Hứa Ảo câu trước câu sau đã có ý chặn họng Bùi Trung Khải, cô đã nếm mùi thất bại trong sự nghiệp , không lẽ lại còn phải cần thêm tình cảm bị đùa cợt.
Bùi Trung Khải thấy rất giận, với tính cách cứng nhắc này của cô thì không bị kèn cựa, tranh giành trong công việc mới là lạ.
“Bây giờ cô đang làm gì?”.
“Hiệu đính”.
“Một phiên dịch hàng đầu mà lại ngồi nhà làm công việc hiệu đính, cô đúng là rất bình thản, hay là cô đang định nếm mật nằm gai, để một ngày nào đó lại vươn lên ở Giai Dịch”.
“Anh không cần phải chế giễu tôi. Có phải anh muốn nói là, chuyện gì anh cũng đoán đúng!”. Cố Hứa Ảo không kìm được nói to, trước mặt Bùi Trung Khải, cô chẳng còn bất cứ hình tượng nào, có lẽ anh rất hiểu cô, nhưng chính vì anh lý giải và “hiểu” như vậy nên cô mới không thể nào có tình cảm mà lẽ ra cần có, để mặc cho mình rơi vào hoàn cảnh khó khăn.
Bùi Trung Khải cũng đã cảm nhận được Cố Hứa Ảo đang cố tỏ ra mạnh mẽ để che giấu sự bất lực nên thở dài, nói: “Cười trên nỗi đau của người khác, giậu đổ bìm leo, không phải là con người tôi. Sao cô lại cứ nhìn người khác bằng một con mắt mãi thế? Nếu có thể được, tôi rất hy vọng được ngồi nói chuyện bình tĩnh với cô”.
Lần làm hòa đêm ấy lại hiện lên trong đầu, họ đã thân thiện, tưởng chừng có thể dựa vào nhau, nhưng tiếc thay cuối cùng là chiếc váy ấy đã tạo thành hố sâu ngăn cách giữa hai người. Bỗng nhiên Cố Hứa Ảo cảm thấy mệt mỏi, cô nói bằng giọng ôn hòa hơn: “Không nói đến những chuyện ấy nữa. Chiếc váy mượn của anh hôm đó tôi đã giặt rồi, hôm nào đó tôi sẽ trả lại cho anh”.
“Đã nói nó là của cô rồi mà, nếu cô không mặc cũng được, cứ ném nó vào thùng rác là xong, tôi giữ nó cũng chẳng có tác dụng gì”.
“Nhưng tôi không thể làm chủ chiếc váy đó được”. Cố Hứa Ảo nói, không giấu được vẻ chua chát.
“Chuyện về chiếc váy ấy cô đừng đoán mò nữa. Ở công ty hãy tỏ ra thông minh một chút, đừng để bị người khác đem bán rồi còn đếm tiền hộ họ”. Dường như Bùi Trung Khải đã đoán được khó khăn của Cố Hứa Ảo nằm ở đâu, lòng có chút mừng, nhưng lại không cách nào “tóm cổ” Cố Hứa Ảo lôi ra. Sau khi gọi điện xong, gặp Lỗ Hành, Bùi Trung Khải kể lại vắn tắt chuyện của Cố Hứa Ảo cho cô ấy nghe. Lỗ Hành là người thông minh, nhanh chóng nhìn ra chân tướng sự việc, nhưng cô cũng không biết làm thế nào, suy cho cùng đó là chuyện nội bộ của Giai Dịch, nếu Tống Văn Khải không có vấn đề, thì cô cũng không thể nào đòi Giai Dịch phải cử Cố Hứa Ảo đến. Chuyện mâu thuẫn, bè cánh, đấu đá trong các công ty không ở đâu là không có, người được lợi thì tất phải có người mất mát, cô chỉ hy vọng Cố Hứa Ảo không vì thế mà bị tổn thương.
