Giang Hoài Thâm nhìn thấy thì cười nhẹ, lại nói với giọng cực kỳ bình thản: “Haizzz, đàn ông mà, chỉ cần có thể chịu xuống nước thì không gì là không được. Con gái ấy mà, thực ra rất dễ dỗ ngọt”.
Lúc này Nghiêm Tố bê một đĩa hoa quả lên, vừa hay nghe thấy câu “Con gái ấy mà, thực ra rất dễ dỗ ngọt”, liền liếc xéo Giang Hoài Thâm: “Dễ dỗ ngọt? Anh có chắc là anh không lừa gạt, mà là dỗ ngọt không?”.
Giang Hoài Thâm cười không nói, nhón một miếng dưa hấu lên.
Nghiêm Tố đặt đĩa hoa quả xuống, cau mày nói: “Ngoài kia gió to quá, hai người mau vào trong nhà đi, đừng để mới sáng sớm mùng Một mà phải vào bệnh viện”.
Giang Hoài Thâm nói: “Gió to? Chẳng phải em định đi bắn pháo hoa chờ giao thừa hay sao? Anh vừa bảo sắp xếp, đặt mua pháo hoa rồi”.
Nghiêm Tố vừa định nói thì Lạc Thiên lại cướp lời: “Chú Thâm, cho con số điện thoại đặt pháo hoa đi”.
Giang Hoài Thâm ngẩn ra, mở di động rồi đọc một dãy số. Lạc Thiên ghi vào điện thoại, rồi đứng lên nói với hai người: “Con ra ngoài một chút”.
“Này, cậu uống nhiều rượu như thế còn định lái xe đi đâu?”, Nghiêm Tố hỏi.
“Yên tâm, không chết được đâu.” Lạc Thiên vỗ vai Nghiêm Tố, nói với vẻ nghiêm túc: “Còn chị ấy, cứ ở nhà chơi mạt chược đi, lớn tuổi rồi đừng chạy lung tung”.
Nhân lúc Nghiêm Tố chưa kịp nổi giận, Lạc Thiên vừa gọi điện vừa vội vàng xuống lầu.
Lập tức sau lưng vang lên tiếng hét như sư tử gầm của Nghiêm Tố: “Đồ nhóc con, tối nay có giỏi đừng quay về, nếu không tôi sẽ cho cậu biết tay! Giang Hoài Thâm, anh đừng cản tôi, đừng cản tôi! A a a… tức chết đi mất thôi, tức chết mất…”.
Chiếc xe lao như bay ra khỏi biệt thự. Chỉ mất nửa tiếng, Lạc Thiên đã đến trước khu nhà của Giang Văn Khê, khỏi cần nghĩ cũng biết chiếc xe đã chạy nhanh như thế nào.
Hành lang vẫn tối đen giơ bàn tay lên cũng chẳng thấy, anh cau mày, lấy di động ra chiếu sáng lối đi. Ở đây tối như vậy, nếu bỗng xuất hiện một tên cướp của, thông thường người ta sẽ không biết phải ứng phó thế nào, huống hồ còn là một cô gái ngốc nghếch như Giang Văn Khê, nếu bị người ta làm cho bị thương thì cô chắc chắn chỉ biết khóc thôi.
Hôm nào đó anh phải gọi người đến lắp đặt đèn cho toàn bộ cầu thang ở đây mới được. Đến tầng năm, anh bấm chuông cửa mãi cũng chẳng thấy ai mở.
Có lẽ cô vẫn ở nhà bạn, chưa về. Móc điện thoại ra, anh bấm một dãy số, đang định nhấn nút gọi thì bỗng chần chừ.
Gọi điện làm gì? Bắt cô về ngay bây giờ ư? Nói với cô rằng anh đang đợi ở trước cửa nhà cô? Nếu hiện giờ cô đang ăn bữa tối tất niên vui vẻ cùng bạn cô, trò chuyện với họ, một cú điện thoại của anh gọi đến, cô từ nhà bạn vội vàng quay về đây, rõ ràng là đã làm mất hứng của cô và bạn rồi.
