nồng nhiệt, rồi chợt cảm thấy môi đau nhói mới nhận ra cô đang cắn anh, anh bị ép phải dứt ra. Hai người mặt đối mặt, chỉ cách nhau một phân, anh nhìn kỹ đôi mắt rưng rưng lệ của cô nhưng lại đầy ắp sự khiêu khích.
Đầu ngã dĩ mộc đào, báo chi dĩ quỳnh dao(2).
(2). Dịch nghĩa: Người tặng ta một cây đào, ta báo đáp lại bằng ngọc quỳnh dao. Ý chỉ việc báo ân gấp đôi những gì người khác đã làm cho mình.
Một tay anh giữ chặt gáy cô, tay kia siết lại, ôm chắt lấy cô, mang một vẻ giận dữ nhanh chóng bịt lấy môi cô, trước khi cô kịp phản kháng, môi lưỡi đã linh hoạt luồn vào, quấn lấy cô gần như ngang ngược, không cho cô cơ hội hít thở.
Lúc này đây, cô không còn là cô ngốc chỉ biết ngoan ngoãn nghe lời, không biết phản kháng nữa. Hai tay lách ra khỏi hai cơ thể ép sát, thọc vào mái tóc anh, điên cuồng giằng giật.
Anh vừa tức vừa buồn cười, cùng lúc tránh né.Vì sợ đè phải cô, đành nửa ôm lấy cô, hai người đổi hướng, anh dựa vào ghế, bế cô ngồi lên đùi anh.
“Hết giận chưa?’, anh đưa đôi mắt nhìn đôi mắt rất đẹp của cô, dịu dàng hỏi.
Hai tay cô chống lên ngực anh, cắn môi, hít hít mũi rồi lẩm bẩm: “Tại sao hôm đó cãi nhau rồi anh còn đến tìm em? Nếu anh cứ bỏ đi, không đến tìm em nữa, có lẽ em đã không buồn như bây giờ, nếu anh không đưa em đi ngắm pháo hoa đêm ấy, nhất định em cũng sẽ không yêu anh, nhất định sẽ không...”.
Khi nghe cô nói cô yêu anh, anh kích động muốn nói gì đó nhưng lời lại nghẹn giữa cổ họng, đưa tay lên nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, sau đó dịu dàng cười nói: “Giang Văn Khê, trên thế giới này không tìm đâu ra con heo nào ngốc hơn em nữa, từ đầu đến cuối, người anh muốn ở bên chỉ có em! Chỉ có em!”.
Có người nói, lời nói lãng mạn nhất trên thế gian không phải “Anh yêu em”, mà là “Ở bên nhau”, đó là lời hứa trọn đời trọn kiếp với người yêu.
Nước mắt cô lại rơi ra, như không bao giờ ngừng, từng giọt từng giọt rơi xuống ngực áo anh.
“Con heo ngốc nhất thế gian này là anh...” Nghiêng người về phía trước, hai tay cô lạ nâng mặt anh lên, dịu dàng hôn lên hàng mi dài của anh, men theo mắt anh, sống mũi anh, dần dần đi xuống dưới, ngậm lấy đôi môi anh.
Anh không thể chống cự lại sự nhiệt tình của cô, hôn trả lại mãnh liệt, ngón tay thon dài luồn vào mái tóc cô, giữ chặt gáy cô, ép sát cô vào
Ý loạn tình mê, hai tay cô bất giác di chuyển đến cúc áo trước ngực anh, tay phải không ngừng chà xát cúc áo nhỏ xíu đó, cố gắng hít thở. Lực tay cô quá mạnh, cúc áo ấy bất ngờ rơi vào tay cô. Bị anh hôn đến choáng váng, đầu óc đặc sệt như hồ dán, hoàn toàn không biết tay mình đang làm gì, chỉ không ngừng tìm kiếm những chiếc cúc tròn tròn nhò nhỏ đó, xoa nắn, xoay chuyển, kéo xuống, vứt đi.
