ay, quay lại, nhìn cô chăm chú, “Sau này cho dù xảy ra chuyện gì, trong cuộc họp tuyệt đối không được có sai sót”. Giọng anh tuy có vẻ trách móc nhưng cũng cực kỳ dịu dàng.
“Vâng”, cô cụp mắt xuống, “Vậy em ra ngoài trước”.
“Lát nữa cùng về”.
“Vâng”, cô quay người ra ngoài.
Tan sở rồi, ngồi trong xe, Giang Vãn Khê cảm thấy ban nãy trong văn phòng, hình như tâm trạng Lạc Thiên không tốt lắm, đôi mắt rất đẹp của anh lúc nào cũng thoáng một cảm xúc khó tả.
Cô muốn hỏi anh vết thương trên mặt anh do đâu mà có, nhưng lời đến cửa miệng lại không tài nào hỏi được.
Hai người về đến tổ ấm nhỏ của cô, Lạc Thiên chủ động đòi nấu cơm. Giang Văn Khê ngắm bóng dáng bận rộn của anh trong nhà bếp, phút chốc cảm thấy lòng ấm áp, cảm giác hạnh phúc ngập tràn trong tim.
“Này, nước bọt chảy ra rồi kìa.” Lạc Thiên múc xong canh, thấy dáng vẻ ngô nghê đáng yêu của cô khi đứng ở cửa nhà bếp nhìn anh chăm chú, không kìm được chọc ghẹo cô, sự bực bội khi nhận được tấm thiệp mời trước đó cũng biến mất.
“A...” Cô giật mình đưa tay lên chùi mép. Nhưng khi thấy ánh mắt thoáng vẻ đùa cợt của anh mới hiểu anh đang giở trò, lườm anh một cái, cô xấu hổ quay người ra khỏi nhà bếp, ngồi xuống bàn ăn.
Lạc Thiên cũng ngồi xuống ăn cơm, nụ cười đùa nghịch bên khóe môi vẫn không biến mất.
Cô tức tối đưa chân lên đá anh mấy cái.
Điều đó không những không khiến anh ngừng cười mà càng làm anh cười to hơn, đắc ý: “Này này, bản tính thô bạo của em bộc lộ càng lúc càng nhiều rồi đấy, không chừng sẽ nhanh chóng trở thành Giang Nhị Nương mất!”
Hừ! Anh lại vòng vo mắng cô là người phụ nữ hung dữ “Tôn Nhị Nương (1)”. Đúng là người đàn ông quá đáng! ! !
(1)Một nhãn vật trong Thủy Hử.
Cô mặc kệ anh, lặng lẽ ăn cơm, mặc anh cười, mặc anh đùa cợt.
Lạc Thiên thấy cô giận thì không cười nữa, gắp miếng sườn vào bát của cô, dỗ dành: “Lúc ăn cơm mà tức giận thì sẽ tiêu hóa không tốt, không có lợi cho dạ dày đâu”.
Mặt tuy vẫn tỏ vẻ tức tối nhưng thực ra khi cô ăn miếng sườn đó thì cơn giận cũng biến mất rồi.
Ăn cơm xong, Lạc Thiên chủ động dọn dẹp bát đũa để làm người đẹp vui lòng.
Cô ngồi trên sofa, thi thoảng quay sang ngắm anh rửa bát.
Với thân phận, tướng mạo, địa vị của anh, là long phượng trong đám người, nhưng lại gặp phải “sản phẫm ba không” là cô, thậm chí còn là người bất bình thường có nhân cách phân liệt, có lúc cô không kìm được thấy nuối tiếc cho anh, tiếc rằng anh đã bất hạnh đụng phải cô.
Đa phần là cô cảm thấy bản thân như đang sống trong mộng, không chừng một ngày nào đó, cơn mộng đẹp này sẽ đột ngột tỉnh giấc mà không báo trước, lúc đó cô phải làm sao?
Cô nghĩ bản thân mình đã trở nên tham lam, sự dịu dàng, sự yêu chiều, luôn đối xử tốt của anh với cô, khiến cô càng lúc càng tham lam.
“Đang nghĩ gì thế?”, anh rửa bát xong, thấy cô ngồi ngơ ngẳn thi đưa tay nhéo nhẹ mũi cô một cái, sau đó ngồi xuống bên cạnh, ôm cô vào lòng.
