ì cút về nghĩ xem đêm cô kết hôn phải ứng phó với khách mời thế nào đi”.
“Không biết là thằng ngốc nào bị lừa hai ba lần liên tiếp!” Tang Du tỏ vẻ kỳ thị, không ngừng lật xem điện thoại, đến khi thấy tấm hình Giang Văn Khê mặc váy cưới xuất hiện, cô mới nói với Thẩm Tiên Phi, “A Phi, anh còn nhớ hôm chúng ta đi thử váy cưới, có gặp thỏ trắng không, cho anh xem dáng vẻ cô ấy mặc váy cưới này, có phải là rất đẹp không? Còn nữa còn nữa, anh cảnh sát kia mặc vest cũng đẹp trai lắm”.
Thẩm Tiên Phi ho vài tiếng, khóe môi giật giật, câm nín nhìn vợ mình.
Lạc Thiên vẻ mặt hồ nghi, nhưng thấy Thẩm Tiên Phi nhìn anh rất nghiêm túc thì giật lấy điện thoại trong tay Tang Du.
Lần này Tang Du không lừa anh, cô gái trong hình quả thực là Giang Văn Khê. Anh kìm nén nỗi hoang mang trong lòng, lật xem từng tấm, cô mặc váy cưới trắng muốt, nụ cười nhẹ nhàng nở trên gương mặt, phía sau là một người đàn ông mặc vest, nhìn mờ mờ, chỉ thoáng thấy một nửa gương mặt nhìn nghiêng, là tên cảnh sát kia chăng.
Tay anh run lên, điện thoại rơi xuống đất.
“Này, điện thoại của tôi!” Tang Du giật lấy, không quên giễu cợt anh, “Vịt chết còn cứng mỏ! Rõ ràng trong lòng vẫn nhớ thỏ trắng, mà cứ ở đây giả vờ đau buồn. Họ sắp kết hôn rồi, cô ấy nói sẽ gửi thiệp mời cho anh. Anh đấy, cứ một mình ở đây say sưa cho chết đi, xem người ta sung sướng biết bao!”.
“Cô nói đủ chưa?!”, anh đập bàn đánh “rầm” một tiếng, đứng phắt dậy, một tay siết thành nắm đấm, gân xanh hằn lên.
Tiếp đó, lại một bàn tay vỗ mạnh lên bàn, lần này là Tang Du.
“Anh quát tháo cái gì?! Có giỏi thì kéo cô nàng kia quay về, chứ đừng suốt ngày ở đây uống rượu! Bà đây cho dù có mời làm phù rể cũng không cần anh mượn cớ tiêu sầu để luyện tửu lượng đâu!”
Thẩm Tiên Phi kéo tay cô, ra hiệu cô đừng nói nữa.
Cô vùng ra, lại tiếp tục quát Lạc Thiên: “Chuyện của tôi và A Phi chắc anh cũng biết, năm đó tôi đã theo đuổi cuộc sống và hạnh phúc của tôi thế nào, cho dù là đã qua năm năm nhưng tôi vẫn không bỏ cuộc, vì trái tim tôi không cho phép. Toại nguyện? Anh tưởng thứ tinh thần thiểu năng của anh đây gọi là toại nguyện à? Đúng là ngu ngốc! Cái tay cảnh sát kia vì chuyện của anh, vì bảo vệ cô ấy mà bị thương, hôn mê một tháng trời, cần người chăm sóc, nhưng chăm sóc không có nghĩa là phải chăm sóc cả đời, huống hồ anh ta đã tỉnh lại, đã ra viện rồi. Cô ấy có đích thân nói với anh là muốn chăm sóc anh ta cả đời không? Cái tay cảnh sát kia có bắt cô ấy chăm sóc anh ta cả đời không? Mẹ kiếp, hai tháng nay anh rụt cổ vào làm quái gì chứ?!”.
Thẩm Tiên Phi vội đứng lên, kéo cô, sợ hai người lao vào đánh nhau, mà họ đánh nhau thì sức phá hoại tuyệt đối không kém gì vụ nổ xe hơi.
Lạc Thiên chỉ lạnh lùng nhìn cô, không tranh cãi tiếp mà lặng lẽ quay người bỏ đi.
Mỗi người đều có phần yếu đuối, trừ phi bị ép đến đường cùng, nếu không thì sẽ không muốn nhìn rõ sự thực, thà rằng tiếp tục sống trong lời nói dối, tự lừa mình lừa người.
Anh giấu kín nỗi nhớ cô da diết trong lòng trọn hai tháng nay, nếu không vì Tang Du vô tình rạch vết sẹo của anh ra, có lẽ anh sẽ cứ tiếp tục sống dật dờ lay lắt.
Nhớ lại vụ nổ kinh hoàng ba tháng trước, cơn điên của anh dữ dội hơn bất cứ lúc nào khác, nếu không phải do cảnh sát ngăn anh lại, anh thật sự đã giết bọn Châu Thiệu Vũ.