Anh thở dài, cất điện thoại vào túi. Trong bóng tối, chỉ có bóng anh đi qua đi lại.
Tích tắc, trong hành lang vang lên tiếng bước chân, anh kích động định gọi tên Giang Văn Khê thì lại nghe thấy một tiếng kêu the thé: “Á…”.
Anh cũng giật bắn mình bởi tiếng kêu đó, mím chặt môi, đứng bất động, trong lòng rất nghi ngại, giọng nói này không giống với giọng của Giang Văn Khê.
Giây sau đó, đèn pin trong tay đối phương chiếu đến, rọi thẳng vào mắt anh. Nhất thời anh không thích nghi được, hơi nheo mắt lại, mấy giây sau mới nhìn rõ, hóa ra là cả nhà thím Vương ở đối diện.
Họ vừa bắn xong pháo hoa bên ngoài và quay về. Thím Vương thấy mái tóc bạch kim quen mắt thì vỗ vỗ ngực liên tục, xúc động nói: “Thì ra là cậu à, làm tôi sợ chết đi được”.
Anh hơi ngại ngùng: “Xin lỗi làm gia đình thím sợ, cháu đang đợi Giang Văn Khê”.
Thím Vương trèo lên bậc thang rồi dừng lại, chồng bà móc chìa khóa ra mở cửa, cả nhà lục tục kéo nhau vào trong.
Thím Vương nói: “Cậu đợi Tiểu Khê à? Nó không nói với cậu là hôm nay nó tới nhà Tiểu Nghiên sao? Năm nào đến Tết nó cũng ở nhà Tiểu Nghiên, tối nay chắc không về đâu”.
Hành lang lại chìm vào bóng tối, trái tim Lạc Thiên cũng trĩu xuống nặng nề.
Đứng trong hành lang, lúng túng, cố chấp, anh ngồi xuống bậc cầu thang, đặt túi quà xuống, lặng lẽ hút thuốc.
Thời gian trôi qua từng chút một, cháy tàn như điếu thuốc trong tay anh. Anh không biết đã ngồi ở cầu thang bao lâu rồi, khi thuốc trong tay cháy hết, anh lại mở hộp thuốc, bất ngờ nhận ra đó là điếu cuối cùng.
Anh ủ rũ co nắm tay lại, siết chặt hộp thuốc rỗng trong tay. Tình yêu giống như một ly cà phê, đó là vấn đề mà anh chưa từng suy nghĩ kỹ.
Nếu không có ngày hôm qua, không có cuộc cãi vã kia, anh chưa từng nghĩ đến anh đối với Giang Văn Khê rốt cuộc là tình cảm gì. Bấy lâu nay, anh ngỡ mình thích cô, nhưng, hình như không chỉ đơn giản là thích nữa rồi…
Ban đầu chỉ đơn thuần là muốn đùa dai và dạy dỗ cô mà thôi, nhưng mỗi lần anh tự cho rằng đã chỉnh đốn cô rồi, thì lúc nào cũng có sự cố bất ngờ ập xuống đầu anh. Anh không cố ý quan tâm đến cô, nhưng, với tính cách mơ hồ ngốc nghếch của cô, muốn người ta không chú ý cũng khó.
Sao lại có một người phụ nữ khờ khạo như cô chứ? Nghĩ thế, anh không nhịn được cười. Giây sau, anh lại bất lực thở dài.
Trò chơi mà anh tự cho rằng mình luôn nắm chắc trong lòng bàn tay, không ngờ đã thua cuộc dễ dàng đến vậy. Không, không phải trò chơi, vì cô chưa bao giờ tham dự, thậm chí không biết, là một màn độc diễn mà anh tự biên tự diễn mà thôi.
