Hôm đó, tất cả các khách mời đều đến bữa tiệc, khiến cho đám nhà báo hết chạy ngược lại chạy xuôi để chụp hình. Cho dù trong lòng mỗi người đều có suy nghĩ riêng nhưng trước mặt vẫn giả lả nói cười, đúng là ghét không chịu nổi.
“Nghe em bảo này, anh không được đi lung tung, phải luôn ở cạnh em!”. Tôi đứng bên cạnh Cố Đại Hải, đi đâu cũng phải có anh đi cùng, chủ yếu là để đề phòng An Nguyệt.
“Không nghiêm trọng đến thế chứ? Ở đây có rất đông người mà!”. Cố Đại Hải thấy tôi cứ thập thà thập thò ngó nghiêng, không chịu được liền nói.
An Nguyệt nãy giờ vẫn luôn nhìn về phía tôi, nhưng tôi đã phòng bị chu đáo, trước mắt chắc chắn không thể có chuyện gì cả, nghĩ thế, tôi quay lại cười với chị ta.
“Cậu sao thế?”. Lâm Sở từ phía sau đạp tôi một cái.
“Quan sát kẻ địch”. Tôi bảo.
Trong lúc tôi không chú ý, An Nguyệt đã đi đâu mất rồi.
“Nghiêm trọng nhỉ, cậu cũng chuẩn bị… rồi đấy!”. Cô ấy vừa chào hỏi mọi người vừa nói.
“Không phải mình bị điên mà chị ta đang bị điên! Cũng tại mình không cẩn thận, tự nhiên lại nói chuyện đó ở bệnh viện”. Tôi giải thích. Cố Đại Hải bảo có việc cần bàn với đối tác nên đi ra chỗ khác, tôi vội vàng bám chặt lấy Lâm Sở.
“Á!’. Một tiếng kêu thất thanh vang lên, An Nguyệt liền ngã ngay xuống đất.
“Xin lỗi! Tôi xin lỗi. Tôi, tôi không…”. Triệu Bồi lắp ba lắp bắp, vội vàng đỡ An Nguyệt lên.
“An toàn là trên hết!”. Tôi kéo Lâm Sở lại đó xem. “Hình như có người gặp đen đủi rồi.”
“Xảo quyệt thật, xảo quyệt thật đấy!”. Lâm Sở cũng tái mặt lại.
Triệu Bồi sợ chết khiếp, còn An Nguyệt được đưa tới bệnh viện, mẹ chị ta đã chờ sẵn ở đó tự lúc nào rồi, nhìn mấy hành động thuần thục ấy là biết ngay, nhất định mẹ con chị ta đã câu kết trước với bác sĩ.
“Tiếp theo sẽ là tiếng khóc ai oán!”. A Mông bảo tôi.
“Trời ơi, con tôi!”. Trong phòng bệnh vang ra tiếng khóc theo đúng kịch bản.
“Xin lỗi, xin lỗi, tôi thật sự không cố ý!”. Gương mặt thất thần của Triệu Bồi làm ai nhìn cũng thấy đau lòng.
“Chị đi đi, ở đây không có việc của chị!”. Tôi đẩy chị ta một cái, Ngụy Tử Lộ lập tức đỡ lấy.
“Cút đi! Tôi bảo cút!’. Tôi chỉ tay vào mặt Ngụy Tử Lộ, ép anh ta đi ra cửa. “Mau đi ngay cho tôi, không phải việc của các người!”
“Cháu xin lỗi nhé, bác gái, lần này, người mà bác dự tính lại không phải là cháu. Tất cả mọi người đều nhìn thấy không phải cháu va vào chị ấy”. Dáng vẻ điềm tĩnh của tôi khiến người đàn bà đó bỗng chốc run tay. “Hơn nữa, bác chẳng biết diễn kịch đúng chỗ chút nào, ở đây chẳng có ai, tất cả mọi người đều ở cửa phòng cấp cứu hết rồi.”
“Tao… mày…”. Người đàn bà ấy lắp ba lắp bắp.
