r/> "Quản lý, anh vừa quay đi là ông chủ lại ép tôi pha chế. Tôi không làm thì kết quả anh biết rồi đó, anh bảo tôi phải làm sao?", A Ken bị kẹt giữa hai người, khổ mà không nói được gì.
Nói đi nói lại thì cậu ta cũng không muốn làm, nhưng người trước mặt là ông chủ, nếu ông chủ không vui thì chỉ một câu thôi, cậu lúc nào cũng chuẩn bị tính thần mà biến khỏi đây. Cả tối nay cậu chưa phục vụ khách nào,ông chủ ra lệnh cho cậu lấy tất cả các loại rượu trong bar pha chế thành một ly, bây giờ đã là mấy ly rồi, cậu không nhớ nữa. Ông chủ ngay từ đầu đã không nói gì mà cứ uống rượu liên tục, hiện giờ chi gào lên \'Tại sao lại là cô ấy \', nếu cứ tiếp tục uống nữa, cậu nghĩ đêm nay mình có thể chỉ pha được rượu cho ông chủ thôi.
Đoạn Mộc rủa mấy câu, nhìn Lạc Thiên bên canh, hai tay vừa đụng đến vai anh đã bị anh gạt đi. Lúc ông chủ nốc rượu mà khuyên can, khác nào nhổ lông trên đầu cọp. Trước kia anh ta đã khuyên một lần, suýt nữa bị ông chủ một cước đá văng ra khỏi K.o rồi.
Đoạn Mộc cũng khó xử.
"Chị Kiều mà có ở đây thì tốt biết bao, nhất định sẽ xử đẹp ông chủ, nhưng chị Kiều lại lặng lẽ bỏ đi mất rồi." Tiểu Lý phục vụ đứng canh sờ cằm, đột nhiên vỗ tay vào nhau, "Hay là, chúng ta cứ để ông chủ uống say không biết trời đất là gì, rồi khiêng anh ấy lên lầu là được chứ gì?".
Đoạn Mộc giơ một chai bia lên, làm động tác đập xuống, khoặm mặt lại hừ một tiếng:
"Cậu là quỷ chứ không phải người! Ý kiên quỷ quái này cũng nghĩ ra à!". Ngày mai ông chủ tình rượu, biết bọn họ vì muốn đỡ rắc rối mà chuốc rượu say cho anh, lúc đó ngay cả quản lý là anh ta cũng có thể khăn gói cút về nhà ấy chứ.
Bỗng, Tiểu Lý đưa tay chi về phía cửa, kích động gào lên: "Có... có người cứu rồi! Tổng... giám đốc Thẩm và Tổng giám đốc Tang!"
Đoạn Mộc quay lại, quả nhiên nhìn thấy Tổng giám đốc Thẩm của Hoàng Đình và Tổng giám đốc Tang của Tang Thi đang khoác tay nhau bước vào, bất giác véo đùi một cái thật manh, hai người này đến quá đúng lúc, thật cứ như cha mẹ tái sinh vậy. Anh ta kích động đứng dậy, bước đến chào đón.
"Tôi chưa say... tôi vẫn muốn uống... buông tôi ra... tại sao... tại sao... nói tôi biết tại sao lại là cô ấy..."
Tang Du khoanh hai tay nhìn Lạc Thiên say khướt, lại nhìn Thẩm Tiên Phi, nhướn mày nghi ngờ: "Anh có chắc đến lúc đó vẫn nhờ anh ta làm phù rể không?".
Thẩm Tiên Phi gật đầu chắc chắn, đưa tay lột chiếc áo vest bần trên người Lạc Thiên ra, nhẹ nhàng buông ra cho anh nằm thẳng trên giường.
Tang Du nghiến răng: "Chẳng phải anh nói tửu lượng anh ta rất cao hay sao? Sao lại kém thế này?".
Thẩm Tiên Phi nhận lấy khăn nóng mà phục vụ đã chuẩn bị sẵn, vừa lau nhẹ nhàng cho Lạc Thiên vừa trả lời: "Tửu lượng cậu ấy rất cao, dù sao cũng cao hơm anh".