Cô ngẳng lên nhìn vết thương trên mặt anh, hơi nhíu mày, khẽ hỏi: “vết thương này của anh là tối qua đánh nhau với người khác mà có, đúng không?”.
“Ừ, xem như đã xả hận cho Tử Kiều”, anh hôn nhẹ lên môi cô để anh ủi rằng mình không sao.
"... ồ”, quả nhiên là vì Tăng Tử Kiều.
Tối qua ngồi taxi về nhà, ngủ không được, cô lên mạng, vừa hay gặp Lý Nghiên trên đó, cô rất bức bổi khó chịu nên kể lễ hết mọi điều cho Lý Nghiên nghe.
Sau đó, MSN(2)của Lý Nghiên nhấp nháy liên tục.
(2)Một phần mềm chat phổ biền của Trung Quốc ngoài QQ ra, cũng giống như Yahoo! Messenger.
“Một người đàn ông, nếu đa tình với bạn gái cũ hay những người phụ nữ không liên quan khác, thì cũng đồng nghĩa với việc phạm tội. Vì, anh ta khiến hết người này tới người khác có quá nhiều ảo tưởng không thực tế. Thế nên mỗi người đều phải hiểu: Trong tình yêu không thể tùy tiện làm người tốt, nếu không sẽ chuốc vạ vào thân. Tớ nghĩ anh ấy không phải là dạng người đi khắp nơi gây họa cho bản thân, có lẽ có nguyên nhân khác cũng nên. Khê Khê, phải tự tin vào bản thân, đừng tự ti như thế, ở cạnh cậu lâu rồi ai cũng đều nhận ra điểm tốt của cậu, dịu dàng, ân cần, là vợ hiền mà ai cũng muốn có, rất nhiều người muốn còn không được.”
Nhìn màn hình máy tính, cô ngẩn người.
Bây giờ, cô mong ước anh sẽ tiếp tục giải thích với cô biết bao, như Lý Nghiên từng nói, nhưng cô lại không biết vì sao mà mình lại không thể hỏi được.
“Bao lâu nay, anh xem Tử Kiều là em gái, ngoài gia đình kia của cô ấy thì ở thành phố N này, cô ấy chỉ có một người thân là anh. Tối qua người anh đánh là tên chồng vô trách nhiệm của cô ấy, cũng xem như người làm anh đây đã giúp cô ấy giải tỏa bức xúc gần hai mươi năm nay. Haizzz, chỉ tiếc là không giữ được đứa bé”, anh gục lên vai cô lảm nhảm những chuyện vướng mắc giữa Tử Kiều và chồng cô ấy.
Nghe thế, cô rất bất ngờ.
Hóa ra cô nghĩ quá nhiểu thật, đứa bé ây không phải là con của anh và Tăng Tử Kiều.
Lý Nghiên đã nói đúng, cái cô thiếu là sự tự tin.
Tảng đá lớn đè nặng trong lòng đã biến mất trong tích tắc, cô dựa vào ngực anh, mỉm cười.
Ánh mắt cô lấp lánh, nhìn thấy chiếc cà vạt anh cởi ra để cạnh đó, lại quay sang nhìn cổ áo hé mở của anh, xương quai xanh lộ ra toát lên một sự quyến rũ kỳ lạ. Má cô đỏ lên, nhúc nhích người, đồi sang tư thế thích hợp để lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh.
Tuy là đầu xuân nhưng vẫn còn hơi se lạnh, ôm Giang Văn Khê, Lạc Thiên lại thấy toàn thân nóng rực rất khó chịu, bàn tay đặt trên eo cô hơi siết lại, sau đó thả ra, cứ như thế mấy lần, cuối cùng anh vẫn buông tay. Ánh mắt vô tình liếc nhìn tủ dưới tìvi, điều khiển mà anh mang tới lần đầu khi đến nhà cô khiến anh bất giác thở phào, khẽ nói: “Muốn chơi Quyền Hoàng không? Anh bỗng muốn chơi với em”.
“Hả?” Vừa nghe đến “toàn vàng”, tai cô đỏ lên theo bản năng.
