i bỏ mặc hai cha con, gắp rất nhiều thức ăn cho Giang Văn Khê: “Khê Khê à, đừng học theo Nghiên Nghiên nhà dì, nào, ăn nhiều vào”.
Ăn xong, Lý Nghiên kéo Giang Văn Khê xuống lầu bắn pháo hoa, pháo hoa bắn xong, hai người sánh vai nhau ngồi trên xích đu, nói với nhau rất nhiều những chuyện vui hồi nhỏ.
Bỗng, Lý Nghiên dựa vào vai cô, hỏi: “Khê Khê, tối nay cậu có vui không?”.
“Vui chứ”, cô mỉm cười. Cô biết Lý Nghiên sợ cô không vui, mỗi đêm giao thừa sau năm thứ hai đại học, gần như lúc bắn pháo hoa, Lý Nghiên đều hỏi cô câu này.
Lý Nghiên bĩu môi: “Nhưng tớ cảm thấy tối nay cậu không vui”. Nghe bạn nói thế, cô sững sờ, quay sang nhìn Lý Nghiên đang mơ màng vì say.
Phải, cô vẫn thấy buồn vì chuyện hôm qua, nhưng tâm tư của cô lộ liễu thế sao? “Không có”, cô ngẩng lên nhìn bầu trời, lặng lẽ nói, “Chỉ hơi cảm khái là lại già thêm một tuổi thôi”.
“Gái già tốt chứ, gái già lấy chồng rồi, có tiền, có nhà, có chỗ dựa, muốn trèo lên người đàn ông cũng không cần tìm kiếm lung tung”, Lý Nghiên càng nói càng bậy bạ.
“Nghiên Nghiên! Cậu uống say rồi!”, cô trách móc, đẩy Lý Nghiên một cái.
“Ui da, cậu đúng là ngây thơ thật.” Lý Nghiên ôm cô, nheo mắt, hơi thở đầy mùi rượu, cười gian xảo, “Hôn Tiểu Khê cái nào, nói tớ nghe, cậu và anh tóc bạc thế nào rồi? Tới bước nào rồi? Sự thuần khiết của cậu còn không?”.
Cô gõ mạnh lên đầu Lý Nghiên: “Cậu say rồi! Đang nói linh tinh cái gì đấy?!”.
“Này! Con nhóc này bây giờ biết giấu giếm rồi hả, nhất định là có gì đó.”
“Không có! Cậu say rồi!”
“Sao say được? Tớ ngàn ly không say! Nói mau, nếu không tối nay đừng hòng ngủ!”
“Thật sự là không có…”
“Nhất định có!”
“Không có!”
…
Có câu, đàn ông uống rượu xong sẽ là cầm thú, còn cô nàng này uống rượu say thì là dã thú.
Sợ Lý Nghiên uống say còn hứng gió lạnh sẽ bị cảm, trong sự kháng cự quyết liệt của “dã thú”, cuối cùng cô đã khuyên được Lý Nghiên vào nhà.
Trọng lượng toàn thân Lý Nghiên gần như dựa vào người cô, gục lên vai cô lảm nhảm: “Khê Khê, lên lầu chúng ta đánh mạt chược nhé, người ta không dám đánh với cậu thì tớ chơi với cậu, tớ không sợ thua đâu…”.
Cô cười không thành tiếng, bỗng nhớ lại lúc nhỏ chơi mạt chược với các bạn đều thua liểng xiểng, cô không cam tâm, đi bái sư học nghệ, về sau bách chiến bách thắng, nhưng cô tiết chế chưa bao giờ chơi ăn tiền lung tung. Từ sau khi cha mẹ và cậu cô lần lượt qua đời, cô vì kiếm học phí mà bất đắc dĩ phải phát huy sở trường này, dẫn đến về sau các bạn học hoặc cô chú láng giềng đã từng chơi mạt chược với cô, chỉ cần thấy cô lên là chắc chắn không dám ngồi bàn đó.
Cô có biệt danh là “Ma thất quỷ kiến sầu”[2]
[2] Ma thất là bàn chơi mạt chược, ở đây ý chỉ Giang Văn Khê chơi mạt chược quá giỏi đến nỗi quỷ gặp phải cô cũng sầu não, đau khổ.
