“Vâng, một giường, rộng hai mét.” Cho dù lăn lộn cỡ nào cũng không thành vấn đề.
Giang Vãn Khê không kìm được, than vãn: “Thực khó tin khách sạn to như thế mà chỉ còn lại một phòng, lại chỉ có một giường” Cho dù rộng hai mét thì cũng vẫn là ngủ chung giường.
“Thưa cô, đầu tiên, tôi xin được thay mặt khách sạn gửi đến cô lời xin lỗi sâu sắc, tin rằng cô cũng biết thành phố S là thành phố du lịch có lịch sử lâu đời và phong cảnh như tranh vẽ, mùa này đang là mùa cao điểm du lịch, các phòng đều đầy cũng là chuyện bình thường.” Anh tiếp tân kia mím cười nói với Giang Văn Khê, rồi sau đó lại cười một nụ cười đầy mờ ám với Lạc Thiên, “Nếu cần, tôi sẽ làm thủ tục nhận phòng cho cô”.
Lạc Thiên nhìn anh chàng tiếp tân đó, hơi nheo mắt lại, nhận được thông tin truyền đến từ mắt anh ta, anh chỉ hơi cau mày nhưng không nói gì.
Giang Văn Khê khẽ kéo áo Lạc Thiên, nói: “Chúng ta... hay là đổi sang khách sạn khác đi”. Ngủ chung giường thì quá là không an toàn.
Anh chàng tiếp tân kia nghe thế thì nói ngay: “Thưa cô, khách sạn của chúng tôi là lựa chọn đầu tiên củacác lữ khách hoặc khách hàng đi công tác đến thành phố S này, hiện giờ đã là tám giờ tối theo giờ Bắc Kinh, cũng là giờ cao điểm nhận phòng của các khách sạn, khách sạn gần đây nhất cũng phải mất hai mươi đến ba mươi phút lái xe, nếu cô và ngài đây trong vòng nửa tiếng đồng hồ vẫn chưa tìm được khách sạn thì e rằng...”. Ngụ ý là, phải ngủ ngoài đường, thế nên hãy làm thủ tục nhận phòng nhanh lên.
“Không cần nói nữa, lấy phòng đó đi”, Lạc Thiên lấy chứng minh nhân dân ra.
“Vâng, xin ngài đợi một chút.” Anh chàng tiếp viên mỉm cười nhận lấy chứng minh nhân dân của Lạc Thiên rồi làm thủ tục nhận phòng của anh.
Giang Văn Khê trợn mắt, về chuyện một chiếc giường, cô không tiện nói gì trước mặt bao nhiêu người thế này, ra sức kéo vạt áo vest của Lạc Thiên, một lúc sau chiếc áo đã bị nhăn lại thành nếp.
Lạc Thiên kéo bàn tay không an phận của cô xuống, nắm chặt trong tay mình, đến khi làm xong thủ tục, anh kéo cả người và vật cùng vào thang máy.
Cửa thang máy vừa đóng, tại quầy tiếp tân đã có một cuộc tranh cãi nho nhỏ.
“Này, sao anh có thể nói với Tổng giám đốc Lạc Thiên rằng chỉ còn một phòng tổng thống chứ?”
“Không nhìn thấy Tổng giám đốc Lạc nắm chặt tay người đẹp kia à? Nếu làm thủ tục hai phòng tổng thống thì cô nghĩ có hợp không? Trước khi đến đây, nhất định Tổng giám đốc Lạc đã băn khoăn rất lâu về chuyện thuê phòng rồi, đương nhiên tôi phải chia sẻ với ngài ấy trước khi ngài ấy lên tiếng chứ, phòng tổng thống ngắm cảnh lãng mạn nhất khách sạn này thì hợp quá rồi. Cô không nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của ngài ấy lúc quay đầu lại à?”
“Haizzz! Anh đúng là biết xun xoe nịnh bợ thật đấy!”
