Đúng khoảnh khắc Giang Văn Khê chạy về phía nhà vệ sinh, Lạc Thiên cũng nhường chỗ cho chị Hoa đã ngồi cạnh xem từ nãy đến giờ.
Giang Văn Khê vừa đi vừa thầm nguyền rủa Lạc Thiên, không giúp cô thì thôi, còn cố ý vạch mặt cô, làm gì có bạn trai nào như anh cơ chứ.
Nghe sau lưng có tiếng bước chân theo sát, cô ngần ngại dừng lại, người đó dường như rất biết phối hợp, cũng đứng lại theo.
Không cần nói cũng biết chính là cái tên vạch mặt cô chứ còn ai. Cô thầm rủa một tiếng, lại tiến về phía trước, tay vừa chạm đến tay nắm cửa nhà vệ sinh, một bàn tay to lớn đã nhanh hơn, chặn lên cánh cửa, mùi vị quen thuộc lẫn với hương bạc hà thoang thoảng thoáng qua mũi cô.
“Không ngờ em cũng biết sử dụng trò cũ rích này để trốn nhỉ?”, giọng nói đùa cợt vang lên bên tai cô.
Cô không quay lại, cố tỏ ra bình tĩnh, trả lời: “Đâu có? Em thật sự muốn đi vệ sinh mà, anh tránh ra”.
“Giận à?”, anh nhẹ nhàng xoay người cô lại, vén mái tóc hơi rối ở hai bên cho cô.
Cô chống nạnh, có vẻ oán trách: “Nếu anh đã biết rồi sao còn ép em như thế?”.
“Ai bảo em che giấu sự thực mình biết chơi mạt chược? Em có biết như thế là sỉ nhục người khác không?”
“Em chỉ muốn chị Nghiêm và bà vui thôi mà, nếu em thắng từ đầu tới cuối, làm mất hứng mọi người thì thất lễ lắm.”
“Em có bản lĩnh thắng từ đầu tới cuối à? Khoác lác thế không sợ mũi mọc dài ra hay sao?”
“Ai nói không thể?! Sư phụ của em toàn thành phố N…” Cô vốn định nói sư phụ của cô là cao thủ nổi tiếng nhất Cục cảnh sát thành phố N, ngoại hiệu
“Lão thiên sát thủ”, nhưng sực nghĩ lại hôm trước vì chuyện cảnh sát đã cãi nhau với anh nên cô kịp thời ngừng lại.
“Em còn có sư phụ nữa à?”, anh không thể ngờ rằng cô lại bái sư trong trò này, “Sư phụ của em là gì toàn thành phố N?”.
“Ưm…” Tuy không biết tại sao anh lại ghét cảnh sát như vậy, nhưng vẫn nên tránh nhắc đến từ gây ra tranh chấp thì hơn, “Cái đó… cái đó… Sư phụ của em là…”, trong đầu cô nhanh chóng xoay chuyển, có từ gì thay thế được từ “cảnh sát” không nhỉ? Mắt không ngừng lóe lên, bỗng nhớ ra gì đó, cô kích động nói, “Ông ấy là cao thủ mạt chược già nhất giỏi nhất toàn thành phố N, đã từng ra vào các phòng mạt chược ở khắp nơi trong thành phố, cảnh giới… là cảnh giới… cảnh giới không bình thường tí nào!”.
Hàng lông mày Lạc Thiên nhướng lên, tuy cảm thấy từ ngữ của cô hơi quái lạ nhưng cũng không chú tâm, chỉ tò mò hỏi: “Sao em lại bái sư học cái trò này?”.
Cô thầm thở phào trong lòng, đối với câu hỏi mới, cô bỗng có chút ngại ngùng: “Nói ra mất mặt lắm”.
“Chuyện em mất mặt còn chưa nhiều hay sao?”
“…”
“Nói anh nghe xem nào.”
“… Không nói, mất mặt lắm.”
“Anh không cười em đâu.”
“Không được.”
“Thế anh…”
Thấy gương mặt anh càng lúc càng gần, cô căng thẳng chống hai tay lên ngực anh, kích động kêu lên: “Em nói, em nói!”.
