Có người nói rằng câu nói lẵng mạn nhất trên thế giới này không phải là “Anh yêu em ”, mà là “Ở bên nhau ”, đó là lời hứa trọn đời trọn kiếp với người yêu.
Sáng sớm hôm sau, Lạc Thiên mặc bộ âu phục màu xanh xám, gương mặt nở nụ cười rạng ngời hạnh phúc, gõ cửa nhà Giang Vãn Khê.
Giang Vãn Khê vai khoác ba lô đã chuẩn bị sẵn, Lạc Thiên trông thấy cười phá lên.
“Có phải trông ngố lắm không?”, cô bĩu môi.
“Ừ, một chút. Người không biết lại tưởng là học sinh tiểu học đi dã ngoại”, anh mỉm cười khoác vai cô ra ngoài.
“Cái gì mà học sinh tiểu học chứ? Em đây gọi là trẻ mãi không già.”
Hai người ăn sáng xong, Lạc Thiên lái xe đưa Giang Vãn Khê đến cửa hàng của Jessie, nhờ Jessie chọn cho Giang Vãn Khê một bộ lễ phục phù hợp.
Đi theo Lạc Thiên, Giang Văn Khê bước vào cửa hàng sang trọng của Jessie, nhìn những bộ trang phục trên người mannequin trong cửa tiệm sáng rực, và cả những bộ lễ phục lộng lẫy đủ mọi kiểu dáng treo thành từng dãy, cô kinh ngạc đến độ há hốc miệng.
Không phải đi công tác ở s sao? Sao lại đưa cô đến cửa hàng quần áo thế này?
Trong đầu cô hiện ra cảnh trong phim thần tượng, các nam chính gần như thích đưa nữ chính đến cửa hàng chọn quần áo, ngắm nữ chính không ngừng ra ra vào vào phòng thử đồ, trái một bộ, phải một bộ, thử các bộ trang phục xinh đẹp, đợi thử hết xong, cuối cùng có một bộ khiến mắt nam chính sáng lên, kêu: “Mua nó đi”. Sau đó hai người khoác tay nhau, tham dự yến tiệc bằng những bước chân thanh lịch.
OMG! Kiểu phim cũ rích này sao lại xảy ra với cô chứ? Mô típ quá quen thuộc là sao?
Những bộ lễ phục này quá đẹp, cô không kìm được đưa tay sờ lên một bộ lễ phục màu đen chất lượng tuyệt vời, thiết kế rất sang trong thanh lịch nhưng không mất đi vẻ quyên rũ, xuýt xoa vẻ đẹp của nó. Ánh mắt vô thức liếc nhìn bảng giá, giây sau, mắt cô trợn to, khoan đã, cái này... phía sau có mấy số không vậy???
Tay lại sờ bộ bên cạnh, giá vẫn kinh khủng như cái kia.
OMG! Trong lòng cô không ngừng hét lên, một bộ trang phục bình thường không có cơ hội mặc lại đắt thế này? Đúng là tội lỗi!
Cô xuýt xoa liên tục, sợ hãi rụt tay lại, chi sợ sờ nữa thì sẽ làm hỏng bộ lễ phục đó.
Jessie đứng một bên khoanh hai tay lại quan sát Giang Văn Khê đã được một lúc. Cô thấy rất khó tin bởi bao năm nay, ai kia chưa bao giờ đi mua sắm với phụ nữ, thế mà chỉ một cuộc điện thoại đã bắt cô phải phục mệnh chờ sẵn ở cửa hàng lại còn cùng một cô gái đến chọn quần áo.
Nhìn vẻ mặt anh cần cẩn thận thận, sợ trong miệng thì tan ra, nâng trong tay thì sợ làm vỡ, ôi chà! Tình yêu thật đáng sợ!
Lạc Thiên thấy Giang Văn Khê ngần ngừ trước bộ lễ phục màu đen rất lâu, tưởng cô thích nên bước đến, gỡ bộ đó ra khỏi giá: “Thích thì thử đi”.
“Không cần đâu”, cô khoát tay lia lịa.