Trong vô thức, tay cô đã luồn vào trong, khi chạm đến một thứ tròn tròn hơi cứng trên làn da nóng bỏng áy, cô lại không kìm được nhẹ nhàng sờ nắn nó.
Anh vừa dùng răng cắn mở cúc áo cổ của bộ lễ phục trên người cô, bất giác hít mạnh một cái, môi kề vào hõm cổ cô hút mạnh như trừng phạt, nói: “Đó không phải cúc áo...”.
Cô không rút tay lại, cắn đôi môi sưng đỏ, ngước lên nhìn với vẻ e thẹn, nhìn lên người mình, chiếc cúc áo cài ở cổ đã bị anh dùng răng cắn mở, lễ phục tuột xuống dưới, làn da trắng như tuyết trước ngực lộ ra ngoài. Vạt váy ôm chặt đôi chân bị cô xé vì phẫn nộ, cũng để tiện đánh Vương Hạo Lỗi một trận trước đó, bây giờ giống như một bộ xường xám cách tân, mở thẳng một đường đến đùi, còn bàn tay anh lúc này đang đặt trên làn da trần trụi lộ ra ở đó.
Cô cảm thấy sự khác lạ ở phần thân dưới của anh, kinh ngạc giương đôi mắt mơ màng lên, bỗng nhìn thấy đáy mắt anh đã biến thành một đại dương sâu thẳm, đầy ắp nguy hiểm, như thể ngay sau đó nó sẽ dậy sóng, nuốt chửng lấy cô. Cúc áo trước ngực anh đã bị cô giật tung, để lộ vòm ngực rắn rỏi mạnh mẽ, toát lên một vẻ gợi cảm chí mạng.
Trong lồng ngực, trái tim không an phận đang nhảy điên cuồng, cô chưa từng thấy vẻ mặt quyến rũ như thế của anh, lúc này, suy nghĩ duy nhất trong đầu chiếm cứ toàn bộ tư tưởng của cô chính là cô phải chiếm hữu anh, phải chiếm lấy cơ thể anh, trái tim anh, mọi thứ của anh, khiến anh hoàn toàn thuộc về cô.Cô phải bá vương ngạnh thượng cung (3).
(3).Ỷ chỉ cưỡng hiếp.
Bá vương ngạnh thượng cung” là thành ngữ xuất phát từ điển cố về một trận giao tranh giữa Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ và Hán Cao Tổ Lưu Bang. Chuyện kể rằng lần nọ Hán Sở tranh hùng, giằng co quyết liệt suốt mấy tháng mà thắng bại vẫn bất phân. Trận chiến này khiến già trẻ lớn bé đều mỏi mệt khổ đau, tiếng oán thán ngập trời ngập đất. Hạng Vũ thấy thế bèn nói thẳng với Lưu Bang rằng: “Thiên hạ náo loạn đã nhiều năm, cũng vì hai người chúng ta. Bản vương muốn đơn thân độc mã khiêu chiến với Hán vương, hai ta sống mái một phen, đừng để con dân thiên hạ phải tiếp tục chịu khổ.” Lưu Bang cười đáp: “Ta thích đấu trí chứ không đấu sức.” Hạng Vũ bèn lệnh cho một tráng sĩ xuất chiến, chẳng ngờ ngay lập tức gã tráng sĩ nọ bị thủ hạ của Lưu Bang (vốn là thiện xạ kỵ binh) bắn chết. Sở Bá Vương thập phần tức giận, tự mình khoác khôi giáp cầm vũ khí tiến lên ứng chiến. Chì cần Hạng Vũ trừng mắt một cái, tên thiện xạ kỵ binh kia đã run như cầy sấy, buông cung tếch thẳng về thành…
Nhìn anh, cô quyết định biến mọi suy nghĩ thành hành động, ngồi luôn lên đùi anh, lột chiếc áo sơ mi vướng víu của anh xuống sau đó lại đặt tay lên thắt lưng da của anh.