Nhớ đến cảnh tối qua trên chiếc ghế gỗ của quảng trường, hai người hôn nhau say đắm quên hết tất cả, còn lăn xuống đất một cách mất mặt, nghĩ đến đó cô đã thấy hoàn toàn suy sụp. Nếu ở cửa nhà vệ sinh, anh không chịu kiềm chế, làm hỏng mất cửa thì cô đừng mong ngẩng đầu lên làm người nữa.
Quả nhiên, anh hài lòng lùi ra một chút.
“Ồ… thực ra, hồi trước khi em đi học, nghỉ hè cùng chơi với các bạn, lúc nào đánh mạt chược cũng thua bọn nó. Sau đó người thua phải dán lên mặt một mảnh giấy, mỗi lần hết bốn vòng thì mặt em đều dính đầy giấy, còn bị các bạn chụp hình. Lúc nhập học, không biết tên nào thất đức, dán hình của em lên bảng thông báo của trường, kết quả thầy cô và học sinh toàn trường đều biết, do đó em còn bị cảnh cáo, lý do là học sinh không được cờ bạc. Rồi về sau, để rửa nỗi nhục đó, em đã đi bái sư. Nói ra thì lý do này đúng là buồn cười thật. Anh nói xem em có ngốc không?” Vừa dứt lời, cô đã thấy người đàn ông ấy cười đến mức đứng không vững, thiếu điều gục vào người cô thôi. “Này, anh đã nói không cười em mà, thế mà cười như thế đấy!” Cô trừng mắt, phẫn nộ cắn môi, cả người run lên.
Anh cố nén cười, dỗ dành: “Không cười nữa, không cười nữa”.
Cô trề môi, buồn buồn, nhớ đến thời đại học đã từng có quãng thời gian bất đắc dĩ phải dựa vào trò này để kiếm tiền học phí, cô ủ rũ nói tiếp: “Anh có biết không? Em không đánh mạt chược bừa bãi, là vìtrước kia còn nhỏ, không hiểu chuyện, cho rằng trò này rất lợi hại, về sau đều đắc tội với mọi người, không ai muốn đánh với em nữa. Bố mẹ và cậu em qua đời rồi, em từng lợi dụng trò lừa gạt này để kiếmtiền học phí, có lần suýt nữa bị bắt… Về sau em thề không bao giờ chơi bài nữa”. Thực tế thì cô thật sự đã bị bắt, vì ở Cục ai cũng biết cô, nể tình cũ với cậu cô nên chỉ giáo huấn cho cô một bài rồimay, sư phụ của cô còn qua đời trước cả cậu cô, nếu không chắc chắn ông sẽ không tha cho cô dễ dàng như vậy.
Nghe cô nói, trái tim Lạc Thiên bỗng dâng lên một cảm giác chua xót, nơi sâu thẳm như có gì đó chạm đến, ánh mắt cũng trở nên xa xôi và u buồn, cứ thế chăm chú nhìn cô.
Sau đó, anh đưa tay nhẹ nhàng kéo cô vào lòng. Không muốn cô đau buồn, anh tỏ ra vui vẻ: “Thì ra em có sở trường như vậy, không đơn giản, anh có thể suy nghĩ về chuyện đầu tư một chuỗi cửa hàng giải trí đánh bạc”.
Cô gục vào ngực anh, ậm ừ nói: “Em rất ngốc, coi chừng anh lỗ vốn chết”.
“Ừ, rất ngốc. Nhưng anh không nói để em vào chơi, bưng trà, rót nước, dọn nhà vệ sinh, chắc là có thể làm được.”
“… Có cần vô tình thế không?” Bên tai vang lên tiếng anh cười thích thú không che giấu, cô nghiến răng kèn kẹt, thụi vào ngực anh, tức mà không nói được gì.