“Nhưng mà lúc nãy bác hét lên như vậy, cháu sợ bác sẽ bị phát hiện ra đấy!”. Thực sự tôi đã khiến bà già này tức đến chết, nhưng mà bố của An Nguyệt kịp lao vào, Cố Đại Hải cũng vội vàng kéo tôi ra. May cho người đàn bà chết tiệt đó, tôi chẳng muốn bẩn tay vì những việc này.
7.
Giờ đến lượt Dương Siêu phát điên lên, anh ta và Trần Lộ đã đổi vị trí cho nhau, ngày nào anh chàng cũng sống chết bám theo cô ấy.
“Anh nói cho em biết, em mà không gọi cô ấy tới, anh chết cho em xem!”. Dương Siêu đang đứng trên lan can gần chỗ làm của Lâm Sở. Đó là một nhà xưởng cao tới mười sáu mét, riêng cái lan can đó cũng cao tới gần mười mét.
“Có chuyện gì thế hả?”.Tôi hỏi. Lâm Sở run rẩy gọi điện thoại cho tôi, bảo có việc gấp, cần tôi tới ngay.
“Cậu tới rồi à? Anh ta định tự sát ở chỗ mình”. Lâm Sở sợ đến phát khóc.
“Gọi Trần Lộ tới đây, nếu không, tôi sẽ chết cho mọi người xem!”. Dương Siêu dọa. Chiếc giày của anh ta đột nhiên rơi xuống đất làm tôi giật thót.
“Được được, em sẽ lập tức gọi cho cô ấy!’. Tôi vội lao đi gọi điện thoại.
“Lộ hả, là mình, là mình đây, cậu mau tới đây đi, chỗ Lâm Sở, có việc gấp!”. Tôi định lừa cô ấy tới trước rồi mới nói rõ chuyện sau.
“Không cần đâu, là tên Dương Siêu muốn chết, đúng không? Để cho hắn nhảy đi, chỗ Lâm Sở cao nhất cũng chỉ có mười sáu mét, không chết được đâu mà lo!”. Trần Lộ nói rất bình tĩnh, giống như chẳng thèm để tâm vậy.
“Hả? Không phải thế đâu, cậu mau tới đây mà xem!”. Tôi ngồi bệt xuống đất.
“Không được, mình đang bận đi spa, đừng có làm phiền mình!”. Nói xong, cô ấy liền cúp điện thoại.
“Lúc nãy, mình cũng gọi nhưng cậu ấy không chịu đến, giờ phải làm sao? Đây là chỗ làm việc của mình, nhỡ có người chết thật thì còn làm ăn gì được nữa?”. Lâm Sở ngồi xuống cạnh tôi.
“Sao? Có chuyện gì mà bắt mình đến thế?. A Mông đã tới rồi.
“Bên đó… cậu tự xem đi!”. Lâm Sở chỉ lên trên.
“Dương Siêu! Anh làm cái quái gì ở trên đấy thế hả??”. A Mông lập tức nhìn theo tay Lâm Sở, ngẩn đầu lên quát.
“Gọi Trần Lộ tới đây! Nếu không, tôi chết cho mà xem!”. Dương Siêu lại tếp tục kêu gào.
“A lô, Trần Lộ… A lô! A lô!”. A Mông cũng bực mình gập điện thoại rồi ngồi xuống cùng bọn tôi.
“Nên gọi cho ai bây giờ?”. Tôi hỏi.
“Đợi đã!”. A Mông bấm điện thoại. “A lô, Lý Triển Bằng hả? Mau tới đây cho tôi!”
“Trời ơi, làm ơn đừng có chết ở đây!”. Lâm Sở bắt đầu quỳ xuống đất cầu khấn.
“Yên tâm, không chết được đâu, có lẽ mất ít máu sẽ làm đầu óc anh ta tỉnh táo hơn”. Tôi vẫn kiên quyết ngồi dưới đất.
“Anh có uống nước không?”. A Mông dựa lưng vào tường, ngẩng đầu lên nhìn Dương Siêu, bảo. Anh ta cứ ngồi mãi trên đó, hướng mắt nhìn ra bên ngoài.
