Tình yêu là một loại duyên phận, giống như cà phê vậy, lúc nào cũng trong vô thức tỏa ra hương thơm quyến rũ nồng nàn, chỉ khi nếm trải vị đắng của nó mới có thể cảm nhận được sự ngọt ngào trong đó.
“Reng reng reng…”, điện thoại đầu giường reo mãi không ngừng.
Mắt không thèm mở, Lạc Thiên đưa tay mò đầu giường, cầm lên, sau đó lạnh lùng cúp máy, tỏ ý anh không muốn trò chuyện vớ vẩn với bất kỳ ai.
Không đầy nửa phút sau, điện thoại lại đổ chuông. Anh vẫn nhắm nghiền mắt, lại đưa tay cầm điện thoại, lần này không cúp máy mà bực bội gác sang một bên.
Bên kia vẳng đến giọng nói giận dữ của Nghiêm Tố: “Lạc Thiên, cậu có ý gì hả? Tắt di động, điện thoại nhà cũng không nghe, trưa nay cậu có đến đây ăn cơm không? A lô? A lô? A lô? Đồ chết tiệt! Cậu nhớ đấy!”.
Nghiêm Tố không thấy Lạc Thiên trả lời thì biết chắc chắn anh đã để kênh máy, tức tối cúp điện thoại, mặc kệ cậu ta có tới ăn cơm không, không về cũng kệ.
Trong phòng lại trở về với sự yên tĩnh.
Người trên giường cuối cùng cũng trở mình, hàng lông mày nhíu chặt, từ từ mở mắt ra.
Ánh nắng xuyên qua màn cửa dày, chiếu vào lốm đốm. Trong một lúc, anh không thể thích ứng, lại nhắm mắt vào, cánh tay trái đưa lên che mắt theo phản xạ.
Mấy giây sau anh mới buông tay xuống, mở mắt, chậm rãi ngồi dậy. Sự nặng nề bực bội ở lồng ngực như một đám mây nặng trĩu lơ lửng giữa không trung.
Anh đưa tay mò lấy điếu thuốc ở tủ đầu giường để châm hút, rít vào một hơi thật sâu rồi phả ra, như muốn làn khói ấy mang theo tất cả những nỗi ưu phiền trong lòng bay ra hết.
Trong lúc thẫn thờ, một giọng dịu dàng mềm mại, rất hay và khiến anh thoải mái vang lên bên tai: “Sao anh lại hút thuốc? Chưa ăn sáng mà đã hút thuốc thì không tốt cho sức khỏe đâu”.
“Ngày nào cũng nói, không thể đổi câu nào mới mẻ hay sao?”, anh không suy nghĩ gì đáp trả, rồi bỗng khựng lại. Bất giác, anh ngồi thẳng lên, ngước mắt nhìn trong phòng, trống vắng, ngoài anh ra không có ai cả.
Có lúc trong khi đợi cô chuẩn bị bữa sáng, anh lại hút một điếu theo thói quen, hút xong thì bữa sáng cũng xong. Nếu bị cô nhìn thấy, nhất định sẽ nói thế, giọng bao giờ cũng dịu dàng nhẹ nhàng. Cô còn nhân lúc anh không để ý mà lấy mất nửa điếu thuốc còn lại trên tay.
Anh lại nhắm nghiền mắt, đưa tay ấn huyệt thái dương đau nhói, điều chỉnh lại tư thế rồi dựa người ra sau.
Lúc nãy chỉ là ảo giác của anh, bây giờ huyệt thái dương vẫn còn đau, nhất định là tối qua uống nhiều quá mới như một tên điên ngồi nghĩ về ngọn cỏ đáng ghét ấy khi mới tỉnh dậy như thế này.
Tự bao giờ mà lại có một người con gái khiến anh ăn ngủ không yên? Nực cười!
Anh rủa một tiếng rồi dụi mạnh điếu thuốc vào gạt tàn.