“Phí cho cô làm tiếp tân bao năm mà cũng không biết quan sát người ta, sau này phải linh động vào, học hỏi tiền bối đây này, thế nào gọi là mắt nhìn bốn phương, tai nghe tám hướng.”
Giang Văn Khê tuy cảm khái bản thân từ lúc sinh ra tói nay, cuối cùng cũng có thể vào được phòng tổng thống một lần, nhưng cùng lúc nhìn ngắm gian phòng hào hoa lộng lẫy, cô vẫn khó tránh khỏi băn khoăn về chuyện ngủ đêm.
Bứt rứt cả buổi tối, khi Lạc Thiên vào phòng tắm, cô liếc nhìn sofa trong phòng khách sang trọng, ôm một cái chăn trên giường trải lên sofa.
Một lúc sau, Lạc Thiên mặc áo choàng trắng, mái tóc ướt đẫm bước ra, nói với Giang Văn
Khê đang ngồi thẫn thờ trước gương: “Đi tắm sớm đi, ngày mai sẽ rất vất vả đấy”.
Giang Văn Khê quay lại, cô đành phải thừa nhận rằng bức tranh mỹ nam tắm rất đẹp mắt. Cổ áo choàng hé mở, theo động tác lau tóc lên xuống của anh, xương quai xanh rất đẹp và vòm ngực chắc khỏe thấy thoáng ẳn hiện.
Lạc Thiên thấy Giang Văn Khê vẫn ngần ngơ nhìn mình thi nhướng mày, bước đến khẽ véo cằm cô: “Còn nhìn nữa thì thu phí đấy”.
Giang Văn Khê ngượng ngùng thu ánh măt lại, vội vã đứng dậy lục tìm túi xách, lây ra một bộ quần áo để thay, ai ngờ vừa mở dây kéo ra thì mấy cái hộp nhỏ màu sắc trông rất quen mắt rơi xuống, khi cô nhận ra đó là thứ gì thì đã muộn.
Lạc Thiên cúi xuống nhặt lên, khi nhìn rõ thứ mình cầm là gì, tay anh cứng đờ.
“Cái đó, cái đó, không phải em mua đâu. Nghiên Nghiên chết tiệt, sao lại làm trò này, mất mặt quá đi thôi.” Cô cuống đến nỗi không biết làm gì, vội quỳ xuống nhặt lấy mấy thứ gây họa chết tiệt kia, sau đó chạy ra khỏi phòng.
Khi quay lại phòng, tay cô đã không còn mấy hộp bao cao su đó nữa, còn Lạc Thiên vẻ mặt bình thản đang ngồi trước bàn xem tài liệu.
Cô thầm nghĩ, quả đúng là đi công tác, Nghiên Nghiên nghĩ lệch lạc rồi.
Cô tự xoa dịu mình, lấy bộ quần áo để thay rồi chui vào phòng tắm.
Nghe thấy âm thanh đóng cửa, Lạc Thiên buông tài liệu xuống, bắt đầu thẫn thờ.
Trong tích tắc, anh có phần không thích nghi được, cô nam quả nữ ở chung một phòng, hình như tệ hại hơn nhiều so với tưởng tượng của anh, ngọn cỏ gần hang dường như luôn sợ hãi anh.
Anh chải lại tóc, thở dài, đứng lên chậm rãi đến trước cửa sổ, qua tấm kính, nhìn ra bên ngoài, vầng trăng cô đơn đang treo lên bầu trời. Trong ngọn gió đêm, nhành dương liễu phơ phất bên bờ sông, làn nước dưới ánh sáng của ngọn đèn đường, rực lên một màu vàng óng ánh.
Đã mười năm rồi, anh chưa từng thưởng thức con sông bao quanh thành phố trong màn đêm thế này. Mong rằng nút thắt trong lòng mười năm nay sẽ được hóa giải.
Bỗng, sau lưng vang lên một tràng âm thanh lục đục, anh quay lại, nhìn thấy Giang Vãn Khê mặc áo ngủ hoạt hình, mái tóc xõa dài ướt nước, đang rón rén ôm gối đầu đi ra phòng khách.