Anh và cô chính thức quen nhau chưa đến hai tháng, tuy Lý Nghiên thỉnh thoảng cũng dạy cô những bài học của “người lớn”, hào hứng không biết mệt mỏi là gì, “chi dẫn” cho cô bây giờ tình yêu fastfood của những người trưởng thành với nhau là như thế nào, nhưng chuyện này đối với cô thật sự quá nhanh, cô nhất thời không thể chấp nhận. Cô luôn cho rằng chuyện này chi có thể làm sau khi đã kết hôn.
Đúng lúc cô định từ chối chơi “toàn vàng” thì lại nghe anh mim cười: “Có sư phụ là anh ở đây thì bảo đảm em sẽ vượt thầy”.
Anh cười rạng rỡ như gió xuân!
Chết thật, hiện giờ cô không muốn chơi tí nào, nếu cậu cô biết cô ăn cơm trước kẻng thì nhất định sẽ đội mồ sống dậy mà bóp chết cô.
Tay cô vô thức túm chặt lấy cổ áo hé mở của anh, đôi mắt mở to hiện rõ vẻ căng thẳng, cô ngượng không dám mở lời từ chối, chi ra sức lắc đầu lia lịa.
Anh nhìn thấy thì cười to sảng khoái: “Yên tâm, em có đánh dở đến mấy, anh cũng không cười em đâu”. Anh đứng lên đi đến chỗ tìvi,
“Thực ra em rât thông minh, chỉ cần chuyên tâm học thì lên tay rất nhanh”.
Cô lại mở to mắt, thấy anh nhanh nhẹn lấy điều khiển ra thì máu toàn thân dồn hết lên mặt.
Mất mặt quá đi! Người ta chỉ muốn dạy cô chơi “Quyền Hoàng” vô cùng trong sáng, thế mà cô lại nghĩ ngợi bậy bạ, hóa ra kẻ nghĩ linh tinh là cô.
Chẳng trách Lý Nghiên cứ thích lảm nhảm với cô: “Tiềm thức đáng sợ”.
Ôi, nếu để anh biết những điều cô nghĩ, cô đúng là không còn mặt mũi nào gặp ai nữa.
Lạc Thiên cắm thiết bị game xong, quay sang nhìn cô đang mặt đỏ bừng bừng thì tỏ ra lo lắng: “Sao vậy? Mặt đỏ thế kia?”. Anh đưa tay sờ trán cô, không sốt!
“Ổ, không sao, có lẽ mùa xuân đến rồi, em thấy hơi nóng.” Cô hoảng loạn mượn cớ, tuyệt đối không thể để anh biết tư tưởng bậy bạ trong đầu cô được.
Hóa ra cô cũng nóng.
Lạc Thiên lặng lẽ ngồi xuồng, cánh tay rất tự nhiên vòng qua người cô, ôm cô vào lòng, tay anh đặt lên tay cô, thao tác trên điều khiển chơi game, nhẫn nại dạy cô cách sử dụng, bắt đầu thế nào, chọn nhân vật ra sao.
Khi nhìn một dãy nhân vật hoạt hình, sự chú ý của cô đã thay đổi.
“Chọn ba người”, anh nói.
Cô nhìn chằm chằm màn hình một lúc rồi nói: “Ồ, cái này, cái này, còn cái này nữa”.
Kyo Kusanagi? Iori Yagami? Benimaru Nikaido?
Anh nhướng mày, lần đầu chọn nhân vật cũng không tệ lắm, xem ra cô cũng có năng kiếu.
“Sao lại chọn ba người này?”, anh thuận miệng hỏi.
“Ồ, ba nhân vật nam này xem như khá đẹp trai trong các nhân vật đó”, cô hoàn toàn không ý thức rằng mặt ai kia phía sau đang sa sầm.
Anh không nói gì, sa sầm mặt bấm nút quay lại, chọn nhân vật từ đầu, lần này anh chọn ba cô gái. Tóm lại là anh không thích cô khen người con trai nào khác ngoài anh ra, cho dù là nhân vật hoạt hình trong game cũng không được.
Cô thắc mắc: “ủa? Đang chơi mà sao anh lại quay lại đổi người?”.
“Mấy người hồi nãy không hợp với em, dùng nhân vật nữ em lên tay nhanh hơn.”