Đừng hỏi vì sao một người ngây thơ đến độ ngay cả phim cấp ba cũng chưa từng xem như cô, trong tích tắc lại bùng phát như thể cao thủ trêu hoa ghẹo nguyệt, điều này phải “Cảm ơn” đêm hôm trước khi đến S, cho dù cô kháng cự thế nào, Lý Nghiên vẫn kiên trì dùng máy tính của cô thưởng thức một đêm “Toàn vàng”. Nằm trên giường lăn qua lăn lại không ngủ được, không chống lại nỗi sức cám dỗ, cô lén lút liếc nhìn để rồi bị cảnh tượng ấy ám ảnh.
Cô kéo mãi mà vẫn không cởi được thắt lưng, bực bội, gầm lên khe khẽ: “Chết tiệt, còn không ra thì mình kéo đứt luôn”. Vừa nói xong thì vang lên tiếng kim loại va chạm, thắt lưng của anh cuối cùng đã được rút ra thành công.
Nhìn cử động điên cuồng của cô, anh há mồm trợn mắt, khàn giọng hỏi: “Em có biết em đang làm gì không?”.
“Bá vương ngạnh thượng cung!” Cô kéo thắt lưng, “Lách cách”, “Đừng động đậy, đưa hai tay lên đỉnh đầu!”.
Rất nhanh, hai tay anh bị trói trên đỉnh đầu, một giọt mồ hôi lạnh chảy qua tìm. Khẩu vị của cô có cần nặng như thế không? Chơi SM(4) trong xe?
(4) SM: Sadism & Masochism: cuồng dâm và khổ dâm.
“Em chắc chắn thế này... là được?”, cố chịu đựng nỗi đau khổ do cơ thể bị đè nén mang lại, anh dè dặt hỏi cô.
“Vâng.” Sắc mặt cô đỏ hồng, trong đầu hiện lên cảnh tượng đêm đó, cô gái kia cũng làm thế này. Cô chậm rãi cúi xuống, đôi môi men theo cổ họng anh lần xuống dưới, động tác vụng về khiến toàn thân Lạc Thiên run lên.
Dục vọng mãnh liệt không thể khống chế sắp bức anh phát điên. Không thể chịu được nữa, hai tay anh thoát khỏi thắt lưng, kéo mạnh cô dậy, cắn mút đôi môi đỏ của cô như trừng phạt, hai tay nhanh chóng kéo bộ lễ phục vướng víu của cô xuống. Dưới sự bàng hoàng của cô, anh đã cúi đầu ngậm lấy gò ngực mềm mại của cô.
Cảm giác quen thuộc mà xa lạ này khiến cô nhớ đến cảnh chưa được tiếp tục vào đêm đó, môi anh nóng bỏng, hơi nóng vô hạn mang theo cảm giác tê dại lan tỏa toàn thân cô, từ trên xuống dưới, máu như đang sôi sục.
Nóng nực, choáng váng, khó chịu đựng, trống rỗng... quá nhiều cảm giác xa lạ chưa từng trải qua cứ ập đến từng đợt, xông vào thần kinh toàn thân cô, lóng ngóng vụng về, cô chỉ có thể thì thầm gọi tên anh: “A Thiên... A Thiên... Thiên”.
“ừ... anh đây...” Anh biết chỉ cần một động tác nữa, thì cô sẽ không còn đường lùi. Nhìn thấy vẻ mơ màng và lúng túng của cô, anh thương xót hôn lên môi cô, mong muốn phân tán phần nào sự chú ý của cô.
Mơ màng, cô nhìn thấy anh nở nụ cười quyến rũ, trong tích tắc hai làn môi chạm nhau, cơn đau nhói do cơ thể bị một vật lạ lấp đầy khiến cô đau đớn nhăn mày, quay mặt đi, cắn vào vai anh.
Anh dừng lại, đưa tay nâng mặt cô lên, không ngừng hôn và vuốt ve, giải tỏa đồng thời làm dịu cơ thể cô, đến khi cô ngước gương mặt đẫm mồ hôi lên cười với anh, khẽ nói “Không sao”, anh mới tiếp tục động tác.
Dần dần, trong không gian chật chội, chỉ còn lại tiếng thở gấp hổn hển của hai người.