Cô tưởng hôm qua chọn xong quần áo thì mọi thứ đã kết thúc, hoàn toàn bỏ qua một giai đoạn nữa trong tiểu thuyết tình cảm. Chọn xong quần áo, điều bắt buộc sau đó là phải trang điểm lỗng lẫy.
Cô bị kéo vào phòng thẩm mỹ, mát xa toàn thân rồi trang điểm mặt mũi, chịu đựng sự cải tạo dài hơn ba tiếng đồng hồ từ đầu đến chân, hóa xấu xí thành thiên nga, sau đó như một món hàng cao cấp chờ được đem ra bán, xuất hiện trước mặt Lạc Thiên.
Lúc này đây, Lạc Thiên mặc một bộ âu phục xám bạc được cắt may tinh xảo với chất vải cao cấp, ngồi trên sofa xem tạp chí, cổ thắt cà vạt cô tặng. Cô chỉ cảm thấy hơi thở như bị nghẹn lại, ánh mắt dừng trên gương mặt tuấn tú của anh, nhất thời không rời ra được.
Khi nhìn thây đôi chân nhỏ xinh xuât hiện trong tầm mắt, Lạc Thiên hơi ngước lên nhìn, lần này, chỉ một, hai giây, anh gật nhẹ đầu rồi nắm tay cô ra khỏi phòng thẩm mỹ.
Đen khi lên xe, bàn tay nắm chặt tay cô mới buông ra.
Vẻ mặt quá lạnh nhạt của Lạc Thiên khiến Giang Vãn Khê chú ý, có một cảm giác khó tả dâng lên, trong lòng như chua xót đắng chát, đồng thời là một nỗi đau thoáng qua.
Cô thế này nhất định là kẻ xấu còn bày lắm trò, mới khiến anh có phản ứng như vậy, cho dù là mặc bộ quần áo công chúa vào thì cô bé Lọ Lem vẫn là cô bé Lọ Lem.
Không ngờ rằng, Lạc Thiên đang cố kiềm nén ham muốn ôm hôn cô trong lòng, không dám nhìn nhiều, chỉ sợ nhất thời bồng bột sẽ hủy hoại lớp trang điểm tinh tế đẹp đẽ trên gương mặt cô.
Màn đêm buông xuống, ánh đèn như sao khiến cả thành phố vốn huyên náo trở nên tĩnh lặng hơn nhiều.
Chiếc xe nhanh chóng dừng lại ở một khách sạn nghỉ mát ngoại ô thành phố.
Bước vào sảnh khách sạn là một màu vàng rực chói lọi.
Giang Văn Khê ngước mắt nhìn trần nhà vàng rực, không đếm được có bao nhiêu chiếc lá vàng được dát lên đó, phía dưới là chùm đèn pha lê lóng lánh tỏa ra ánh sáng rực rỡ khiến người xem phải trầm trồ tán thưởng.
Bước theo Lạc Thiên, Giang Văn Khê vừa đi vừa thưởng thức cách bài trí hoa lệ trong khách sạn. Phong cách nơi đây thể hiện mùi vị Đông Nam Á đặc trưng, các ngôi lầu bằng trúc đủ kỉễu dáng, hành lang đầy màu sắc bí ẩn, là một hình ảnh thu nhỏ của phong cảnh các nước nhiệt đói, như đang dẫn du khách đến một đất nước xa lạ mới mẻ.
Ngoài việc thưởng thức, cô còn lén lút liếc nhìn gương mặt nhìn nghiêng trầm tư của Lạc Thiên, lờ mờ cảm thấy buổi tiệc tối nay mới là mục đích đến S lần này của anh.
Đang lúc lơ đãng thì một giọng nam thanh lịch đã vẳng đến: “Tôi biết cậu nhất định sẽ đến
Cô ngước nhìn người đàn ông đeo kính gọng vàng, vận một bộ âu phục xanh xám sọc chìm tôn lên khí chất sang trọng nho nhã của anh ta, khó mà quên được người đàn ông khiến người ta có ấn tượng sâu sắc này - Phương Tử Hạ.
