Một loạt thị vệ ở bên cạnh ta làm thành một hình quạt, vây ta ở chính giữa. Tôn Tham tướng bước nhanh tới, đưa tay xem mạch cho Hứa cô cô, sau đó tỏ rõ vẻ tiếc nuối lắc lắc đầu với ta: “Nương nương, đứng lên đi. Hứa cô cô… đã đi rồi”.
Ánh mắt của ta tan vỡ, mờ mịt ngẩng đầu nhìn Tôn Tham tướng: “Đã đi rồi? Ngươi nói bậy bạ gì vậy”. Thanh âm của ta không tự chủ được sắc nhọn lên: “Còn không mau đi truyền Thái y, đi truyền Thái y!”. Ta ôm chặt Hứa cô cô, hoàn toàn không để ý máu tươi đã thấm đẫm áo ngoài của ta. “Nương nương, Hứa cô cô đã chết rồi!”. Thanh âm Tôn Tham tướng tuy rằng trầm thấp, nhưng lại kiên định không thể phản bác. Hắn đau lòng nhìn ta, lại tha thiết kêu một tiếng: “Nương nương, người phải nén bi thương! Hiện tại là thời điểm người cần kiên cường nhất!”. Hắn liếc mắt ra hiệu với Lạc Nhi đứng cách đó không xa, Lạc Nhi cùng một cung nữ khác bước nhanh tới, cố gắng kéo ta từ trong vũng máu đứng dậy.
Ta liều mạng giãy giụa: “Hứa cô cô không chết, thân thể bà ấy rõ ràng vẫn còn ấm. Các ngươi lừa gạt bổn cung, lừa gạt bổn cung!”. Ta đã sớm lệ rơi đầy mặt, quật cường ngồi vững chắc trên mặt đất, không chịu đứng dậy, tựa như sinh tử của Hứa cô cô hoàn toàn đều là do ta quyết định, chỉ cần ta không buông tay, Hứa cô cô liền có hi vọng sống. Lạc Nhi cùng một cung nữ khác kéo cánh tay ta, thế nhưng không biết ta lấy sức lực từ đâu, bọn họ làm thế nào cũng không thể kéo được ta dậy. “Nương nương, vi thần đắc tội”. Vừa dứt lời, Tôn Tham tướng đặt kiếm trong tay sang một bên, đi thẳng tới phía sau ta, hai tay dùng sức gỡ cánh tay đang ôm chặt Hứa cô cô của ta, sau đó nhấc người ta dậy, kẹp dưới cánh tay, “Lạc Nhi, ngươi ôm lấy hai chân của nương nương, đưa nương nương vào giường nằm đi”. Nhìn thấy hành động của hắn, Lạc Nhi cũng không khỏi ngẩn ra. Làm hậu phi của thiên tử, chính là thiên quyến, ngoại trừ Hoàng Đế, nam nhân khác không thể chạm vào người chúng ta. Tôn Tham tướng ôm như vậy, đã phạm vào tội chết, thế nhưng hiện tại khắp nơi là máu tanh, Lạc Nhi cũng không có thời gian chần chừ, liền làm theo lời của hắn.
Bị hắn nhấc lên như vậy, ta ngược lại ngừng giãy giụa, nước mắt tựa như một dòng suối không bao giờ khô cạn trào ra, làm nhòe mờ đôi mắt của ta. Ta liều mạng muốn mở mắt, không cho Hứa cô cô biến mất khỏi tầm mắt ta. Thế nhưng dáng người gầy yếu của Hứa cô cô lẳng lặng nằm bên trong vũng máu đã bắt đầu đen lại, tựa như một vì sao xiên ngang bầu trời, chậm rãi biến mất khỏi tầm mắt ta. Ta được Tôn Tham tướng cẩn thận từng li từng tí đặt trên giường, hắn liền đứng dậy muốn rời đi, ta lại kéo góc áo hắn lại: “Đông Dịch”, đây là lần đầu tiên ta kêu tên của hắn. Hứa cô cô không còn, vào lúc này, hắn là người duy nhất ta có thể dựa vào. Ta tựa như bị ai đó kẹp chặt lấy cổ họng, thanh âm cũng bị đè nén vào trong. Ta khó khăn nói ra: “Hứa cô cô có phải sẽ không bao giờ trở về nữa?”. Sắc mặt ta tái nhợt, người đầy vết máu, Hoàng hậu Tư Đồ gia ngày hôm nay rơi vào hoàn cảnh chật vật như vậy, bất kể là ai cũng không thể ngờ tới được.
