Cố Hứa Ảo vội nói: “Không cần đâu, không cần đâu, khách sạn có taxi mà”.
Lỗ Hành không biết những chuyện đã xảy ra giữa Cố Hứa Ảo và Bùi Trung Khải, cô chỉ để ý thấy mấy lần Bùi Trung Khải đưa mắt nhìn Cố Hứa Ảo, hình như anh có ý với cô ấy, còn Cố Hứa Ảo thì lại rất lạnh lùng. Mình sẽ giúp bọn họ một tay, còn kết cục thế nào, là vui hay buồn thì còn phải xem duyên phận của họ. Hồi học đại học, Lỗ Hành rất thích và từng làm cầu nối được cho hai đôi, hứng thú làm ông tơ bà nguyệt còn hơn cả công việc của cô.
Bùi Trung Khải nói một câu: “Cô Lỗ cứ yên tâm”. Rồi đợi Cố Hứa Ảo đi tới.
Cố Hứa Ảo không nhìn Bùi Trung Khải, nhưng không nói gì nữa, nếu cứ từ chối ý tốt của Lỗ Hành trước mặt mọi người thì chẳng ra gì, nên nói lời tạm biệt mọi người xong thì đi thẳng ra cửa khách sạn, hơi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng Bùi Trung Khải, nói: “Vừa rồi tôi không tiện từ chối Lỗ Hành, nhưng anh không cần thiết phải đưa tôi về. Tôi tự về được, tạm biệt”. Nói rồi cô quay người định gọi taxi. Mặc dù Cố Hứa Ảo đã nhắc nhở mình rằng đừng có chọc tức người đang ở trước mặt, nhưng nghĩ đến chuyện phải ngồi cùng xe với Bùi Trung Khải, cô không khỏi rùng mình, nên cô đã từ chối một cách bản năng.
Thấy Cố Hứa Ảo giữ một khoảng cách an toàn với mình, mặt Bùi Trung Khải trở nên lạnh lùng, trong lòng thấy bực bội, nhưng cũng không tiện nài ép, vì thế nói: “Vậy cũng được”, rồi quay đi lấy xe, để mặc Cố Hứa Ảo đứng ở đó.
Cố Hứa Ảo hơi ngẩn người, Bùi Trung Khải bị từ chối như vậy mà cũng không bám lấy cô. Nghe thấy tiếng bước chân đi xa rồi cô mới quay người bước đi.
Chờ mãi mà vẫn không vẫy được xe, nhìn thấy người chờ rất đông, Cố Hứa Ảo không nghĩ nhiều, giương ô lên. Nước mưa đọng đầy trên mặt đất, cô bì bõm bước đi, đi hết cả một đoạn phố mà vẫn chẳng gặp một chiếc xe nào trống, cố đành quyết định đi xe bus.
Bùi Trung Khải lấy xe ra, không nhìn thấy Cố Hứa Ảo trong đám người đứng chờ nữa, đoán rằng cô đã đi, nên anh nhấn ga cho xe vọt đi, nước mưa bắn tung tóe. Về đến nhà tắm táp xong, vừa lên mạng tra tư liệu thì chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia có tiếng cười hi hi, biết là Tề Huy, anh bèn hỏi: “Nửa đêm không ngủ, có chuyện hay là thấy vô vị vậy?”.
Bùi Trung Khải đang tra cứu, đáp: “Cậu gọi điện muộn chắc không phải chỉ để đùa cợt với tôi chứ?”.
“Có muốn nghe chuyện này không? Rất hay đấy”. Tề Huy vong vo.
“Đừng có nói với tôi rằng cậu lại kiếm được rất nhiều tiền, rồi có bạn gái mới đấy”. Bùi Trung Khải vừa nói vừa tiện tay gõ mấy chữ.
Điều trước thì đúng, điều sau thì không”.
“Thế à, tôi đang bận, có việc gì nói luôn đi, nếu không thì thôi”. Bùi Trung Khải cảm thấy kẹp chiếc điện thoại bằng cánh tay để nó áp vào tai thật là khó.
