ứa con chỉ thuộc về riêng cô ấy. “Mình rất bình thường”. Cô ấy nhìn tôi. “Đó là ước mơ của mình, trong xã hội thời trước thì sợ rằng cả đời cũng chẳng thực hiện được. Mình muốn có một đứa con, nó sẽ ở bên mình, gọi mình là mẹ, không cười nhạo người đồng tính…”
“Mình chỉ có thể hỏi hộ cậu được thôi, chắc chắn cậu sẽ phải chịu nhiều dị nghị lắm đấy!”
“Mình sẽ giúp cậu, nếu bệnh viện đó không được thì tìm chỗ khác!”. Tôi thấy mình không thể từ chối cô ấy được, như vậy thì quá đáng quá.
10.
“Tiểu Ngư đã nhìn thấy đoạn phim anh Trần quay chưa? Anh ấy quay em xinh lắm đó!”. Vừa mới tới toàn soạn, tôi đã bị Vi Vi kéo đi xem đoạn video quay bữa tiệc hôm trước.
“Đợi chút! Tua lại đi!”. Lúc xem trong phòng máy, tôi phát hiện ra một điều hết sức khác thường, theo như đoạn phim anh Trần quay được thì rõ ràng là An Nguyệt tự ngã sau lưng Triệu Bồi, còn Triệu Bồi chưa hề chạm vào chị ta.
“Sao vậy, Tiểu Ngư?”. Anh Trần tưởng băng có vấn đề gì.
“Anh Trần, sao cho em một băng nữa nhé!”
Cầm được cuốn băng đó rồi, tôi lại do dự, không biết có nên đưa cho Thẩm Lãng không nữa. Tới khi hết giờ làm, đột nhiên tôi gặp An Nguyệt trước cổng tòa soạn. “Chị muốn nói chuyện với em!”. Nhìn dáng vẻ chị ấy, chắc không phải có ý tốt mà tới tìm tôi.
“Đi đâu cơ?”
An Nguyệt lái xe vào một con hẻm vắng người. “Ở đây có một quán cà phê rất ngon, trước đây, chị và anh trai em thường hay tới”. Điệu bộ chị ấy rất thản nhiên.
“Chị muốn nói gì vậy?”. Tôi gọi một ly cà phê. An Nguyệt chẳng nói gì hết, chỉ xoay xoay chiếc cốc trước mặt.
“Tiểu Ngư, em là cô gái thông minh nhất mà chị từng gặp.”
“Đó là do anh Thẩm Lãng quá ngốc, chứ không phải vì em thông minh.”
“Nói thật nhé, chị nghĩ, em cũng biết hôm đó không phải là Triệu Bồi đẩy chị”. Chị ta dựa lưng vào ghế.
“Còn gì nữa không?”. Tôi đặt chiếc thìa pha cà phê trong tay xuống.
“Chị không có thai, đó chỉ là lừa Thẩm Lãng thôi.”
“Cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra mà”. Tôi uống một ngụm cà phê.
“Nhưng chị đã giúp em báo thù rồi, Triệu Bồi vốn xấu xa nên cũng đáng đời lắm!”. Ánh mắt An Nguyệt đột ngột sang lóe lên.
“Việc của em chẳng liên quan gì tới chị cả.”
“Đúng là không liên quan. Nhưng tốt nhất là em nên giấu kín chuyện này cho chị. Em nói đi, muốn Triệu Bồi bị làm sao? Chị có thể khiến cô ta đau khổ tới mức không muốn sống nữa.”
“Em chẳng muốn thế nào cả. Chị có biết là chị đã làm những gì rồi không? Lừa mọi người trong nhà em, chị sẽ không có kết cục tốt đâu, hơn nữa, người mà chị muốn hạ thủ chẳng phải là em sao?”. Tôi bảo. Thì ra chị ta muốn trao đổi điều kiện với tôi.
“Trong cuộc đời chị, người khác chỉ có thể hoặc là kẻ thù hoặc là bạn bè.”
“Vậy thì tiếc quá! Chúng ta là kẻ thù. Ngày mai băng ghi hình chị đóng kịch sẽ được đặt trên bàn làm việc của Thẩm Lãng.”
“Mày nói cái gì?”. An Nguyệt đột nhiên đứng dậy, xông vào cướp túi xách của tôi, đổ hết đồ đạc trong đó ra bàn.
“Tôi sao có thể để một thứ quan trọng như vậy ở đây chứ?”. Tôi cười nhạt rồi lấy lại cái túi, ung dung bước ra cửa.
“A lô, Cố Đại Hải, ông xã à, em tìm được băng ghi hình chứng minh Triệu Bồi không đẩy An Nguyệt rồi”. Tôi gọi điện thoại, bảo Đại Hải tới đón.
“Thật sao? Vợ à, em giỏi quá!”. Anh ấy rất kích động.