Bỗng, cô nhớ đến vấn đề đã làm mình băn khoăn nãy giờ, ngẩng lên hỏi anh: “Đúng rồi, chị Nghiêm và Chủ tịch Giang, hai người họ và anh có quan hệ gì thế? Còn nữa, đây rốt cuộc là nhà anh, hay là ở đâu?”. Còn câu “cha mẹ anh đâu” là cô chưa dám hỏi, cô sợ kết quả sẽ giống như cô đã từng đoán.
Anh chăm chú nhìn cô một lúc, không buông tay mà cười nhẹ: “Anh cữ ngỡ em sẽ không tò mò chứ?”.
“Quan hệ gì thế?”, cô rất thắc mắc.
“Đây là biệt thự của Nghiêm Tố, chị ấy là dì nhỏ của anh, bà là bà ngoại của anh, chú Thâm là ân nhân của anh. Còn quan hệ giữa Nghiêm Tố và chú Thâm thì như em đã thấy đây.”
Cô sửng sốt cắn môi, càng không hiểu: “Nhưng anh không gọi là bà ngoại, cũng không gọi là dì, lạ quá”.
“Thói quen thành tự nhiên.”
“Hả? Chị Nghiêm và Chủ tịch Giang… là cái đó thật sao?”
“Cái đó? Cái nào?”
“Giống như…” Cô chỉ vào anh và mình, thấy anh cứ nhướng mày, cô ấp úng mãi cũng thốt ra, “Giống như chúng ta ấy”.
“Chúng ta thế nào?”
“Anh biết mà”, tên này hơi quá đáng rồi đấy!
Ai ngờ anh cười bẽn lẽn: “À, anh không biết”.
“…”
“E hèm! Cái đó… phiền hai người có thể đổi chỗ khác tình tứ với nhau được không?”
Sau lưng vang lên giọng nói quen thuộc, Giang Văn Khê hoảng hồn quay lại, thấy chị Nghiêm, cô liền đưa mắt ra hiệu cho Lạc Thiên, tỏ ý bảo anh buông cô ra.
Lạc Thiên quay lại, đổi thành ôm cô bên người rồi mỉm cười nhìn Nghiêm Tố: “Thua rồi sao?”.
“Sao có thể chứ?” Nghiêm Tố khoanh hai tay lại, nhìn Lạc Thiên vẻ ý nhị sâu xa, giọng giễu cợt: “Phòng trên lầu rất nhiều, đừng chặn ở đây cản trở người khác chứ”.
Giang Văn Khê lúng túng đỏ cả mặt.
“Vâng, không quấy rầy chị vào trong tìm may mắn nữa”, Lạc Thiên không phản bác, độp lại một câu rồi mỉm cười, ôm Giang Văn Khê về phòng khách.
Nghiêm Tố nhìn theo bóng hai người dần khuất, nụ cười trên khóe môi từ từ biến mất, đáy mắt hiện lên một nỗi buồn.
Lại thêm một năm nữa, chị lại già thêm một tuổi. Hai mươi mấy năm rồi? Chị cũng không nhớ rõ nữa. Chị hâm mộ Giang Văn Khê, chí ít A Thiên đợi Giang Văn Khê một đêm cũng đã đợi được. Nhưng có người thà đợi một người không còn trên thế gian này nữa cả đời, chứ cũng không muốn tạm bợ. Bấy lâu nay, chị cảm thấy cuộc đời mình thật thất bại.
Cười cay đắng, chị mở cửa nhà vệ sinh. Lúc vui thì thời gian trôi qua rất nhanh.
Khi Giang Văn Khê nhận ra điều đó thì đã là chạng vạng tối. Lúc đó mới nhớ ra phải đến nhà Lý Nghiên. Mở điện thoại, phát hiện hơn ba mươi cuộc gọi nhỡ, hai mươi mấy tin nhắn, đối diện với những con số kinh khủng đó, cô giật nảy mình, tay run, chân nhũn ra, vội vàng gọi lại cho Lý Nghiên. Điện thoại vừa kết nối đã nghe giọng căng thẳng của Lý Nghiên: “Có phải Khê Khê không?”.