"Tửu lượng cao? Thế này mà cũng gọi là cao hả? Cứ ôm ghì lấy em hỏi em tại sao? Chết tiệt, em làm sao biết tại sao anh ta lại uống nhiều thế này? Haizz, còn nữa, váy em mới mua bị anh ta nôn ra hết rồi! Nếu không vì nể tình anh ta đã ra sức giúp tìm nhẫn thì em thật muốn đạp hai phát lên mặt anh ta làm kỷ niệm." Tang Du kéo chiếc váy ướt đẫm, "Không được, tối nay em phải về tìm hoá đơn, ngày mai phái người mang đến văn phòng anh ta".
Tiền quần áo nhất định phải bắt tên quỷ sứ này trả. Chết tiệt, hiếm khi tối nay rảnh rỗi ra ngoài giải trí, lại bị tên này làm mất cả hứng, nếu cô không đòi tiền quần áo thì quá có lỗi với thời gian quý báu của cô.
"Nhất định A Thiên đã gặp phải chuyện gì đó không vui, nếu không sẽ không uống say đến vậy, hai hôm trước thấy còn vui vẻ tươi cười, nói là định cầu hôn bạn gái. Đợi cậu ấy dậy rồi tính." Thẩm Tiên Phi an ủi Tang Du đang tức tối, sau đó đắp chăn cho Lạc Thiên, dặn những người trong quán chăm sóc anh cẩn thận rồi ôm Tang Du rời khỏi đó.
Ông chủ ngủ rồi, nhân viên trong quán đã có thể thở phào nhẹ nhõm.
Thẩm Tiên Phi trong sự nhiệt tình đưa tiễn của mọi người, rời quán bar đi mua quần áo với Tang Du.
Hôm sau Giang Văn Khê dậy rất sớm, vẫn làm hai phần điểm tâm như thường lệ. Cô ngồi trước bàn ăn, đờ đẫn nhìn bữa sáng không được đụng đến, đợi Lạc Thiên xuất hiện, cuối cùng vẫn là thất vọng.
Quá tám giờ, cô thu dọn bát đũa, đi làm.
Cứ ngỡ sẽ thấy Lạc Thiên ở công ty, nhưng hy vọng bao nhiêu thì thất vọng bấy nhiêu, cả ngày anh không đến công ty. Mấy lần cô định hỏi chị Nghiêm có thấy anh không, nhưng lời đến cửa miệng lại nuốt xuống, về sau chị Nghiêm hỏi ngược lại cô có thấy anh không, cô càng lo lẳng.
Lại một ngày nữa, anh không xuất hiện.
Ngày thứ ba, vẫn không thấy anh.
Cô không ngừng gọi điện cho anh, vẫn tắt máy. Điện thoại bàn ở chung cư Thiên Đô Hào Đình không ai nghe, K.o cô cũng đã đến nhưng chẳng thấy bóng dáng anh đâu, giống như anh đã bốc hơi vậy.
Chị Nghiêm lúc đầu hỏi cô rốt cuộc là có chuyện gì, về sau chỉ nhìn cô bằng ánh mắt khó tả, ánh mắt Chủ tịch Giang nhìn cô cũng càng lúc càng kỳ quặc, người của K.o thấy cô thì ánh mắt cứ lấp loé, cho dù cô hỏi gì cũng chi lắc đầu, chỉ nói không biết.
Tâm trạng bất an trong lòng mỗi lúc một tầng, dần dần dâng thành một cảm giác thê lương và tuyệt vọng, như rơi xuống vực sâu vạn trượng. Khi gọi điện cho anh thì bên kia vọng đến "Số máy quý khách vừa gọi không có thực".
Cứ thể qua một tuần cuối cùng cũng biết tung tích của anh, hoá ra là anh nhận một hạng mục công trình ở thành phố khác, đi công tác rồi. Cô cười khổ sở, anh đang trốn tránh cô ư? Nếu một ngày anh cũng không muốn thấy cô, vậy thì cô cứ phải chờ đợi mỏi mòn như thể mãi sao? Đến khi anh chịu xuất hiện? Hay là cứ thế này mà kết thúc?
