i tóc và tà váy, nhưng chủ nhân của nó vẫn không thèm để ý.
Bùi Trung Khải châm một điếu thuốc, gọi một chiếc taxi, anh nghĩ bụng, nếu mình có một đứa con gái như vậy thì chắc chắn sẽ đánh cho nó gãy chân rồi nhốt trong nhà, chơi bời như vậy, là thân con gái chỉ có thiệt mà thôi. Nghĩ xong lại thấy buồn cười, thì ra mình đã từ thứ yếu lên chính yếu rồi, nếu là mười mấy năm về trước chắc mình cũng không thể nào hiểu nổi suy nghĩ này. Thời gian đúng là không là gì nhưng chẳng có ai là không phải tuân theo! Chửi thầm một tiếng, Bùi Trung Khải ngẩng đầu lên nhìn tài xế đang quay lại nhìn anh, ý muốn hỏi: “Muốn đi đâu?”.
Ngồi đến nửa đêm, thấy cổ họng đau rát, Cố Hứa Ảo bò dậy tìm nước uống trong bóng tối như một bóng ma. Cẩu Thặng Nhi đang nằm dưới sàn nhà, cảm nhận được bàn chân của chủ, bật dậy kêu meo meo. Kể từ lúc làm xong thủ thuật đến bây giờ, hầu như Cố Hứa Ảo không nó ngàng gì đến nó.
Cố Hứa Ảo ngồi xổm, mái tóc dài xòa xuống, cô bật chiếc đèn bên cạnh nhìn vết thương của Cẩu Thặng Nhi, mọi thứ đều bình thường. Cô khẽ vỗ đều con mèo rồi đứng dậy súc miệng, một hồi lâu mới ngẩng đầu lên, gạt những sợi tóc xòa xuống ra sau gáy, giật mình nhìn thấy khuôn mặt mình trong gương. Đó là một khuôn mặt hơi nhợt nhạt, mắt sưng vù, tóc tai rối bời.
Nhìn người trong gương, cô khẽ nhếch môi lên, nhưng đôi mắt không hề có ánh cười. Ngây người một hồi, cô cúi người xuống rửa mặt cẩn thận, rồi lấy chiếc lược gỡ những đám rối ở đuôi tóc, rồi chải từ chân tóc đến ngọn tóc. Có lẽ nước lạnh đã làm mềm làn da, sắc mặt của cô bây giờ trông đã khá hơn.
Đưa mắt nhìn xuống dưới, cô mới phát hiện ra những vết bầm đỏ trên ngực, dưới ánh đèn nhợt nhạt trong nhà tắm, nó càng trở nên đẹp một cách gợi tình. Sờ vào những vết bầm đỏ, nghĩ đến việc mình từ chỗ phản kháng mạnh mẽ đến lúc buông xuôi thả lỏng mặc cho Bùi Trung Khải muốn làm gì thì làm, mỗi một sự thay đổi rất nhỏ trên cơ thể đều khiến cô vừa thấy sợ vừa thấy hoang mang: Đàn bà rút cục là gi nhỉ? Sao lại có thể ít phút trước còn căm hận người đàn ông trước mặt mình đến tột đỉnh một lúc sau đã lại có thể mặc người ấyvà cùng người ấy hưởng thụ. Không lẽ những vui thú của thể xác đã phản bội lại suy nghĩ và trái tim của mình?
Cô tắm qua rồi quay trở lại giường nằm. Phía đông trời dần dần hửng sáng. Cô mơ màng thiếp đi, khi tỉnh dậy thì đã sáng, hy vọng mọi điều u ám sẽ tan theo bóng đêm.
Đầu đau dữ dội, cổ họng vẫn đau rát như cũ. Không biết làm thế nào, cô đành gọi điện đến công ty xin nghỉ phép. Sau đó, cô thu dọn mọi thứ trong nhà, lọ đường đã được đặt lên bàn, những viên đường văng ra cũng đã được thu gọn về một chỗ, quần áo được đặt trên ghế. Cố Hứa Ảo đột nhiên thấy căm ghét, đem đổ hết đường vào trong thùng rác. Cô cũng giang tay ném thẳng hộp đường màu trắng mà một góc vẫn dính chút máu vào thùng rác.
