“Chẳng có gì phải bình tĩnh cả! Ly hôn đi! Giờ chia tay còn có thể làm bạn, chứ không sau này chắc thành kẻ thù mất” Thẩm Lãng nhìn An Nguyệt.
“Không!” An Nguyệt đứng bật dậy, chạy vụt vào bếp, cầm con dao thái rau kề lên cổ.
“Cô làm cái gì thế hả? Bỏ xuống ngay!” Thẩm Lãng vội vàng giữ chặt tay chị ta.
“Bỏ em ra! Em không muốn ly hôn, trừ khi em chết đi!” An Nguyệt nghiến răng, giằng co với anh trai tôi. Phòng bếp vốn rất bé, chẳng mấy chốc, họ đã làm mọi thứ trong đó rơi hết xuống đất, muối, đường, gia vị đổ tung tóe trên sàn, cái nào có thể vỡ thì đã vỡ hết. mọi thứ loạn cả lên, Cố Đại Hải phải xông vào can.
“Á!” An Nguyệt bị anh tôi đẩy ngã, con dao đã bị Cố Đại Hải cướp được nhưng lại cứa ngay vào tay anh ấy, máu chảy ra khá nhiều. Tôi hốt hoảng, vội vàng chạy đi tìm bông băng.
“Trời ơi là trời! Sao lại ra nông nỗi này cơ chứ?” Mẹ tôi chạy tới ôm lấy An Nguyệt, máu không ngừng chảy ra từ hai chân chị ấy, tuôn thành vũng trên sàn.
“Mau gọi xe cấp cứu!” Bố tôi ôm ngực, ngã ra ghế sô pha.
“Bố! Thẩm Lãng, anh gọi xe ngay đi!” Tôi vứt đống băng gạc xuống, ôm lấy bố tôi, mặt ông đã tái xanh lại.
Ở bệnh viện, Thẩm Lãng và Cố Đại Hải lo cho An Nguyệt còn tôi và mẹ bận chăm sóc bố. Khi trong thấy vị bác sĩ bước ra khỏi phòng cấp cứu, Thẩm Lãng vội chạy lại hỏi: “Bác sĩ, không sao chứ ạ?”
“Không sao cái gì? Biết là có thai mà lại để bị ngã, đứa bé không còn nữa, phải ở lại viện để theo dõi tiếp” Ông bác sĩ mắng cho Thẩm Lãng một trận tối tăm mặt mũi.
“Cô ấy không sao chứ ạ? Lần trước cũng bị sảy thai như thế rồi.”
“Hả? Cậu nói linh tinh gì thế? Cô ấy có dấu hiệu nào chứng tỏ từng bị sảy thai trước đây đâu, đây là cái thai đầu tiên đấy!” Ông bác sĩ trợn mắt nhìn Thẩm Lãng rồi bước đi.
“Sao rồi?” Nhập viện cho bố xong, tôi chạy vội tới chỗ Thẩm Lãng. Anh ấy đang bần thần ngồi trên ghế, chẳng nói một câu nào.
“Cô ta lừa anh! Khốn kiếp thật, dám lừa anh!” Thẩm Lãng khuỵu xuống khóc, tiếng khóc đau thương vang khắp hành lang bệnh viện.
13.
“Tiểu Ngư, đây là nhân sâm loại tốt đấy!” A Mông mang đến cho tôi một hộp nhân sâm, nhìn qua chẳng khác gì hình người.
“Ồ, loại này tốt lắm đó!” Cố Đại Hải bảo. Trông mấy cây nhân sâm này giống như sắp thành tinh tới nơi rồi.
“Đương nhiên là em phải cho chị em của mình thứ tốt nhất rồi!” A Mông vô cùng đắc ý.
“Cảm ơn cậu nhé! Cố Đại Hải, hôm nay anh đi đi, em không đi đâu, mệt lắm!” Tôi phái Cố Đại Hải tới bệnh viện.
“Bọn mình tới chỗ Lâm Sở đi! Cậu ấy mới kiếm được chai rượu ngon đấy, đến đó uống nhé!” Tôi đề nghị đi uống rượu. Mấy chuyện xảy ra gần đây khiến tôi sắp phát điên rồi.
Chúng tôi đập cửa nhà Lâm Sở, cô ấy đang sắp xếp lại đống quần áo của trẻ con.
“Nhiều thế này mặc làm sao hết?” A Mông lật ra, hỏi.
“Hết chứ, con mình ngày nào cũng phải mặc thay đổi mà!” Mấy hôm nữa, Lâm Sở sẽ tiến hành thụ tinh nhân tạo, nếu thành công, cô ấy có thể trở thành một người mẹ rồi.
“Cậu vui lắm đúng không? Đã nghĩ ra cái tên nào hay hay chưa?” Tôi lấy một đĩa cánh vịt từ trong tủ lạnh ra, vừa ăn vừa hỏi.