Từ bao giờ đã bắt đầu lưu ý đến cô, từ bao giờ đã bắt đầu thích nhìn vẻ mặt luống cuống của cô sau khi phạm sai lầm, từ bao giờ đã thích nghe giọng nói dịu dàng ngọt ngào của cô, từ bao giờ đã bắt đầu đuổi theo bóng hình cô, từ bao giờ đã bắt đầu say mê nụ cười của cô, rồi từ bao giờ đã cảm thấy xót xa thương yêu vì những giọt nước mắt của cô…
Cảm giác nhẹ nhàng ấy, hóa ra không phải có ngay từ lúc ban đầu, mà là tích lũy theo thời gian theo năm tháng, nhẹ nhàng khắc sâu từng chút một, đến khi nó trở thành một dấu ấn chẳng thể xóa nhòa…
Giang Văn Khê, ba chữ này trong vô thức đã trở thành một lời nguyền trong lòng anh.
Anh chưa từng nghĩ rằng sẽ có ngày anh lại nhẫn nại chờ đợi một ai đó. Cho dù năm ấy ở bên Châu Mộng Kha, cũng chưa bao giờ, hình như luôn là Châu Mộng Kha chờ anh.
Thật sự là hơi buồn cười, trong một ngày đặc biệt như thế này, anh lại nhận ra một chuyện quá khó tin, hình như anh đã yêu ngọn cỏ gần hang vừa ngốc vừa khờ mất rồi…
Phải, anh đã yêu cô rồi. Tại sao? Khi tình yêu đến lại khiến người ta khó mà chống cự, luống cuống đến thế…
“Hả? Sắp mười một giờ rồi mà cậu chưa về à?”, không biết bao lâu sau, cửa nhà thím Vương lại mở toang.
Lạc Thiên sực tỉnh khỏi cơn say ngủ, từ từ ngẩng lên, ánh mắt mơ màng nhìn thím Vương khoác áo đứng ở cửa.
“Haizzz, bạn của Tiểu Khê này, Tiểu Khê tối nay chắc chắn không về đâu, cậu đừng đợi nữa, về nhà đi.” Thím Vương bỗng thấy xót xa cho anh chàng ấy, sao mà cố chấp ngồi lì ở đây hơn hai tiếng đồng hồ chứ? Sao đêm giao thừa không ở nhà mà chạy đến đây? Trời lạnh thế này, ngồi trên bậc thang không lạnh cóng mà sinh bệnh thì mới lạ. Cũng may bà không yên tâm nên ra xem thử, quả nhiên cậu ta vẫn còn ngồi đợi.
Anh mím chặt môi, gương mặt se sắt lại, nói gọn: “Cháu đợi một chút nữa, trước mười hai giờ mà cô ấy không về thì cháu đi”.
“Haizzz, vậy cậu vào nhà đợi, trời lạnh thế này…”, thím Vương bước ra định kéo Lạc Thiên đứng dậy.
Anh nhất thời không thích ứng nổi với sự quan tâm bất ngờ này, nên đành nói với thím Vương: “Không cần ạ, cháu xuống xe ngồi đợi, cảm ơn”, rồi quay lưng đi xuống lầu.
Thím Vương thở dài, cứ lắc đầu mãi: “Haizzz, thật chưa thấy anh chàng nào bướng như cậu”. Ngỡ Lạc Thiên xuống dưới thật, thím vào trong nhà, đóng cửa lại.
Anh không xuống lầu mà lặng lẽ đứng ở chiếu nghỉ giữa tầng bốn và năm, nghe tiếng đóng cửa, anh mới chầm chậm leo lại lên tầng năm.
Đứng trước cửa nhà Giang Văn Khê, anh rút điện thoại ra, màn hình hiển thị còn mấy phút nữa là mười một giờ, anh hơi chần chừ rồi lẩm bẩm: “Tại sao ngay cả một tin nhắn chúc mừng năm mới cũng không gửi, đúng là một cô gái nhẫn tâm”.
Anh cất điện thoại, ngồi xuống bậc thang, quyết định chờ đến mười hai giờ.
Giang Văn Khê không thể nào ngờ trước cửa nhà lại có người mà cô ngày đêm nhung nhớ đang chờ mình, từ sáng sớm cô đã xách quà túi lớn túi nhỏ đến nhà Lý Nghiên.
