ng vàng dưới tòa nhà ở của Lý Nghiên, tay Giang Văn Khê vừa đặt lên khóa dây an toàn, bỗng có một bóng đen áp sát lại, bàn tay ấm áp đã phủ lên mu bàn tay cô. Cô ngạc nhiên ngước lên, một đôi mắt đen nhánh đang nhìn cô nóng bỏng, đôi môi mỏng nhướn lên thành một đường cong tao nhã.
Lại là ánh mắt quyến rũ khiến bất kỳ cô gái nào cũng không kháng cự lại ấy, cô mấp máy môi, nhỏ giọng nhắc: “Em phải xuống xe đây…”, câu nói cô vốn định mở lời “có thể bỏ tay không” lại vì hơi thở quen thuộc mà im bặt.
Lạc Thiên đưa một tay ra, nhẹ nhàng giữ lấy gáy cô, khàn giọng nói: “Cứ thế mà xuống xe à? Không làm một kiểu chia tay đặc biệt sao?”.
Hơi thở nóng hổi không ngừng làm dây thần kinh trong cô căng lên, cô e thẹn quay đi nhìn ra ngoài cửa sổ, tuy đèn xe không sáng nhưng bên ngoài vẫn có vài người đi bộ qua lại, không biết khi đi qua trước xe có thể nhìn thấy bên trong này hay không.
“Nhưng… bên ngoài có người…”, cô ấp úng mở miệng, cơ thể co lại phía sau trong vô thức, nhưng người ở trước mắt vẫn ngang ngược không cho cô lùi ra.
“Anh đảm bảo người bên ngoài không nhìn được bên trong.” Anh nhướng mày, đồng thời nghe “lách cách” một tiếng, dây an toàn đã được mở.
Tốt thôi, thế thì liều vậy. Cô đưa mặt lại, đang định hôn lên má anh thì ngờ đâu, anh hơi ngẩng đầu lên, đôi môi anh vừa hay áp vào môi cô. Cô sửng sốt mở to mắt, không đợi cô phản ứng, anh đã giữ chặt gáy, kéo cô vào lòng, mải miết hôn cô. Trong lúc môi lưỡi quấn lấy nhau, cô cảm thấy không khí trong xe càng lúc càng loãng, không biết là vì điều hòa trong xe càng lúc càng nóng, hay vì vòng tay Lạc Thiên quá ấm áp, nhiệt độ nóng bỏng khiến cô cứ ngỡ chiếc xe đang bị đốt cháy.
Hai tay cô túm chặt lấy ngực áo anh, dần dần, cơ thể mềm oặt không thể đỡ nổi trọng lượng hai người, cả người cô ngả ra sau. Chỉ nghe một tiếng động va chạm với cửa kính, gáy cô đã đè lên tay anh đập vào kính xe.
Cô căng thẳng mở to mắt, nhưng lại nhìn thấy người ấy nhìn cô mỉm cười với vẻ mãn nguyện.
“Tay anh…”, ánh mắt cô liếc nhìn tư thế mờ ám giữa hai người, gò má cô lại nóng lên không kiểm soát nổi.
Anh cười khẽ, nhẹ nhàng kéo cô dậy, chính anh cũng ngồi ngay ngắn lại, rồi nói: “Chơi vui nhé. Anh đợi điện thoại của em”.
“Vâng, anh về cẩn thận nhé”, mở cửa xe, cô bước xuống, vẫy vẫy tay tạm biệt anh.
Chiếc xe màu trắng bạc nhanh chóng biến mất trong màn đêm. Giang Văn Khê đang chìm đắm trong mật ngọt, gương mặt vẫn còn nụ cười hạnh phúc khó hình dung, đang định tiến về nhà Lý Nghiên thì ai ngờ vừa quay lại đã bị người
Lý Nghiên nghiến răng, trừng mắt nhìn cô, hung hăng: “Kêu cái gì mà kêu?!”.
“Nghiên Nghiên, bị cậu dọa chết mất!”, Giang Văn Khê ra sức vỗ ngực, chỉ sợ trái tim không chịu nổi sẽ nhảy ra ngoài.