“Đừng, đừng. Nói về một người, anh cũng quen và tôi cũng quen. Đoán xem tối nay tôi đi cùng với ai? Không đoán được đúng không? Là Cố Hứa Ảo”. Tề Huy cố tình nói mấy chữ cuối cùng với vẻ bí hiểm.
Bàn tay của Bùi Trung Khải run lên, chiếc điện thoại suýt rơi xuống, anh vội lấy tay đỡ, “Cậu nói dối mà không suy nghĩ à?”. Sao Cố Hứa Ảo lại có thể ở cùng với Tề Huy được, rõ ràng là buổi tối nay họ đã ở cùng nhau, và hai tiếng trước đây họ mới chia tay nhau ở khách sạn.
“Biết là anh không tin, tôi là anh hùng cứu mỹ nhân, vừa rồi lúc đi trên đường tôi đã gặp Cố Hứa Ảo đang vẫy xe taxi giữa trời mưa mà không được, đợi xe bus cũng không được, thấy mềm lòng nên đã cho cô ấy đi nhờ”.
Tề Huy nói rất rõ ràng, khiến Bùi Trung Khải không thể không tin.
“Ở đâu?”.
“Ở gần khu vành đai bốn. Ý anh là sao, ghen à?”.
Trùng hợp như thế sao? Bùi Trung Khải trầm ngâm, có nghĩa là Cố Hứa Ảo không đợi xe ở trước cửa khách sạn mà đi thẳng, trời thì mưa to như vậy, cô ấy thực dũng cảm.
“Anh không nhìn thấy, Cố Hứa Ảo bị ướt hết quần áo, trông thật đáng thương. Lúc đầu cô ấy còn không chịu lên xe của tôi, cuối cùng thấy tôi chân thành nên đã cám ơn và lên xe. Cô ấy đã mời tôi ăn một bát mỳ nóng. Trời mưa mà được ăn mỳ nóng thật là dễ chịu. Này, anh đang làm gì thế?”.
“Cậu chỉ nói những chuyện này thôi chứ gì? Vậy thì tôi tắt máy đây”. Nỗi phiền muộn trong lòng Bùi Trung Khải lại dâng lên. Như thế là sao? Không lên xe của mình mà lại lên xe của người khác. Nếu đã tỏ ra thanh cao thì sao không làm đến cùng đi?
“Bùi Tử, rốt cuộc là anh như thế nào với cô Cố đấy? Hễ tôi nhắc đến anh, dù chỉ là một chữ cô ấy cũng không nói, thế là tôi đành phải chuyển sang chuyện khác, khi ấy mới thấy cô ấy mỉm cười”.
“Cậu cứ việc ôn lại hồi ức cho kỹ nhé. Tạm biệt”. Giận dữ tắt điện thoại, nhưng cũng không muốn nhìn máy vi tính nữa, Bùi Trung Khải bước tới bên cửa sổ nhìn bầu trời đang mưa. Đúng là trò đùa, Bùi Trung Khải này bỏ mặc Cố Hứa Ảo ở bên đường và Tề Huy thì lại đón cô ấy lên, điều mà anh được là bộ mặt lạnh lùng, còn người xa lạ thì lại nhận được một nụ cười và một bát mỳ nóng một cách đơn giản. Có điều, hai người họ chẳng phải là người xa lạ sao? Không trao đổi, không giao lưu.
2
Ngày hôm sau, Bùi Trung Khải đến tương đối muộn, sau đó lập tức đi tìm Lỗ Hành, mở laptop ra. Trong đó là những nội dung mà đêm qua anh đã thức và tra cứu. Lúc thường nhìn anh thì anh tưởng rất chơi bời, nhưng để có được như ngày hôm nay anh đã phải trải qua rất nhiều gian khổ.
