Tiểu Giang cũng lớn quá. Nghiêm Tố ngồi trên sofa, cắn môi, bắt đầu suy nghĩ rất nhanh.
Giang Hoài Thâm xách cần câu cá và thùng nước vào cửa, thấy Nghiêm Tố cắn môi ngồi thẫn thờ trên sofa thì nhướng mày, hỏi: “A Thiên về rồi phải không? Anh vừa thấy xe anh mới mua tặng nó đậu bên ngoài”.
Nghiêm Tố ngẩng lên, mấy máy môi chỉ lên lầu: “Trên lầu”.
“Trên lầu?”, Giang Hoài Thâm thắc mắc, “Rượu uống tối qua đến giờ vẫn chưa tỉnh?”.
“Sao em biết được? Nhìn bộ dạng dở sống dở chết của cậu ta, tám phần là không được như ý rồi.” Nghiêm Tố đứng lên, đón lấy thùng nước đựng “chiến lợi phẩm” của Giang Hoài Thâm.
“Chẳng phải nó đã cưa được cô bé đó rồi sao? Sao không thấy cô bé đó cùng về?”
“Cưa? Em thấy là cưỡng ép thì có.” Nghiêm Tố hừ lạnh một tiếng vẻ kỳ thị. Với điệu bộ kiêu căng cao ngạo thường ngày của nó, cô bé ngoan ngoãn Tiểu Giang chắc chắn là bị cưỡng ép, chứ không phải được theo đuổi, tám phần là hôm qua hai người cãi nhau nên mới khiến vị tổng giám đốc cao ngạo kia trở nên bất thường như vậy, mới thành ra bộ dạng như chết rồi hôm nay.
“Haizzz, sao hôm nay em nổi giận ghê thế?”
Nghiêm Tố hừ khẽ: “Có à? Có lẽ là em muốn uống thuốc Thái Thái Tĩnh Tâm[1] đến phát điên rồi, đợi cả năm cũng chẳng thấy ai tặng, cơn giận này không lớn mới là lạ. Em xuống nhà bếp giúp mẹ và chị Hoa, mặc kệ tên nhóc hư hỏng đó, để nó ở một mình trong phòng mà u sầu đi”.
[1] Tên một loại thuốc dành cho phụ nữ ở Trung Quốc, có tác dụng thanh nhiệt giải phiền, tĩnh tâm, an thần.
Vừa nói chị vừa xách thùng cá vào nhà bếp. Giang Hoài Thâm không yên tâm Lạc Thiên nên lên lầu, khẽ gõ cửa phòng anh.
Chỉ nghe bên trong vẳng ra một giọng bực bội: “Tôi muốn ngủ một chút, ăn cơm tối thì hẵng đến gọi”. Giang Hoài Thâm chỉ chần chừ trước cửa phòng anh một lúc rồi xuống lầu.
Đến giờ ăn tối, cuối cùng Lạc Thiên cũng xuất hiện ở bàn ăn. Cả nhà sum họp, vui vẻ đầm ấm.
Nếu nói rằng họ là người nhà thì cũng là những người nhà lạ lùng nhất thế giới.
Về huyết thống, Nghiêm Tố là dì ruột của Lạc Thiên, bà Nghiêm là bà ngoại của anh, đều là người thân thích, nhưng anh chưa bao giờ gọi họ là dì hoặc bà ngoại. Ngược lại, anh gọi thẳng tên Nghiêm Tố, còn bà Nghiêm, anh gọi là “bà”.
Chị Hoa là người giúp việc của nhà họ Nghiêm, chăm sóc bà Nghiêm đã lâu, chồng chị mất sớm, cũng không con cái gì, thế nên ở lại nhà họ Nghiêm.
Nói ra thì Giang Hoài Thâm chính xác là một người ngoài, nhưng chính người ngoài đó đã ở bên nhà họ Nghiêm hai, ba chục năm nay, trải qua bao nhiêu thăng trầm.
Bỗng, Nghiêm Tố dừng đũa, nói với Giang Hoài Thâm: “Anh Thâm, ăn cơm xong chúng ta đến Thành Đông bắn pháo hoa chờ giao thừa, thế nào?”.
Giang Hoài Thâm đặt ly rượu xuống, có vẻ nghi hoặc: “Chẳng phải em nói sẽ chơi mạt chược với dì hay sao?”.
“Ba thiếu một làm sao đánh? Vốn mong sẽ có thêm một người…”, Nghiêm Tố liếc nhìn ai đó ngồi đối diện.
