Nghe nói Lý Triển Bằng mới tuyển được một cô thư ký tên là Hứa Lâm Lâm, vô cùng xinh đẹp. đến mức “hoa nhường nguyệt thẹn”, đã thế còn làm việc hết sức ăn ý với anh chàng.
Vở hài kịch ly hôn của bọn họ lại bắt đầu nổi lên, lần này là A Mông nhất quyết không chịu ly hôn. “Tôi nói cho anh biết, ly hôn á? Anh đừng có mà mơ!”. Cô ấy hét lên với cái điện thoại rồi vứt ngay nó vào một xó.
“Cái gì cơ? Lại còn có bồ nhí sao? Cho cô ta một trận đi!” Tôi vô cùng hiếu kỳ xem rốt cuộc cô nàng Hứa Lâm Lâm này là người thế nào mà có thể khiến Lý Triển Bằng chủ động chọc tức A Mông.
“Cứ đợi đấy! Đừng để mình bắt gặp con hồ ly tinh đó, nếu không, mình sẽ cho hắn ta một trận nhừ xương!” A Mông nghiến răng.
“Ha ha, lần này lại vui rồi đây. Cậu thấy chưa? Cuộc sống này đúng là nhiều màu sắc thú vị!”. Lâm Sở vừa lái xe vừa cười, bảo với tôi. Cô ấy muốn đi xét nghiệm để làm thụ tinh nhân tạo. Nghe nói trước khi bị tai nạn, tôi đã hứa sẽ đưa cô ấy đi. Tôi còn giúp cô ấy liên hệ với một nữ bác sĩ sản khoa rất nổi tiếng nữa, người đó vẫn được mệnh danh là “Bồ tát tặng con”.
“Thưa bác sĩ, mọi chuyện thế nào ạ?”. Lâm Sở vừa mới kiểm tra xong, hỏi bác sĩ.
“Không có vấn đề gì. Nhưng tôi khuyên cô nên suy nghĩ thật kỹ, làm mẹ một mình không phải là chuyện dễ đâu!”. Bà bác sĩ cầm một tờ ghi đơn thuốc dài ngoằng như vải bó chân ngày xưa.
“Tôi đã nghĩ kỹ rồi, tôi muốn có một đứa con!”. Lâm Sở tỏ ra rất quyết tâm.
“Vậy thì được, giờ tôi sẽ kê đơn thuốc cho cô, phải điều dưỡng một chút, sau đó sẽ kiểm tra lại cụ thể một lần nữa.”
Lý Triển Bằng gọi điện thoại, mời tôi đi ăn cơm.
“Đừng, em không dám ăn cơm với anh đâu, bây giờ anh đang là kẻ thù, A Mông mà biết được, nó không giết em mới là lạ đấy!”. Tôi trêu.
“Nói linh tinh, quán hải sản Goder Jaguar nhé, anh đợi đấy!”. Nói địa chỉ xong anh ta cúp máy luôn.
“A Mông phản ứng thế nào?”. Anh ấy gõ tay lên bàn, hỏi tôi. A Mông từng bảo rằng khi nào hưng phấn, Lý Triển Bằng sẽ lại gõ tay như vậy.
“Lại còn phải hỏi hả? Anh chết chắc rồi!”. Tôi mỉm cười nhìn anh ta.
“Cái mà anh cần chính là như thế đấy!”. Không những anh ấy không buồn bực mà còn có vẻ rất sung sướng nữa.
“Anh nói cái gì? Điên rồi hả?”. Tôi ngạc nhiên. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.ThichTruyen.VN (77F1.XTGEM.COM)
Lý Triển Bằng nói cho tôi nghe một sự thực kinh thiên động địa: cô bồ nhí đó là một diễn biên do anh ấy thuê để chọc tức A Mông.
2.
Bé mập nhà A Mông gần đây rất lạ. Thằng bé được thừa hưởng vẻ đẹp của A Mông và trí thông minh của Lý Triển Bằng nên học cái gì cũng rất nhanh.
“Nghe đi! Cậu tự nghe đi!”. Vừa sáng sớm, A Mông đã gọi điện, bắt tôi tới nhà cô ấy.