Đầu cô rất đau, một đống tài liệu trên bàn hoàn toàn không cách nào lọt vào đầu được.
Cô thở dài, đang định đến nhà vệ sinh rửa mặt cho tinh táo, vừa bước ra khỏi văn phòng đã thấy mấy người bước đến, đi đầu là Lạc Thiên đang ôm tủi công văn.
Cô đứng đờ trước cửa, quên cả bước đi, đoàn người ấy sắp đến chỗ cô.
Lạc Thiên nhìn thấy cô, chi liếc quá một cái, giọng lanh lùng rất công thức: "Trợ lý Giang, phiền cô pha mấy ly trà, và, xin nhường đường".
Cô kinh ngạc nhìn Lạc Thiên vô cùng xa cách đó, rất nhanh, cô liền chủ động dịch sang phải hai bước.
Anh không nhìn cô nữa, đi qua cô và vào thẳng văn phòng.
Trợ lý Giang? Cho dù ban đầu đưa cô vào Giang Hàng, anh cũng chưa từng gọi cô là "Trợ lý Giang".
Xa lạ như thế, bất giác cô hoài nghi trước kia là cơn mơ, hay bây giờ mới là giấc mộng.
Cô cắn môi, quay người đi pha trà.
Mấy hôm nay cô tự an ủi bản thân, bắt mình phải trấn tình, bắt đầu nhớ lại chuyện mười năm về trước. Cô nhớ rõ sau chuyện đó cậu cô luôn buồn bực, không chỉ là vì liên luỵ đến việc cô phải nghỉ học. Hình như cậu cô không đến Cục cảnh sát một thời gian dài, thậm chỉ hai ba ngày cũng không thấy tăm tích, thím cô cũng bắt đầu từ lúc đó cãi nhau với cậu, thậm chí ly hôn, dẫn em họ đi Mỹ. Cũng quãng thời gian đó, cô nhớ cậu nói rằng, ánh mắt con người mãi mãi không biết nói dối, vì câu nói đó là câu mà cậu cô nói nhiều nhất trong khoảng thời gian ấy.
Cô suy đi nghĩ lại, cảm thấy sự ra đi của thím, sự bất bình thường của cậu không thể không dính dáng đến vụ án của Lạc Thiên.
Việc cậu của cô bắt anh vào tù là sự thực, đó đã là chắc chắn, với sự hiểu biết của cô về anh, cho dù có khóc cạn nước mắt, khóc sưng cả mắt, sự việc này cũng sẽ không có kết quả, cách duy nhất chính là tìm ra hung thủ hãm hại anh năm nào, trả lại sự trong sạch cho anh, cũng trả lại sự trong sạch cho cậu cô.
Chưa bao giờ mong chờ được nhìn thấy anh như lúc này, cô có rất nhiều điều muốn nói với anh. Cô muốn nói rõ với anh, nói rõ nhân cách của cậu, cô tin chuyện này nhất định có sự nhầm lẫn, cô muốn lật lại vụ án này vì anh, trả lại sự trong sạch cho anh, trả lại sự trong sạch cho cậu cô, tóm cổ hung thủ ra trước pháp luật.
Nhưng cho dù là đã nhìn thấy anh thì tình hình cũng không có chuyển biến tốt. Cô chưa từng biết anh lại bận đến thế, đa phần đều ở khu nghĩ mát, hoặc ở nhà hàng, hay ở các chi nhánh khác, nếu xuất hiện trong công ty, mỗi lần cô gõ cửa định vào thì anh hoặc đang nói chuyện điện thoại, hoặc lấy tủi văn định đi, hoàn toàn đẩy cô ra ngoài vạch đề phòng của anh, ngay cả nửa phút cho cô nói cũng không có.
Và thế là, hai người bỗng rơi và tình trạng căng thẳng kỳ quặc.
Đến một ngày, cô phát hiện ra trên bàn chị Nghiêm có một bản thông báo đi công tác dài ngày ở thành phố Y của anh, mới bàng hoàng nhận ra đây không đơn giản chi là chiến tranh lanh.
Khó khăn lắm mới chờ được đến lúc tan sở, cô mặc kệ văn phòng có ai hay không, xông thẳng vào trong.
