c một thấp, suốt ngày không về nhà, cuối cùng đã đề nghị ly hôn, đưa em họ ra đi. Trong thời gian đó, nhật ký đứt đoạn khoảng mấy tháng, cũng chính là thời gian thím và em họ đã xảy ra tai nạn ở Mỹ.
Tai nạn của bố mẹ, bệnh tình của cô, bắt đầu khiến cậu hoang mang, những dòng chữ đã tiết lộ sự tuyệt vọng trong lòng cậu. Cô tiếp tục đọc, thời gian thoáng chốc đã nhảy đến 15 tháng 10 năm 2002.
Ngày 15 tháng 10 năm 2002, trời mưa.
Hôm nay là ngày ra tù của cậu bé đó, tôi muốn nói với cậu ta rằng vụ án của cậu ta đã có chuyển biến tốt, nhưng cần sự phối hợp của cậu ta, hiện giờ tôi chỉ thiếu sự xác nhận lần nữa của chính cậu ta, chứng thực một vài chuyện.
Tôi đã chậm một bước, cậu ta vừa rời đi. Rảo một vòng trong tù, nghe tiếng khóc của các phạm nhân, nhớ đến chuyện cậu ta trong một đêm bạc trắng đầu, lồng ngực như bị một tảng đá lớn đè nặng, không biết tảng đá ấy bao giờ mới rơi xuống?
Lúc rời khỏi khu trại giam, rất bất ngờ, tôi nhìn thấy cậu bé đó, cậu ta đứng trong mưa, để mặc nước mưa thấm ướt người, mái tóc lạ thường của cậu ta vẫn nổi bật trong màn mưa. Tôi sợ cậu ta bệnh nên đưa dù cho cậu ta, nhưng bị cậu ta đánh mạnh, cây dù rơi xuống đất.
Cậu ta giận dữ quát lên với tôi: “Giang Vĩnh Minh, ông sẽ phải chết thê thảm, cả nhà ông!”. Cậu ta rủa xong, quay người bỏ đi.
Tôi cầm cây dù đứng trong mưa, cứ thế nhìn cậu ta biến mất. Cậu ta không biết rằng lời nguyền của cậu ta đã ứng nghiệm, vợ chồng chị gái tôi, Ngọc Hà, Văn Tuệ, tất cả đều đã ra đi, đến một thế giới khác.
Người tiếp theo có lẽ sẽ là tôi.
Chỉ là Văn Khê còn nhỏ, cuộc đời mới vừa bắt đầu.
Đọc đến đây, trái tim Giang Văn Khê thắt lại, cô có thể hiểu vì sao anh lại đứng trong mưa, sao anh lại ngốc đến thế? Cậu đã tìm ra anh, chính là muốn giúp anh, sao anh lại từ bỏ cơ hội đó?
Cô tiếp tục xem.
Ngày 29 tháng 11 năm 2002, trời âm u.
Hôm nay là ngày tôi vui nhất trong mấy năm gần đây, không uổng công tôi ra sức tìm kiếm, cuối cùng tôi đã có một thu hoạch bất ngờ. Suy đoán trước kia cuối cùng cũng đã được chứng thực, không phải cậu ta làm.
Tôi lại tìm đến trưởng thôn của thôn cũ, và tôi đã gặp được người duy nhất trong thôn “thấy được” quá trình sự việc - bác A Khánh. Bác A Khánh mười mấy năm trước gặp tai nạn, hai mắt bị mù, nhưng thính giác và khứu giác của ông vô cùng nhạy bén.
Tôi ghi âm, nhưng đề phòng sự cố bất trắc, tôi vẫn ghi lại bằng cách viết.
“Bút ghi âm, bút ghi âm, nhanh”, cô kích động kêu lên với Cố Đình Hòa.
Cố Đình Hòa cười phá lên, bấm nút mở tắt, phát hiện ra hết pin thì chọc cô: “Haizzz, đây chính là cuống quýt thì không ăn được đậu phụ nóng trong truyền thuyết đây mà”.
Mặt cô đỏ lên, lật nhanh sổ nhật ký, tìm ra một tờ giấy đơn lẻ ở phía cuối cùng, bên trên có chữ ký và dấu vân tay của bác A Khánh, cô và Cố Đình Hòa đọc thật kỹ từng chữ.
Hóa ra tối đó, bác A Khánh nửa đêm buồn tiểu, nghe thấy giọng của ba người đàn ông trẻ, giọng ba người này không phải người trong thôn, ông chưa từng nghe. Ông nghe họ cứ nói rằng phải làm sao, trong đó một người bảo không sao, về thành phố nhất định sẽ có cách. Ông tưởng có trộm trong thôn, vừa định bước ra thì lúc đó lại phát hiện có người thứ tư.
Thế là ba người đó ép người thứ tư làm gì đó, vì giọng nói quá nhỏ, ông thực sự không nghe rõ, nhưng ông nghe ra giọng người thứ tư đó, chính là một cậu bé trong số những người ở trọ bên nhà A Ngưu kế bên, tên Phương Tử Hạ. Ông nhớ tên cậu ta là vì cậu bé đó và bạn cậu ta, hai người ấy là người tốt, thấy ông là người mù lòa nên xách giúp ông một thùng nước đầy.
