“Em quen Triệu Bồi phải không?” Bác sĩ tâm lý của tôi đột nhiên hỏi.
“Vâng ạ, em có quen.”
“Vậy thì chị nghĩ chị nên nói cho em biết, bệnh của Triệu Bồi là từ em mà ra đấy.”
Bác sĩ nói rằng bệnh của Triệu Bồi không có nguyên nhân nào khác mà chỉ vì xấu hổ với tôi. Kỳ thực, Triệu Bồi là một người phụ nữ vượt trội, chị ta có một thứ ma lực mà người khác không có, đó là tấm lòng đại lượng, khoan dung với những khuyết điểm của người khác, tôi thậm chí còn không thể hận chị ta.
Gần đây, tôi nhận thấy Cố Đại Hải hơi khác thường, anh ấy thường gọi điện thoại sau lưng tôi, lén lén lút lút, di dộng cũng cài password, lúc tôi hỏi thì ậm ừ không nói.
“Anh ấy có bồ nhí đúng không?” A Mông chỉ ra đúng vấn đề mà tôi không muốn nói.
“Có mà dám! Mình giết ấy chứ!” Tôi nhìn cô ấy, bảo.
“Đây, đến rồi, đến rồi!” Không hiểu Trần Lộ kiếm đâu ra một người chuyên phá mật khẩu điện thoại rồi đưa đến cho tôi. Hồi sáng, tôi đã giấu di động của Cố Đại Hải vào ngăn kéo, anh ấy tìm mãi không được, đành phải đi làm mà không có điện thoại.
“Được không đấy?” Tôi hỏi. Có vẻ như Trần Lộ tới để xem trò vui thì phải, cô ấy cứ cười một mình, tình cảm bị tổn thương khiến cô ấy trở nên thật đáng sợ.
“Hai trăm tệ, mười lăm phút là xong” Người vừa tới đội một chiếc mũ cối, lại còn kéo thấp xuống trông chẳng khác gì xã hội đen.
“Một trăm rưỡi!” Trần Lộ cầm lấy chiếc di động.
“Không được, một trăm bảy mươi!” Người kia nói.
“Chỉ một trăm rưỡi thôi!” Trần Lộ kiên quyết.
Cuối cùng, chúng tôi quyết định phá mật khẩu với giá một trăm năm mươi tệ. Có vẻ kỹ thuật rất đơn giản, chỉ cần vài thao tác, người đó đã làm xong, Trần Lộ vội vàng cầm lấy đưa cho tôi xem. Tôi lập cập mở tin nhắn, chẳng có gì cả, lúc đó mới thở phào nhẹ nhõm. Trong nhật ký điện thoại cũng chỉ có vài cuộc gọi của Triệu Bồi, Trần Lộ bảo như vậy là đủ để chứng minh cô ta có quan hệ mật thiết với Cố Đại Hải rồi, sau đó liền cười mỉa mai như một con ruồi vo ve, làm tôi nổi cả gai ốc.
“Đừng nghe lời Trần Lộ, dạo này cậu ấy điên rồi!” A Mông vừa lái xe vừa nói. Tôi đang bế bé mập nhà cô ấy, hôm nay phải đưa nó đi tiêm, Lý Triển Bằng đã đến bệnh viện lấy số trước rồi.
Đột nhiên A Mông dừng xe lại, thần bí hỏi tôi: “Cậu có biết thế nào là hồn không?”
Con trai A Mông dạo này buổi tối rất hay bị giật mình. Mấy người già bảo nó bị lạc hồn, phải gọi hồn về, như vậy thì nó mới không khóc nữa. A Mông lo đến tái cả mặt, hỏi bao nhiêu người nhưng chẳng ai biết “gọi hồn” thế nào. A Mông và Triển Bằng tuy bình thường suốt ngày cãi cọ nhưng trong những chuyện liên quan đến con cái thì lại rất đồng tâm nhất trí.
“Cậu đợi mình hỏi đã, xem bà có biết không!”
9.