“Lý Triển Bằng bị tắc đường hả?”. Lâm Sở quỳ chân rồi lục tục đứng dậy.
“Lát nữa Cố Đại Hải cũng tới, mình vừa nhắn tin xong”. Tôi huơ huơ chiếc điện thoại.
Hai tiếng sau đó, trời đã tối mịt, năm người chúng tôi ngồi dưới đất cũng đã mệt muốn chết. “Cô ấy mà không tới thì tôi sẽ không xuống đâu!”. Dương Siêu dựa trên lan can, xem ra đã kiệt sức rồi, hình như còn mệt hơn cả chúng tôi nữa.
“Sao? Vẫn chưa chơi đủ à?”. Trần Lộ đi một đôi giày cao gót tới mười phân lộp cộp bước tới, âm thanh đó chẳng khác gì tiếng xe cứu hộ, chúng tôi đứng lên ngay lập tức.
“Được rồi, anh làm trò gì thế? Mau xuống đi, ăn cơm đã rồi hãy nói!”. Trần Lộ giỏi thật, vừa mới khoát tay thôi, Dương Siêu đã lập cập trèo xuống, vừa xuống đất là nằm lăn ra luôn, chắc tại tê chân quá.
“Đứng dậy!”. Cả bọn chúng tôi không hẹn mà cùng quay ra quát anh ta.
Trong quán cơm, tất cả đều bận rộn gắp thức ăn, chỉ có Trần Lộ ngồi yên hút thuốc, là loại thuốc nhập khẩu đắt tiền, nghe nói lúc hút sẽ cảm thấy ngọt. “Mọi người ăn xong thì đi đi, còn Dương Siêu thì ở lại đây, tôi có chuyện muốn nói với anh!”. Cô ấy bảo.
“Cậu nghĩ sẽ không sao chứ hả?”. Lâm Sở đứng bên ngoài tiệm ăn, ngập ngừng không đi, nói với tôi.
“Tốt nhất là cậu khóa chặt chỗ nhà xưởng đó đi, nếu không sau này anh ta lại muốn chết, đừng có gọi bọn mình tới nữa đấy!”. Tôi bước vào trong xe.
“Tới bệnh viện thăm chị dâu em chứ?”. Cố Đại Hải hỏi tôi.
“Không đi nữa! Về thôi, Bội Bội đang đói, đợi chúng ta về đó!”
“Hôm trước mẹ An Nguyệt nói gì với em vậy?”
“Chẳng có gì cả, bà ấy tưởng em đẩy An Nguyệt”. Tôi sửa lại ghế ngồi.
“Bà ta làm sao vậy? Sao lại hỏi em thế chứ?”. Cố Đại Hải đột nhiên dừng xe.
“Sao thế? Anh đang thương xót cho mối tình đầu hả?”. Tôi liếc anh ấy.
“Sao em lại nói vậy? Dù sao Triệu Bồi cũng bị người ta oán trách rồi mà”. Đại Hải châm một điếu thuốc.
Phù!... Tôi thổi tắt bật lửa. “Anh muốn làm em chết ngạt hả?”
“Giờ nói gì thì cũng vô ích, An Nguyệt có chết cũng không thừa nhận chị ta giả vờ đâu, trừ khi là có chứng cứ buộc tội”. Trong lòng tôi cũng thấy hơi ngại.
“Chứng cứ? Hôm đó chẳng ai tận mắt chứng kiến cả!”. Anh ấy đưa tay lên bóp trán.
“Đồ ngốc! Không phải trong khách sạn có máy quay sao?”. Tôi đến phục trí thông minh của Cố Đại Hải.
“Đúng rồi! Vợ ơi, em thông minh quá!”. Cố Đại Hải vui mừng đến nỗi ôm ghì lấy tôi, hôn lấy hôn để.
Nhưng sự thật là “người xấu trường thọ, người tốt đoản thọ”. Máy quay không ghi lại được những hình ảnh ngày hôm đó. Chúng tôi không nhìn thấy lúc An Nguyệt ngã xuống mà chỉ thấy lưng Triệu Bồi chắn ngay trước ống kính, Cố Đại Hải cũng đành chịu, không biết phải làm sao.