Kháng cự vô hiệu, không đầy mấy giây sau, cô đã bị Lạc Thiên đẩy cả người lẫn trang phục vào phòng thử đồ.
Vào trong phòng, Giang Văn Khê cắn chặt môi, do dư một lúc rồi cô vẫn mặc thử bộ lễ phục đó.
Nhưng, sao phần ngực của bộ này thiết kế thấp quá vậy? Không cần cúi xuống, chỉ cần từ tầm mắt của cô nhìn xuống là khe ngực đã lộ rõ ra. Cô đứng thẳng lên, soi mình trong gương, cô thừa nhận, vô cùng hợp với dáng cô, chết tiệt, đẹp thật, nhưng phần ngực, phần ngực... Chết thật? Kiều này làm sao ra gặp ai được.
Lạc Thiên đợi mãi cũng không thấy Giang Văn Khê bước ra, liền đưa tay gõ cửa phòng: “Này, chắc em không ngủ trong đó luôn chứ?”.
Nghe giọng anh, cô tỏ ra đau khổ, cuống lên: “Không phải, Chỉ là... chỉ là em cảm thấy bộ này không hợp với em ắm. Hay là em cứ mặc quần áo của mình là được rồi”.
Jessie im bặt, nhìn lên chùm đèn pha lê tinh xảo trên trần nhà.
Bộ này là bảo vật của cô, không phải người cô thích thì cô sẽ không dễ dàng cho người ta thử. Cái gọi là không hợp chẳng qua chỉ là ý kiến cá nhân của cô gái bảo thủ bên trong mà thôi. Cô nàng đó đúng là động vật quý hiếm, thời buổi này có cô gái nào không hở hang một chút đâu, nếu được phép thì không chừng trên phố toàn là những người nude rồi.
Lạc Thiên đứng ngoài, khẽ nhíu mày: “Em ra ngoài đã, cho anh và Jessie ngắm thử”.
“Không được”, giọng bên trong từ chối thẳng.
“Không sao, cho dù xấu đến mấy, anh và Jessie cũng không cười em đâu. Ra ngoài đi.”
“Không mà”
“Ra ngoài đi”
“Không được, thật sự là không hợp. Em cứ mặc quần áo của mình vậy.” Dọa dẫm cũng
không được!
“Vậy, em muốn anh phá cửa vào kéo em ra hay là tự mình ra?”
Cuối cùng, dưới sự uy hiếp nóng nảy của Lạc Thiên, Giang Văn Khê hai tay che ngực, chậm rãi bước ra.
Jessie tiến lên phía trước, kéo tay cô xuống, huýt sáo một tiếng, khen ngợi: “Perfect!”.
Lạc Thiên chăm chú nhìn người phụ nữ đã thay trang phục, cơ hồ như mất hồn trong tích tắc, cơ thể xinh đẹp ấy phối với bộ lễ phục gợi cảm, đẹp đến mức khiến người ta không rời mắt đi được. Ánh mắt anh nhìn từ gấu váy chầm chậm hướng lên trên, cuối cùng dừng lại ở ngực cô, tuy cô đã xõa tóc xuống che phía trước, nhưng vẫn không thể giấu hết cảnh xuân ở đó.
Bộ trang phục chết tiệt này thiết kế kiểu gì vậy?
Bỗng, anh sa sầm mặt, đứng lên bước nhanh đến giá áo nhanh chóng chọn một bộ khác rồi nhét vào tay cô đang nhăn nhó mặt mũi.
Hai tay vuốt ve phần lưng trần của cô, làn da mịn nhẵn dưói lòng bàn tay khiến anh lưu luyến, nhưng lại không thể kiềm chế được mà nói một cách thô bạo: “Không phải không hợp, mà là rất không hợp! Thử bộ này!”.
Anh lại đẩy cô vào phòng thử đồ.
A, hung dữ thế làm gì? Đã nói là không hợp rồi mà cứ bắt cô phải ra ngoài.
Cô cắn môi, bó tay, lại thay bộ khác.