Lúc đầu khi có người giới thiệu Trung Đỉnh cho Lỗ Hành, cô cũng có chút nghi ngại, theo tin tức mà cô có được, khả năng làm việc của Bùi Trung Khải không có vấn đề gì, nhưng dù sao thì Trung Đỉnh cũng mới thành lập và Bùi Trung Khải cũng lại là người có lý lịch phức tạp, vì vậy cô đã bàn chuyện công việc với Bùi Trung Khải với tâm thế cảnh giác, nhưng sau một lần nói chuyện, cô phát hiện ra rằng chuyện môn của Bùi Trung Khải đúng là không có gì để phàn nàn, hơn nữa trong công việc anh cũng tỏ ra rất nhã nhặn, dù là khi nói về công việc hay về chuyện riêng, anh luôn rất chừng mực, không giống những gì mà người ta đồn thổi.
Nếu mà nói về khuyết điểm của Bùi Trung Khải, thì đến lúc này Lỗ Hành thấy rằng, điều mà anh không thể chấp nhận được đó là sai sót trong công việc, và khi thấy điều đó anh lập tức chỉ ra không chút kiêng dè, tất nhiên đối với phụ nữ anh cũng có vẻ mềm mỏng hơn, nhưng dù vậy cũng vẫn khiến người mắc lỗi khó mà chịu đựng nổi.
Nói tóm lại, với một người xa lạ như Lỗ Hành, cô cảm thấy Bùi Trung Khải cũng tạm được, làm việc cũng đường hoàng. Ngoài điều đó ra, nhìn vẻ bề ngoài, Lỗ Hành đoán Bùi Trung Khải cũng là người có tư chất và vốn liếng.
Diễn ✯ ๖ۣۜĐàn ✯ Lê ✯ Quý ✯ ๖ۣۜĐôn
Điều mà Lỗ Hành thấy thắc mắc nhất là Cố Hứa Ảo, cô ấy không nhìn, cũng không nói chuyện gì với Bùi Trung Khải. Liệu như vậy có phải hơi quá không. Hầu như tất cả phụ nữ trong nhóm của họ, từ người đã có chồng đến người chưa kết hôn đều để mắt tới Bùi Trung Khải, khi thảo luận thế nào cũng có mấy người vây xung quanh anh ta, không biết như vậy là vô tình hay hữu ý. Lỗ Hành cho rằng đó là chuyện bình thường. Nghĩ đến thái độ của Bùi Trung Khải đối với Cố Hứa Ảo, thì cô lại thấy giữa hai người họ có điều gì đó không bình thường.Theo kinh nghiệm nhiều năm làm bà mối của Lỗ Hành thì hai người này có duyên phận, hơn nữa cũng có khả năng. Mặt khác, cô cũng đang rỗi rãi, nghe nói nếu làm mối thành công cho ba đôi thì công đức rất viên mãn.
Khi bước vào phòng họp, Lỗ Hành và Bùi Trung Khải nhìn Cố Hứa Ảo, trong thấy hơi thắc mắc. Theo lý mà nói thì thời gian này Cố Hứa Ảo không cần thiết phải ở đây cả ngày. Bùi Trung Khải thắc mắc với Lỗ Hành, nhưng cô cũng không biết, chỉ trả lời rằng chủ tịch hội đồng quản trị Thân của Giai Dịch Quốc Tế giữ nguyên ý kiến và yêu cầu phiên dịch phải chấp hành, đồng thời cam đoan Giai Dịch sẽ hết sức ủng hộ việc sáp nhập lần này của Nhạc Trung, khiến cho chủ nhiệm Trịnh và Lỗ Hành không biết phải nói như thế nào cho được.
Sự việc không có gì là khó dò hỏi, cuộc đấu đá ngầm giữa Thân Vệ Quốc và Đỗ Đức Minh đã đến mức người qua đường cũng biết. Xem ra, hoàn cảnh của Cố Hứa Ảo không lấy gì làm tốt.
“Hứa Ảo, trưa nay cùng đi ăn cơm nhé?”. Lỗ Hành đi ngang qua, khẽ vỗ vai Cố Hứa Ảo.
“Được”. Cố Hứa Ảo mỉm cười. Lỗ Hành ngây người nhìn cô, “Hứa Ảo, lần sau nhất định cậu phải thường xuyên cười mình đấy. Mình thích thấy cậu cười”. Cố Hứa Ảo lấy bút gõ vào tay cô, “Cậu mời tôi ăn cơm, thì tôi sẽ cười tít mắt”. Lỗ Hành giật giật tóc của Cố Hứa Ảo: “Chuyện đó thì có gì khó, mình còn có thể cho cậu một phiếu ăn dài hạn nữa kia”. Cố Hứa Ảo không hiểu, hỏi lại: “Gì cơ?”.