Mở chăn ra, anh chậm rãi dịch đến mép giường, phát hiện ra dưới đất chỉ còn một chiếc dép lê. Không tìm thấy chiếc kia, anh đá mạnh chiếc ở dưới giường đi thật xa, chân trần giẫm trên tấm thảm lông cừu, đi vào nhà tắm.
Bỗng anh khựng lại, chân đạp lên mảnh vỡ điện thoại di động mà tối qua trong lúc tức giận anh đã ném vỡ. Cúi xuống, anh nhặt điện thoại bị mình ném vỡ tan nát lên. Trên màn hình đã vỡ, vốn là một gương mặt ngốc nghếch đang say ngủ.
Tấm hình ấy là anh lén chụp cô khi cô đang ngủ trên xe. Trong tấm hình cô ngoẹo đầu về phía cửa xe, hai mắt nhắm chặt, đôi môi hé mở, dường như sắp chảy cả nước miếng, đúng là một bộ dạng ngốc đến không thể nào ngốc hơn.
Mỗi lần vì làm bữa sáng cho anh mà dường như cô đều dậy rất sớm, thậm chí có lúc còn chạy đi rất xa chỉ để mua một ly sữa đậu có mùi vị không kém so với sữa đậu Vĩnh Hòa, thế nên giấc ngủ vốn thuộc về cô lại vì bữa sáng ăn cùng với anh mà đành phải từ bỏ.
Đúng là không thấy cô gái nào ngốc nghếch khờ khạo hơn cô nữa.
Trong vô thức, nụ cười khóe môi càng lúc càng rõ nét, anh nhìn màn hình điện thoại đã vỡ, lại ngắm nghía hơn phút nữa.
Rồi bỗng trên màn hình, nụ cười của anh phản chiếu trên đó đã thức tỉnh anh, giây sau, nụ cười ở khóe môi nhanh chóng biến mất.
Anh nắm chặt điện thoại trong tay, khó mà che giấu tình cảm trong lòng.
Hôm qua sau khi cãi nhau với cô, anh đến K.O để mượn rượu giải sầu, thậm chí anh còn nhớ rõ, một vị khách say rượu đã gây sự vô cớ vì nhân viên phục vụ mang nhầm bia đến, bị anh phát hiện. Anh túm cổ áo người đó, quẳng ra khỏi K.O, đồng thời cảnh cáo hắn, K.O sau này sẽ không chào đón hắn.
Để chứng minh ngọn cỏ ấy không có bất kỳ sức ảnh hưởng nào đến mình, anh không vì cô mới đuổi vị khách kia ra khỏi bar, anh uống nhiều nhưng đầu óc vẫn còn chút sáng suốt, sau đó lái xe thật nhanh về chỗ ở.
Nhưng khi anh nhìn thấy gương mặt ngốc nghếch đang say ngủ trên màn hình điện thoại, trong tích tắc, cơn giận lại ập đến, anh ném mạnh di động vào tường…
Tại sao trong đầu anh, mỗi phút mỗi giây đều có bóng hình của cô? Tại sao khi anh gắng sức tự nhủ với mình rằng cô chẳng là gì cả, anh lại cảm thấy hoang mang trống trải vô cùng?
Lòng bàn tay nhói đau, anh từ từ mở ra, mảnh vỡ của điện thoại đã đâm vào trong tay, giờ đang rướm máu.
Anh mím chặt môi, lại siết chặt điện thoại trong tay. Hỏng thì đã hỏng rồi, trên màn hình không bao giờ còn hiển thị gương mặt ngô nghê đang say ngủ đó nữa.
Rốt cuộc anh đang nuối tiếc điều gì? Anh cũng trở nên ngốc nghếch rồi sao? Hay là ở cạnh người ngốc lâu nên cũng bị nhiễm?
Anh thở ra một hơi thật dài, lấy thẻ sim ra, ném thẳng điện thoại đã hỏng vào thùng rác. Tắm rửa cho sạch sẽ mùi rượu tối qua xong, toàn thân cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Thay quần áo xong, ăn qua loa chút đồ ăn, anh quyết định đến trung tâm mua sắm để mua một cái điện thoại mới rồi quay lại Cảnh Hồ Sơn Trang ăn cơm tất niên.
