Cô thở dài rồi ra khỏi đó. Sảnh tiệc ồn ào khiến cô bực bội, cô nhìn xung quanh tìm Lạc Thiên nhưng không thấy bóng anh đâu.
Một nhân viên phục vụ bê khay đi ngang qua, cô tiện tay lấy xuống một ly rượu vang, mắt vẫn nhìn ngó đám đông để tìm Lạc Thiên.
Cô cầm ly rượu đứng ngoài cửa, vừa quay lưng đã thấy Phương Tử Hạ hai tay co thành nắm đấm, vẻ mặt giận dữ từ bên ngoài bước vào sảnh tiệc.
Ở hôn lễ của Châu Thành, cô gặp Phương Tử Hạ đang nổi giận ở trước cửa nhà vệ sinh, còn lần này lại nghiêm trọng hơn lần trước, vì anh ta bước nhanh qua cô bất cần đụng một cái, chi cúi đầu khẽ nói “Xin lỗi” rồi vội vã đi mất.
Cô dịch ra một bước về phía sau, quay đầu nhìn theo hướng Phương Tử Hạ vừa bước vào, ở cuối hành lang ánh đèn rất tối.
Lòng hiếu kỳ trỗi dậy, cô quay người chậm rãi đi đến đầu kia của hành lang.
Cô ghét cảm giác này, cô luôn nghĩ rằng mình sẽ không gặp phải tình huống bạn trai gặp lại bạn gái cũ hay tình nhân cũ, thế nhưng bao giờ cũng xảy ra.
Đúng ở ngã rẽ, cô khựng lại.
Dưới ánh đèn dìu dịu, trên tấm kính phía trước phản chiếu rõ bóng hai người.
“Mười năm trước em không chịu đến thăm anh, anh có trách em không?” Nhịn rất lâu, Châu Mộng Kha cuối cùng đã hỏi điều mà cô luôn muốn hỏi, trong đôi mắt cụp xuống đã long lanh lệ.
Lạc Thiên quay mặt đi, trầm tư không nói.
Không nghe câu trả lời, Châu Mộng Kha từ từ ngẩng đầu lên, run giọng hỏi lại: “Có phải anh rất hận em? Lúc anh cần có người quan tâm nhất, em lại không chịu đến thăm anh, có phải anh rất hận em không?”.
Lạc Thiên không biết phải trả lời thế nào, anh thật sự không muốn nhắc lại chuyện mười năm trước. Anh hận, đương nhiên là hận, lúc đó anh làm sao mà không hận cho được? Nhưng hiện giờ tất cả đều không quan trọng nữa, mọi thứ đã qua, anh chỉ muốn sống cuộc sống hiện tại, chỉ muốn sống với Lạc Thiên hiện tại, chứ không phải chìm trong bóng tối u ám của mười năm trước.
Anh rút một điếu thuốc, châm lửa, lặng lẽ rít vài hơi, sau đó nói gọn một câu: “Chuyện mười năm trước đã qua lâu rồi, sao còn phải nhắc lại”.
“Đối với em thì không, A Thiên, anh có biết không? Đối với anh, em rất hổ thẹn...” Châu Mộng Kha ngừng lại, hàng lông mi hơi cụp xuống, nước mắt không kiểm soát được đã rơi ra, “A Thiên, em tin anh, em tin rằng anh trong sáng...”
Bàn tay kẹp điếu thuốc của Lạc Thiên khựng lại, ngước lên nhìn cô chằm chằm, lạnh lùng nói: “Bây giờ nói những điều này thì có ý nghĩa gì?”.
Trong tích tắc, Châu Mộng Kha đột nhiên trở nên kích động, túm chặt lấy vạt áo anh, khóc lóc: “A Thiên, em phải nói. Anh có biết không? về sau trong trường đại học, em học ngành luật, em không phải vì Phương Tử Hạ mới chọn ngành này. Lúc đó, chính em cũng không biết trong tiềm thức mình rất tin anh, em muốn lật lại bản án vì anh. Sau đó bố em biết suy nghĩ đó của em, đã bắt em phải ra nước ngoài... Nếu em sớm nhận ra trái tim mình, nếu ban đầu em tin anh, nếu em kiên định quyết tâm đợi anh ra tù, có lẽ việc đã không đến nước này”.