Lý Nghiên một tay chống nạnh, tay kia xỉa vào đầu Giang Văn Khê, gầm lên: “Dọa chết hả?! Cả nhà tớ mới bị cậu dọa chết đấy. Con nhỏ hư đốn này, chỉ cần sắc đẹp trước mặt là hồn cậu không biết bị dẫn đi đâu mất, làm gì còn nghĩ đến chuyện sống chết của chúng tôi”.
“Làm gì khó nghe như cậu nói chứ…”, Giang Văn Khê vừa tránh né vừa làu bàu.
“Hừ! Trọng sắc khinh bạn! Đồ có dị tính mất nhân tính! Hôm nay xem như tớ biết cậu rồi, con nhỏ xấu xa!”
“Tớ chỉ có lần này, còn lúc cậu có dị tính mất nhân tính thì hai tay hai chân tớ đếm cũng không hết…”
“Giang Văn Khê!!!”
Giang Văn Khê đã chọc giận Lý Nghiên thành công, để tránh né đòn “Thiên mã lưu tinh quyền” của Lý Nghiên, cô đành ôm đầu trốn chui trốn nhủi, đến khi nhảy được vào nhà Lý Nghiên, có bà Lý che cho, xem như đã an toàn tính mạng.
Lúc ăn tối, Giang Văn Khê giải thích nguyên nhân cô biến mất một ngày một đêm. Bà Lý khi biết cô đã có bạn trai thì cứ đòi khi nào đó cô dẫn về cho bà xem mặt, trong phút chốc cô thấy hơi ngượng, vì cô không chắc liệu Lạc Thiên có chịu cùng cô đến gặp chú và dì vốn được xem như cha mẹ cô hay không.
Lý Nghiên nhanh miệng, ca bài phản đối: “Khê Khê có nói là lấy anh ta đâu, sao mẹ cuống lên đòi gặp làm gì? Như thế Khê Khê của chúng ta sẽ mất giá, chí ít cũng phải yêu nhau cái đã, con kiểm tra cho qua rồi anh ta mới có thể bước vào nhà chúng ta”. Bà Lý lườm Lý Nghiên một cái: “Vậy con gấu của con đã qua cửa chưa? Hai người già này có thể gặp được cậu ta chưa?”.
Lý Nghiên vội vàng giơ tay đầu hàng: “Ha ha, ăn cơm, ăn cơm, đừng nói những chuyện thiếu dinh dưỡng như thế ở bàn ăn, sẽ tiêu hóa không tốt đâu”. Lý Nghiên sợ nhất là nhắc đến chuyện này, nếu bố mẹ cô gặp được anh thì e là bước tiếp theo sẽ ép cô kết hôn, cô và Hùng Diệc Vĩ hứa với nhau rồi, phải ăn chơi cho thỏa, thế nên cha mẹ nhà ai cũng tạm thời không gặp.
Giang Văn Khê xem như cũng thấy Lý Nghiên có lúc chịu thua, trừ bà Lý có thể đàn áp được cô nàng ra thì e rằng không còn ai có thể làm thế.
Ăn tối xong, Giang Văn Khê và Lý Nghiên ngồi trên bàn đánh bài mạt chược giấy, vẫn theo quy tắc cũ năm nào, nếu ai thua sẽ dán giấy lên mặt, sau đó chụp hình giữ làm bằng chứng.
Giang Văn Khê chỉ sử dụng ba phần công lực mà Lý Nghiên đã dính giấy đầy mặt.
Một tiếng chuông di động lạ vang lên, Giang Văn Khê hoàn toàn không nhận ra là di động mới của cô đang reo.
Lý Nghiên liếc nhìn di động của mình ở đầu giường, tò mò hỏi: “Là di động của cậu à? Tớ nhớ di động của cậu đâu phải tiếng chuông này”.
Cô ngẩn người, bỗng nhớ ra điện thoại cũ của mình tối qua đã bị Lạc Thiên hủy hoại, cô nhảy xuống giường, lấy ra một chiếc điện thoại mới rất đẹp, mở ra xem, quả nhiên là di động của cô đang reo, có một tin nhắn mới.
Cô tò mò không hiểu ai gửi tin cho cô, mở ra xem, là Lạc Thiên, chỉ ba chữ đơn giản: Làm gì đấy?