8.
“A lô, chuyện của cậu thế nào rồi?”. Tôi gọi điện cho Trần Lộ.
“Ra ngoài nói chuyện đi!”. Trần Lộ nói cho tôi tên một nhà hàng năm sao.
“Bên này! Bên này!”. Trần Lộ đang ngồi cùng bàn với một người nữa, đưa tay lên vẫy tôi lại phía mình.
“Đây là…”. Tôi đang do dự không biết goi là anh hay là chú.
“Đây là chồng tớ, A Hoàng!”. Trần Lộ nói không chút suy nghĩ.
“Ờ, A… Hoàng…”. Tên kiểu gì thế này? Ngày trước, nhà tôi cũng nuôi một con mèo mướp tên là A Hoàng, toàn thân lốm đốm, nhìn rất giống một con hổ.
“Xin chào! Ngộ là A Hoàng a!”. Người đàn ông này hại tôi suýt chút nữa thì không nói lên lời.
“Chồng à, anh đi lấy xe trước đi, em nói chuyện với bạn chút đã!”. Trần Lộ kéo cổ ông chồng kia xuống, nũng nịu bảo.
“Ờ, được, vậy thì hai người cứ nói chuyện đi, ngộ đợi hai người ngoài cổng a!’
“Cậu gặp tên này ở đâu thế hả?”. Tôi hỏi Trần Lộ.
“Cái gì mà tên này, là chồng mình đấy!”. Trần Lộ rút ra một hộp phấn trang điểm, là sản phẩm của Áo.
“Chuyện cậu với Dương Siêu sao rồi?”
“Còn sao nữa? Tan rồi, hoặc là anh ta có một trăm vạn, hoặc là mình có một trăm vạn, nếu không, vĩnh viễn không bao giờ gặp nhau!”. Cô ấy vuốt mấy lọn tóc trước mặt, thản nhiên bảo.
“Một trăm vạn? Anh ta có thể kiếm đâu ra được chứ?”. Tôi bảo. Trần Lộ đúng là một con sư tử ngoác to mồm.
“Thế nên tan rồi đấy thôi”. Trần Lộ nhìn ra ngoài. “Thôi, không nói nữa, hắn ta muốn đưa mình đi dạo”. Nói xong, cô ấy liền xách túi lên và ung dung bước ra ngoài, chỉ còn mình tôi ở lại.
Chiều hôm đó, tôi cứ thế ngồi ngây ra trong quán cà phê, không phải là tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra mà là thế giới này thay đổi nhanh quá!
9.
Lâm Sở đi chụp ảnh ở khu tắm nước nóng, kiếm về một đống phiếu tắm miễn phí ở đó, thế là bốn người chúng tôi liền rủ nhau đi, không kèm theo người thân, những hoạt động thế này khiến tôi nhớ tới trước kia.
“Đúng là tuyệt thật! Lâm Sở, sau này, cậu nhớ kiếm nhiều lần miễn phí thế này nhé!’. Trần Lộ tuy giờ đã giàu có nhưng không bỏ được cái tính ham đồ rẻ, tôi nghĩ chắc cả đời này cô ấy cũng không thay đổi được.
“Này, Tiểu Ngư!”. Tôi đang ngồi uống nước ở bên ngoài thì Lâm Sở đi ra, bảo. “Cậu quen một bà bác sĩ khoa sản nổi tiếng lắm đúng không?”. Cô ấy vừa hỏi vừa lau tóc.
“Ờ. Sao thế? Không khỏe hả?”. Ngâm nước lâu nên tôi thấy khát, cứ tu nước ừng ực.
“Mình muốn thụ tinh nhân tạo!”. Cô ấy nói một câu khiến tôi giật nảy mình.
“Hụ hụ…!”
“Tiểu Ngư, xem cậu kìa, phì cả nước ra mũi rồi!”. Lâm Sở liên tục đập vào lưng tôi.