ai bên đều bị thương nặng. Châu Mộng Kha thấy trán anh cứ chảy máu mãi thì ôm anh khóc, cho dù Châu Thiệu Vĩnh kéo cô thế nào cũng không chịu đi.
Cảm động? Uất ức? Bồng bột thời tuổi trẻ?
Tóm lại, anh không biết tại sao lại lau nước mắt cho cô ấy, nói với cô: "Em thích anh, đúng không? Vậy làm bạn gái anh đi".
Khoảng khắc thấy cô ấy cười qua làn nước mắt, trái tím anh tự nhiên như khẽ rung động.
Và thế là, anh và Châu Mộng Kha, học lớp Chín đã bắt đầu quen nhau. Từ lớp mười một lên năm thứ nhất đại học, trải qua ba năm, tuy Châu Mộng Kha nhỏ tuổi, lại là con gái nhà giàu, nhưng dịu dàng ân cần đến mức trong vô thức anh đã lún sâu vào vực xoáy tình cảm, anh bắt đầu chờ mong vào mối tình này.
Về sau anh đậu vào khoa Xây dựng trường Đại học H ở thành phố N, hai người giữ liên lạc bằng thư từ. Kỳ nghi hè lên năm hai, Châu Mộng Kha viện cớ đến Đại học C, cũng ở N, để tìm người anh Châu Thiệu Vĩnh, đòi Phương Tử Hạ lúc đó đang học ngành Pháp luật ở S dẫn đến N tìm anh. Châu Mộng Kha thèm ăn tôm, không biết trong ký túc có ai đề nghị, nói rằng ăn tôm phải về miền quê thưởng thức tôm tươi mới ngon. Thế là cả mấy người bạn cùng phòng ký túc xá, lũ lượt kéo nhau ra ngoại ô.
Bất ngờ là, ở đó họ đã gặp Châu Thiệu Vĩnh, Vương Hạo Lỗi và Đồng Kiến Thành. Châu Thiệu Vĩnh nói thẳng thừng là để đề phòng em gái bất trắc, nên cùng đến chơi.
Anh ngoài cảm giác không vui khi gặp ba người này thì những việc khác đều ổn, họ tự hái rau rửa rau nấu cơm, ăn tôm xào, vui chơi đến tận khuya, cuối cùng ở lại nhà người nông dân đó. Còn Châu Thiệu Vĩnh, Vương Hạo Lỗi và Đồng Kiến Thành thì ở nhà bên canh.
Cũng chính đêm đó mà cuộc đời anh đã xảy ra biến hoá long trời lở đất.
Đêm đó họ uống khá nhiều rượu, lúc cười đùa đi vệ sinh với Phương Tử Hạ thì gặp người bị hại trong chuyện đó. Cô gái ấy chính là con gái của hộ gia đình kế bên nơi họ ở, cũng lớn như Châu Mộng Kha, da dẻ trắng trẻo. Họ thấy Vương Hạo Lỗi đang bám lấy cô ta, anh vốn không thích xen vào chuyện người khác nhưng có lẽ do men rượu mà đã đánh Vương Hạo Lỗi một trận, giải vây cho cô gái kia. Sau đó anh về chỗ ở với Phương Tử Hạ, tắm rửa rồi đi ngủ.
Cô gái đó, anh tổng cộng chỉ gặp có hai lần, đó là lần đầu, lần thứ hai là ngày hôm sau, cũng tức là sáng sớm hôm xảy ra chuyện.
Lúc anh tỉnh dậy, loã lồ, nằm trên một chiếc giường trong một căn phòng hoàn toàn xa lạ, còn cô ta tóc tai xoã xượi, cũng không một mảnh vải che thân, đang co rúm khóc lóc trong góc giường.
Anh không thể tin được mọi chuyện xảy ra, anh tự nhận mình dù uống say cũng không có chuyện xông bậy vào nhà người khác, làm việc không bằng cầm thú này. Rốt cuộc có làm hay không, anh rõ hơn ai hết, anh bị hãm hại, bị oan uổng.
Cô gái kia cứ khóc mãi, đúng lúc anh hoảng sợ cuống cuồng quát cô ta im miệng thì cửa phòng mở ra.
Châu Mộng Kha, Phương Tử Hạ, các bạn học đại học, Châu Thiệu Vĩnh, Vương Hạo Lỗi, Đồng Kiến Thành, những người trong thôn...
Nói đến đây, Lạc Thiên ngừng lại, vẻ mặt cứng đờ. Mười năm trước, ký ức không thể xoá nhoà và quá kinh khủng đó như nước lũ, ập đến anh từ mọi phía, vết thương đã liền sẹo trong tím lại bị rạch ra, đau đớn không ngừng. Mười năm rồi, anh vẫn có thể nhớ rõ nét mặt những người đứng ngoài, sững sờ, phẫn nộ, khinh bi, miệt thị...
