửa đóng sầm một cái.
“Cậu cút ngay cho mình! Đừng để mình nhìn thấy mặt cậu nữa!” A Mông giận dữ xông đến, chỉ tay vào mặt Trần Lộ.
“Hừ!” Trần Lộ nhếch mép rồi xách túi đứng dậy. “Đi thì đi, có sao đâu chứ, dục vọng thì khó mà tránh được.”
“Đồ khốn!” A Mông không kiềm chế nổi, tát Trần Lộ một cái.
“Cậu làm gì thế hả?” Tôi và Lâm Sở vội vàng lao tới.
“Ối!” Trong cơn hỗn loạn, không hiểu ai đã đạp phải chân Lâm Sở làm cô ấy đau đớn hét lên, ôm lấy bụng, ngã ra đất.
“Cậu ấy đang có bầu đấy!” Tôi tức giận tát cho A Mông và Trần Lộ mỗi người một phát.
27.
“Không sao chứ? Không sao chứ hả?” Dương Siêu nghe điện thoại xong liền vội vàng chạy tới bệnh viện, tỏ ra hết sức lo lắng. Tất cả chúng tôi đang đứng đợi bên ngoài phòng phẫu thuật, đèn trên cửa vẫn sáng. Tôi đã từng gặp cảnh tượng này trong một giấc mộng, cái đèn đó sáng càng lâu thì tôi càng cảm thấy bất an. Sao lần này nó cứ sáng trưng mãi như thế chứ?
“Ai là người nhà của bệnh nhân?” Một vị bác sĩ từ trong phòng vội vàng bước ra.
“Tôi ạ! Tôi đã được cô ấy ủy quyền!” Tôi đẩy mọi người ra rồi bước lên phía trước. Từ lúc mới mang bầu, Lâm Sở đã lập một tờ cam kết, sau này lỡ xảy ra chuyện gì thì mọi việc liên quan tới cô ấy sẽ giao cho tôi quyết định.
“Bây giờ giữ mẹ hay giữ con đây?’ Bác sĩ lạnh lùng hỏi.
“Không thể cứu cả hai sao ạ?” Tôi bám lấy áo bác sĩ.
“Không được! Mau quyết định nhanh lên, trong đó vẫn còn đang phẫu thuật đấy!” Nhìn vẻ mặt bác sĩ, tôi biết chị ấy không nói đùa chút nào.
“Giữ mẹ, giữ mẹ ạ! Sau này có thể nhận con nuôi mà!” Cố Đại Hải đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi. Câu nói của anh ấy giống như một luồng ánh sáng dẫn lối cho tôi ở cuối con đường mịt mù, tối tăm.
“Cứu mẹ ạ!” Tôi gật đầu lia lịa rồi ký vào đơn. Có thể sau này, Lâm Sở sẽ trách tôi, song chúng tôi không thể để mất cô ấy được.
Cuối cùng thì ca phẫu thuật cũng thành công, nhưng Lâm Sở không bao giờ có thể mang thai lại được nữa. Nhìn gương mặt Lâm Sở, bao nhiêu câu “nếu như…” vang lên trong đầu tôi. Nếu sớm biết thế này, chúng tôi sẽ không bao giờ tụ tập ăn uống vào ngày hôm đó, cũng không gọi A Mông và Trần Lộ tới, chỉ có hai đứa tâm sự với nhau thôi…
“Mình không trách cậu đâu, thật đấy!” Sau khi tỉnh lại Lâm Sở chỉ nói với tôi mỗi thế. Cô ấy không khóc, cũng không gào thét oán hận gì cả, chỉ âm thầm chôn chặt nỗi đau trong lòng.
“Mình xin lỗi, Lâm Sở…”
Ba người chúng tôi chẳng biết nói gì hơn ngoài việc lặp đi lặp lại câu này. Tôi cũng không rõ giữa A Mông và Trần Lộ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà gây sự với nhau như vậy. Đột nhiên, tôi có cảm giác tình bạn của chúng tôi đã tới hồi kết, một nỗi chua xót cứ thế trào lên trong lòng tôi.