Khóe môi Lạc Thiên mím lại, không nói gì, cau mày, lại một ly rượu nuốt ực xuống bụng.
Bà Nghiêm thấy thế vội gắp thức ăn cho anh: “A Thiên à, ăn nhiều vào, tài nghệ của chị Hoa phải gấp mấy trăm lần quán ăn ngoài đấy”.
“Cảm ơn bà”, Lạc Thiên cười nhẹ, ly rượu trong tay không hề đặt xuống.
Bà Nghiêm nói với Nghiêm Tố: “Không sao, mọi người muốn đi ngắm pháo hoa thì mặc kệ bà già này đi. Hoài Thâm à, bao năm nay con vất vả quá rồi. Ăn nhiều một chút”. Bà Nghiêm lại gắp rất nhiều thức ăn cho Giang Hoài Thâm.
Ăn bữa cơm tất niên xong, Nghiêm Tố giúp chị Hoa và mẹ thu dọn bát đũa, Lạc Thiên cùng Giang Hoài Thâm ngồi trên sân thượng, ngắm mặt hồ trong đêm, nói chuyện giữa những người đàn ông với nhau.
Nhà bên cạnh đã bắn pháo hoa trong vườn. Những đóa hoa nở rộ chiếu sáng trên bầu trời, ánh sáng rọi lên mặt hồ, nước hồ gợn lên những đợt sóng lung linh, xinh đẹp vô ngần.
Từng cơn gió mát lạnh thổi từ mặt hồ đến, khiến người ta tỉnh táo hơn nhiều.
Giang Hoài Thâm hít sâu một hơi, nói: “Lâu rồi chú không thấy con tâm sự trùng trùng như vậy, huống hồ còn là đêm Trừ Tịch, có phải đã gặp chuyện gì không vui không?”.
Lạc Thiên xoay xoay ly rượu trong ta, cười nhẹ: “… Không có gì đâu chú”.
“Chưa bao giờ con uống rượu lẫn lộn như vậy”, Giang Hoài Thâm chỉ tay vào rượu vang trong ly của anh.
Lúc ăn cơm tất niên, anh đã uống một chai rượu trắng, lần này lên sân thượng hóng gió, anh lại mở một chai rượu vang, cứ ly này nối ly khác, nếu trong lòng không có tâm sự thì anh sẽ không uống rượu lẫn lộn như vậy.
Lạc Thiên lại cười nhưng rất miễn cưỡng: “Thật sự không có gì, chỉ cảm khái một chút thôi, lại một năm trôi qua. Năm nào cũng vậy, mỗi khi giao thừa, con đều không kìm được nhớ lại một số chuyện…”.
Giang Hoài Thâm gật đầu: “Hôm nay là đêm Trừ Tịch, nếu con muốn uống say khướt thì chú không cản, chỉ cần con vui là được”.
Im lặng, rồi Lạc Thiên quay sang nhìn chú Thâm, hỏi: “Thực ra… chú thích dì, đúng không?”.
Khóe môi mím chặt của Giang Hoài Thâm hơi mấp máy, muốn nói gì đó nhưng lại khó mở lời, quay sang tìm thuốc lá trên bàn, rút ra một điếu châm hút.
“Tại sao chú không cưới dì ấy? Chú có biết dì đã chờ chú bao nhiêu năm rồi không?” Lạc Thiên rót một ly rượu vang, uống ực, “Nếu trước kia mẹ con còn sống thì con còn có thể hiểu, nhưng nay mẹ con đã qua đời gần mười năm rồi. Hai mươi mấy năm nay, người luôn chờ đợi chú là dì. Qua tối nay là dì ba mươi chín tuổi rồi, tuổi thanh xuân của một người phụ nữ không chống cự nổi tháng năm, không giống đàn ông chúng ta, mười năm hai mươi năm cũng chẳng khác là bao…”. Có bao nhiêu người phụ nữ có thể giống Nghiêm Tố, không oán hận, không nuối tiếc, cam tâm tình nguyện chờ đợi một người đàn ông bao năm nay? Chí ít Châu Mộng Kha không như vậy, thậm chí ngay cả sự tin tưởng tối thiểu nhất cũng không có.