“Nghe cái gì?”. Tôi bảo. Bé mập nhà cô ấy đang ngồi chơi vui vẻ trên ghế sô pha.
“Con trai, con nói đi, nhanh lên!”. Cô ấy liền nhấc bổn thằng bé lên.
“Đồ ngu!”. Một câu chửi cực kỳ chuẩn phát ra từ cái miệng xinh xắn của thằng bé.
“Trời đất ơi! Ai dạy nó vậy hả?”. Đến lượt tôi mắt chữ A mồm chữ O.
“Mình không biết. Từ lúc đón nó ở chỗ Lý Triển Bằng về, mình đã thấy thế rồi. Hắn không dám mắng mình nên dạy con mắng chắc?”. A Mông kể chuyện huyên thuyên rồi lôi điện thoại ra.
“Ai bảo không dám mắng cậu, mình còn thấy lão Lý mắng cậu quá kinh khủng đấy!”.
“Đợi đó, mình cho hắn một trận!”. A Mông đi đi lại lại. “A lô, Lý Triển Bằng! Anh là đồ ngu!”.
Tôi bế thằng bé lên, nhìn A Mông nói chuyện điện thoại. Cái này chắc là do di truyền, không biết thằng bé học được từ ai nữa. Nó thật đáng thương, ngày nào cũng nghe bố mẹ cãi lộn, có lẽ cái mà nó hiểu nhất chẳng phải là hoa thơm thế nào, chim bay ra sao mà là phải làm gì để ly hôn nhanh nhất!
Buổi chiều, Lý Triển Bằng tới, hai người lại tiếp tục đánh chửi nhau.
“Cô dựa vào cái gì mà bảo tôi dạy con như thế hả?”. Lúc đầu, Lý Triển Bằng còn không tin, sau đó, được nghe con nói trực tiếp thì làm ẫm ĩ cả lên.
“Thừa lời, không phải đồ ngu nhà anh thì là ai?”. A Mông trợn mắt, bặm môi.
“Cô tự đi mà nghe xem, cái câu “đồ ngu” đó không phải là câu cửa miệng của cô chắc?”
“Ngoan nào, cục cưng, con thông minh thật đấy, lần này thì cái gì con cũng biết rồi đúng không?”. Tôi bẹo vào cái má phúng phính của thằng bé.
“Đồ ngu!”. Nó trả lời tôi rõ ràng.
3.
Gần đây, tôi thường mơ thấy An Nguyệt, chị ấy muốn giết tôi, khi tỉnh lại, tôi kể hết cho Cố Đại Hải, đồng thời anh ấy cũng nói với tôi một việc rất khó tin.
“Ý anh là anh nghi ngờ An Nguyệt đâm vào em hả?” Tôi nằm dài ra trên ghế sô pha, còn anh ấy ngồi lên bàn.
“Đến chín mươi phần trăm là vậy!” Anh ấy gật đầu.
“Chị ấy còn giả vờ ngã để hại “bà thím” của Ngụy Tử Lộ nữa hả?”.
“Nói linh tinh! Thế không phải em gọi anh là “ông chú” sao?” Anh ấy có vẻ không đồng ý với cách tôi gọi Triệu Bồi.
“Đừng có bực tức như thế, theo như anh nói thì em có cuốn băng quay lại cảnh đó sao?”
“Không nhớ được thì thôi, anh sợ em cố nhớ lại sẽ bị đau đầu”. Anh ấy không ngừng bóp đầu cho tôi, bác sĩ nói tôi bị di chứng đau đầu. “Em ở một mình cùng An Nguyệt ít thôi, đi đâu thì bảo anh đi cùng!”.
Thực ra ngay từ đầu, tôi đã không thích An Nguyệt, chị ta giả dối quá, ngày nào cũng như đang diễn cho người ta quay phim ấy, sống không thật, thế nhưng chị ta xấu xa đến mức đó thì thật khó tin. Có điều Cố Đại Hải nói cũng đúng, tôi nên ít gặp chị ấy thôi. Tôi phải mau chóng nhớ lại mọi chuyện mới được, nếu không, chẳng mấy chốc sẽ bị hại chết. Thế nên tôi quyết tâm tới gặp bác sĩ tâm lý.