Thậm chí còn có người ra giá mời cô đi đánh bài ăn tiền. Dần dà, cô thấy như thế là làm mất mặt cậu, vậy nên không bao giờ cô chơi mạt chược nữa. Thậm chí vào dịp Tết, bạn bè mời cô cũng khéo léo từ chối.
“Khê Khê, đừng kìm nén bản thân quá, tớ biết cậu không cố ý đánh họ. Cậu của cậu không cho cậu luyện võ, không muốn cậu làm cảnh sát, còn ép cậu đi bệnh viện, cậu không muốn đi thì đừng đi, tớ làm bao cát cho cậu, cậu có tức giận thì tớ cho cậu đánh đấm thoải mái, đừng khóc một mình, tớ sẽ không cười bệnh của cậu đâu…”
Cô bàng hoàng quay sang, nhìn Lý Nghiên gương mặt đỏ hồng, say đến không biết gì, cổ họng như có một miếng chì chặn ngang. Nghiên Nghiên sao lại biết chuyện này? Bấy lâu nay cô ngỡ mình che giấu rất giỏi, hóa ra Nghiên Nghiên đã biết chuyện này, không nói ra là không muốn cô buồn mà thôi.
“Nghiên Nghiên…”, cô nghẹn ngào gọi.
Lý Nghiên bỗng cười ngô nghê: “Khê Khê, cậu có bạn trai rồi, tớ vui lắm, sau này cậu không còn một mình nữa. Anh tóc bạc có bắt nạt cậu không? Nếu anh ta đối xử không tốt với cậu, nhất định phải nói tớ biết, tớ chắc chắn sẽ đánh anh ta cho cậu…”.
Bạn trai?
“Anh ấy không bắt nạt tớ…”, cô cười bất lực, hôm qua, có lẽ là phải, hôm nay là đêm Ba mươi Tết, đến giờ không chỉ không gọi điện lần nào, mà ngay cả tin nhắn cũng không có, nếu như thế còn có thể là bạn trai thì cuộc đời cô đúng là hoàn hảo lắm rồi.
“…” Uống say rồi cũng đừng sến như vậy chứ. Cô gắng sức dìu Lý Nghiên: “Nghiên Nghiên, cậu say rồi, tớ đâu có không vui gì, có người chị em như cậu bên cạnh, sao không vui cho được…”. Nói đến đó, hơi nóng dâng lên mắt, cô hít một hơi thật sâu, bắt nước mắt chảy ngược vào trong.
Bao năm nay nếu không có Lý Nghiên bầu bạn, cô thật không biết phải sống như thế nào nữa. Kỳ thực, niềm vui thật sự rất đơn giản.
Tuy không phải người thân nhưng cảm giác hạnh phúc ấm áp như hơn cả người thân này, mỗi lần vào dịp Tết, cô đều cảm nhận được một lần, đã là quá đủ. “Tớ chưa say… chưa say…”, Lý Nghiên lặp đi lặp lại.
Mọi năm cô đều nằm chung một giường với Lý Nghiên, trò chuyện đến khuya. Đêm nay Lý Nghiên say rồi, cô chỉ mong bạn được nghỉ ngơi. Cuối cùng dìu Lý Nghiên nằm xuống giường, cô nàng vẫn còn lẩm bẩm mãi những lời đó.
Cô lau rửa sạch sẽ cho bạn, kéo chăn đắp, ngồi lại một lúc đến khi nghe thấy hơi thở đều đặn của bạn rồi mới đứng dậy, đóng cửa lại.
Khéo léo từ chối lời mời giữ lại qua đêm của ông bà Lý, cô rời khỏi nhà Lý Nghiên. Còn hai tiếng nữa là đến năm mới, trên phố nhìn đâu cũng thấy người, họ đều ra ngoài bắn pháo hoa.
Tiếng pháo nổ, pháo hoa rực rỡ, người lớn trẻ nhỏ cười đùa vui vẻ, khắp nơi tràn ngập không khí đón Tết. Trong một lúc, Giang Văn Khê dù tâm trạng buồn bã không vui cũng thấy khá hơn.