Anh là rắn độc, mãnh thú ư? Nằm chung giường với anh có đến nỗi sợ hãi như vậy không? Anh có nói mình sẽ làm gì cô ư? Đúng là cô bé ngốc nghếch!
“Nếu em dám bước thêm bước nữa, anh đảm bảo tối nay em sẽ phải ngủ ở sảnh khách sạn”, giọng nói mang hơi hướm giận dữ, anh uy hiếp.
Giang Văn Khê dừng bước, không dám đi nữa. Cô quay người lại, mặt mũi đau khổ, rụt rè nói: “Chuyện lúc nãy, em rất xin lỗi. Em sợ anh nghĩ em là một kẻ có tâm kế, thế nên em nghĩ mình cứ ngủ ở sofa thì tốt hơn”.
“Thật là em nghĩ thế sao? Chứ không phải sợ
Đôi môi mỏng gợi cảm của Lạc Thiên hỏi ngược lại khiến cô rùng mình ớn lạnh, sao anh lại hiểu rõ cô đến thế?
Anh sải bước đến, giật lấy gối của cô ném trở lại giường, nhìn cô tò trên cao, bực bội nói: “Có cần anh bảo họ mang một bát tô đến, đổ đầy nước rồi đặt giữa giường không?”.
Đặt bát nước giữa giường?
Cô vừa nghe đã vội vã khoát tay lia lịa, cô với anh đâu phải Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài,có cần khoa trương đến thế không? Nếu thật sự đặt một bát nước ở giữa giường, cô nghĩ, kẻ nửa đêm bò dậy uống hết bát nước sẽ là cô. Tướng ngủ của cô rất xấu, cô thà bị nước làm sặc chết cũng không muốn ngủ trên cái giường ướt đẫm.
“Không cần, vậy thì ngủ trên giường”, anh ra lệnh.
Cô đành cam chịu gục đầu xuống, chậm rãi dịch chuyển về phía chiếc giường.
“Khoan đã”, giọng người đàn ông sau lưng lại vang lên.
Lại chuyện gì nữa? Cô quay lại, vẻ mặt thắc mắc lẫn ấm ức nhìn anh.
Trong lúc ngẩn người, anh đã nhẹ nhàng kéo cô đến trước gương, tay cầm máy sấy tóc, tỉ mỉ sấy khô mái tóc cho cô.
Cô ngồi thẳng người bất động, nhìn qua gương, lại thấy mái tóc anh còn ẩm, cô nghi ngại: “Sao anh không sấy tóc?”.
“Không quen”, ngắn gọn súc tích. Khi cô lườm nguýt anh một cái, lại nghe giọng nói anh dịu dàng như gió thoảng: “Tóc anh ngắn, trước khi lên giường sẽ khô. Tóc em dài thế này, để ẩm mà ngủ thì rất dễ bị bệnh”. Anh cúi xuống, chăm chú vào mái tóc mềm mượt trong tay. Ngoài việc sợ cô bị bệnh ra, anh còn thích cảm giác mái tóc suôn mượt của cô luôn qua kẽ ngón tay anh.
Cảm giác ấm áp nhẹ nhàng lan tỏa trong tim, khóe môi cô nhướn lên, đôi mắt đen nhánh nhìn chăm chú vào gương, chăm chú nhìn anh đang sấy tóc cho cô.
Cảm giác này, thật sự còn ngọt ngào hơn cả khi ăn đường nữa.
Sấy tóc xong, anh sợ mình lại suy nghĩ gì nữa nên lên giường nằm trước, nằm nghiêng quay lưng với góc bên phải, nhắm mắt lại.
Cô hít một hơi thật sâu, từ từ ngồi xuống giường, nghiêng đầu, nhìn phần lưng anh phập phồng lên xuống vì hô hấp, bất giác thở phào nhẹ nhõm rồi nhẹ nhàng nằm xuống góc bên phải.