Tôn Tham tướng nhẹ nhàng quỳ gối trước giường ta: “Nương nương, người chết đã chết rồi, người còn sống phải tự mình mưu sinh!”. Tiếng nói của hắn dịu dàng như dòng xuống róc rách nơi thôn dã, một võ tướng như hắn, nếu là khi trước, ta rất khó liên hệ hắn với bốn chữ nhẹ nhàng ôn nhu, nhưng hiện tại tựa như hắn trời sinh chính là dáng vẻ này, ta từ trong thanh âm trầm thấp nhu hòa của hắn, chậm rãi bình tĩnh lại. “Dựa theo vi thần suy đoán, có thể đêm khuya xông vào điện Chiêu Dương sau khi cửa cung đã đóng, người này nhất định là ở trong cung. Hiện tại cửa cung các nơi đều đóng chặt, vi thần cũng đã tăng số người tuần tra khắp nơi, thế nhưng không nhìn thấy bóng dáng hắn. Vi thần cảm thấy người nọ rất có thể là trốn trong một cung điện nào đó. Vi thần khẩn cầu nương nương hạ chỉ, cho phép vi thần dẫn Ngự Lâm quân lục soát mỗi cung điện, thay nương nương thu dọn tai họa, báo thù cho Hứa cô cô”.
Câu nói sau cùng của hắn đã kích động ta. Báo thù cho Hứa cô cô! Hứa cô cô là vì cứu ta mà chết, ta quyết không thể khiến cho bà hi sinh vô ích. Ta đột nhiên ngồi dậy, khiến Tôn Tham tướng giật nảy mình. “Lạc Nhi, giúp bổn cung rửa mặt thay y phục. Bổn cung muốn đích thân tới mỗi cung điện cùng lục soát!”. Đang khi nói chuyện, ta đã xuống giường tìm giày: “Mối thù này bổn cung muốn tự tay thay Hứa cô cô báo!”.
Trong thời gian một nén hương ngắn ngủi, ta đã chỉnh trang xong. Ta mặc một thân y phục màu đen, không chút son phấn, chỉ để một gương mặt mộc. Đôi mắt vì khóc lóc mà sưng đỏ lên, môi tuy không có son tô điểm, nhưng bởi vì vừa rồi cố nén nỗi xúc động muốn khóc mà bị cắn đến tươi đẹp ướt át. Ta chậm rãi đi qua tiền viện, thi thể Hứa cô cô đã bị rời đi, vết máu đen nơi bà vừa nằm hiện tại chỉ còn là một khoảng trống, khiến cho ta có chút hoảng hốt, tựa như vừa rồi chưa từng phát sinh bất cứ chuyện gì, Hứa cô cô chỉ là ở một góc nào đó, ngược xuôi vì chuyện của ta, chỉ chốc sau sẽ trở lại bên cạnh ta, nhẹ nhàng gọi ta một tiếng tiểu thư, sau đó giục ta trước khi đi ngủ uống canh tổ yến nhân lúc còn nóng.
Ta đứng trước vị trí vũng máu kia, không tự chủ được lắng tai nghe, ngây ngốc chờ đợi tiếng gọi ta quen thuộc, ta nín thở lẳng lặng chờ đợi, tựa như thời gian cũng ngừng trôi. “Nương nương”, Tôn Tham tướng ở phía sau nhẹ nhàng nhắc nhở, thuận tiện phủ lên vai ta một tấm áo khoác lông cừu: “Việc này không thể chậm trễ, nương nương, chúng ta lên đường thôi”. Ta lưu luyến liếc mắt nhìn về phía điện Chiêu Dương, chiếc lược Hứa cô cô vừa dùng chải đầu cho ta vẫn còn nằm trên mặt đất, còn có giá cắm nến dính đầy máu. Ta ở trong lòng quyết tuyệt nói: “Hứa cô cô, Gia nhi cam đoan với người, bất kể là ai, Gia nhi đều khiến cho nàng chôn cùng người!”.
Trong hoàng cung, ba bước một lầu gác, năm bước một trạm gác, khắp nơi đều là binh lính Ngự Lâm quân. Nhiều đội binh lính giơ đuốc tuần tra bên ngoài mỗi cung điện, nhìn thấy ta và Tôn Tham tướng đi qua, đều dồn dập hành lễ. “Nương nương, người xem chúng ta trước tiên nên tra cung điện nào?”, Lý Giáo úy bên người Tôn Tham tướng tiến lên dò hỏi ý ta. Không hổ là Ngự Lâm quân tinh anh được huấn luyện nghiêm chỉnh, phía sau hắn theo chừng trăm người, nhưng lại yên lặng tựa như chỉ có một người tiến lên như thế.