Giang Văn Khê và Cố Đình Hòa được đưa vào bệnh viện, may mắn là Giang Văn Khê được Cố Đình Hòa che chắn kỹ nên não chỉ bị chấn động nhẹ, ngủ một giấc dậy, ở lại trong bệnh viện theo dõi hai ngày là được về nhà. Nhưng không may là Cố Đình Hòa vì che chở cho cô mà phần lưng bị mảnh vỡ của xe nổ đâm vào gây thương tích, phần đầu cũng bị va đập mạnh, hôn mê hơn một tháng mới tỉnh dậy.
Anh nhớ rõ, Giang Văn Khê đã khóc nói với anh: “Xin lỗi, em phải ở lại chăm sóc anh ấy, anh ấy vì em mới ra nông nỗi này…”.
Mỗi tối, cô đều ở lại trước giường bệnh Cố Đình Hòa, ngủ thiếp đi. Cô biết, mỗi tối, anh đều ở trong xe, dưới bãi đậu xe của bệnh viện, đến khi hút hết bao thuốc mới chợp mắt một chút.
Một tháng sau, cuối cùng Cố Đình Hòa cũng tỉnh, anh xách theo rất nhiều đồ bổ dưỡng mang đến bệnh viện thăm anh ta. Nhưng đứng ngoài phòng bệnh, thấy cô vui vẻ cười nói với Cố Đình Hòa, đỡ anh ta dậy, rót nước anh ta uống, động tác vừa nhẹ nhàng vừa căng thẳng ấy đốt cháy trái tim anh, anh đặt tất cả đồ đạc bên ngoài phòng bệnh, chọn cách lặng lẽ bỏ đi.
Người ta trốn chạy được, nhưng không trốn thoát trái tim mình, khi anh nhìn thấy tấm hình trong điện thoại, cảm giác đau đớn muốn ngạt thở đó khiến anh không gắng gượng nổi nữa.
Không khí trong xe càng khiến anh cảm thấy bức bối, anh đưa tay mở radio, một giọng nữ ngọt ngào mang vẻ đau thương vang lên:
Nhìn bóng anh xa dần, em lại mất đi dũng khí .
Kết cuộc như thế nào mới là điều chúng ta muốn chia tay sao, đó thật sự là điều anh muốn ư .
Cho anh tự do, tình yêu đóng băng ngay phút này anh và em phải thế nào để quên đi quá khứ .
Vì sao nước mắt cứ không cứ không nghe lời, khiến em lại nhớ anh .
Quan hệ của chúng ta luôn cách xa.
Lớp kính lạnh băng băng chen giữa hai trái tim này.
Em đưa tay sờ vào không khí, cảm nhận hơi thở cuối cùng của anh.
Qua làn nước mắt, nhìn anh dần xa.
Hai trái tim từng rất gần gũi.
Mà nay lại học cách từ bỏ.
Nói rằng bỏ cuộc thì nên bỏ cuộc, liệu sẽ không còn khóc nữa.
Dù trốn tránh đến mấy, nhưng chính em cũng không muốn tin.
Toại nguyện tình yêu của anh bằng tình yêu của em.
Cuối cùng đã từ bỏ quyết tâm yêu anh.
Cô ấy mới là duy nhất của anh.
Em đưa tay sờ vào không khí, cảm nhận hơi thở cuối cùng của anh.
Qua làn nước mắt, nhìn anh dần xa.
Hai trái tim từng rất gần gũi.
Mà nay lại học cách từ bỏ.
Vốn định đưa tay tắt bài hát buồn não nề đáng ghét này, nhưng nghe mãi nghe mãi, anh đã bị cuốn hút, nữ chính trong bài hát giống như anh, từng câu từng chữ như rót vào tận trái tim anh.
Giữa anh và cô cũng như cách bởi một tấm kính lạnh lẽo, chẳng lẽ anh muốn dùng tình yêu của mình toại nguyện cho người khác, thật sự muốn từ bỏ ư?
Trong lúc mâu thuẫn, một đôi tình nhân tay nắm tay đi ngang qua anh, anh nhìn theo, trong lòng có một cảm giác mạnh mẽ đang mách bảo, cho dù từ bỏ cũng phải từ bỏ một cách cam tâm tình nguyện. Anh dập tắt điếu thuốc trong tay, nhanh chóng phóng đi.
Sáng sớm hôm sau, Giang Văn Khê ra ngoài đi làm, xuống lầu, cô nhìn thấy chiếc xe đua màu trắng bạc quen thuộc mà đã hai tháng rồi chưa từng trông thấy đang hiển hiện trước mắt.
Cô cắn môi, tim đập thình thịch, từ từ tiến lại chiếc xe.
Anh gục trên vô lăng, ánh nắng ban mai hắt qua cửa kính xe chiếu lên tóc và người anh, toàn thân anh được bao bọc trong ánh sáng vàng nhạt mờ mờ.