Lạc Thiên cười nhạt, ôm nhau thân mật với anh ta, vẻ xúc động trên gương mặt như thể anh em tốt đã bao năm không gặp, tình cảm vẫn khăng khít lâu bền.
“Ô, đây chẵng phải là người anh em Lạc Thiên của chúng ta đó sao?”, người vừa đến mỉa mai bằng giọng không thân thiện cho lắm.
Giang Văn Khê nghe thế thì quay sang, nhìn thấy ba người đàn ông mặt âu phục đang tiến đến phía họ.
“Bạn học cũ, bạn cũ, mười năm không gặp, phong thái vẫn như xưa, không khác gì năm ấy.” Lần này là người đàn ông đi đầu, đôi mắt sắc bén chiếu thẳng đến Lạc Thiên, giây sau đó quay sang nhìn Giang Văn Khê đứng cạnh, mắt sáng lên, “Bạn học cũ, không giới thiệu cho bọn tôi biết người đẹp cạnh cậu à?”.
Gương mặt Lạc Thiên vẫn giữ nụ cười ĩĩùm: “Vị hôn thê của tôi, Giang Văn Khê”. Sau đó anh lần lượt giới thiệu với Giang Văn Khê, “Châu Thiệu Vũ, Vương Hạo Lỗi, Đồng Kiến Thành”.
“Họ Giang à? Xem ra cậu với người họ Giang thật không chỉ có duyên bình thường đâu nhi”, Châu Thiệu Vũ đứng đầu nhếch môi đầy châm biếm.
Giang Văn Khê nhìn Lạc Thiên tỏ vẻ không hiểu, chỉ thấy khóe môi anh vẫn nở nụ cười nhẹ như không, ánh mắt nhìn thẳng Châu Thiệu Vũ, nhưng trong nụ cười ấy không tìm ra nổi một chút hơi ấm.
Châu Thiệu Vũ bị Lạc Thiên nhìn đến mất tự nhiên, đưa tay ra với Giang Văn Khê: “Rất vui được làm quen với cô, cô gái xinh đẹp”.
Châu Thiệu Vũ từ ngoại hình, chiều cao đến vóc dáng đều không thua Lạc Thiên, anh ta có một đôi mắt phượng dài nhưng lại toát ra tà khí u ám khiến cô rất khó chịu. Vương Hạo Lỗi và Đồng Kiến Thành cho dù về ngoại hình hay khí chất đều thua kém đến mấy bâc. Đăc biêt đôi mắt vốn dĩ không to lắm của Vương Hạo Lỗi, đùng đục vàng vàng, từ lúc mới nhìn thấy cô, ánh mắt ấy chưa từng rời đi, lại thêm bọng mắt dày khiến toàn thân hắn toát lên một vẻ dung tục.
Cô bỗng có ham muốn được móc đôi mắt dung tục cực độ của hắn ra.
Do lịch sự, cô cũng đưa tay ra với Châu Thiệu Vũ, máy móc nói một câu: “Chào anh”.
Phương Tử Hạ đứng cạnh, nói: “Vào trong rồi hàn huyên sau, bên trong có rất nhiều bạn cũ đang đợi đấy”.
Khi Lạc Thiên và Giang Văn Khê xuất hiện trong sảnh tiệc, không khí lập tức tĩnh lặng hẳn, ánh mắt mọi ngưòi đều đổ dồn về phía họ.
Trong ánh mắt sửng sốt của tất cả, trực giác khiến Giang Văn Khê cảm nhận có điều gì đó rất kỳ quặc.
Lạc Thiên từ khi gặp Phương Tử Hạ, gương mặt luôn giữ nụ cười quyến rũ. Chỉ Giang Văn Khê biết, đó là nụ cười ngụy trang của anh, vì đối mặt với đám bạn học cũ bao năm không gặp, cô không nhìn thấy chút ý cười nào trong mắt anh.
Châu Thiệu Vũ đã phá tan bầu không khí lạnh ngắt đó.
Lạc Thiên luôn choàng ôm cô, giới thiệu cô với mọi người.