Lạc Thiên ngẳng đầu lên khỏi đống giấy tờ, nhìn Giang Văn Khê đứng ở cửa, khoé môi khẽ động đậy, giọng điệu lanh lùng nhả ra từng chữ: "Ai cho em vào đây?!".
Giang Văn Khê sắc mặt tái nhợt, hít thở một hơi thật sâu, nói: "Tổng giám đốc Lạc, em có việc muốn nói với anh".
"Ra ngoài."
Hai chữ vô tình khiến cô không kịp đề phòng, cả trái tím như thắt lại, cô buồn bã cắn môi, một lúc mới nói: "Xin lỗi, lát nữa em sẽ vào". Cô co chặt nắm tay, quay người bỏ đi.
Trong không khí như tràn ngập mùi vị thuốc nổ, Tiểu Hàn phòng Công trình dè dặt nhìn Tổng giám đốc Lạc. Từ sau khi trợ lý Giang ra ngoài, Tổng giám đốc Lạc đã không còn tâm trí bàn đến chuyện bản vẽ nữa, cơn giận ẩn giấu trong cơ thể như chỉ cần ai đó đụng nhẹ vào là sẽ phát nổ.
Mấy hôm nay trong công ty đều bàn tán vẻ kỳ quặc của Lạc Thiên, ai cũng nghi ngờ rằng có liên quan đến trợ lý Giang đáng thương, cảnh lúc nãy rõ ràng đã nói lên sự thực. Phải mau tìm cơ hội chuồn gấp, tổng giám đốc mà không vui thì kẻ xui xẻo sẽ là đám cấp dưới vô tội bọn họ.
Tiểu Hàn ho khẽ mất tiếng, nói: "Tổng giám đốc Lạc, tôi nhớ ra phải gọi điện cho TriệuCông, xác nhận một bản tài liệu, tôi đi gọi điện trước, bản vẽ cứ để ở chỗ anh".
"ừ", Lạc Thiên đáp gọn.
Tiểu Hàn như bắt được vàng, đứng bật dậy chuồn ra khỏi văn phòng.
Tiểu Hàn vừa ra ngoài, trong căn phòng rộng rãi chỉ còn lại Lạc Thiên.
Nhìn bản vẽ văn kiện ngập bàn, anh bực bội đốt một điếu thuốc.
Anh đã trốn cô mười ngày, trái tìm anh như bờ biển dậy sóng, chưa bao giờ ngừng cuộn dâng. Mấy hôm nay anh đã thử thuyết phục bản thẩn, thuyết phục chính mình chấp nhận mọi sự thực, nhưng một cái tôi khác không ngừng hét lên với anh: "Cô ấy là cháu Giang Vĩnh Minh, cháu của kẻ đã đưa mày vào tù. Tình yêu? Cho dù là yêu thì có tác dụng gì? Đó là cậu của cô ấy, là người cậu yêu kính của cô ấy. Có còn nhớ lần đầu cãi nhau với cô ấy vì cảnh sát không? Người vốn ngoan ngoãn như cô ấy có thể dũng cảm tranh cãi với mày vì ông cậu đó, có phải mày định cả đời sống trong tranh cãi như thế? Hay mày có thể quên đi chuyện năm đó?".
Anh không thể quên, làm sao anh có thể quên? Ngoài trốn tránh cô, anh không biết mình có thể làm gì, nên anh chọn cách thực hiện hạng mục công trình ở tình ngoài sớm hơn dự kiến.
Dụi manh điếu thuốc vào gạt tàn, anh chụp lấy túi văn kiện, rời đi.
Cửa vừa mở, Giang Văn Khê nãy giờ đứng ngoài ngước lên nhìn anh, ánh mắt đầy đau khổ: "Rốt cuộc anh định trốn đến bao giờ?".
Anh ngần ngừ một chút rồi nhanh chóng quay đi, mím chặt môi, đi lướt qua cô.
Khi Giang Văn Khê hoàn hồn lại thì anh đã ra khỏi văn phòng, vào thang máy.
Dù ra sao thì hôm nay nhất định phải nói rõ với nhau.