Giang Văn Khê thấy sắc mặt anh u ám, siết chặt nắm tay, gân xanh hằn rõ, cơn giận như sắp bùng nổ, có thể thấy rằng trong lòng anh đang dậy sóng thế nào.
"Đừng nói nữa, đừng vì giải thích cho em mà cưỡng ép mình phải nhớ lại những chuyện không vui. Anh chỉ cần hiểu rằng em tin anh là đủ", cô níu cánh tay anh, khẽ dựa người vào anh. Cô không biết phải an ủi anh thế nào, nếu bắt anh kể chuyện này trong đau khổ, thà rằng cô không nghe còn hơn.
"Không, cho dù đau anh cũng phải nói", anh rít một hơi thuốc.
Cô gái đó được mẹ cô ta bọc lại bằng chăn rồi đưa ra khỏi phòng. Châu Mộng Kha tát anh một cái, rồi khóc bỏ chạy. Nếu không phải Phương Tử Hạ ngăn lại thì cha cô gái kia hẳn đã đánh chết anh. Trong tiếng mắng nhiếc khinh bỉ của mọi người, anh cổ chịu nhục, mặc quần áo vào.
Nửa tiếng sau cảnh sát tới.
Anh hét lên rằng anh không làm, rằng anh bị oan, nhưng không ai tin anh, họ đều mắng anh là cầm thú, là súc sinh.
Cảnh sát sau khỉ đỉều tra xem xét hiện trường, đã dẫn anh đi.
"Đừng nói nữa. Lần này xem như em cầu xin anh, em không muốn nghe chuyện anh bạc tóc chi trong một đêm nữa đâu", Giang Văn Khê đưa tay lên môi anh.
Tay anh nắm chặt tay cô, đưa lên môi: "Em có biết không? Đó là một vụ hãm hại có chủ đích, trong lòng anh tuy có đối tượng nghi ngờ nhưng do phải khổ sở trong tù nên không thể tìm ra chứng cứ. Anh bị nhà trường đuổi học, bốn năm sau anh ra tù, anh không bỏ cuộc, sau đó anh gặp chú Thâm, có tiền, có địa vị, nhưng vẫn không thu hoạch được gì.
Sau phiên toà ấy, tư liệu chứng cứ bàn giao lại đã bị huỷ trong trận cháy phòng chứa hồ sơ do đường dây điện quá cũ, trong đó có cả hồ sơ của anh. Hộ nông dân ấy từ sau khi xảy ra chuyện, để tránh điều tiếng, cả nhà họ đã chuyển sang tinh khác làm việc, không còn tin tức gì. Thời gian đã quá lâu, hai viên cảnh sát thụ lý vụ án đó cũng đã chết. Giấy giám định pháp ỵ, mọi chứng cứ ban đầu, toàn bộ đều không có lợi cho anh. Quãng thời gian ấy, anh lại bị trầm cảm như khi còn ở tù. Chú Thâm không muốn anh sống trong bóng tối quá khứ tức giận tát anh một cái, chính cái tát ấy đã thức tinh anh, anh đã từ bỏ chúng. Có lúc, cuộc sống chính là một sự bất lực".
Giang Văn Khê ngẩng lên, chăm chú nhìn anh, hỏi: "Bây giờ anh có vui không?".
Về đến N, Lạc Thiên dày mặt viện cớ đường đến nhà cô ăn sáng quá xa, đòi chui vào trong ổ nhỏ của Giang Văn Khê, ì ra đó không chịu đi.
Một lúc sau, hơn tám giờ tối, Lý Nghiên kích động chạy đến gõ cửa nhà cô, sau khi cửa mở, nhìn thấy Lạc Thiên mặc áo choàng tắm màu trắng thì hoá đá ngay tại chỗ.
Lúc này, Giang Văn Khê tóc ướt đẫm bước ra khỏi nhà tăm, đón tiêp cô là tiêng hét như mổ heo của Lý Nghiên.
Giang Văn Khê không ngờ Lý Nghiên lẽ ra đang hẹn hò lại xuất hiện ở cửa nhà cô lúc này. Chưa kịp lau tóc, cô vội vàng lao tới bịt chặt miệng Lý Nghiên, kéo cô vào phòng ngủ.
"Khỉ thật! Không ngờ đấy! Con bé chết tiệt này, trước khi đi chẳng phải thề sống chết giữ cái màng mỏng đó của cậu sao?" Lý Nghiên giằng khỏi móng vuốt của Giang Văn Khê, vẻ mặt đắc ý, chỉ cần Lý Nghiên cô ra tay thì mọi việc đều OK cả. Lần này bao lì xì của cô không chạy thoát rồi. Người chết vì tiền tài, chùn chết vì miếng ăn. Bạn bè dùng để bán đứng.
"Còn không phải do cậu, lại còn bỏ cái đó... lén bỏ cái đó vào tủi tớ." Đáng ghét hơn là đêm hôm trước khi đi, còn lấy máy tính xem phin A, cô không bị đầu độc mới là lạ.