“Chuyện giữa chú và Tố Tố không phải mấy lời là nói rõ được. Tố Tố từng nói với chú, thà rằng cả đời này không lấy chồng chứ không cần một cuộc hôn nhân thất bại như của Quy Vân. Sau đó sở dĩ cô ấy lại có tình cảm sâu sắc với chú là vì tưởng rằng năm đó người bỏ tiền giúp cô ấy ra nước ngoài du học là chú, chú khi ấy chẳng qua chỉ là một tên nhân viên quèn của hộp đêm, ăn bữa nay lo bữa mai, tiền đâu ra để giúp cô ấy đi học? Là Quy Vân đã lấy một người đàn ông đáng tuổi cha cô ấy, mới có số tiền đó. Cũng bắt đầu từ lúc ấy, chú mới thật sự hạ quyết tâm thoát ly khỏi cuộc sống trước kia. Không có Quy Vân thì không có Giang Hoài Thâm hôm nay. Nếu Tố Tố biết khoản tiền đó là do chị cô ấy đổi lấy bằng cơ thể, con nghĩ cô ấy có còn đối xử với chú như bây giờ không?
Chú hiểu quá rõ cô ấy, suy nghĩ cố chấp trong lòng một khi bị phá vỡ thì cô ấy sẽ hận chú, sẽ hận Quy Vân. Chú đã nhận lời Quy Vân sẽ không để Nghiêm Tố và bà ngoại con biết…”.
“Chú giấu dì ấy và ở cạnh dì ấy, hai chuyện đó không liên quan gì đến nhau. Nếu chú cho rằng chú có thể giấu dì ấy cả đời thì ở bên nhau có gì trở ngại?” Lạc Thiên châm thuốc hút, “Chú có biết có một tên Hoa kiều theo đuổi dì ấy rất điên cuồng không?”.
“Biết, chú mừng cho cô ấy. Bao năm nay chú luôn mong cô ấy có thể tìm được một người thích hợp, lấy chồng, chứ không đợi chú…” Giang Hoài Thâm rít một hơi thuốc, cười cay đắng, “Tha thứ cho chú ích kỷ, chú không muốn hủy hoại hình tượng vĩ đại của mình trong lòng bà ngoại con và Tố Tố bao năm nay”.
“OK, xem như con nhiều chuyện, nếu dì ấy thật sự bị tên kia cướp đi mất thì chú đừng khóc với con là được”, Lạc Thiên buồn cười nhìn người đàn ông như cha anh.
“Tên nhóc này”, Giang Hoài Thâm cười lớn, “Đừng nói chuyện của chú nữa. Từ hôm qua đến nay, con bất thường quá, nói xem nào, có phải là vì cô gái họ Giang kia không?”.
Ngón tay kẹp điếu thuốc dừng trên môi bất động, mấy giây sau, Lạc Thiên mới rít liền hai hơi, nhả ra, rít vào, lại phả khói…
Giang Hoài Thâm cười cười, đặt nửa ly cà phê đã nguội lạnh trước mặt Lạc Thiên, nói: “Con có biết không? Thực ra, tình yêu giống như ly cà phê này, nếu con chuyên tâm từ từ thưởng thức thì sẽ cảm nhận được vị ngọt ẩn giấu trong cái đắng chát của nó. Lúc mới bắt đầu thử, con thưởng thức thích thú hương thơm nồng nàn của nó, ai ngờ đâu sau khi uống một ngụm lại chỉ thấy đắng. Khi con cau mày đặt nó xuống và không muốn uống nữa, chẳng biết rằng con đã bỏ qua mùi vị kỳ diệu đắng trước ngọt sau còn lưu lại trên môi của nó. Đến lúc con quay đầu lại, nhìn thấy sự hạnh phúc và mãn nguyện khi thưởng thức cà phê của người khác, tim con bắt đầu lại rung động muốn thử, nhưng cà phê trong ly đã nguội, có uống cũng không thưởng thức được mùi vị thực sự của nó nữa”.
Ánh mắt Lạc Thiên nhìn chằm chằm nửa ly cà phê đó, không thể rời mắt.
Giang Hoài Thâm nói tiếp: “Tình yêu, tóm lại là một loại duyên phận, giống như ly cà phê này, trong vô thức, lúc nào nó cũng tỏa ra hương thơm quyến rũ nồng nàn, chỉ khi nếm trải qua vị đắng của nó mới có thể cảm nhận mùi vị ngọt ngào”.
Quá chăm chú nghe lời chú Thâm, Lạc Thiên không để ý đến điếu thuốc trong tay vẫn cháy, đến khi ngón tay bỏng rát, anh mới giật mình, vội vàng dập tắt điếu thuốc trong gạt tàn.