Đến trưa, cổ họng lại càng rát hơn, Cố Hứa Ảo thấy hơi lo. Đến bệnh viện khám, thì ra họng hơi bị viêm, hỏa cấp công tâm, nên bị tổn thương ít nhiều.
Tề Huy sai cấp dưới đem chiếc xe mà Bùi Trung Khải để trước quán rượu mang về công ty. Cấp dưới về báo cáo: “Chiếc xe của bạn sếp cũng thật là bắt mắt, suốt dọc đường lái chiếc xe về đây tôi không biết phải nói gì, cũng không thể xóa được, đành liều mang về”.
Tề Huy xuống sân nhìn, cửa sau của chiếc xe đã bị ai đó viết một dòng bằng một thứ màu rất nổi: Bùi thân yêu, em đã quyết chọn anh rồi. Những người xung quanh đều bịt miệng cười thầm, anh cũng cười, mà đâu chỉ có cửa phía sau, đến cả cửa xe, và đuôi xe cũng bị viết những câu tương tự. Tề Huy gọi điện cho Bùi Trung Khải, cười ha hả, khiến Bùi Trung Khải ở đầu dây bên kia nổi cáu, đến lúc đó Tề Huy mới nói: “Anh đến lái xe về đi”.
Bùi Trung Khải nổi giận. Vì cuộc họp quan trọng ngày hôm nay anh mới nhờ Tề Huy đến quán Sắc Độ lái xe về hộ. Anh đáp: “Cậu lái đến đây là xong”.
“Đừng, nó quá bắt mắt. Không hiểu sao cấp dưới của tôi lại có đủ dũng khí để lái nó về nhà, tôi đã có tuổi rồi, không chịu nổi sự kích động đó đâu”.
“Cậu nói gì thế?” Bùi Trung Khải đang nghĩ đến chuyện vừa bàn trong hội nghị, không còn đầu óc nghe Tề Huy nói.
“Anh lại có chuyện đào hoa gì thế? Những lời cầu xin tình yêu được viết đầy trên xe của anh. Tôi xấu hổ lắm, không lái được đến đó đâu”. Tề Huy cố nín cười, nói.
Bùi Trung Khải có lẽ cũng đã biết là có chuyện gì, “Cậu xóa đi là xong thôi mà”.
“Tôi mà xóa đi thì anh lại không được nhìn thấy”. Tề Huy đùa.
“Sao mà nhiều lời thế, tối nay lái chiếc xe sạch sẽ đến đây”. Anh tắt điện thoại, mặt cau có, cái cô Tiểu Mễ này bám mình thật rồi.
Buổi tối, Tề Huy chờ ngoài cửa công ty Bùi Trung Khải, đây là khu tấc đất tấc vàng của thành phố. Có lúc anh đã nghĩ, tốt xấu đều có, từ một học sinh Ba tốt bỗng nhiên gây lộn, đánh nhau rồi từ chỗ đánh nhau trở thành đàn anh đàn chị, lúc đầu dìu dắt mấy đàn em làm ăn, cuộc sống cũng khá là thư nhàn, nhưng rồi Bùi Trung Khải nói rằng muốn đi học tiếp, hơn nữa rất nghiêm túc, điều khiến cho người khác phải lác mắt là anh còn học lên nghiên cứu sinh. Tề Huy cũng chịu ảnh hưởng, bỏ tiền học chuyên ngành quảng cáo, rồi tồn tại bằng nghề ấy cho đến bây giờ, ít nhiều cũng làm được một số điều, so với cuộc sống giang hồ thì tạm coi là đi đúng đường.
Tề Huy ném mẩu thuốc xuống đất, anh càng ngày cảm thấy phục Bùi Trung Khải.
“Thưa, ở đây không được tùy tiện ném đầu thuốc”. Một nữ công nhân vệ sinh chừng hơn bốn mươi tuổi nhìn Tề Huy.
Tề Huy cúi người nhặt đầu thuốc lên, ném vào túi rác cạnh người nữ công nhân ấy, miệng nói: “Xin lỗi”, rồi phủi tàn thuốc trên tay, thấy mình càng ngày càng gương mẫu.