An Nguyệt chạy ra mở cửa cho tôi, khiến tôi giật cả mình, cứ tưởng nhà tôi mới kiếm được một người giúp việc. Chị ấy tự làm mình trở nên khốn khổ, mặt mũi thì đen đủi, trừ hai con mắt vẫn long lanh có hồn, cứ nhìn chằm chằm vào Thẩm Lãng. Ngày trước, Tôn Ngộ Không luyện được phép khiến cho đôi mắt tóe lửa, tôi thấy hình như An Nguyệt cũng sắp luyện thành công rồi.
“À, mọi người ra ngoài đi dạo rồi, vẫn chưa về” Chị ta xắn ống quần lên rồi ngồi xuống lau sàn, nhìn xa đúng là chẳng khác gì một người giúp việc.
“Chị có cần em giúp không?”
“Không cần đâu, xong ngay thôi, em cứ ngồi đó đi!” An Nguyệt mỉm cười với tôi rồi làm tiếp.
Tôi tiện tay cầm quyển album của cả nhà lên xem. Từ bé đến giờ, chúng tôi đã chụp rất nhiều ảnh, mẹ tôi bảo để làm kỷ niệm, không được vứt đi. Bên cạnh mỗi tấm đều ghi chú rất rõ ràng, cụ thể, cái gì cũng có, đến cả việc chúng tôi làm vỡ đồ cũng ghi lại, còn có cả ảnh chụp hiện trường nữa. Thẩm Lãng vẫn thường bảo: “Đây mà gọi là album ảnh sao, gọi là quyển sổ ghi tội trạng mới đúng, cái gì làm sai cũng lưu đủ cả, giữ lại để tự nhắc nhở bản thân.”
Lật qua lật lại, tôi thấy một bức ảnh chụp tập thể, bên cạnh có ghi “Câu lạc bộ của Thẩm Lãng”, đó là một câu lạc bộ nhỏ mà anh tôi và mấy người bạn thành lập nên, hình như là câu lạc bộ chụp ảnh thì phải, Thẩm Lãng thừa hưởng tính thích chụp ảnh từ mẹ. Trong bức ảnh đó, có ba người tôi quen: Thẩm Lãng, Cố Đại Hải và Triệu Bồi.
“Vợ ơi, anh về rồi!” Cố Đại Hải vui mừng, hớn hở bước vào nhà, tay cầm một cái túi to đùng.
“Em xem, anh mua nhiều đồ lắm, toàn là thứ em thích ăn đấy!” Nói rồi anh lấy từng cái một ra cho tôi xem. Phải thừa nhận là anh ấy rất tốt với tôi, tốt đến không tả nổi, có thể anh ấy sợ tôi không vui nên mới không nói cho tôi biết chuyện trước đây có quen Triệu Bồi, hoặc là do tôi bị mất ký ức nên đã quên mất này.
“Em nghĩ gì vậy?” Nhìn thấy vẻ thất thần của tôi, Cố Đại Hải liền hỏi.
“Hả? Không có gì. Anh mua nhiều thế này, ăn đến bao giờ cho hết?” Tôi định thần lại. Bội Bội đang cắn một túi thịt bò khô.
“Em thích ăn thì mua thôi, nếu để lâu, hỏng là phải vứt đi đấy” Anh ấy nhìn tôi, cười.
“Đồ ngốc!” Tôi bảo, quyết định giữ chuyện bức ảnh đó ở trong lòng, không nói cho ai cả.
10.
“Này, thế này có phải là mệt lắm không?” A Mông giương mắt tròn xoe, hỏi.
“Đi đi, hãy nghĩ cho con của cậu!” Tôi và Lâm Sở tựa lưng lên ghê sô pha, cười lớn. Mẹ tôi bảo, muốn “chiêu hồn” thì chỉ có một cách thôi, đó là lấy quần áo của đứa trẻ, đi theo con đường vẫn hay đi dạo vào đúng giữa trưa, vừa vẫy vừa gọi to tên đứa bé.
“Nhưng mình hỏi thật, cậu đã đặt tên cho nó chưa đấy?’ Lâm Sở hỏi.