Lạc Thiên quay lại, trừng mắt nhìn Jessie đang quan sát hai người, ánh mắt không vui trách móc cô thiết kế trang phục kiểu gì.
Vải ít tói nỗi đến ngực cũng không che được, càng khiến người ta xấu hổ hơn là phần lưng lộ ra một khoảng lớn, ngay cả khe mông cũng thấy. Cứ nghĩ đến cảnh Giang Văn Khê mặc bộ này xuất hiện trong bữa tiệc, dẫn đến bao cặp mắt dừng lại trắng trợn nhìn ngó cơ thể cô là anh lại không kìm được muốn giết người.
Chuyện bị người ta “ăn đậu hũ (1)” biến tướng như thể, anh tuyệt đối không cho phép xảy ra với ngọn cỏ của anh, muốn ăn cũng chỉ có thể là mình anh thôi.
(1)Từ lóng trong tiếng Trung ý chỉ việc nhìn ngắm, đụng chạm da thịt người khác.
Giọng anh rất bất mãn: “Cô đúng là tính toán kỹ quá, tiết kiệm vải thật”.
Jessie tỏ ra vô tội, từ khi cô mở tiệm đến nay, chưa có khách hàng nào phàn nàn vải may trang phục của cô quá ít cả.
Như Giang Văn Khê đã nghĩ, cô đúng là phải thử liên tục.
Không biết đã thử hết bao nhiêu bộ rồi, cuối cùng cũng có một bộ vừa mắt Lạc Thiên, vì bộ lễ phục màu tím cổ yếm này ngoài việc hở vai ra thì phần ngực và lưng đều kín đáo, tôn lên được khí chất của cô.
Cô cũng thích bộ lễ phục không hoàn toàn giống trang phục dự tiệc đêm này, đặc biệt là thiết kế đính ngọc thủ công từ phần ngực đến eo, cô cứ soi gương mãi trong phòng thử đồ.
Nhưng bộ này thật sự là quá đắt, cô không thể tham lam như thế được. Cô xấu hổ lén lút đến cạnh Jessie, hạ giọng nói: “Xin hỏi có kiểu nào giống thế này nhưng rẻ hơn không?”.
Jessie không nhịn được phì cười, ngoài cô nàng Viên Nhuận Chi như bảo vật sống ở cạnh Tang Du ra, cô thật sự đã lâu rồi không thấy cô nàng nào đáng yêu như thế này.
“Có, nhưng tôi sợ mình mang ra thì cái vị ngồi trên sofa kia chắc chắn sẽ đập vỡ thương hiệu của tôi mất.” Nếu cô dám mang áo pull và quần jeans ra thì trong một thời gian ngắn, cô đừng hòng móc được xu nào từ ai kia nữa.
Giang Văn Khê rụt rè nhìn ai đó, gương mặt ấy lạnh băng như có một lớp sương bao phủ: . “Không khoa trương thế chứ!”.
Cuộc trò chuyện của Giang Văn Khê và Jessie đã vẳng đến tai Lạc Thiên vừa chọn xong giày cao gót. Khóe môi anh giật giật, gương mặt anh tuấn lạnh lùng: “Thay lại quần áo đi, chúng ta phải đi thôi”.
Đợi Giang Văn Khê thay quần áo xong, Jessie đích thân gói bộ lễ phục lại, giao đến tận tay Lạc Thiên.
Vốn dĩ Jessie đã mong Lạc Thiên sẽ theo phép lịch sự mà khen ngợi cửa hàng của cô, ngờ đâu anh nhận lấy mấy túi xách xong, nắm tay Giang Văn Khê, kéo người yêu đi thẳng ra ngoài, đến đầu cũng không ngoảnh lại. Trước khi bước ra, anh còn tiện tay lột một chiếc áo form dài màu gạo trên người mannequin xuống, khoác lên vai Giang Văn Khê.
Jessie đấm ngực kêu trời, chiếc áo đó cũng rất đắt, đừng có kiểu vừa mua vừa cướp như thế...
Ngồi trong xe, Giang Văn Khê cảm nhận được cơn giận toát ra từ Lạc Thiên.