Nếu nói rằng một nam một nữ đang phát tiết hormone, nằm cùng một giường mà lại không xảy ra chuyện gì thì đối với đàn ông, đó là sự sỉ nhục; nếu nói rằng đã xảy ra chuyện gì đó, mà lại là đàn ông bị phụ nữ đạp xuống giường, thì đúng là đại sỉ nhục.
Trong lúc mơ mơ màng màng, Lạc Thiên chống tay ngồi trên tấm thảm lông cừu, cảm giác tiếp xúc mềm mại dưới lòng bàn tay khiến anh không thể tin được, nhìn cô gái đang chiếm hết cả cái giường kia.
Anh khó có thể tin rằng mình lại bị cô đạp xuống giường, điều đó khiến anh nhớ tới chuyện cô ngủ lăn xuống giường khi ở biệt thự.
Anh không biết rằng tướng ngủ của con người lại có thể xấu đến thế. Quỷ thật, anh đã sống ba mười năm, chưa bao giờ thấy mất mặt như thế. Hình như từ khi gặp cô, gần như không có chuyện gì là không thể xảy ra.
Anh khẽ rủa một câu, ngồi dậy, cúi xuống ôm cô nhích sang góc bên kia. Thấy cô trở mình, anh thở dài rồi mới nằm xuống giường.
Lạc Thiên vốn ngủ chập chờn, sau một đêm “kịch chiến” bất bình thường trên giường với Giang Vãn Khê, hôm sau anh dậy rất sớm.
Giang Văn Khê nghĩ đó là đêm ngủ thoải mái nhất trong lịch sử, quả nhiên là giường phòng tổng thống có khác. Nhưng vì sao ai kia từ lúc ăn sáng đến giờ cứ tỏ ra như thể cô nợ anh một khoản cực lớn thế nhỉ?
Vừa thay xong quần áo, Giang Văn Khê đã bị lôi ra ngoài.
Giang Văn Khê vốn nghĩ rằng, hạng mục công trình của Giang Hàng chỉ có ở thành phồ N, nhưng lại không ngờ ở S cũng có một số công trình khác.
Những công trình ở nơi khác đa phần đều do Chủ tịch Giang trực tiếp phụ trách, còn lần này Lạc Thiên nhân cơ hội họp lớp để thuận tiện đến xem xét.
Trưởng và phó giám đốc công tình đều cung kính lễ phép với Lạc Thiên và cô, khi cô thay quần áo công nhân, đội mũ bảo hiểm vào, cầm máy chụp hình, chân tập tễnh đi trên công trường đầy sỏi đá cát bụi, mới hiểu ra tối qua Lạc Thiên nói với cô rằng “Ngày mai sẽ rất vất vả” có ý nghĩa thật sự là gì.
Tuy chưa vào mùa hạ nhưng năm nay trời nóng rất sớm, chưa đến trưa mà mặt trời trên đỉnh đầu đã rất chói chang khiến cô cảm thấy choáng váng từng cơn. Cũng may trước mặt còn có một anh chàng đẹp trai để có thể nhìn ngắm no mắt, nếu không, cô thật sự sợ rằng mình sẽ ngất xỉu tại công trường mất.
Những người đàn ông khi đang chăm chú làm việc là tuyệt vời nhất.
Lạc Thiên dù giơ tay hay bước đi cũng hừng hực hào khí, vô cùng tự nhiên, có điều bộ quần áo công nhân và chiếc mũ xám xịt trên đầu thực sự không hợp với khí chất của anh.
Trong đầu cô không ngừng vẽ nên cảnh anh là một công nhân xây dựng, sau đó ôm đĩa cơm ngồi trên đất, ăn như hùm như hổ, bất giác toét miệng ra cười. Không khống chế được, cô lấy di động ra, chinh ống kính chĩa vào anh. Sau khi chụp xong, cô chọn tấm hình anh đang nghiêng đầu đội mũ xám, trầm ngâm suy tư làm hình nền.
“Chuyện gì mà buồn cười thế?”, Lạc Thiên đến cạnh cô, “Nhờ em chụp hình, em đã chụp“Vâng, chụp xong rồi”