Tề Huy ngẩng đầu lên nhìn thấy Bùi Trung Khải đang ra khỏi thang máy, bên cạnh là một cô gái trẻ xinh đẹp, không nhìn cũng biết cô gái đó thuộc loại Bạch Cốt Tinh. Anh quay lại nhìn màu đen trên thân xe dưới ánh mặt trời, nếu những dòng chữ đó không xóa đi, không hiểu nó sẽ như thế nào.
“Đây là Tề Huy, bạn từ hồi nhỏ. Đây là Lỗ Hành khách hàng của tôi”. Bùi Trung Khải giới thiệu một cách đơn giản để hai người làm quen với nhau. “Ta cùng đi ăn cơm nhé”.
Tề Huy ngồi ở phía sau nhìn cô gái tên là Lỗ Hành đang cười nhẹ nhàng chào mình, rồi sau đó tập trung nói chuyện với Bùi Trung Khải. Lỗ Hành nói muốn ăn một món đặc biệt một chút nên không muốn tới nhà hàng, cô còn nói muốn tìm hiểu cuộc sống trong các con ngõ nhỏ ở Bắc Kinh.
Tề Huy nhìn bộ trang phục công sở tinh tế của Lỗ Hành, chợt nảy ra ý muốn làm cho cô bạn gái thuộc loại giỏi giang của Bùi Trung Khải bộc lộ sự vụng về, vì vậy bèn nói: “Đi ăn lẩu cay đi, tôi biết gần đây có một quán nhỏ, rất ngon”. Nói rồi nhìn đồng hồ và bổ sung: “Bây giờ đi vẫn còn kịp, sẽ không phải chờ lâu đâu”.
Lỗ Hành cười nói: “Bùi Trung Khải, chúng ta tới đó đi”.
Bùi Trung Khải không hiểu suy nghĩ của Tề Huy, bèn lườm anh qua tấm gương chiếu hậu, rồi quay vô lăng, cho xe chạy tới quán đó.
Quán nằm trong ngõ, phía trước bài trí đơn giản, nhưng chứa được rất nhiều người, Tề Huy lấy số rồi nói to: “Tuyệt, tuyệt, chờ hơn chục phút là được”.
Lỗ Hành đến trước cửa quầy gọi một lô thức ăn, bê đến cả một đĩa đầy, cô thè lưỡi, nói như một đứa trẻ: “Xin lỗi nhé,ngửi thấy thơm quá, ai chủ chi đừng có mà kỳ kèo đấy”.
Bùi Trung Khải mỉm cười, chỉ vào Tề Huy: “Cậu ấy chen vào, nên để cậu ấy trả tiền”.
Tề Huy mỉm cười láu lỉnh, “Đáng bao nhiêu đâu?”.
Quả nhiên là Lỗ Hành rất thích, một tay cầm giấy ăn lau mồ hôi, còn một tay thì gắp thức ăn liên tục chẳng còn thấy đâu dáng điệu nhã nhặn, lịch sự lúc trước. Tề Huy cắn đũa cười, bị Bùi Trung Khải đưa chân dưới gầm bàn giẫm cho mấy cái, Tề Huy nén đau, nhìn bốn xung quanh, đúng lúc đó nhìn thấy Cố Hứa Ảo đang đi vào. Tề Huy khẽ huých Bùi Trung Khải rồi hất cằm về phía cửa ra hiệu.
Bùi Trung Khải quay lại nhìn thấy Cố Hứa Ảo đang cúi đầu xem thực đơn. Hôm nay cô mặc một bộ váy sợi bông, tóc buộc túm đuôi ngựa, sắc mặt không được tốt lắm, thỉnh thoảng lại húng hắng ho, không nhìn vào ai, chỉ chăm chú chọn món.
Khi Cố Hứa Ảo bê đĩa thức ăn quay về chỗ, mắt có nhìn quanh một lượt nhưng không dừng lại chỗ nào. Bùi Trung Khải bất giác co người lại, nhưng lập tức nhận ra rằng, Cố Hứa Ảo không nhìn thấy bọn họ, cô đi về phía bên cạnh bọn họ rồi ngồi xuống ăn cùng bàn với những người khác.