“Em đừng như vậy, mười năm trước anh trong sạch, bây giờ lại càng thế. Anh sống rất tốt”, Lạc Thiên nhíu mày.
“Em biết là anh trong sạch! Em biết là anh trong sạch! Ban đầu chỉ tại em yếu đuối, tại em không tin anh, tại em ý chí không vững vàng. A Thiên, tha thứ cho em, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, thật sự xin lỗi anh.Châu Mộng Kha kéo vạt áo Lạc Thiên, không ngừng nói xin lỗi, nước mắt như mưa.
Lạc Thiên có phần bực bội dập tắt điếu thuốc, quay mặt đi không nhìn Châu Mộng Kha, nhưng nước mắt của cô vẫn chảy mãi không ngừng.
Anh không kìm được quát lên: “Sao em vẫn như trước kia, chưa gì đã khóc!”.
Hiệu quả đe dọa chưa phát huy, ngược lại càng khiến Châu Mộng Kha khóc nhiều hơn. Anh buồn bực thở dài, lấy khăn tay ra, đang định đưa cho cô thì ngờ đâu, cô bỗng lao vào lòng anh, khóc dữ dội như không kiềm chế được.
Anh đưa tay lên giữa chừng, chần chừ hồi lâu, cuối cùng đặt lên vai cô, như muốn đẩy cô đang khóc có phần mất kiểm soát ra xa khỏi mình.
Giang Văn Khê không biết mình ra khỏi sảnh tiệc như thế nào, cô đến bên bồn nước phun theo nhạc.
Không khí bên ngoài khiến người ta thoải mái hơn gấp trăm lần, cho dù cô cố gắng hít thở thật sâu nhưng vẫn khó tránh khỏi hụt hẫng, lồng ngực cứ co thắt lại, đến độ sắp nghẹt thở.
Cô từ từ ngồi xuống ghế gỗ, nhìn nước phun lên rồi rơi xuống, trong lúc hơi choáng váng, lại hiện ra hình ảnh Châu Mộng Kha đang khóc.
Cuối cùng cô đã hiểu rốt cuộc là giống chỗ nào rồi!
Hóa ra là nước mắt.
Bóng in trên cửa kính, vẻ mặt ấy, tư thế ấy...
Hóa ra là nước mắt...
Cô cười chua chát, ngửa cổ uống cạn rượu vang, cầm ly rượu càng lúc càng chặt như muốn bóp vỡ nó. Bỗng, quay nhìn bồn phun nước, cô ném mạnh ly rượu, chỉ nghe “Choang” một tiếng, tiếng pha lê vỡ hòa lẫn vào tiếng nước róc rách.
“Ném đồ lung tung là không có đạo đức đâu, đặc biệt là trong một đêm thế này, mảnh vỡ thủy tinh rơi vãi đâm vào chân người đẹp thì không tốt đâu”, một giọng bông đùa chói tai của đàn ông vang lên.
Giang Văn Khê bực bội ngẩng đầu, nhờ ánh đèn ẩn hiện, cô nhìn thấy một người đàn ông xuất hiện ở lối đi nhỏ phía đối diện bồn nước.
Cô không nhìn rõ tướng mạo người đó, nhưng chỉ dựa vào giọng nói, cô biết mình đã nghe ở đâu đó, giọng nói này rất đáng ghét. Đen khi hắn ta đứng trước mặt, cô mới nhìn rõ hóa ra là người nhìn kiểu gì cũng thấy dung tục, người mới vào đây đã nghe hắn mở miệng giễu cợt Lạc Thiên - Vương Hạo Lỗi.
Ánh mắt vừa thu lại, cô đã liếc thấy từ lối đi nhỏ đó có một bóng người vội vã lẻn ra, gấu váy bay bay, bước nhanh đến đầu kia của bồn phun nước. Bỗng nghe thấy bóng người ấy kêu lên một tiếng, hình như chân giẫm phải thứ gì đó.