Ngày trước, vì chuyện đặt tên cho con mà bọn họ cãi nhau không biết bao nhiêu lần, đó cũng là lần đầu tiên diễn ra cuộc chiến mẹ chồng – nàng dâu. Lúc đầu, bên nhà Lý Triển Bằng định đặt tên cho đứa bé là Lý Á Trí, A Mông nghe xong liền cáu ầm lên, gặp ai cũng kêu đó là cái tên đen đủi. Sao lại là “Đứa trẻ câm nhà họ Lý”[2] chứ, đúng là hết thuốc chữa rồi. biết chuyện, mẹ chồng cô ấy tức điên lên, hai mẹ con mắng chửi nhau ầm ĩ, đá thúng đụng nia, khủng khiếp đến nỗi sau này trở thành chuyện cười cho mọi người.
[1] Chữ “á” ngoài nghĩa là thứ nhì thì còn có nghĩa là câm (“á khẩu” có nghĩa là bị câm).
“Đặt rồi, là Lý Mông!” A Mông cắn một miếng dưa hấu.
“Đó là tên con gái mà!” Tôi thấy buồn cười quá.
“Này, cậu biết gì chứ, tên thế mới dễ nuôi!” Cô ấy lắc đầu nhìn tôi.
“Sao không gọi nó là “chó ngoan” luôn đi?” Lâm Sở ôm lấy bé mập trêu.
Buổi trưa, Lý Triển Bằng cũng tới. Anh ấy vừa họp xong, nghe bảo phải “chiêu hồn” thì tỏ vẻ bực bội, lắc đầu như muốn nó rơi xuống: “Phải làm như vậy thật hả? Nhưng ai đi thế? Anh không đi đâu, xấu hổ lắm!”
“Không phải con anh sao?” A Mông đạp cho chồng một cái. “Còn không mau bắt đầu đi!” A Mông gắt. Tay cô ấy cầm một cái quần.
“Vội cái gì chứ?” Lý Triển Bằng đành phải cầm một cái áo.
“Được rồi, mau lên, quá giờ là mất linh đấy!” Tôi bảo, cố gắng lắm để không bò ra cười. May mà gần đây trong thành phố không có hội nghị gì quan trọng, không thì vợ chồng nhà này sẽ bị bắt đầu tiên mất. “Bao giờ mình hô “Sẵn sàng” thì chuẩn bị xuất phát nhé!” Tôi nhìn đồng hồ.
“Lý Mông” Tiếng A Mông gọi trên đường.
“Về nhà đi!” Lý Triển Bằng ngại ngùng thỏ thẻ.
“Anh sao thế? Chưa ăn cơm hả?” A Mông xông lên, tát cho chồng một cái, Lý Triển Bằng đau đến nỗi cứ ôm lấy miệng.
“Lý Mông! Về nhà đi!” Tiếng “gọi hồn” của hai người bọn họ liên tục vang lên rồi càng lúc càng xa, tôi và Lâm Sở không nhịn được, ôm bụng cười sằng sặc.
Nghe nói đêm hôm đó, đứa bé tên Lý Mông đã ngủ rất ngon lành.
11.
Đợt này tòa soạn đang bận rộn phối hợp với công an thực hiên kế hoạch “Bài trừ tệ nạn”, vì vậy buổi tối, tôi không được về nhà mà phải cùng bên tổng hội đi truy quét, nghe nói trong đó có cả một ổ cave đồng tính.
Lần truy quét ấy đúng là đã giúp tôi mở rộng tầm mắt. Mấy anh cave đó rất xinh đẹp, loại nào cũng có, to cao khỏe mạnh, ẻo lả đong đưa, thậm chí còn có cả mấy anh chàng õng ẹo, mặt mũi trắng bệch như quét vôi. Trong số đó, có một người trông rất quen…
“Này, anh làm sao thế?” Tôi chạy vội tới chỗ người đang quỳ trên đất. Đấy chẳng phải là Dương Siêu sao?