Có lẽ vì từ nhỏ đã luôn theo sau cậu, cô đã luyện thành một loại bản năng, mỗi một người dù là tướng mạo, giọng nói, bóng lưng..., chi cân Lạc Thiên nói một lân là cô sẽ ghi nhớ rât kỹ trong đầu. Thế nên cô thường than thở rằng mình không làm cảnh sát thật sự là quá đáng tiếc.
Lạc Thiên ngồi với cô một lúc thì bị một đám đàn ông kéo đi, tiến hành cuộc trò chuyện “Giữa những người đàn ông với nhau”.
Nhìn đám người xa lạ đông đúc đó, Giang Văn Khê bất giác cười khổ, cô đã biết sẽ có kết quả này từ lâu. Cô nếm thử những món ăn ngon và đẹp mắt, mỹ vị có thể giúp người ta giải tỏa áp lực, thoải mái tinh thần, tiện đưa tay cầm một ly nước từ người phục vụ bưng ngang qua, nhấp thử một ngụm, lại là rượu, mùi vị cũng không tệ, cô lại hớp thêm một ngụm nữa.
Không biết có phải do thính lực quá tốt hay không, kỳ thực cô không phải loại người thích nghe trộm người khác nói chuyện, nhưng lúc nào việc cũng đến tai. Lần này sau lưng cô lại là những kẻ rất thích bàn tán linh tinh.
“Cậu bảo xem cô gái kia có biết chuyện mười năm trước của Lạc Thiên không?”
Nghe nhắc đến hai chữ Lạc Thiên, cô nhấp một ngụm rượu, trong vô thức dỏng tai lên nghe.
“Chắc là không, thường thì rất hiếm có cô gái nào chấp nhận bạn trai mình trước kia làm ‘chuyện đó’.”
“Nói cũng phải.”
“Cũng chưa chắc, phụ nữ bây giờ chỉ cần có tiền thì loại đàn ông nào chẳng theo, huống hồ là với địa vị và thân phận hiện nay của cậu ta.”
Cô rất tò mò, mười năm trước rốt cuộc Lạc Thiên đã làm “chuyện nào”, đến nỗi mười năm rồi còn khiến người ta “thích thú nhắc lại”. Kỳ thực có lúc nghĩ lại, bản thân cô cũng có cảm giác đang “bám đại gia”.
Chỉ nghe mấy người kia nói tiếp:
“Mười năm rồi, cậu ta còn cuốn hút hơn trước nữa. Haizzz, đến nay tớ vẫn không muốn tín rằng chuyện mười năm trước là do cậu ta làm, chỉ cần cậu ta ngoắc ngoắc ngón tay thôi thì những cô gái chủ động lao đến nhiều như cá diếc trên sông ấy, làm sao cậu ta có thể làm chuyện đó được.” “Thôi đi, cậu có chồng có con rồi đây, còn học đám con gái mê trai bây giờ nữa à. Nếu cậu ta thật sự không làm thì tòa án làm sao dám xử bậy? Châu Mộng Kha sao có thể rời xa cậu ta? Ai mà không biết cậu ta và Châu Mộng Kha năm ấy yêu nhau điên cuồng đến thế nào chứ.”
“Cũng phải. Tớ thì không ngờ Châu Mộng Kha lại chia tay cậu ta, lấy Phương Tử Hạ.”
“Xì! Năm ấy tớ đã nhận ra Phương Tử Hạ yêu thầm Châu Mộng Kha, người phụ nữ như cô ta, có người đàn ông nào muốn cưới lại chẳng phải phấn đấu hai, ba chục năm.”
“Các cậu có nhận ra không, vị hôn thê của Lạc Thiên, cái cô họ Giang gì gì ấy, nhìn ở một góc độ nào đó cũng rất giống Châu Mộng Kha.”
“Haizzz, cậu không nói thì không nhận ra, bây giờ thấy cũng hơi giống thật.”
Giang Văn Khê ngửa đầu uống cạn rượu trong ly, cầm ly rượu rỗng trong tay, càng lúc càng siết chặt như muốn bóp vỡ ly rượu vậy.