Điện thoại mới vẫn chưa kịp nghiên cứu kỹ càng, tốn hơn một phút mới bấm được mấy chữ “Em đang chơi mạt chược giấy với Nghiên Nghiên”.
Gửi tin nhắn xong, cô cười ngốc nghếch với chiếc điện thoại.
Lý Nghiên liếc thấy điện thoại rất đẹp thì nhảy xuống giường, giật lấy, kêu lên: “A a a, kiểu này mới ra mấy hôm trước, hơn bốn ngàn đấy, tớ nghiến sắp gãy hết răng trong miệng mà vẫn chưa nỡ mua, cậu mua khi nào đó?”.
Cô mở to mắt, chỉ vào điện thoại, kinh ngạc: “Cái gì?! Cậu nói cái này hơn bốn ngàn á?”.
“Ừ, hơn bốn ngàn đó, ai da, đúng là càng nhìn càng thích, tháng này có lương tớ phải mua một cái mới được”, Lý Nghiên hứng chí đùa nghịch, rồi bỗng nhận ra Giang Văn Khê không biết giá tiền, cô hỏi,
“Cái này là anh tóc bạc tặng cậu hả?”.
Cô tỏ vẻ đau khổ, lẩm bẩm: “Lại đắt thế à…”.
Lý Nghiên nheo mắt, có thể nhận ra vẻ hưng phấn và kích động trong đôi mắt lấp lánh, vỗ mạnh vai Giang Văn Khê mấy cái, xuýt xoa: “Ôi trời con nhỏ này, cuối cùng cũng ra người ra ngợm rồi”.
Giang Văn Khê bị đánh đến giật mình, cau mày, lấy lại điện thoại: “Không được, đồ đắt như vậy, tớ nhất định phải trả lại anh ấy”.
Lý Nghiên trợn tròn mắt như không tin được, lấy ngón tay xỉa vào đầu cô: “Cậu lại bắt đầu khờ rồi đấy hả? Di động trả lại anh ấy thì anh ấy có xài được không, hay là anh ấy tặng cho người khác? Tuy tớ không hiểu rõ về anh ấy lắm, nhưng lấy lần đầu tiên gặp anh ấy ở quán bar bộ dạng đã khủng bố như muốn ăn tươi nuốt sống cậu mà đoán, thì nếu cậu trả điện thoại lại cho anh ấy, anh ấy nhất định sẽ đập nó nát vụn. Phải biết là, đàn ông cần nhất là gì chứ? Sĩ diện! Hiểu không? Cậu trả lại, khác nào làm mất mặt anh ấy?”.
Cô cắn môi, nhìn điện thoại trong tay mà hoang mang. Lý Nghiên nói đúng, cô có thể tưởng tượng ra dáng vẻ phẫn nộ của anh, không phải là sẽ đập, mà là anh đã đập di động cũng của cô rồi.
Đúng là đáng ghét, sao anh lại tặng cô thứ đồ đắt như vậy chứ?
Lý Nghiên đẩy cô, nói: “Haizzz, lễ Tình Nhân sắp đến rồi, nếu cậu thấy nhận thứ quà đắt thế này không yên lòng, thì lễ Tình Nhân mua một món quà tặng anh ấy là xong”.
Cô mím môi, cuối cùng hàng lông mày cũng giãn ra, gật gù.
Lại một tin nhắn nữa, nội dung lần này là: Mặt em có bị dính giấy không? Cô toét miệng cười, đáp lại: Tất nhiên là không.
Hai người cứ nhắn qua nhắn lại, Lý Nghiên cảm thấy bị bỏ rơi liền hét lên, ép cô chúc ngủ ngon anh tóc bạc đẹp trai.
Cô đành bất lực nhắn một tin cho anh: Nghiên Nghiên ghen rồi, chúc anh ngủ ngon. Bên kia Lạc Thiên nhận được tin nhắn, cười và đáp lại mấy chữ: Chúc ngủ ngon thế thôi à?