"KM! Bà đây biết ngay cậu là đồ tẩm ngầm tầm ngầm mà, thèm thuồng anh tóc bạc lâu rồi, hay nhỉ, được nước rồi thì đừng làm bộ nữa. Cậu đấy, đập đầu cảm ơn đi", Lý Nghiên xỉa ngón trỏ vào trán cô.
Giang Văn Khê đỏ mặt, vội vàng chuyển đề tài: "Muộn thế này rồi, cậu chạy đến đây làm gì?".
"Ồ, Tống Tân Thần và bạn gái anh ta quyết định kết hôn rồi, tối nay gọi mọi người ra cùng happy. Tớ sợ cậu ngại nên đích thân đến đón cậu đấy thôi."
Giang Văn Khê có vẻ ngần ngại, Lý Nghiên mặc kệ, cứ kéo cô ra phòng khách, nói với Lạc Thiên: "Anh đẹp trai, mượn bạn gái của anh đêm nay nhé, trước mười hai giờ sẽ trả lại anh".
Lạc Thiên nhướng mày, nhìn Lý Nghiên đang thề thốt, ánh mắt lại quay sang Giang Văn Khê, nói: "Đi sớm về sớm nhé".
Giang Văn Khê gật đầu, về phòng thay quần áo rồi theo Lý Nghiên ra cửa. Trên đường đi nghe Lý Nghiên kỳ thị người vô dụng như cô, còn chưa gả cho người ta mà đã bị ăn sạch sẽ, hết cứu nổi rồi.
Hai người đến bar, Hùng Diệc Vĩ, cố Đình Hoà, Tống Tân Thần và bạn gái anh ta đều đang đợi.
Giang Văn Khê thấy cố Đình Hoà như cách cả thế kỷ, cảnh gặp nhau sáng sớm mùng Hai Tết đến nay vẫn còn đọng lại trong đầu. Hình như anh trở nên tiều tuỵ hơn, dạo trước vô tình nghe Lý Nghiên nói anh như không cần mạng sống nữa, suốt ngày chỉ biết công việc, tối nay khó khăn lắm mới hẹn được anh ra đây.
"Lâu quá không gặp. Gần đây anh có ổn không?", cô chủ động hỏi.
Cố Đình Hoà cười nhẹ: "Vẫn như cũ, còn em?".
Cô gật đầu: "Em cũng thế".
Mấy câu hỏi han khách sáo và xa lạ khiến không khí giữa hai người bỗng đông cứng lại.
"Không có gì", Cố Đình Hoà vẫn giữ nụ cười trên môi.
"Nào nào nào, chúng ta phải chúc mừng Tống Tân Thần đã thoát khỏi giới quý tộc độc thân, bước vào nấm mồ hôn nhân." Hùng Diệc Vĩ vừa dứt lời đã bị Tống Tân Thần và bạn gái đánh phủ đầu, suýt thì phải ôm đầu lùi đi như chuột.
Mọi người đều giơ cao chai bia, chúc Tống Tân Thần và bạn gái, cười đùa ầm ĩ, thời gian thoáng chốc đã đến mười hai giờ.
Giang Văn Khê khéo léo từ chối nhưng cố Đình Hoà vẫn đòi đưa cô về.
Chiếc xe taxi dừng lại bên dưới, cố Đình Hoà trả tiền rồi xuống xe.
Giang Văn Khê cũng xuống xe, đứng trước mặt Cố Đình Hoà nói: "Cảm ơn anh đã đưa em về".
Cố Đình Hoà nhìn cô chăm chú, mấp máy môi: "Anh nghe Nghiên Nghiên nói đợt trước em đi S với anh ta?".
Cô ngẩn người rồi gật đầu: "Hôm mùng Hai chuyện anh ám chỉ chính là chuyện đó phải không? Anh đã biết chuyện của anh ấy từ lâu, nên mới bảo em tránh xa anh ấy, đúng không?".
Cố Đình Hoà cúi đầu, không nói gì.
Cô lại nói: "Đình Hoà, dù có ra sao thì em vẫn cảm ơn anh, nhưng em tin anh ấy. Thế nên em vẫn muốn nhờ anh giúp em một việc. Có thể giúp em lấy hồ sơ cụ thể vụ án mười năm trước không? Em muốn giúp anh ấy lật lại vụ án này".
Cố Đình Hoà sờ tủi lấy hộp thuốc lá ra, nhưng anh dừng động tác châm thuốc, kinh ngạc nhìn cô.
Giang Văn Khê thấy phản ứng của anh thì cắn môi, cười khổ: "Em biết anh sẽ khó xử. Thôi, để em nghĩ cách khác".
"Không phải khó xử. Đã mười năm rồi mà anh ta không lật lại, không cảm thấy rất có vấn đề sao?", Cố Đình Hoà không kìm được, hỏi.