“Thôi đi, không phải nịnh hót em, cái băng đó em để ở…”. Bỗng một tiếng “két” chói tai từ đâu vang tới, tôi nghe thấy tiếng ô tô vang lên bên cạnh, rất khó chịu.
Tôi có cảm giác mình bay lên trời, toàn thân nhẹ bẫng. Tôi thấy An Nguyệt ở bên cạnh tôi, vừa gần lại vừa xa. Là sao chứ? Gương mặt của Cố Đại Hải cũng xuất hiện trước mắt tôi, bên tai tôi nghe thấy anh ấy liên tục gọi: “Vợ, vợ ơi…!”, còn có cả anh trai tôi, cả Bội Bội, A Mông, Lâm Sở, Trần Lộ…
11.
Tôi nghe thấy tiếng người nói ồn ào xung quanh mình. “Bác sĩ, có sao không ạ?”. Đó là một giọng nam nghe rất quen nhưng tôi không thể nhớ được là ai.
“Không sao, phẫu thuật rất thành công.”
“Tiểu Ngư! Tiểu Ngư!”
Khi tôi mở mắt ra lần nữa, mọi người đều đang ở xung quanh, mẹ tôi khóc nhiều quá, trông cứ như cả người toàn là nước mắt ấy.
“Chẳng phải là… con chưa chết sao?”. Tôi muốn giơ tay ra lau nước mắt của mẹ nhưng lại không làm nổi.
“Nói linh tinh!”. Lâm Sở, A Mông và Trần Lộ cùng ùa tới ôm lấy tôi.
“Gì thế?... Các cậu muốn mình chết ngạt đấy à…?”
“Vợ ơi, vợ ơi… Em tỉnh lại rồi!”. Một người đàn ông đột nhiên ôm chặt lấy tôi.
“Bỏ ra! Bỏ ngay ra! Anh là ai?”. Tôi cố gắng đẩy anh ta ra.
“Hả?”. Anh ấy dụi mắt. “Vợ à, là anh, Cố Đại Hải đây!”
Bác sĩ bảo tôi có thể ra viện được rồi, nhưng vì bị chấn thương ở đầu nên tôi bị mất một phần kí ức.
“Thật sự em không nhớ anh là ai sao?”. Cái người tên Cố Đại Hải đó suốt ngày cứ bám riết lấy tôi.
“Tôi không quen anh!”. Tôi rút tay ra khỏi tay anh ta.
“Chồng cái đầu cậu ấy! Cho dù mình và Ngụy Tử Lộ bye bye rồi nhưng cũng chẳng đến mức tìm bừa một người khác để cưới chứ!”. Tôi đạp cho Lâm Sở một cái.
“Chính xác là cậu đã vớ bừa một anh chàng để kết hôn đấy!”. A Mông quay đầu tôi lại, bảo.
Tôi ngồi xem album ảnh ở nhà, tất cả đều là ảnh của tôi và Cố Đại Hải, đó là ảnh cưới.
Mọi người đều bảo Cố Đại Hải là chồng tôi, nhưng thật kì lạ, tôi nhớ được gần hết, chỉ có Cố Đại Hải và quá trình xảy ra tai nạn kia là chẳng nhớ được chút nào. Thẩm Lãng bảo lúc đó tôi nhất quyết đòi cưới, thậm chí còn “tiền trảm hậu tấu”, lén lút đi làm thủ túc đăng kí kết hôn rồi mới về báo cáo.
“Mẹ, con muốn đưa Tiểu Ngư về nhà, có thể về nhà rồi cô ấy sẽ nhớ lại”. Cái người tên Cố Đại Hải đó cứ khóc mãi không thôi.
“Mẹ biết, nhưng mà cái đó phải hỏi Tiểu Ngư, bố mẹ không dám tự quyết đâu”. Mẹ tôi cũng khó nghĩ. Điều này hoàn toàn đúng, chẳng ai dám ép tôi làm những việc mà tôi không thích cả, từ lúc tôi còn nhỏ đã như vậy rồi.
“Em nghĩ thoáng một chút đi, bây giờ Tiểu Ngư đã không sao nữa rồi. Bác sĩ cũng đã bảo đợi máu bầm trong não tan hết thì có thể nhớ lại tất cả mà”. Thẩm Lãng vỗ vai Cố Đại Hải, mọi người đều tỏ ra rất thân thiết với anh chàng này, chỉ có tôi là không quen anh ta.
“Tiểu Ngư, ăn táo không?”. Là lời của An Nguyệt, à không, chị dâu chứ, nghe nói anh trai tôi và chị ấy đã cưới nhau rồi, đúng à phải chúc mừng chị ấy đã đạt được tâm nguyện. “Em thực sự không nhớ gì hết hả?”. chị ấy nhìn chằm chằm vào tôi.