“Nghĩ ra rồi. Lâm Mặc! Mặc Mặc!” Lâm Sở có vẻ rất vui.
“Được đấy, tên hay! Tên mình đặt lấy vẫn là hay nhất. Chẳng hiểu nổi ông bà già nhà chồng mình, đặt tên kiểu gì thế không biết!” A Mông bực dọc.
“Thằng câm nhà họ Lý thì đúng là hết thuốc chữa rồi!” Tôi và Lâm Sở không hẹn mà đồng thanh thốt ra.
14.
Gần đây, Trần Lộ xảy ra chút chuyện. Hoàng lão mao nói là đón vợ cả tới rồi nên không thể thường xuyên đến gặp cô ấy được, nhưng kỳ thực, cô nàng mà lão ta đưa về là một em bồ nhí mới vô cùng xinh đẹp. Mấy chuyện này là A Mông kể cho chúng tôi, cô ấy bắt gặp bọn họ khi đi dự một bữa tiệc, tên Hoàng lão mao đó chắc định thay đổi khẩu vị.
“Cậu nói thật chứ?” Dạo này, Lâm Sở trở nên hiền từ một cách đang kỳ lạ, đối với ai cũng tốt, đến xem mấy bộ phim truyền hình cũng khóc theo.
“Thừa lời, cậu nghĩ mình mù chắc?” A Mông vừa nói vừa nhai khoai tây chiên làm vụn rơi đầy ra sàn nhà, nếu như trước đây, trông thấy như vậy, chắc chắn Lâm Sở đã lập tức đạp A Mông ra ngoài rồi.
“Trần Lộ thật là xui xẻo. Còn Dương Siêu thì… “Tôi chống cằm xem ti vi.
“Hử? Dương Siêu lại làm gì à?” A Mông vốn thích suy đoán lung tung.
“À… mình cũng không biết. Nhưng dạo này chẳng thấy có tin tức gì thì làm sao mà tốt được chứ?” May quá, suýt chút nữa tôi đã để lộ ra mọi chuyện rồi. Nói cho người khác thì không sao, chứ tin này mà vào miệng của A Mông thì chẳng khác gì quảng cáo trên truyền hình cho cả thế giới biết.
Dương Siêu đã từ bỏ việc đó rồi, còn gầy đi nữa, có đêm tự nhiên còn gọi điện đến cho tôi, nói chuyện rất lâu khiến Cố Đại Hải chịu không nổi, dù nhắm mắt nhưng vẫn nghe lén. Tôi vừa ngừng lại là lập tức anh ấy giả vờ ngáy rõ to, ha ha, ngáy cũng biết chọn lúc cơ đấy!
Dương Siêu khoe đã tự mình mở một công ty kinh doanh trên mạng, chuyên bán ý tưởng, kiểu như lên kế hoạch tổ chức hôn lễ cho khách hàng hoặc tổ chức sự kiện gì đó, xem ra cũng không tồi, trước đây, anh ấy đã làm bên quảng cáo, về mấy chuyện này thì chẳng ai so bì được. Dương Siêu cũng là một người có năng lực.
Nói chuyện một hồi lâu, Dương Siêu mới cúp máy, trước đó còn không quên nói: “Chúc ngon miệng nhé!” Anh ấy tỏ ra rất vui mừng, có điều câu nói này chẳng khác nào ông chủ cửa hàng cơm cả.
15.
Cuối tuần, tôi tới gặp bác sĩ tâm lý, không ngờ lại gặp Bồi Bồi ở đó.
“Em chỉ muốn nói cho chị biết một tin thôi, chuyện An Nguyệt giả vờ mang thai đã bị lộ rồi, chẳng liên quan gì đến chị cả” Tôi rủ Triệu Bồi tới quán cà phê gần đó nói chuyện. Chị ấy uống cà phê Blue Mountain giống Ngụy Tử Lộ, còn tôi lúc nào cũng chỉ cà phê đen, ngày trước, khi đến quán cà phê, chúng tôi đã thể hiện những sở thích khác nhau rồi.
“Chị biết rồi. Cảm ơn em!” Dáng vẻ Triệu Bồi khi cầm ly cà phê vừa nho nhã vừa đẹp mắt, có lẽ chị ấy thực sự hấp dẫn hơn tôi rất nhiều.
“Cố Đại Hải nói với chị à?’ Tôi chợt nhớ ra việc xem trộm điện thoại của Cố Đại Hải hôm trước.
“Chị nhầm rồi, đó là tự do của hai người. Em biết chị là mối tình đầu của anh ấy, người ta thường bảo mối tình đầu vốn rất đẹp mà, thế nên em nói thẳng với chị nhé, em cũng chẳng bao giờ quên được Ngụy Tử Lộ đâu!” Tôi cười. “Thực ra em gặp chị, một là để nói cho chị biết chuyện của chị dâu em – An Nguyệt, hai là muốn hỏi thăm bệnh tình của chị, em biết chuyện đó là do em…” Tôi nghịch cái cốc rỗng. “Thực ra, em đã không còn trách chị nữa. Còn về Ngụy Tử Lộ, em nợ anh ấy rất nhiều, hơn nữa… hình như Cố Đại Hải mới chính là người đàn ông dành cho em. Em đã bỏ qua tất cả rồi, chỉ là có một số chuyện không thể quên ngay được thôi.”