Cảm giác cay đắng, xúc động, xót xa khó tả dần lan tỏa trong cơ thể, tròng mắt cô hoe đỏ, đưa tay khẽ vỗ vai anh, gọi: “Này, sao anh lại ở đây?”. Biết rõ còn hỏi. Nhưng không hỏi thế thì phải hỏi thế nào.
Lạc Thiên từ từ ngẩng lên, khó nhọc mở mắt, vừa nhìn thấy Giang Văn Khê đã kích động mở cửa xe, nắm chặt hai vai cô, cuống lên: “Có phải em định kết hôn với tên cảnh sát xấu xa kia không?”.
“Hả?”, Giang Văn Khê mở to mắt ngơ ngẩn nhìn anh, đôi lông mày nhíu chặt. Rốt cuộc anh có biết mình đang nói gì không? Kết quả chờ đợi hai tháng nay là thế này sao?
“Tang Du đưa hình chụp trong tiệm áo cưới cho anh xem”, Anh càng lúc càng siết chặt hai vai cô.
Tang Du? Cuối cùng cô đã hiểu ra chuyện gì, cái gì mà thử váy cho phù dâu, cái gì mà chụp hình, đều là giả cả. Tổng giám đốc Tang kia nhất định không chịu được, mới thay cô dạy dỗ người đàn ông cao ngạo này. Cái tên đáng ghét, nếu không phải Tang Du nói dối là cô sắp kết hôn, sợ rằng cả đòi này anh sẽ ừốn tránh, không ra mặt nữa.
Cô tức tối nói: “Đúng, thế thì sao?”.
Anh túm chặt lấy tay cô, giơ cao lên, mắt nhìn thẳng vòng pha lê bươm bướm sáng rực trên tay cô, hỏi: “Nếu đã sắp kết hôn với hắn ta, tại sao còn đeo vòng tay anh tặng, mà không phải là nhẫn của hắn ta ?”.
Câu hỏi này khiến cô càng tức giận, cô giằng tay ra, hét lên: “Không kịp tháo ra thì sao?”. Cô chưa từng thấy ai đáng ghét như anh, trả lại anh, không lằng nhằng thêm nữa. Cô đưa tay gỡ vòng ra, ra sức ném trả anh, giận dữ quay đi, nước mắt không kìm được lại trào ra.
Một tay anh giữ lấy vòng tay, tay kia nắm chặt cổ tay cô, không cho cô bỏ đi.
“Em và hắn ta đi đăng kí kết hôn chưa?”
“Lát nữa đi ngay”, cô vừa khóc vừa ấm ức nói.
“Thế thì là chưa. Chứng minh nhân dân có mang theo không?”, anh lại hỏi.
“Mang theo hay không thì liên quan gì đến anh?”
“Lên lầu lấy sổ hộ khẩu!”, anh kéo tay cô quay ngược lại.
“Anh định làm gì?”
“Kết hôn!”, anh tức giận quát lên.
Cô sững người, nước mắt ngừng lại, hai giây sau cô bỗng phản ứng ra, lại hét lên: “Anh nói kết hôn là kết hôn, cả nhẫn cầu hôn cũng không có, ai thèm lấy anh!”. Có cần ngang ngược thế không, ngay cả cầu hôn cũng ngang ngược đến thế.
Anh móc từ trong tủi quần ra một cái hộp, lấy ra một cặp nhẫn nam nữ, cười đắc ý: “Là em nói đấy nhé, có nhẫn là được”. Nói xong lấy nhẩn đeo vào ngón áp út của cô, sau đó lại đeo vòng tay vào cho cô, “Đã nói với em là không được tháo ra. Lên lầu với anh!”.
Băn khoăn cả một đêm, anh đã nghĩ thông suốt. Tại sao anh phải làm thánh nhân chứ? Tại sao phải toại nguyện cho tên cảnh sát xấu xa kia? Cho dù hắn ta giúp anh rửa sạch oan tình, bảo vệ cô thì sao? Cô là của anh, không ai cướp đi được! Cái gì mà từ bỏ, bắt anh từ bỏ à, kiếp sau nhé!
“Lên lầu làm gì? Em không đi.” Hai tháng, củi khô dễ cháy, không, là thiên lôi tạo hỏa hoạn. Cô không đi, cô muốn đi làm.
“Đầu em đang nghĩ linh tính gì thế? Lên lầu lấy sổ hộ khẩu!”
"... Em có nhân cách phân liệt.”
“Cùng lắm thì mỗi ngày đánh nhau với em.”
“Kết hôn rồi làm sao anh làm phù rể được, như thế rất vô trách nhiệm.”
“Cô nàng đó chơi anh một vố, chẳng lẽ anh không thể đáp trả. Ai bảo cô ta cưới sau, anh cứ thích tổ chức trước cô ta đấy.”
Tưởng anh là thằng ngốc à, anh không ngốc, mấy tấm hình đó rõ ràng có vấn đề.