Cô nhận được tin, đỏ mặt, bấm một chữ: Chụt. Lạc Thiên nhìn chữ “chụt”, trong đầu hiện ra dáng vẻ cô nhắm mắt chu môi, không kìm được cười thành tiếng, đáp lại: Miễn cưỡng qua cửa, chụt! Ngủ ngon nhé em.
Bên này, cô cầm điện thoại cười ngốc nghếch mãi, khiến Lý Nghiên cứ lườm nguýt không thôi. Sáng mùng Hai, Giang Văn Khê từ sớm đã về nhà mình, vừa đến tòa nhà đã thấy Cố Đình Hòa dựa vào xe, buồn bực hút thuốc. Từ khi quen biết anh, cô rất ít khi thấy anh hút thuốc. Cô bước nhanh đến, gọi: “Đình Hòa”.
Cố Đình Hòa quay lại, thấy cô liền dập tắt điếu thuốc, vẻ mặt vui mừng: “Thấy em không sao là anh yên tâm rồi. Nghiên Nghiên hôm qua rất lo cho em, lúc gọi điện cho anh vừa khóc vừa nói đấy”.
“Thật có lỗi quá, gây phiền phức cho anh rồi”, Giang Văn Khê vô cùng hổ thẹn.
“Em không sao là được, hôm nay thấy em là anh yên tâm rồi.” Cố Đình Hòa thọc tay vào túi quần, ánh mắt nhìn đi nơi khác.
“Sau này em sẽ chú ý.” Giang Văn Khê cắn môi, “Anh có muốn lên nhà ngồi không?”.
“Không cần đâu. Anh nghĩ mình nên đi rồi”, Cố Đình Hòa cười gượng.
Giang Văn Khê bỗng không biết phải nói gì, một lúc sau cô đáp lại: “Vậy anh lái xe cẩn thận nhé”.
Cố Đình Hòa thẫn thờ nhìn cô, cuối cùng không kìm được hỏi: “Văn Khê, em thật sự đang quen anh ta sao?”.
Giang Văn Khê có phần lạ lùng, không rõ Cố Đình Hòa vì sao lại hỏi vậy.
“Vậy em có hiểu anh ta không? Em có hiểu con người anh ta không? Trước khi quen em, em có biết cuộc sống trước kia của anh ta không? Chẳng hạn trước kia anh ta đã làm gì, gia đình anh ta thế nào… em đều hiểu rõ chứ?”, Cố Đình Hòa lại hỏi.
Giang Văn Khê sững sờ. Những lời anh nói, ngoài việc hôm qua cô biết Nghiêm Tố là dì của anh, bà Nghiêm là bà ngoại của anh, Chủ tịch Giang là ân nhân của anh, còn những chuyện khác cô đều không biết, đối với cô, tất cả đều như một tờ giấy trắng.
Cô có phần căng thẳng: “Đình Hòa, rốt cuộc anh muốn nói gì?”.
Cố Đình Hòa nhìn cô hoang mang, đại khái cũng hiểu cô căn bản không biết về chuyện Lạc Thiên từng ngồi tù. Anh nhìn cô, hỏi rất nghiêm túc: “Nếu hôm đó, bộ phim ấy, anh không thất hẹn, dạy em chơi game, anh cũng không đến trễ, thì em có chọn anh không?”.
Những chuyện cũ nhắc đến khiến Giang Văn Khê tỏ ra ngượng ngùng, nếu không phải anh thất hẹn, không phải “Quyền Hoàng” kia hại cô, có lẽ người cô ở cạnh sẽ là anh.
“Đình Hòa, xin lỗi. Ly cà phê đó là em thật lòng muốn tặng anh, nhưng bất cứ việc gì cũng không thể đoán trước được, em lúc đó chưa hề nghĩ rằng sẽ có ngày mình ở cạnh anh ấy chứ không phải là anh.
Nhưng, tình cảm một khi đã bắt đầu thì không thể dừng lại.” Cô không phải người dễ thay đổi, cũng không có ý làm tổn thương ai, nếu có trách thì chỉ trách anh và cô đã bỏ lỡ nhau quá nhiều.
“Anh hiểu rồi”, Cố Đình Hòa buồn bã, anh không thua ai, mà chỉ thua thời gian. Anh quay người mở cửa xe,