Lỗ Hành làm ra vẻ bí mật: “Sau này cậu sẽ biết. Bây giờ mình phải đi làm việc đây”.
Đến bữa trưa, Cố Hứa Ảo nhớ đến chuyện buổi sáng, liền hỏi Lỗ Hành như vậy là có ý gì, sao lại nghe thấy nói cô phải mời cơm cô lại bỏ chạy như vậy.
“Hứa Ảo, tóc của cậu rất đẹp, rất đen, sóng to, búp dài vừa tự nhiên lại vừa bồng bềnh”. Lỗ Hành lảng chuyện, cố ý không trả lời.
Diễn ✯ ๖ۣۜĐàn ✯ Lê ✯ Quý ✯ ๖ۣۜĐôn
Cố Hứa Ảo cười, đáp: “Tôi thì lại thích mái tóc thẳng như của cậu, tóc của tôi quăn tự nhiên, nên khó để, vì muốn đỡ việc nên uốn một chút. Từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ ép tóc thẳng, tóc lúc nào cũng quăn như vậy”. Lỗ Hành cười ngất khi nghe những lời ấy của Cố Hứa Ảo, đúng lúc ấy thì nhìn thấy Bùi Trung Khải bê đĩa cơm đi đến, bèn vẫy và gọi anh: “Này, ở đây!”.
Bùi Trung Khải bê đĩa cơm đến, tiện chỗ ngồi ngay xuống chiếc ghế trống bên cạnh Lỗ Hành, mắt làm như vô tình nhìn thấy Cố Hứa Ảo, sau đó quay sang nhìn Lỗ Hành lúc đó đàn tươi cười tới chảy cả nước mắt, nói: “Ăn cơm mà cười dữ vậy, cô không sợ bị sặc à?”.
Lỗ Hành uống một ngụm nước trái cây rồi mới nói: “Là do Hứa Ảo kể truyện cười”. Nói xong vẫn không nén được cười, vì cô vốn là người rất dễ cười.
Lúc đó Bùi Trung Khải mới nhìn thẳng vào Cố Hứa Ảo, nói: “Thế mà tôi không biết cô Cố cũng biết kể chuyện cười”.
Cố Hứa Ảo không biết nên trả lời thế nào. Cô không hề kể truyện cười, vậy mà Lỗ Hành đã cười như vậy, cô thực sự lấy làm khâm phục. Có lẽ, cuộc sống của Lỗ Hành vô tư lự, được cha mẹ yêu thương, lúc nào cũng vui vẻ, không giống như cô, phải đem nửa cuộc đời ra để mà gánh vác những nỗi đau khổ từ mọi nẻo của cuộc sống, niềm vui thì quá hiếm hoi.
“Ôi, không phải như vậy, cô ấy nói từ nhỏ đến giờ cô ấy chưa từng để tóc thẳng bao giờ, rất buồn cười phải không?”.
Lau nước mắt, Lỗ Hành cố gắng lắm mới kìm được cơn cười, “Bùi Trung Khải, anh có thấy tóc của Hứa Ảo đẹp không?”.
Bùi Trung Khải ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn Cố Hứa Ảo, tóc rất đen, rất dày, hơi quăn, chất tóc rất tốt, sợi nào cũng đen bóng, đuôi tóc rủ xuống bên má, càng làm tôn da trắng và các nét xinh xắn trên khuôn mặt, khiến người khác không thể không thừa nhận cô là một cô gái xinh đẹp. Nếu phải nhớ lại, anh còn có thể nhớ đến cảm giác buồn buồn khi những sợi tóc của cô lướt trên người anh.
Ánh mắt không chút kiêng dè, giấu giếm của Bùi Trung Khải khiến Cố Hứa Ảo thấy khó chịu và cảnh giác, nhưng vì Lỗ Hành đang ở đây nên không tiện thể hi