Cô cúi đầu, cắn môi nói: “Anh giận sao? Nhưng em cảm thấy bỏ ra nhiều tiền như vậy để mua một bộ quần áo mặc không được mấy lần thì thật không đáng”.
“Không.” Lạc Thiên quay sang thắt dây an toàn cho cô, khuôn mặt lập tức dịu lại, “Nếu thích thì tốn thêm tiền nữa cũng xứng đáng. Nhưng có những thứ, dù em có nhiều tiền đến mấy cũng không thể nào thích được”.
Giang Văn Khê ngẩn ngơ nhìn đôi mắt sâu thăm thẳm như không có đáy của anh, thở dài, hình như lời nào xuất phát từ anh đều trở nên có lý.
Từ thành phố N đến S tuy chỉ lái xe hơn hai tiếng đồng hồ nhưng khi xe họ đến S thì trời đã tối.
Ấn tượng của Giang Văn Khê với S chi vẻn vẹn trong ký ức lúc tám, chín tuổi, S lúc đó nhiều nước, nhiều cầu, nhiều nhà cổ.
Chiếc xe vào S, đi khoảng hơn hai mươi phút, cuối cùng dừng lại trước khách sạn XX.
Giang Văn Khê mặc quần áo đi chơi, khoác ba lô, dáng vẻ đáng yêu, nắm tay Lạc Thiên mặc âu phục đi vào sảnh khách sạn, khiến bao con mắt phải chú ý.
Giang Văn Khê nhìn quanh quất, ý thức được trang phục của mình thật không phù hợp với người đàn ông xuất sắc bên cạnh, vội đẩy tay anh ra, đứng ở vị trí cách anh ba, bốn mét.
Lạc Thiên cau mày quay lại: “Em đang làm gì vậy?”.
“Không có gì.” Cô không dám nhìn thẳng anh.
Nhận ra những người xung quanh đang quan sát họ, Lạc Thiên mim chặt môi, sải bước đến, nắm lấy tay cô, bất chấp cô có chịu hay không, anh kéo cô đến quầy tiếp tân.
Hai nhân viên tiếp tân một nam một nữ đứng ở quầy, thấy Lạc Thiên kéo một cô gái xinh đẹp đến thì kinh ngạc há hốc miệng, câu “Tổng giám đốc Lạc, chào ngài, chúng tôi xin hân hạnh được phục vụ” mắc kẹt ở cổ họng, không thoát ra được.
Nhân viên nam chỉ nhìn Giang Văn Khê và Lạc Thiên không đến bốn, năm giây rồi trước khi Lạc Thiên lên tiếng đặt phòng, anh ta đã nhanh nhẹn nói: “Xin chào ngài, hiện giờ đang mùa cao điểm du lịch nên phòng đơn, phòng tiêu chuẩn, phòng ba người, phòng thương vụ, phòng VIP của khách sạn chúng tôi đã đầy, chỉ còn lại một phòng tổng thống”.
Nhân viên nam này vừa nói xong, không chi khiến Giang Văn Khê và Lạc Thiên sửng sốt, mà ngay cả đồng nghiệp kế bên cũng kinh ngạc há hốc miệng. Trong lúc đồng nghiệp chưa vạch mặt, anh ta ra sức mỉm cười với Giang Văn Khê và Lạc Thiên, đồng thời đạp lên chân đồng nghiệp một cái, bắt cô nàng phải ngoan ngoãn im lặng.
Lạc Thiên đáp ngắn gọn: “Thế thì lấy phòng đó”.
Giang Văn Khê vừa nghe đã kêu lên: “Khoan đã!”. Phòng tổng thống? Đó chẳng phải là phòng đắt nhất mà Lý Nghiên từng nói rằng chỉ có những người ngốc nhất mới bỏ tiền ra ở đó sao?
Nhân viên tiếp tân nhìn cô vẻ mong chờ.
Chỉ nghe cô cắn môi, hỏi nhỏ: “Cái đó... trong phòng có mấy giường?”