Đến trung tâm mua sắm, người chen lố nhố, rất chật chội, khiến tâm trạng vốn bực bội của anh càng khó chịu hơn. Hôm nay không phải Ba mươi Tết rồi sao? Mấy người này không về nhà ăn bữa cơm tất niên à? Sao ai nấy đều rảnh rỗi chạy ra đây vậy?
Anh cau mày, xuyên qua dòng người chen chúc, khó khăn lắm mới đến được quầy bán điện thoại, mua một cái y hệt với cái đã bị hỏng. Thanh toán xong, anh cầm di động định rời khỏi đó thì ánh mắt thoáng nhìn thấy một cô nhân viên ở quầy hàng kế bên đang đặt một chiếc di động kiểu nữ màu tím rất đẹp vào trong tủ trưng bày.
Lúc này, một đôi thanh niên nam nữ đến trước quầy, cô gái chỉ vào điện thoại đó và nói: “Phiền cô lấy điện thoại đó ra cho tôi xem một chút”.
“Chị có mắt nhìn thật tinh tế. Đây là di động dòng nắp gập thời trang mà chúng tôi vừa tung ra thị trường, thân máy rất mỏng, tinh xảo đẹp đẽ. Máy này có ống kính 8.0, có thể chụp bức hình độ phân giải cao nhất là 2448x3264, đồng thời nó còn có thể quay phim với độ phân giải 864x480, khả năng chụp hình mạnh như vậy rất khó tìm thấy ở các dòng điện thoại di động. Chị nhìn này, màu sắc rất đẹp phù hợp cho phái nữ sử dụng nữa.” Cô gái bán hàng nói huyên thuyên một thôi một hồi, cuối cùng áp di động lên tai để mọi người nhìn.
Cô gái kia lưu luyến đặt chiếc điện thoại xinh đẹp đó xuống, chu môi: “Haizzz, hơn bốn ngàn tệ, đắt quá, vượt quá dự tính của chúng tôi, để tôi suy nghĩ lại, cảm ơn”.
“Vâng, hoan nghênh chị lần sau quay lại”, cô gái bán hàng mỉm cười.
Lúc hai người đó đi qua Lạc Thiên, anh nghe thấy chàng trai nói với cô gái: “Thích thì mua đi”.
Cô gái nói: “Đắt quá, em xem thử cái khác đã”.
Anh quay lại nhìn chiếc điện thoại ấy, đúng là rất đẹp. Anh bất giác nhớ đến cô gái ngốc nghếch nào đó, di động xài đến mức thảm hại nhưng lại không chịu đổi. Chợt mỉm cười, anh bước đến quầy hàng.
Anh nói với cô gái bán hàng: “Tôi cần mua điện thoại này, cảm ơn”.
Cô gái ngẩng lên, nhìn anh chàng đẹp trai hiếm khi được thấy với vẻ khó tin, anh lại không thèm xem trước mà mua ngay.
“Vâng… vâng ạ, anh đợi một chút.” Cô gái khó che giấu tâm trạng kích động, nhanh chóng viết hóa đơn, khi đưa cho anh, cô ta không kìm được tò mò hỏi một câu: “Tặng cho bạn gái ạ?”.
“Ừ”, anh đáp gọn, rồi đến quầy thanh toán.
Cô gái kia nhìn thấy bóng dáng cao ráo của anh, đẩy đẩy đồng nghiệp đứng cạnh, cắn răng cảm thán: “Có nhìn thấy không? Tặng bạn gái đấy. Không hỏi xem có giảm giá không, không hỏi xem có khuyến mãi gì không, mua ngay giá gốc, mà điều khiến người ta phải cắn răng nhất là đẹp trai dã man. Đúng thật chẳng công bằng tí nào!”.
Đồng nghiệp lườm cô ta một cái: “Xùy! Đời này vốn là không công bằng. Đàn ông có tiền, chung thủy, đẹp trai không phải là chưa sinh ra mà là bị người ta hái mất rồi. Bán di động đi, bán di động đi”.