Chủ tịch hội đồng quản trị Lỗ Hải Phong đến Bắc Kinh, tổ hạng mục một phen bận rộn. Sau khi báo cáo , phương án đề xuất cơ bản đa được hội đồng quản trị chấp nhận. Chủ nhiệm Trịnh khen Lỗ Hành đã giải quyết tốt công việc, Lỗ Hải Phong không nói gì có nghĩa là tạm được. Lúc đó Lỗ Hành mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi đám đông giải tán, Lỗ Hành chạy đến phòng của Lỗ Hải Phong nũng nịu đòi thưởng: “Được đấy phải không cha?”.
Lỗ Hải Phong nhìn con gái, cảm thấy vui lòng, nói: “Đừng có tự kiêu, nếu không thì sẽ mất cảnh giác đấy”.
“Con biết rồi, có phải cha định nói đó mới chỉ là bước đầu tiên trên vạn lý trường thành đúng không? Cha yên tâm đi,con không tự kiêu đâu, lúc nào con cũng trong trạng thái sẵn sàng”. Nói rồi cô làm điệu bộ rất hiên ngang.
“Chẳng nghiêm túc gì cả”. Lỗ Hải Phong vỗ khẽ vào đầu cô, trong lòng thầm nghĩ, đúng là con gái lớn thật rồi, làm việc cũng đã biết cân nhắc.
“À, suýt nữa thì con quên không nói với cha về một thành viên khác của con, con gái của cha đang ngấm ngầm tác thành cho một mối lương duyên đấy”. Lỗ Hành nói với vẻ dương dương tự đắc.
“Con làm bà mối ở đây?”. Lỗ Hải Phong biết con gái rất hào hứng với những việc như thế này.
“Con đã nghiên cứu kĩ về hai người đó. Có điều, tiến độ hiện thời rất chậm, thêm nữa anh chàng Bùi Trung Khải đào hoa quá khiến người ta không cảm thấy an toàn. Con cũng không thấy yên tâm ở điểm này”.
“Bùi Trung Khải? Là anh chàng trẻ tuổi, nhìn có vẻ điềm tĩnh, giỏi giang và có nhiều kinh nghiệm ấy ư? Chẳng phải con nói rằng cậu ta là người hỗ trợ đắc lực sao?”. Lỗ Hải Phong khá để ý đến mấy người gặp trong ngày hôm nay, Bùi Trung Khải là người để lại cho ông ấn tượng nhiều nhất, ngoài đôi chút kiêu căng, thì anh chàng này rất có tố chất lãnh đạo, nhìn cũng không có vẻ là loại người tâm địa thiếu đường hoàng.
“Không nói đến công việc, cha nói xem, con người anh ta thế nào?”. Lỗ Hành nũng nịu.
“Nếu không nói đến công việc thì cha làm sao nói được về cách đối nhân xử thế của cậu ấy, cho dù cậu ấy đẹp trai thì đó cũng không phải là những lời khen đối với đàn ông. Hơn nữa, cha cũng đâu biết cô gái ấy như thế nào thì làm sao mà nhận xét được”. Lỗ Hải Phong cũng thấy phục con gái, sao nó lại có sở thích này không biết, tự coi mình là ông tơ bà nguyệt.
Lỗ Hành hơi cụt hứng, bây giờ Cố Hứa Ảo không có ở đây, nếu không thì cha cô đã có thể giúp cho một tay. Như chợt nghĩ ra điều gì, cô nói: “Đây rồi, đây rồi, trong máy điện thoại của con có ảnh của Cố Hứa Ảo”. Lỗ Hành vội mở điện thoại , trong đó có một bức ảnh chụp cô và Cố Hứa Ảo lúc trong quán rượu và một bức cô chụp lén. Cô cảm thấy vẻ mặt của Cố Hứa Ảo trong đó có gì đó rất bí hiểm, rất gợi cảm và rất đẹp.
Khi xem tấm ảnh một mình Cố Hứa Ảo, Lỗ Hải Phong bỗng cảm thấy choáng váng, chớp mắt nhìn lại, rõ ràng đó là một cô gái hiện đại.
“Đây là Hứa Ảo mà con định tác thành cho ư? Tên rất lạ”. Lỗ Hải Phong trả điện thoại lại cho con gái.