Trước kia hai nhà là láng giềng, một lầu trên một lầu dưới, năm ngoái gia đình Lý Nghiên mua được nhà mới, dọn ra khỏi khu nhà cổ ở đường X.
Lý Nghiên thấy cô xách bao nhiêu là quà đến thì cứ hỏi cô có phải đã trúng xổ số hay không. Cô cười nhẹ, quà biếu ông bà Lý làm sao thiếu sót được?
Lý Nghiên đích thực là một cô gái ham vui, ngay cả gói sủi cảo cũng có thể gói rất “nghệ thuật”, còn xuýt xoa khen ngợi sủi cảo mình gói. Kiểu “nghệ thuật” này không phải khen ngợi hoa tay của cô nàng, mà là chỉ sủi cảo cô nàng gói rất ư kỳ quặc, mỗi cái đều nhồi rất nhiều thịt, vỏ bị nứt ra, chỉ gói có bốn, năm cái mà cái nào cũng thê thảm hết mức. Còn Giang Văn Khê gói sủi cảo đều tay, nhìn rất đẹp.
Bà Lý đã chiên xong chả giò, Lý Nghiên thấy thế lập tức bỏ sủi cảo sang bên, nhảy đến gắp lấy hai miếng chả giò, cô một cái, Giang Văn Khê một cái.
Bà Lý nhìn sủi cảo con gái mà thở vắn than dài, dùng đũa đánh vào tay Lý Nghiên: “Con đấy, chỉ biết ăn, xem sủi cảo Tiểu Khê gói kìa, liệu mà học theo đi”.
Lý Nghiên cắn miếng chả giò, dựa vào người Giang Văn Khê, bĩu môi vẻ không cam tâm, nói: “Mẹ chẳng có con mắt nghệ thuật gì cả. Mẹ thấy đấy, có cái sủi cảo nào nứt vỏ mà không nhìn thấy thịt đâu? Đây là con đã bộc lộ vẻ đẹp tiềm ẩn của nó trước đấy chứ, đó gọi là vẻ đẹp tiềm ẩn, mẹ có hiểu không?”.
Bà Lý lườm con gái: “Thôi đi cô, sau này lấy chồng đừng có mà làm mất mặt mẹ. Nếu bị mẹ chồng đuổi ra khỏi nhà thì đừng quay về đây nhìn mặt mẹ và bố nữa”.
Lý Nghiên và mẹ hai người cứ đấu khẩu liên tục, Giang Văn Khê vừa nghe vừa cười khẽ. Đến lúc ăn bữa cơm tất niên, dưới sự nài nỉ dụ dỗ của Lý Nghiên, Giang Văn Khê cũng nâng ly.
Tửu lượng của Giang Văn Khê không cao lắm, nhưng cô vẫn uống một chút, gò mà ửng hồng nhìn càng dễ thương hơn thường ngày. Lý Nghiên vì cao hứng mà uống nhiều hơn mọi lần.
Bà Lý ra sức giật ly rượu của con gái, con bé này càng lúc càng chẳng ra sao, không ngăn cản nó thì có lẽ nó sẽ uống hết chai rượu vào trong bụng mất.
“Xem kìa, có đứa con gái nào suốt ngày ôm chai rượu như con không?”, bà Lý cằn nhằn mãi.
Lý Nghiên kêu lên: “Đi làm mà không biết uống rượu thì còn làm gì được? Mẹ cứ yên tâm, con uống nhiều ngủ một giấc, ngày mai vẫn nhảy nhót như thường”. Lý Nghiên nhân lúc mẹ cô không chú ý, giật lại ly rượu.
Giang Văn Khê đứng lên: “Dì ơi, không sao đâu, tửu lượng của Nghiên Nghiên thế nào thì nó biết mà”.
Bà Lý nói: “Con đừng chiều theo nó”.
Ông Lý say chuếnh choáng lên tiếng giảng hòa: “Ba mươi Tết, vui là được rồi”.