“Đừng! Đừng nhìn anh!” Anh ấy cố che mặt lại nhưng tôi vẫn nhận ra. Dương Siêu khoác một cái khăn nhỏ, nghe nói lúc nãy vừa mới nhảy thoát y ở trong đó ra. Đúng là không thể tin nổi! Tuy gương mặt Dương Siêu không có gì nổi bật, xuất chúng cho lắm nhưng thân hình khá cường tráng, hồi trước, tôi cứ tưởng Trần Lộ nói đùa, giờ mới biết là thật, thậm chí anh ấy còn có đủ sáu múi.
Tôi giáo huấn cho Dương Siêu một trận tơi bời rồi đưa anh ấy về nhà. Ngôi nhà đó hai người họ đã thuê cả năm, là Trần Lộ trả tiền. Thực ra, Trần Lộ vẫn còn suy nghĩ cho Dương Siêu, sợ anh ấy không có chỗ nào để ở.
Suốt đường về, Dương Siêu không nói câu nào, chỉ không ngừng hút thuốc rồi khóc.
“Em có thể giữ bí mật không?” Lúc xuống xe, anh ấy hỏi tôi.
“Em có thể nói với ai chứ? Đứng có làm như vậy nữa, đợi khi nào anh ổn rồi thì liên lạc với em! Yên tâm, em sẽ xóa mấy bức ảnh đi!” Tôi vỗ vai Dương Siêu rồi nhìn anh ấy lầm lũi cúi đầu, bước vào nhà.
12.
An Nguyệt điên thật rồi, suýt nữa chị ta đã giết chết anh trai tôi, mà nguyên nhân chỉ vì một tin nhắn.
Hôm đó, Thẩm Lãng đi về muộn, cô thư ký sợ anh ấy đi đường gặp nguy hiểm nên nhắn tin bảo lúc nào về đến nhà thì nhắn tin lại để cô ấy yên tâm. Đọc được tin nhắn đó, An Nguyệt nổi điên lên, cứ bám lấy Thẩm Lãng, hỏi xem có chuyện gì, lằng nhằng đến hơn ba giờ sáng, Thẩm Lãng mới lơ mơ ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, mở mắt ra, Thẩm Lãng thấy mình đã bị buộc chặt trên giường. Anh kinh ngạc: “Thế này là thế nào?”
“Em cho anh cơ hội cuối cùng. Đó là ai? Các người quan hệ với nhau từ khi nào hả?” An Nguyệt đứng bên cạnh, tay cầm một cái chai, hình như trong đó là thuốc trừ sâu.
“Đừng mất công gọi nữa, bố mẹ anh không ở nhà đâu. Em bảo hôm nay anh không đi làm, bố mẹ sợ làm ồn khiến anh không ngủ được nên đã ra ngoài đi dạo rồi” An Nguyệt quỳ lên giường, mở nắp chai ra, chuẩn bị đổ vào miệng Thẩm Lãng.
“Chị làm cái gì vậy?” Tôi về nhà định lấy chút đồ, khi đi ngang qua cửa thì trông thấy nên vội vàng xông vào, đạp An Nguyệt xuống đất rồi lập tức gọi điện thoại cho Cố Đại Hải.
An Nguyệt ngồi trên giường, khóc ầm lên, chúng tôi chẳng ai thèm ra khuyên nhủ. Nhìn tay Thẩm Lãng bây giờ toàn vệt dây thừng, mẹ tôi đau lòng đến chảy nước mắt.
“Sau này còn sống làm sao được nữa? Phải ly hôn thôi!” Tôi lau nước mắt cho mẹ.
“Nhưng mà…” Bố tôi không muốn làm ầm ĩ mọi việc lên.
“Bố à, suýt nữa thì chị ta đã giết anh con rồi, sau này chẳng lẽ chị ta không dám châm lửa đốt nhà mình chắc?”
“Đừng, chị sai rồi, sai rồi, chị hứa sau này sẽ không thế nữa!” An Nguyệt chạy vội từ trong phòng ra rồi quỳ xuống đất, khóc lóc van xin.
“Mọi chuyện đã như vậy rồi, con nghĩ mọi người nên bình tĩnh lại trước đã!” Cố Đại Hải bảo, định đỡ An Nguyệt ngồi dậy nhưng chị ta không chịu