“Cô Thẩm, mời đi bên này!”. Cô y tá dẫn tôi tới gặp chuyên gia tư vấn.
“Bây giờ phải làm sao?” Giọng nói của ai đó nghe rất quen vang lên, từ ngoài khe cửa, tôi nhìn thấy Ngụy Tử Lộ.
“Xin lỗi, tôi vào nhà vệ sinh chút đã!”. Tôi bảo cô y tá đang đi phía trước.
“Tiểu Ngư!”. Lúc đẩy cửa ra, Tử Lộ nhìn thấy tôi thì rất ngạc nhiên.
“Sao? Trong lòng thấy có lỗi với tôi nên phát bệnh hả?”. Vốn dĩ tôi định nghe trộm xem thế nào, không ngờ lại bị anh ta trông thấy.
“Không phải anh, Bồi Bồi dạo này bị mắc chứng hay lo lắng, bồn chồn”. Mãi sau anh ta mới nói ra được.
“Anh muốn nghe tôi bảo là báo ứng hay là đáng đời?” Tôi lạnh lùng nhìn anh ta.
“Anh biết anh có lỗi với em, cả chị dâu em nữa, nhưng mà thực sự Bồi Bồi, cô ấy không cố ý.”
“Được rồi, không phải phí lời nữa, việc đó có thể do An Nguyệt tự gây ra, Tôi đã từng có bằng chứng nhưng sau bị tai nạn thì mất đi một phần ký ức, hiện tại tôi vẫn chưa nhớ ra chứng cứ ở đâu.”
“Tai nạn ư? Em không sao chứ?” Anh ấy đột nhiên nắm lấy cánh tay tôi.
“Cất ngay cái điệu bộ giả nhân giả nghĩa đó của anh đi!” Nói xong, tôi quay người đi thẳng.
4.
Thẩm Lãng lại bị bệnh, cả nhà chúng tôi đi thăm anh ấy. Theo tôi, cơ thể anh ấy chẳng sao cả, chỉ có tâm bệnh thôi.
Nhìn Thẩm Lãng bây giờ chẳng khác gì bị nhốt vào thiên lao địa ngục.
Ngày nào cũng vậy, cứ về đến nhà là An Nguyệt sẽ lại ôm lấy anh ấy, chẳng phải là biểu hiện yêu thương gì cả, chỉ là để ngửi xem trên người có mùi nước hoa lạ nào không, sau đó dẫn anh ấy đi tắm, kiểm tra xem quần áo có bị mặc ngược không, nhất là quần đùi và quần sịp, nếu tất cả vẫn bình thường thì mới được phép đi ăn cơm. Đương nhiên, nếu không gắp thức ăn cho chị ta thì buổi tối đừng hòng được ngủ yên… Đó đâu phải là cuộc sống của một con người! Ốm ấy hả? Tôi thấy không chết đã là may lắm rồi.
“Sao anh lại thành ra thế này chứ?” Tôi bảo. khuôn mặt Thẩm Lãng đáng thương trắng bợt ra, miệng thì sưng vều.
“Hụ, hụ! Tiểu Ngư, em không sao rồi hả? Còn đau đầu nữa không?” Anh ấy đưa tay sờ lên trán tôi.
“Đồ ngốc, chữa khỏi bệnh cho anh đi đã! Xem anh kìa!” Tôi đặt tay anh ấy xuống. Thẩm Lãng tốt với tôi đến mức chính tôi cũng không dám tin nữa.
“Anh cứ chờ đi, sống chết gì em cũng sẽ phải nhớ cho ra để giúp anh ly hôn, lúc đó, số phận anh lại nằm trong tay em rồi.” Tôi vỗ vỗ trên trán Thẩm Lãng.
“Hắt xì!”. Cố Đại Hải bị cảm, lại còn sốt cao nữa.
“Đại Hải, anh không sao chứ?” Trán anh ấy nóng như lò lửa.
“Không sao, vợ à. Em có thể tự nấu cơm không? Hay để anh đi nấu…?” Đại Hải nói mệt nhọc. Trẹn trán anh ấy còn đang đặt túi chườm.