Tai của Bùi Trung Khải trở nên rất thính, anh nghe thấy giọng nói khản đặc của Cố Hứa Ảo: “Không đủ cay, cho thêm chút nữa?”, “Có tương ớt không?”, rồi thỉnh thoảng lại húng hắng ho mấy tiếng. Bùi Trung Khải cảm thấy dường như Cố Hứa Ảo đang tự làm khổ mình, giọng nói đã như thế rồi mà vẫn muốn ăn ớt, cô là người sống nhờ vào chiếc cổ họng cơ mà.
“Điệu bộ có vẻ không cay như hôm ấy”. Tề Huy nhìn chăm chú về phía Cố Hứa Ảo, nói.
“Rất cay, sao lại không cay, lưỡi của tôi tê hết rồi đây này”. Lỗ Hành đang lấy nước uống thì nghe thấy câu nói này.
Tề Huy phì cười, biết là Lỗ Hành hiểu sai, nhưng cũng không sửa lại mà nói với vẻ nghiêm chỉnh: “Bọn tôi ăn quen rồi nên không cảm thấy cay, còn cô, có lẽ đây là lần đầu phải không?”.
Bùi Trung Khải chỉ mỉm cười không nói gì, chỗ anh ngồi cách chỗ của Cố Hứa Ảo một chiếc bàn, trong lòng anh không muốn để cô nhìn thấy mình.
Tề Huy nhìn thấy Cố Hứa Ảo ra sức đổ ớt vào bát, không nén được há miệng ra dốc nước vào, như thể mình cũng đang bị cay. Nhìn sang thì thấy Bùi Trung Khải cũng uống nước, Lỗ Hành thì đang ở bên , không biết quan hệ khách hàng này sẽ phát triển đên đâu, Tề Huy đành kìm lại, hỏi với giọng ẩn ý: “Vẫn rất cay, phải uống nước thôi, liệu có phải cổ họng bốc khói đến nơi rồi không nhỉ?”.
Bùi Trung Khải gắp một miếng rong biển cho vào miệng chậm rãi nhai, không để ý lời của Tề Huy. Tề Huy ngồi tựa vào ghế chăm chú nhìn bóng nghiêng của Cố Hứa Ảo. Bùi Trung Khải mà anh biết là người tuyệt đối không sợ bạn gái có quá khứ, cho dù còn đang yêu hay đang hận, gặp thì gặp, thành phố này rộng lớn như vậy, tránh không gặp chỉ khi không còn nhìn thấy mặt trời, hoặc là làm bạn, hoặc là làm những người xa lạ của nhau, rất thoải mái, hợp thì ở bên, không hợp thì chia tay, đó là lý luận của Bùi Trung Khải. Nhưng cô gái đang ngồi trước mặt anh đây không đơn giản chỉ là một người xa lạ, lần trước Bùi Trung Khải đã chủ động nói chuyện trước, chưa biết chừng quan hệ của họ không phải đơn giản như vậy.
Cố Hứa Ảo ăn rất nhanh, sau ăn hết nửa bát canh cay thì cũng đã dùng hết một túi giấy ăn, cô bịt chiếc mũi đỏ ửng và đôi môi tê dại đứng dậy định đi thì người từ phía sau có người gọi: “Cô Cố”.
Thấy Cố Hứa Ảo sắp bước đi, Tề Huy vội đứng dậy, không kịp đưa mắt ra hiệu cho Bùi Trung Khải mà đã vội lên tiếng. Cố Hứa Ảo quay đầu lại nhìn. Tề Huy khua tay, “Cô Cố, ở đây”.
Thực ra, Cố Hứa Ảo đã không còn ấn tượng gì với Tề Huy vì vậy cô dừng ánh mắt không hiểu trên người Tề Huy mấy giây, sau đó nhìn sang bên cạnh thì thấy Bùi Trung Khải, ánh mắt cô hơi lóe lên, rồi sau đó thẳng người lên, đưa mắt nhìn Tề Huy, nói với giọng lạnh nhạt: “Anh cũng tới ăn cơm”.
“Cô Cố đã chuyển về ở đó rồi chứ. Căn nhà rất tuyệt đấy”. Tề Huy kéo dài câu chuyện.