Ông sợ Phương Tử Hạ bị bắt nạt nên bước ra, ông nghe Phương Tử Hạ nói với ba người kia là không sao, mắt ông không thấy đường, không nhìn thấy gì cả.
Ba người kia đến trước mặt ông, ông không biết ba người đó làm gì, nhưng chắc là để xác nhận xem có đúng là ông bị mù không. Phương Tử Hạ nói với ông đều là bạn học cả, trời nóng quá nên ra ngoài hóng mát. Về sau bọn họ đều bỏ đi, nhưng bước chân Phương Tử Hạ nặng nề hơn lúc đến, lúc đi ngang qua, ông còn ngửi thấy mùi hoa quế thoang thoảng.
Ông cũng không mấy để ý, sáng mai ông còn phải dậy sớm, vì phải đưa vợ đến bệnh viện thị trấn để khám bệnh, mùa mưa rào dạo trước, chân vợ ông lại bị đau. Hôm sau ông và vợ dậy sớm, hai người lúc về lại thôn thì đã là buổi chiều. Lúc đó họ mới biết, hóa ra đêm hôm qua, cậu bé tên Lạc Thiên đã phạm tội, bị cha của Tố Mai bắt quả tang.
Đúng là không thể xem mặt mà bắt hình dong. Giang Văn Khê đọc đến đây, cô và Cố Đình Hòa nhìn nhau.
Cố Đình Hòa nhìn cô, hỏi với vẻ ẩn ý: “Phát hiện ra gì không?”.
Cô không nói, nhưng đáp án thì trong lòng đã rõ.
Tháng Bảy hoa quế rụng đầy. Người bị hại Trần Tố Mai mỗi ngày đều lên thị trấn bán hoa quế, bác A Khánh tuy hai mắt không thấy đường nhưng có thể ngửi thấy, nghe thấy, bước chân Phương Tử Hạ nặng nề hơn lúc đến, và cả mùi hương hoa quế, Phương Tử Hạ chắc chắn là cõng hoặc bế cô ta.
Ba người đó, hẳn nhiên là Châu Thiệu Vũ, Vương Hạo Lỗi, Đồng Kiến Thành. Còn về rốt cuộc là ai đã xâm hại Trần Tố Mai thì chỉ có đoạn nhật ký sau mới cho cô câu trả lời.
Ngày 24 tháng 2 năm 2003, trời nắng.
Tôi đã đến Mỹ được hai ngày, hôm qua đi thăm Ngọc Hà và Văn Tuệ, nói rất nhiều với họ, vốn định mang tro cốt của hai mẹ con về nước an táng, nhưng nhớ đến sự quyết liệt của Ngọc Hà khi ra đi, cô ấy nói cho dù có chết cũng không về nước, nên tôi đành từ bỏ. Lần này mục đích khác đến Mỹ chính là tìm Phương Tử Hạ để chứng minh sự việc năm đó.
Năm năm rồi, chuyện này cuối cùng đã có kết quả.
...
Ngày 27 tháng 2 năm 2003, trời nắng
. ...
Phương Tử Hạ nhận lời, cậu ta sẽ suy nghĩ kỹ, kể hết chuyện này. Nhưng tôi đã đợi trọn một ngày, cậu ta không xuất hiện. Cậu ta vẫn mê muội không chịu tỉnh. Tôi không thể ở Mỹ lâu hơn, tôi phải về nước.
... Ngày 3 tháng 3 năm 2003, trời âm u.
Sự việc trong dự đoán đã xảy ra, tôi đã bị theo dõi. Những chứng cứ tôi ghi lại đây tuyệt đối không thể để cho bọn chúng tìm được. Cảm ơn Ngọc Hà, những thứ này đã có nơi cất giấu, chìa khóa tủ bảo hiểm tôi để trong con lật đật của Khê Khê.
Tôi liên lạc được với đồng nghiệp Trương Huy làm giám định năm đó, cậu ta nói khi ấy cậu ta tìm ra tinh dịch trong cơ thể của Trần Tố Mai, ngoài bị cáo Lạc Thiên ra còn có hai người nữa, cậu ta cũng vô tình biết được sự lợi hại của một trong số kẻ đó, vì sợ hãi nên cậu ta đã bỏ đi, mang giấy giám định đã làm trước đó ra nước ngoài.
Trương Huy đã nhận lời giúp tôi, đợi khi có giấy giám định pháp y thật sự, mọi thứ sẽ kết thúc.
Còn một ngày nữa, bọn họ dù thế nào cũng không thể tìm ra.
Nhưng, nếu tôi không may bị hại, thứ duy nhất có thể giúp cậu bé đó chỉ có bấy nhiêu tâm huyết này của tôi.
Cậu bé, mong là Thượng đế sẽ che chở cho cậu.
….
Đến khi đọc xong trang cuối cùng, hai tay Giang Văn Khê đã nắm chặt quyển sổ, sự phẫn nộ bùng cháy.
Cố Đình Hòa biết cô phẫn nộ thế nào, vội giữ chặt hai tay đang siết chặt của cô: “Chuyện này phải tính toán thật kỹ, không được manh động, nếu không...”, nếu không sẽ như Cảnh sát trưởng Giang.