Còn mấy bước nữa là đến tiểu khu nhà mình, vừa hay phía trước có một quầy bán pháo hoa, cô bước nhanh đến, quyết định mua ít pháo hoa về đốt.
Khi cô đến gần, nhìn thấy người bán có mái tóc bù xù như ổ quạ thì không kiềm chế được, kêu lên: “Ô ô ô, thì ra là anh! Tôi tìm anh mấy lần, hôm nay cuối cùng cũng gặp”.
Anh chàng kia thấy Giang Văn Khê thì lập tức nhiệt tình chào: “Ủa? Cô nàng Sadako đấy à, tối nay có nhu cầu gì đặc biệt?”.
Cô thầm chửi một tiếng, cái gì mà Sadako? Cái gì mà nhu cầu đặc biệt?
“Lần trước bị anh hại chết rồi, rõ ràng tôi muốn mua đĩa Quyền Hoàng, mà anh lại bán cho tôi bốn đĩa phim A là sao?” Tại bốn đĩa phim đó, nếu không phải vì chúng thì làm sao dẫn đến chuyện boss của cô thú tính bộc phát, sao lại hại cô dấn sâu vào chuyện tình cảm, không dứt ra được như thế này.
“Cô cần ‘toàn vàng’ thì không phải đĩa A còn gì?”
“Là Quyền Hoàng, Quyền trong chữ nắm tay, Hoàng của hoàng đế, không phải toàn trong an toàn, vàng trong màu vàng!” Cô càng nghĩ càng tức, hét to lên với anh ta.
Người xung quanh thấy có chuyện thì ai nấy đều chăm chú nhìn hai người với vẻ tò mò.
Anh chàng kia ngoáy ngoáy tai, cau mày, hai tay khoanh trước ngực: “Cô à, là do cô không nói rõ ý, cô nói là đĩa ‘quyền hoàng’, ai biết là cô cần ‘quyền hoàng’ hay là ‘toàn vàng’?! Ai mà biết một cô gái như cô, đêm hôm khuya khoắt chạy ra đây liệu có phải là có nhu cầu gì đặc biệt hay không?!”.
“Anh… anh… anh…”, Giang Văn Khê tức đến nỗi lắp bắp.
Cái gì mà nhu cầu đặc biệt?! Cô làm gì giống những người có nhu cầu đặc biệt như lời anh ta nói đâu? Ngay cả phim cấp ba còn chưa xem, làm sao có thể xem phim A? Đúng là quá đáng!
Cái tên khốn chết tiệt này rõ ràng là đang lý sự cùn.
“Ôi chao, được rồi, được rồi, cô nàng Sadako à, là tôi không đúng. Cô xem, còn hơn một tiếng nữa là qua năm mới rồi, tết nhất đến nơi, đừng giận nữa, hòa khí sinh tài mà. Thế này đi, xem như tôi lỗ vốn, tặng miễn phí cho cô mấy cây gậy tiên nữ, cô muốn biến thế nào thì biến nhé.” Anh chàng kia sợ Giang Văn Khê là kẻ lằng nhằng, cứ cãi nhau thế này sẽ ảnh hưởng công việc làm ăn của anh ta. Tết nhất rồi, không muốn gây chuyện, nếu đuổi thần tài đi mất thì xui xẻo cả năm. Thế nên anh ta tỏ ra tốt bụng vớ lấy mấy cây gậy bắn pháo hoa tiên nữ được nhiều người mua nhất, nhét vào tay cô.
Cô nhìn mấy cây gậy tiên nữ trong tay, rất bất lực: “Tôi không cần anh tặng tôi pháo hoa”.
Cô vốn dĩ định mua pháo hoa, không phải đến để ăn cướp, chỉ có điều là chạm trán ngay cái tên đã bán đĩa A chết tiệt cho cô thôi, thế nên cảm thấy rất tức giận.