“Con cũng thấy lạ, nhưng không tiện hỏi. Hứa Ảo là trẻ mồ côi”.
“Là trẻ mồ côi à? Họ gì?”. Lỗ Hải Phong như nói một mình.
“Họ Cố, Cố Hứa Ảo. Cha, cha đừng coi thường cô ấy, cô ấy là phiên dịch hàng đầu của Giai Dịch đấy, rất trẻ, mới chỉ hai mươi sáu tuổi, dạo trước cũng đã từng ở chỗ chúng ta, nhưng bây giờ Giai Dịch đã triệu cô ấy về, hình như đó không phải là một việc tốt”.
“Hai mươi sáu tuổi, đúng là rất trẻ, vậy chắc cô ấy đã phấn đấu rất vất vả”.
“Đúng thế, cha thấy không, đã làm lên phiên dịch hàng đầu rồi cơ mà, thế mà vẫn bị ông chủ của công ty dắt mũi lôi đi”.
“Trong đầu con nghĩ gì thế, định lôi cha vào cuộc à?”. Lỗ Hải Phong biết con gái nghĩ gì, bèn gí yêu vào trán Lỗ Hành.
“Cha đã thấy hết rồi à? Chuyên môn của Cố Hứa Ảo khá tốt, cô ấy cũng muốn ở đây, hơn nữa cô ấy cũng đã thực hiện một lượng lớn công việc chuẩn bị”.
“Thế còn người hiện nay thì sao?”. Lỗ Hải Phong chau mày.
“Người hiện nay cũng được, nhưng con cảm thấy Hứa Ảo phù hợp hơn, cô ấy rất chăm chỉ, đến một người tự phụ như Bùi Trung Khải cũng phải khen. Mấy hôm trước cô ấy còn gửi cho cô một ít tư liệu, nói đó là một số ý tưởng sau này để con tham khảo. Như thế là rất yêu nghề phải không? Hơn nữa, Giai Dịch đúng là hơi quá đáng, tùy tiện thay đổi người mà chẳng chịu trách nhiệm gì. Mặt khác, chúng ta cũng có thể gọi Hứa Ảo đến để làm việc, như thế chẳng phải là chắc chắn hơn sao?”.
“Con gọi điện bảo chủ nhiệm Trịnh đến đây một lát”. Lỗ Hải Phong gật đầu, ông tin tưởng con gái phân biệt rõ công tư, nhưng còn mình thì sao, có phân biệt rõ việc công với việc tư hay không?
Ngày hôm sau, chủ tịch hội đồng quản trị gặp mặt lần đầu với người đứng đầu của mấy công ty hợp tác. Lúc đó Thân Vệ Quốc đã bị chủ nhiệm Trịnh chất vấn tại sao gần đến việc lại thay đổi người và nói ông ta phải chịu trách nhiệm về những ảnh hưởng gây ra, sự ổn định công việc của Nhạc Trung là điệu quan trọng nhất. Thân Vệ Quốc có phần bối rối, đành miễn cưỡng nói rằng đó là lý do cá nhân và phải điều chỉnh, nếu Nhạc Trung khônng yên tâm thì ông ta sẽ bảo Cố Hứa Ảo cùng tới phối hợp làm việc. Chủ nhiệm Trịnh nghe vậy không chất vấn thêm nữa.
Buổi chiều, Cố Hứa Ảo xuất hiện trở lại ở khách sạn, Lỗ Hành nháy mắt với cô, Cố Hứa Ảo mỉm cười đáp lại vẻ hiểu ý, cô biết vì sao mình bỗng nhiên được Thân Vệ Quốc gọi đến.
Lỗ Hải Phong nhìn thấy con gái nháy mắt với một cô gái, đoán đó là Cố Hứa Ảo, ông quay sang nhìn đúng vào lúc Cố Hứa Ảo đang cười rạng rỡ, bỗng nhiên ông thấy hoảng hốt, ông đã nhìn thấy nụ cười ấy ở đâu rồi, nó rất quen thuộc. Bùi Trung Khải thấy Cố Hứa Ảo xuất hiện trước mắt, tim bỗng đập dồn dập, trong lòng rất phấn chấn.