Cô không hề biết rằng từ một góc độ nào đó,cô lại giống người phụ nữ kia.
Hỉnh như nhận ra phía trước có người đang nhìn mình, cô ngước lên, ở gần đó có một người phụ nữ mặc bộ lễ phục màu đen gợi cảm, tôn lên khí chất cao quý của cô ta.
Ồ, là người phụ nữ mà cô trông giống ở một góc độ nào đó, Châu Mộng Kha.
Cô nhìn Châu Mộng Kha tiến những bước uyển chuyển đến gần mình, bất giác muốn từ chối trò chuyện với cô ta nên lạnh lùng quay đi. Sau lưng cô, những người nãy giờ xầm xì bàn tán nhìn cô hoảng sợ, sau đó chớp chớp mắt ngượng ngùng rồi biến mất trong đám người.
“Tôi cứ tưởng A Thiên không đến cơ”, giọng Châu Mộng Kha giống hệt vẻ ngoài của cô ta, dịu dàng ngọt ngào.
Giang Văn Khê từ từ quay lại, khóe môi nở nụ cười quyến rũ, xem như câu trả lời.
Châu Mộng Kha khó tránh khỏi ngại ngùng, lại nói: “Có phải cô đã quên tôi là ai rồi không? Ở N, trong hôn lễ của Châu Thành, chúng ta đã gặp nhau. Chào cô, tôi là Châu Mộng Kha, rất vui được gặp lại cô”. Châu Mộng Kha đưa tay ra với cô.
Ngần ngừ một lúc rồi Giang Văn Khê vẫn đưa tay ra bắt lại: “Tôi nhớ, rất vui được gặp lại cô”.
Châu Mộng Kha nhìn cô, khẽ nói: “Tôi rất vui vì A Thiên có cô ở bên cạnh”.
Giang Văn Khê không hề cảm thấy niềm vui của Châu Mộng Kha, ngược lại là một sự chua chát rõ rệt. Cô cười khẽ, trả lòi: “Duyên phận trời đã định”. Giây sau đó, ánh mắt lại dừng ở hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau của hai người, sau đó nhìn Châu Mộng Kha như nói: Có thể buông tay ra được chưa.
Vẻ mặt Châu Mộng Kha hơi cứng lại, dần dần rút tay về, cụp mắt xuống, chăm chú nhìn vòng tay pha lê rất đặc biệt trên cổ tay Giang Văn Khê, khen ngợi: “Vòng tay đặc biệt quá”.
“Anh ấy đích thân làm cho tôi.” Giang Văn Khê không hề biết rằng bản thân lại có thể nói dối tự nhiên, mắt không hề chớp lấy một cái như thế.
Sắc mặt Châu Mộng Kha bỗng tái mét, gương mặt Giang Văn Khê cũng không có nụ cười chiến thắng, sắc mặt cũng không khá hơn Châu Mộng Kha. Không hiểu vì sao, đối diện với cô ta, Giang Vãn Khê không thể thản nhiên như đối với Tăng Tử Kiều.
Ai chẳng biết cậu ta và Châu Mộng Kha năm ấy yêu nhau điên cuồng thế nào... Cái cô họ Giang gì gì ấy, nhìn từ một góc độ nào đó cũng rất giống Châu Mộng Kha...
Từng tiếng nói vang vọng, như đang gặm nhấm trái tim cô.
Cô đặt ly rượu rỗng lên khay nước mà nhân viên phục vụ bưng qua, khẽ nói với Châu Mộng Kha đang đứng đờ đẫn: “Rất xin lỗi, tôi xin phép đi trước”.
Không đợi Châu Mộng Kha hoàn hồn, cô đã cương quyết bỏ đi.
Trong nhà vệ sinh, dưới ánh đèn vàng mờ, Giang Văn Khê nhìn chằm chằm vào gương một lúc rồi cười, sau đó lại bĩu môi, quan sát kỹ mỗi một bộ phận trên gương mặt, lẩm bẩm: “Giống chỗ nào? Góc nào giống?