“Thôi, làm thế em ngại lắm, tại em mà anh bị cảm. Cứ yên tâm đi, đã có sách dạy nấu ăn rồi!”
“Cứu tôi với!”. Tôi vớ lấy cái chảo, chạy tới chỗ Cố Đại Hải. “Lửa, bốc lửa rồi!”
“Mau đậy lại, đậy vung lại!”
“Được rồi, anh nằm đó đi, để em đi lấy vung!” Tôi lại bịt mũi chạy vào bếp.
“Xin lỗi, em dốt quá! Chẳng biết làm gì cả”. Tôi thở dài. Tối đó, chúng tôi ăn cơm do nhà hàng mang tới, còn có một nồi canh gà nữa.
“Không sao đâu vợ à, em không bị hỏng là tốt rồi”. Động viên tôi nhưng anh ấy lại chẳng chịu ăn gì cả.
Cả đêm, tôi không ngủ được, cứ nhìn Cố Đại Hải rồi lại suy nghĩ. Tôi ngốc nghếch, không biết nấu ăn, không biết dọn dẹp, cái gì cũng bắt Cố Đại Hải làm, nếu không có anh ấy, chắc tôi chết đói lâu rồi. Tôi nợ anh ấy nhiều quá, ngay cả khi anh ấy bị bệnh cũng không biết phải chăm sóc thế nào nữa. Tôi sờ trán Đại Hải rồi lẩm bẩm: “Anh là người tốt với em nhất, em nghĩ, có lẽ em đã yêu anh rồi.”
Sáng hôm sau, tôi về nhà, nói với mẹ là tôi muốn học nấu nướng. Nghe xong, mẹ tôi rơm rớm nước mắt.
“Mẹ sao thế? Sao lại khóc? Đừng để người khác nhìn thấy chứ!” Tôi vội vàng lấy giấy ăn đưa cho mẹ.
“Tiểu Ngư nhà chúng ta đã trưởng thành rồi, mẹ vui lắm”. Mẹ tôi sụt sịt mãi trong phòng khách.
“Chỉ là nấu cơm thôi mà, tại con sợ khi Cố Đại Hải không ở nhà thì con sẽ bị chết đói mất”. Nói như vậy hơi có lỗi lương tâm, tôi thực lòng muốn nấu cơm cho Cố Đại Hải ăn, nếu không thì thiếu sót với anh ấy quá.
“Đi, trước tiên mẹ dẫn con đi chợ!” Mẹ tôi sung sướng thay quần áo, xách theo cái làn rồi kéo tôi ra cửa.
Trên đường đi, mẹ dạy tôi khi mua đồ tươi sống phải chọn như thế nào, còn dạy cả cách mặc cả với người bán hàng nữa. Mẹ tôi bảo mua bí thì phải chọn quả nào còn cả phấn ở trên, đậu thì không được chọn quả thẳng quá, hơi cong một chút mới ngon, cà rốt cũng không được lấy mấy củ nhìn đẹp đẹp mà phải hơi có nốt sần một tí mới được, dưa chuột nên chọn quả còn có hoa…
Mẹ tôi đã già rồi, bước đi rất chậm, tóc trên đầu cũng đã bạc nhiều. Ngày trước, người ngoài còn gọi là “cô ơi”, giờ đã gọi là “bà ơi” rồi.
Nhớ khi chúng tôi còn nhỏ, mẹ thường đặt tôi và anh Thẩm Lãng ngồi vào hai cái làn sau xe để đi chợ, mỗi đứa ngồi một bên. Trong làn đầy những rau xanh, tôi vốn nghịch ngợm, vò nát cả đống rau, trước lúc về tới nhà lại đổi chỗ cho Thẩm Lãng. Nhưng chẳng hiểu tại sao lần nào mẹ cũng biết là do tôi làm, mẹ bảo mẹ có “mắt thiên lý”, có thể trông thấy tất cả. Sau khi bị đánh, món gì tôi cũng không thấy thèm nữa.
5.
A Mông muốn mời tôi ăn cơm, mặc dù thấy ngạc nhiên nhưng tôi vẫn đi, khi đến đó mới biết bữa cơm này chẳng phải ngon lành gì. Lý Triển Bằng đang ngồi ăn cơm cùng em bồ n