Cây cối hai bên lối đi rất rậm rạp, ánh đèn dường như không thể xuyên qua tán lá dày, âm u như thế, thích hợp cho việc làm chuyện mờ ám, càng thích hợp để lén lút vụng trộm.
Ánh mắt cô nhìn xuống đôi giày da của người đàn ông trước mặt, hừ lạnh trong lòng, không hổ là bạn học. Ngày đẹp tháng tốt, họp mặt lớp cũ, thực sự tiện cho mọi người đến đây vụng trộm với nhau.
Vương Hạo Lỗi hình như không hiểu sắc mặt người ta, cũng mặc kệ cô có đồng ý hay không, tự mình ngồi xuống cạnh cô, cố ý ngồi ở vị tới gần cô nhất.
Cô cau mày, xích sang một bên, ai ngờ Vương Hạo Lỗi lại nhích lại gần cô. Cứ thế hai lần nữa, cô không thề chịu nổi cái gã đàn ông không mời mà đến, vô cùng buồn nôn ấy, đứng phắt dậy định bỏ đi.
Ngờ đâu Vương Hạo Lỗi nắm lấy tay cô.
Cô quay lại trừng mắt nhìn hắn, hất mạnh ra, giận dữ nói: “Xin anh hãy tự trọng, nếu xảy ra phiền phức không đáng có, hậu quả tự chịu”.
“Giang tiểu thư hà tất phải giận dữ như thế? Thực ra, chẳng qua tôi chỉ muốn trò chuyện một chút với cô thôi. Lẽ nào Giang tiểu thư không nghĩ rằng trong một đêm đẹp như thế này, vô tình gặp gỡ, chính là duyên phận mà trời đất đã sắp đặt sao”, ánh mắt Vương Hạo Lỗi toát ra quá nhiều ẳn ý.
Duyên phận?
Cô cười lạnh một tiếng, cô lại không thấy đó duyên phận nên chỉ lạnh nhạt đáp: “Xin lỗi, tôi đi trước”.
Vừa định bước đi thì cô nghe người sau lưng cười vui vẻ: “Kẻ khiến cho Giang tiểu thư xinh đẹp của chúng ta tức giận đến độ đập vỡ ly rượu, nhất định đã làm chuyện gì khiến cô không vui phải không? Để tôi đoán thử người đó là ai nhé? Ổ, nhất định là người đã đưa Giang tiểu thư đến đây. Rốt cuộc cậu ta đã làm gì khiến cô buồn bực như vậy? Để tôi bạo gan đoán thêm lần nữa. Có phải cậu ta đã làm chuyện gì có lỗi với Giang tiểu thư? Chẳng hạn như... giống tôi lúc nãy”.
Giang Văn Khê chưa từng thấy ai trơ trẽn như vậy, lén lút vụng trộm mà còn lấy đó làm tự hào. Tâm sự bị vạch trần, cô không giận còn cười, quay lại nhìn Vương Hạo Lỗi, ngồi xuống cạnh hắn, nhếch môi: “Là Vương tiên sinh phải không, anh muốn nói chuyện gì?”
Nếu cô cứ thế bỏ đi, cô cảm thấy quá có lỗi với bản thân. Tại sao cái người đàn ông chết tiệt đó có thể thẳng thừng gặp người tình cũ, còn cô lại phải một mình ở đây đập ly để giải sầu? Thấy có người muốn làm quen, vì sao phản ứng đầu tiên trong đầu cô lại là tránh xa? Phải giữ gìn vì ai chứ? Nực cười!
Vương Hạo Lỗi thấy cô nhẹ nhàng ngồi xuống thì hai mắt sáng rực, như đang xem xét một thứ bảo vật hiếm có, hắn thưởng thức cô từ trên xuống dưói một lượt, ánh mắt cuối cùng tham lam khóa chặt vào phần ngực đầy đặn của cô
Đúng là một bảo vật khiến người ta ngứa ngáy cả tim!