“Nhớ thì nhớ, chỉ là không nhớ ai đâm vào em thôi. Nhưng sớm muộn gì cũng tìm ra được, lúc đó, em sẽ giết chết hắn!”. Người đâm vào tôi đã bỏ chạy ngay, khi đó cũng không có ai chứng kiến, còn tôi thì lại không thể nhớ được.
Bịch! Quả táo trên tay An Nguyệt đột nhiên rơi xuống đất.
“Tiểu Ngư!’. Cố Đại Hải lại vào thăm tôi.
“Vậy chị ra ngoài trước nhé!”. An Nguyệt nhặt quả táo lên rồi đi ra.
“Ừm, anh biết là giờ em không còn nhớ anh là ai, nhưng chúng ta đã cưới nhau rồi, anh thề đấy! Tiểu Ngư, chúng ta về nhà nhé!”. Lúc anh ấy nói những lời này, tôi thấy rất thân thiết, thực sự rất thân thiết.
“Ờ, OK”
Cố Đại Hải đưa tôi về nhà của chúng tôi, đồ đạc của tôi đều để hết ở đấy, có cả nước hoa, sách và mĩ phẩm nữa.
“Đây là nhà của em, tất cả đồ đạc đều là của em!”. Cố Đại Hải kích động đến nỗi nước mắt trào ra.
“Anh đừng khóc! Em có thể đi xem chỗ khác được không?”. Tôi lau nước mắt cho Cố Đại Hải nhưng anh ấy vẫn khóc, không lên tiếng.
Gâu…! Một con Chihuahua nhỏ xíu tự nhiên chạy tới trước mặt tôi.
“Em còn nhớ nó tên là gì không?”. Cố Đại Hải hỏi.
“Bội Bội!”. Trong đầu tôi đột nhiên xuất hiện cái tên này.
“Đúng, là Bội Bội, Bội Bội của chúng ta!”. Anh ấy bế con chó lên, đặt vào lòng tôi.
“Em đợi chút nhé, anh đi nấu cơm!”. Cố Đại Hải đi vào bếp nấu cơm còn mình tôi đi đi lại lại trong phòng, nơi đây đúng là nhà của tôi rồi, quả thật rất thân thiết, thậm chí có nhắm mắt cũng đi lại được.
“Bội Bội, em bảo chị có nên ở đây không?”. Con chó rất ngoan, thông minh, lại hiểu chuyện nữa.
Gâu! Nó cứ ngậm ngón tay tôi.
“Em đồng ý nhanh thật đấy!”. Tôi bảo.
“Vợ ơi, à quên, Tiểu Ngư à, ăn cơm thôi!”. Cố Đại Hải gọi.
“Anh làm hết đấy hả?”. Tôi bảo. Trên bàn toàn là mấy món ăn tôi thích.
“Ờ, ăn cái này đi, em thích lắm mà!”
Buổi tối, tôi ngủ ở trong phòng, Cố Đại Hải nằm trên ghế sô pha ngoài phòng khách.
“Vợ! Vợ ơi! Chạy mau đi! Xe kìa!”. Tiếng Cố Đại Hải nói mơ vang rõ rệt trong đêm tối yên tĩnh. Người này đối xử với tôi tốt quá, tôi còn cần tên khốn Ngụy Tử Lộ làm gì nữa chứ? Nghĩ tới đó, tôi chạy ra ngoài phòng khách, lay Cố Đại Hải dậy.
“Sao, sao thế?”. Anh ấy xoa miệng rồi ngồi dậy.
“Chúng ta có giấy đăng kí kết hôn, đúng không?”. Tôi hỏi.
Giấy đăng kí kết hôn chắc chắn không thể là giả được, trong bức ảnh trong tờ giấy đó, tôi còn cười rất tươi nữa.
“Được rồi, Cố Đại Hải, tuy em không nhớ gì cả nhưng em thấy anh rất tốt với em, tốt hơn tên khốn Ngụy Tử Lộ cả trăm lần!”. Anh ấy định nói gì đó nhưng tôi liền ngăn lại. “Thế nên em nghĩ trước khi em bị mất ký ức, nhất định là em rất thích anh, xong em không dám khẳng định đó có phải là yêu hay không, vậy nên anh phải cho em thời gian để suy nghĩ, có thể em sẽ nhớ lại được, cũng có thể không. Em mặc kệ, tóm lại là anh tốt với em thì em sẽ tốt với anh, sống tới đầu bạc răng long với anh!”
Những ngày tiếp theo, tôi sống rất vui vẻ, Cố Đại Hải lúc nào cũng ở bên cạnh tôi. Đôi giày mới mua làm tôi bị đau, anh ấy liền xoa chân cho tôi ngay trong công viên. Tuy tôi vẫn chưa nhớ lại được những chuyện về anh ấy nhưng từ tận đáy lòng, tôi thấy rất vui. Thậm chí có lúc, tôi còn quên cả Ngụy Tử Lộ là ai rồi.