“Cảm ơn em, chị thật lòng cảm ơn em!” Triệu Bồi nói, nước mắt không ngừng rơi.
“Chúng ta hãy làm quen lại với nhau nhé!” Tôi giơ tay ra: “Chào chị! Em là Thẩm Ngư, vợ của Cố Đại Hải…”
Ngày hôm đó, thời tiết rất đẹp, tôi thấy trong lòng hết sức thoải mái, bác sĩ nói rất đúng, chỉ có bỏ qua mọi chuyện thì mới vui vẻ được.
16.
Hôm nay, Lâm Sở sẽ tiến hành thụ tinh nhân tạo, qua ngày hôm nay thôi, cô ấy đã là một người mẹ rồi. Lâm Sở tỏ ra rất lo lắng, cứ liên tục uống nước.
“Uống đi, cứ uống đi, để sau này tè một cái là con ran gay!” Tôi bảo rồi giật lấy cốc nước trên tay cô ấy. Lâm Sở có một tật là khi lo lắng lại uống nước, lúc đi thi đại học suýt chút nữa thì tè cả ra quần, may mà cô giáo thương tình dẫn cậu ấy đi vệ sinh.
Vừa thấy Lâm Sở bước ra, tôi vội hỏi: “Thế nào rồi?” Tôi đỡ lấy cô ấy, mặt Lâm Sở đã trắng bệch.
“Không sao, chỉ cần về nhà nằm nghỉ một chút là được thôi!” Lâm Sở đưa tay sờ lên bụng, giờ đây trong đó đã có một sinh linh bé nhỏ.
Khoảng một tuần sau đó, tôi nhận được một cú điện thoại.
“A lô, cô Ngư hả? Ngộ là lão Hoàng a!” Một giọng nói lè nhè cất lên.
“Có chuyện gì vậy?” A Mông hỏi tôi khi cả hai vội vàng tới chỗ Trần Lộ.
“Chẳng biết nữa, nhưng mà chắc là nghiêm trọng lắm, nếu không Hoàng lão mao đó gọi cho mình làm gì chứ?” Tôi không ngừng giục A Mông đi thật nhanh.
Khi chúng tôi tới căn biệt thự thì thực sự hốt hoảng: Trần Lộ đang ngồi trên một cái vali, tay cầm con dao thái rau, trông chẳng khác gì cảnh trong phim, đồ đạc tung tóe trên sàn.
“Ngộ cầu xin em đó, em bỏ dao xuống đi đã!” Hoàng lão mao đang quỳ dưới đất, mạch máu nổi hết trên mặt, cà vạt lệch sang một bên, đầu bốn chẳng có mấy cọng tóc giờ đã rụng mất gần hết. Thật may vì Trần Lộ chưa làm gì quá đáng, chứ không, chắc lão ta đã xong đời rồi.
“Thế này là thế nào?” A Mông ngẩn người ra.
“Cậu hỏi tên khốn này đi!” Trần Lộ vẫn không bỏ dao xuống.
“Chết tiệt! Đúng là đồ khốn…” Giờ thì Trần Lộ đang ngồi khoanh chân đếm tiền.
“Thôi đi, cậu còn muốn làm gì nữa? Đã kiếm được năm mươi vạn rồi đó!” Tôi bảo. Cuối cùng tôi cũng được gặp người yêu tiền hơn cả tôi.
“Năm mươi vạn gì mà năm mươi vạn? Nếu các cậu không đến ngăn cản thì mình đã đòi được một trăm vạn rồi, chỗ này chưa đủ công mình diễn xuất như thế đâu!”
“Tiền công diễn xuất gì chứ?”
Bây giờ, Trần Lộ đã tinh khôn hơn rất nhiều, lại còn rất giỏi bày trò, diễn cả với chúng tôi nữa. Hoàng lão mao có nằm mơ cũng không ngờ được rằng em bồ nhí mới của ông ta chính là do Trần Lộ bỏ tiền ra thuê, để cô ấy tranh thủ kiếm một món hời lớn.
“Trần Lộ giờ ghê gớm thật!”
“Trời, mình biết cậu ấy như vậy từ lâu rồi, cậu ấy không hiền lành gì đâu!” A Mông kể. “Có nhiều chuyện cậu không biết đấy, một lần cậu ấy rủ mình đi chơi, sau đó, mình bị mất một hợp đồng, thì ra là có người cầm bảng báo giá thấp hơn tới công ty đối tác của mình, cướp luôn vụ làm ăn đó.”