Cố Hứa Ảo cùng đi ăn tối với Lỗ Hành, đến nơi mới phát hiện ra rằng còn có cả người khác nữa, Bùi Trung Khải đang nói chuyện với Lỗ Hải Phong.
Lỗ Hành kéo Cố Hứa Ảo vào, “Cha, đây là Cố Hứa Ảo mà con đã nói với cha. Được không cha?”. Câu nói sau của Lỗ Hành thực ra muốn bảo, cha thử xem xét xem, hai người họ có xứng đôi không.
Con mắt của người từng trải làm sao không nhìn ra tình cảm rất đặc biệt giữa hai người đó. Nhưng Lỗ Hải Phong làm ra vẻ không biết: “Tiểu Hành cứ nhất định đòi tôi phải gặp mặt các cháu, sau này các cháu thường xuyên giúp đỡ cho Tiểu Hành nhé”.
Ngồi chỉ một lúc là Lỗ Hải Phong đứng lên về trước. Lỗ Hành đuổi theo cha.
“Con mắt của con cũng được đấy chứ?”.
“Con ấy à, không lo được việc đấy đâu. Bọn họ thành cũng không phải là công của con, mà không thành thì con cũng chẳng làm được gì”.
Lỗ Hành còn đang định hỏi nữa thì Lỗ Hải Phong đã đi, thế là cô đành quay về chỗ, thấy Cố Hứa Ảo cúi đầu ăn, còn Bùi Trung Khải thì ngồi im không nói gì.
Thực ra, trong lúc Lỗ Hành đi ra, hai người đã nói với nhau mấy câu, nhưng vì không hợp ý nên lại cãi nhau.
Cố Hứa Ảo cảm thấy rất hâm mộ và hơi ghen khi nhìn Lỗ Hành nói chuyện và nũng nịu bên Lỗ Hải Phong, một nỗi buồn dần xâm chiếm lòng cô. Đến khi hai cha con nhà họ Lỗ ra khỏi, cô không còn phải cố mỉm cười nữa mà chỉ cúi đầu lặng lẽ uống trà. Đúng lúc đó, Bùi Trung Khải lại chạm vào họng súng, anh tưởng rằng việc Cố Hứa Ảo hôm nay trở lại nhóm tạm thời cũng có thể coi là một việc tốt, nên đã nói với cô bằng giọng quen thuộc: “Cô nên cảm ơn Lỗ Hành và chủ tịch Lỗ. Tôi thấy vừa rồi cô có vẻ hơi lạnh nhạt với mọi người.
Cố Hứa Ảo cúi đầu, trong lòng vốn đã không vui, bèn đáp: “Tôi chỉ là một con tốt vô danh, không lẽ với ai cũng phải dập đầu cảm ơn?”.
Chỉ một câu nói đó cũng khiến cho Bùi Trung Khải bật lại: “Sao cô lại thành con nhím ngay được thế?”.
“Cám ơn giám đốc Bùi, anh đã mở miệng vàng chỉ bảo cho tôi về cách đối nhân xử thế, nhưng tôi ngu muội, không hiểu lịch sự”.
“Miệng lưỡi cô cũng thật lợi hại”.
“Tôi lợi hại chỗ nào, bất quá là bị người khác xỏ mũi dắt đi”.
“Với tôi cô lúc nào cũng như vậy, ở chỗ khác thì không ổn đâu”.
“Câu nói này của giám đốc Bùi mới lạ làm sao, tôi có quan hệ gì với anh, anh cũng chẳng cần phải nhọc lòng dạy tôi. Nếu không, tôi không trả nổi ân tình ấy đâu”. “Cố Hứa Ảo, cô thông minh hay ngu ngốc vậy? Tôi thấy với tính cách của cô, sớm muộn gì cũng chịu thiệt”. Bùi Trung Khải giận dữ vì Cố Hứa Ảo cứ ăn miếng trả miếng với mình. Anh thật sự không hiểu, vừa mới vừa rồi còn vui vẻ, thế mà đột nhiên lại trở nên như thế.