“Vậy cô muốn thế nào? Bà cô của tôi ơi, hôm nay tôi không bán đĩa A, tôi chỉ muốn kiếm chút tiền còm từ pháo hoa thôi, để năm mới may mắn vui vẻ!”, anh chàng kia đưa ngón tay cái và ngón vô danh[3] xoa vào với nhau để tỏ ý tiền bán pháo hoa này chỉ còm cõi như thế.
[3] Ngón vô danh: Ngón áp út.
Cô nghe anh ta nói thế thì tỏ ra ngại ngùng, nhìn những người xung quanh thấy họ lại nhìn hai người với cặp mắt vừa quái dị vừa ngạc nhiên, không khác mấy so với vẻ mặt đêm hôm đó.
Cô tỏ ra khó xử, cuống lên: “Tôi… tôi đến để mua pháo hoa của anh mà”. Cô chỉ vào gậy tiên nữ hỏi: “Cái này bao tiền?”.
“Mười tệ một hộp. Nể mặt Sadako tiểu thử, mua một tặng một, mười tệ hai hộp.”
“Tôi không phải Sadako.” Tên này thật đáng ghét. Cô rút ra mười tệ, nhét vào tay anh ta, cầm hai hộp pháo hoa rồi quay đi.
“Sadako tiểu thư đi nhé, lần sau muốn đĩa ‘toàn vàng’ thì tôi sẽ giảm giá cho cô!”, anh chàng kia gọi với theo.
Chết đi! Ai muốn xem đĩa A chứ! Đúng là không chịu nổi tên này! Mất mặt quá đi mất!
Cô tức quá, co cẳng bỏ chạy. Sờ soạng trong bóng tối, cuối cùng cô cũng leo đến tầng năm.
Cô mò điện thoại, mượn ánh sáng màn hình yếu ớt để lục tìm chìa khóa trong túi.
Bỗng tiếng chuông tin nhắn đột ngột vang lên, khiến cô giật thót mình, hại cô khó khăn lắm mới mò thấy chìa khóa, nhưng vì sợ hãi mà run tay, chìa khóa rơi xuống đất.
“Ôi, mong là không phải cái tên chết tiệt kia!”, cô ảo não rủa một câu, cuống quýt bật ra xem, khi nhìn thấy tên người gửi, trong lòng bỗng có một cảm giác hụt hẫng lạ lùng.
Thì ra là Cố Đình Hòa.
Vốn định đợi đến 0 giờ để chúc mừng, nhưng sợ lúc đó tin nhắn chúc năm mới quá nhiều, lời chúc của anh sẽ bị vùi lấp ở một xó xỉnh nào đó. Giang Văn Khê, chúc em năm mới vui vẻ, muốn gì được nấy. Nếu cảm thấy cô đơn, nhớ quay lại, người luôn quan tâm đến em là anh luôn đứng phía sau em. Cố Đình Hòa.
Vốn trong lòng có cảm giác hụt hẫng, nhưng vì tin nhắn ấy mà cô thấy ấm áp, hơn hết là cảm động vui mừng, thậm chí còn có cảm giác thỏa mãn khi được người khác quan tâm yêu thương.
Ít nhất trên thế gian này có một người nhớ đến cô. Cô nhắn lại ngắn gọn: “Cảm ơn lời chúc của anh, cũng chúc anh năm mới vui vẻ, vạn sự như ý”.
Gửi tin xong, cô thở dài, lẩm bẩm: “Tại sao ban đầu mình chọn không phải là lê…”, cười khổ rồi cô cúi xuống lần tìm chìa khóa.
Khi tay chạm đến chìa khóa, cô nghe thấy ngoài cô ra, có tiếng thở dài của một người khác, và cả âm thanh ma sát của quần áo phát ra. Sau lưng cô có người!!!
Cô quỳ dưới đất không dám đứng lên, cũng không dám quay lại, lòng bàn tay cầm chìa khóa bắt đầu rịn mồ hôi.
Vì tiểu khu này là khu nhà cũ, hành lang không lắp đặt đèn, mỗi khi trời tối, tòa nhà nào cũng trở nên tối om, nếu có người rắp tâm làm bậy, nửa đêm ra tay thì đúng là cơ hội tuyệt vời.