Về đến biệt thự ở Cảnh Hồ Sơn Trang, vừa bước tới cửa đã nghe giọng nói lạnh lùng châm biếm của Nghiêm Tố: “Ôi, đại thiếu gia Lạc Thiên của chúng ta cuối cùng đã về rồi, đúng là không dễ dàng gì”.
Lạc Thiên không nói gì mà ngồi xuống sofa, ngửa đầu dựa vào lưng ghế, nhắm mắt lại. Nghiêm Tố thấy anh không tức giận thì hơi nhướng mày, chen đến ngồi cạnh: “Sao chỉ có mình cậu về? Tiểu Giang đâu?”.
“Chắc đến nhà bạn cô ấy rồi”, giọng anh rất trầm, nghe có vẻ mệt mỏi.
“Đến nhà bạn? Hôm qua cậu không nói với cô bé là hôm nay đưa đến đây ăn cơm à?”, Nghiêm Tố sau khi hỏi xong cũng thấy mình hỏi thừa.
Khuya hôm qua, A Cường ở K.O gọi vào di động cho anh Thâm, nói rằng tên nhóc đó uống say trong K.O, thậm chí còn đuổi khách ra khỏi quán. Anh Thâm gọi tài xế lái xe đi đón cậu ta, nửa đường lại nhận được điện thoại nói rằng cậu ta lái xe một mình về nhà rồi. Anh Thâm lo cậu ta xảy ra chuyện nên lập tức bảo tài xế chuyển hướng chạy đến nhà cậu.
Kết quả là anh Thâm gõ cửa mãi, cậu ta mới ra mở cửa. Mở cửa xong chỉ nói hai chữ “Không sao” rồi “rầm” một tiếng đóng sầm cửa lại. Anh Thâm bất lực lắc đầu rồi quay về.
Hôm nay chị và anh Thâm lại đợi cậu ta cả buổi trưa, mong cậu quay về ăn cơm, kết quả là quá mười hai rưỡi vẫn không thấy bóng cậu đâu. Gọi điện cho cậu thì tắt máy, gọi điện thoại nhà thì cậu ta lại chơi trò cúp máy và gác kênh máy.
Xem bộ dạng sống dở chết dở của cậu ta, chẳng phải là liên quan đến Tiểu Giang hay sao? Chị liếc thấy một túi quà rất đẹp bên cạnh, mở ra xem thì là một máy điện thoại dành cho nữ rất tinh xảo.
Chị hơi bất ngờ, ngạc nhiên hỏi: “Di động này là cậu hiếu kính tặng tôi làm quà năm mới sao?”.
Chị đang định mở ra xem thì bỗng Lạc Thiên mở bừng mắt, giật lấy, giọng lạnh đến bất ngờ: “Cái này không hợp với chị, nếu chị muốn đổi điện thoại thì tự đến trung tâm mua sắm đi”.
Nghiêm Tố sửng sốt nhìn anh, ngẩn ra một lúc không nói được gì.
Lạc Thiên biết mình lỡ lời nên cố gắng điều chỉnh lại giọng mình, bình tĩnh nói: “Xin lỗi, tối qua em uống say nên đầu còn đau, em lên lầu nghỉ ngơi trước đã, khi ăn tối nhớ gọi em”. Anh cầm túi điện thoại đi lên lầu, vừa bước lên bậc thang thì khựng lại, không quay đầu mà khẽ nói một câu: “Nếu chị thích thì hôm khác em đi cùng chị đến trung tâm mua sắm, tiền em trả”.
Nghiêm Tố nhìn theo bóng anh biến mất sau cầu thang, ngẩn ra đến mấy giây. Cuối cùng chị rút ra kết luận, điện thoại đó chắc là tặng cho Tiểu Giang. Sở dĩ tối qua cậu ta chạy đến K.O mượn rượu tiêu sầu vì một là không đưa được người ta về, hai là di động chưa kịp tặng, đến nỗi hôm nay thành ra bộ dạng sống dở chết dở thế này.