“Nghiên Nghiên à, tớ đây…” Không đợi Giang Văn Khê nói hết, đầu dây bên kia đã vang lên giọng gầm rú như sư tử Hà Đông: “Giang Văn Khê, cậu chết ở đâu rồi hả?! Cậu có biết là điện thoại nhà cậu khôngai nghe máy, di động cũng không trả lời, tớ tưởng tối qua trên đường về cậu bị cướp, gọi điện tìm Tiểu Cố định báo cảnh sát, người ta nói không đầy hai mươi tư tiếng đồng hồ thì không thể báo án. Cậu có biết tớlo lắng cho cậu đến thế nào không? Cậu có biết bố mẹ tớ nghe nói cậu mất tích, cả ngày nay như người mất hồn không hả. Haizzz, cậu có biết không?! Biết không hả?! Con nhỏ chết tiệt, cậu nói cho tớ xem rốtcuộc cậu chết ở đâu rồi hả?!”.
Giang Văn Khê rất hổ thẹn, biết mình thế này gọi là mê trai bỏ bạn nên không ngừng xin lỗi: “Nghiên Nghiên, xin lỗi, tớ không cố ý, xin lỗi nhé”.
“Xin lỗi cái con khỉ, rốt cuộc cậu chết ở đâu vậy hả? Nói rõ cho tớ nghe!”
“Tối qua từ nhà cậu về, tớ cùng Lạc Thiên đến quảng trường phía đông xem bắn pháo hoa, sau đó trên đường về tớ ngủ thiếp đi, Lạc Thiên không muốn đánh thức tớ dậy nên đưa tớ đến nhà bà ngoại anh ấy, bây giờ tớ vẫn đang ở đấy. Xin lỗi cậu.”
Cô giải thích xong nhưng mãi vẫn không thấy đầu dây bên kia nói gì nên thử gọi mấy tiếng: “Nghiên Nghiên! Nghiên Nghiên! Cậu còn đó không?”.
Vẫn không nghe thấy tiếng Nghiên Nghiên, cô cuống lên, hét trong điện thoại: “Nghiên Nghiên, cậu đừng giận mà, tớ thật sự không cố ý giấu cậu đâu. Xin lỗi mà, Nghiên Nghiên. Tớ đến nhà cậu ngay, trong vòng một tiếng đồng hồ nhất định sẽ tới”.
“Ai cần cậu cút về đây chứ.” Cuối cùng Lý Nghiên cũng lên tiếng, “Giang Văn Khê, cậu khai thật cho tớ nghe, tối qua, có bị anh tóc bạc ăn mất không hả?”.
Làm gì mà cứ phải hỏi câu thiếu dinh dưỡng như vậy chứ?
Nhìn mặt hồ, má cô đỏ bừng như quả cà chua chín, cô tránh né Lạc Thiên đứng cạnh, đi lên thật xa rồi thấp giọng giải thích: “Không như cậu nghĩ đâu, sao tớ có thể làm chuyện đó chứ?”.
Quả nhiên lại nghe Lý Nghiên kỳ thị một câu: “Ôi chao, cậu đúng là mất mặt thật. Thôi đi, thôi đi, con gái bảo thủ chút lại là phúc”.
“Tớ đến nhà cậu ngay, xin lỗi chú và dì.”
“Ôi, không cần đâu, cậu cứ ở cạnh anh tóc bạc đi, xây dựng tình cảm nhiều vào là được. Sáng mai mùng Hai nhớ về là OK rồi.”
“Không, tớ về ngay đây.”
…
Hai người giằng co trong điện thoại, cô vẫn kiên quyết về thành phố. Lý Nghiên lười cãi nhau, thôi thì tùy cô vậy.
Cúp máy rồi, Giang Văn Khê quay lại nói với Lạc Thiên: “Nghiên Nghiên, chú và dì rất lo lắng, em phải về trước đây”.
Lạc Thiên gật đầu, đưa cô về giải thích với bạn bè và người nhà bạn cô vẫn tốt hơn.
Giang Văn Khê cảm ơn và từ chối lời mời ở lại của Nghiêm Tố cùng bà Nghiêm, Lạc Thiên lái xe đưa cô về lại thành phố.