“Gọi là Vương tiên sinh thì xa lạ quá, tôi sẽ không ngại nếu cô gọi tôi là Hạo Lỗi đâu”, Vương Hạo Lỗi viện cớ nhích lại gần cô.
Hạo Lỗi? Cô buồn nôn. Nếu không vì muốn mượn cớ để tìm hiểu vài điều cô muốn biết thì chắc chắn cô tuyệt đối sẽ không cho ánh mắt hắn dừng lại thêm giây nào trên người mình, nhất định cô sẽ móc mắt hắn ra.
Người dựa ra sau, so ra thì xem như đã kéo giãn khoảng cách.
Vương Hạo Lỗi cũng thuận thế dựa người ra sau, đưa cánh tay vòng qua lưng ghế, trông như có vẻ đang ôm Giang Văn Khê vậy.
Cô siết chặt nắm tay, tự nhủ phải nhẫn nhịn.
Vương Hạo Lỗi tiếc nuối: “Tôi chỉ thấy rất tò mò, với điều kiện tốt như Giang tiểu thư, sao lại chịu nhún nhường vì cậu ta?”. Vương Hạo Lỗi vắt chéo chân, cười rất kiêu căng.
“Nhún nhường?” Giang Văn Khê nheo mắt, nghi ngờ hắn có phải dùng từ sai hay không, “Tôi lại cảm thấy tôi đang trèo cao”.
“Ha ha ha, trèo cao? Đúng là buồn cười.” Vương Hạo Lỗi nói giọng châm biếm, “Hôm nay bất kỳ một người phụ nữ nào ở đây, dùng hai từ “Trèo cao” đều cảm thấy là đã đề cao cậu ta quá”.
Giang Văn Khê nổi giận: “Anh si nhục vị hôn phu của tôi trước mặt tôi như thế, không cảm thấy thất lễ à?”.
Vương Hạo Lỗi cười càng to: “Giang tiểu thư, cô trốn ra đây, lẽ nào không phải vì bắt gặp cậu ta lén lút gặp mặt người yêu cũ? Lẽ nào không phải vì giận cậu ta? Chuyện này mọi người có mặt ở đây không cần nghĩ cũng có thể đoán ra. Chuyện hai người họ lúc đầu, cô biết được bao nhiêu, hiểu được bao nhiêu so với người đã chơi với họ từ nhỏ đến lớn như tôi? Tôi đâu cần sỉ nhục cậu ta, cho dù cậu ta lúc này đã oai phong như thế thì sao? Cũng mãi mãi không thể xóa đi sự thật cậu ta đã ngồi tù vào mười năm trước”.
Lời của Vương Hạo Lỗi như một quả bom, nổ “Đùng” trong tim Giang Văn Khê.
Từ nãy đến giờ, trong đầu cô luôn nghĩ đến chuyện mười năm trước mà mấy bà tám kia nói, rốt cuộc là chuyện gì mà phải do tòa án phán quyết? Bây giờ nghe chuyện Lạc Thiên từng ngồi tù từ Vương Hạo Lỗi, tim cô thắt lại, cô không thể tín rằng người đàn ông ưu tủ như thế, với bỉ mật không thể nói ra của mười năm trước đè nặng trên vai, lại đã từng ngồi tù. Chẳng trách lúc đầu bước vào đây, ánh mắt mọi người đều có vẻ khỉnh bi không che giấu.
Mười năm trước, Lạc Thiên chắc đang học đại học.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Cô quay sang, lại nhìn Vương Hạo Lỗi bằng ánh mắt chờ đợi.
“Thấy sắc mặt cô khó coi như vậy, tôi biết ngay là cậu ta không nói cô biết chuyện này rồi. Ha ha ha, vị hôn thê sắp gả cho cậu ta rồi mà lại không biết quá khứ phong lưu hồi xưa của cậu ta, tôi thật sự thấy không đáng thay cho cô đấy”, tay Vương Hạo Lỗi phủ lên bàn tay của Giang Văn Khê.