“Điện Huỳnh Dương!”, ta chậm rãi nói ra ba chữ này, xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có tiếng xèo xèo của cây đuốc bùng cháy trong mỗi góc hoàng cung. Trực giác nói cho ta biết, Đinh Phu nhân nhất định có quan hệ với chuyện này! Khi ta đến điện Huỳnh Dương, nơi này đã bị Ngự Lâm quân vây chặt tới mức một giọt nước cũng không lọt. Nhìn thấy ta đi vào, binh lính bên ngoài chính điện giãn ra thành một lối để ta qua. Ánh lửa đỏ rực soi sáng trên gương mặt ta, sắc mặt tái nhợt dần dần cũng đỏ bừng lên. Ta nhấc váy bước lên bậc thang điện Huỳnh Dương, mỗi một bước đi trong lòng đều cảm thấy căng thẳng. Ta hiện tại có phải càng lúc càng gần tới chân tướng? Đinh Phu nhân ngồi ngay ngắn giữa điện, mấy ngày không gặp, nàng ta so với lần trước ta gặp, khí sắc đã tốt hơn nhiều, nhưng vẫn không che giấu nổi vẻ suy nhược bẩm sinh. Nàng nhìn thấy ta đi vào, mới đứng dậy, hơi hơi quỳ gối hành lễ, nhẹ nhàng nói: “Thần thiếp cung nghênh Hoàng hậu nương nương”.
Đinh Tử Nghi ở bên cạnh nào, đầu tóc hơi rối loạn, chỉ khoác tạm một chiếc áo khoác bên ngoài trung y, hiển nhiên là vừa bị đánh thức không lâu. Nàng ý tứ sâu xa nhìn ta một chút, sau đó nhanh chóng cúi thấp đầu. Ta ngồi xuống giữa đại điện, Tôn Tham tướng đứng ở bên cạnh ta, chừng ba mươi binh lính Ngự Lâm quân võ trang đầy đủ nối đuôi nhau đi vào, phân ra đứng hai bên. Vừa nhìn điệu bộ này, Đinh Phu nhân nhịn không được khẽ kêu lên: “Hoàng hậu nương nương, đêm hôm khuya khoắt, người mang theo thị vệ võ trang đầy đủ khí thể hùng hổ tới điện Huỳnh Dương, không biết có gì chỉ giáo?”, nàng ta ngẩng cao đầu, không chịu thua ta nửa phần khí thế. “Tối hôm nay có thích khách vào điện Chiêu Dương ám sát bổn cung không thành. Chuyện này ngươi hẳn là đã biết rồi”. Thanh âm lạnh lẽo của ta hoàn toàn đối lập làn da nóng bỏng, ta nhìn chằm chằm không chớp mắt từng biến hóa trên gương mặt Đinh Phu nhân. Chỉ thấy nàng ta hơi run run, có điều chỉ trong chớp mắt đã khôi phục lại bình tĩnh: “Nương nương không bị thương chứ?”, nàng cẩn thận từng chút một hỏi, con mắt đảo qua toàn thân ta. “Ông trời phù hộ, bổn cung không bị thương”. Ta chú ý ánh mắt nàng ta toát ra một tia thất vọng nhàn nhạt, lửa giận trong lòng đột ngột bừng lên: “Thế nhưng Hứa cô cô vì cứu bổn cung, mà…”. Ngực ta tựa như bị thứ gì đó đè lên, đau đớn tới mức không thể chịu đựng được.
“Thực là bất hạnh”, nàng ta bình thản nói ra câu này, sau đó quay đầu nhìn xung quanh: “Nương nương mang theo nhiều người tới điện Huỳnh Dương như vậy, lẽ nào hoài nghi thần thiếp cùng chuyện nương nương bị ám sát có quan hệ?”, trong giọng nói của nàng ta ngầm lộ ra ý xem thường. “Không phải vấn đề hoài nghi ai, tin tưởng ai. Không chỉ điện Huỳnh Dương, mà mỗi cung điện bổn cung đều muốn tra!”. Ta liếc mắt ra hiệu với Tôn Tham tướng. Tôn Tham tướng lớn tiếng ra lệnh: “Mấy người các ngươi vào trong điện tra, mấy người các ngươi điều tra Thiên điện. Các ngươi vào tiểu trù phòng cùng hậu hoa viên, các ngươi tới phòng ngủ của nội thị và cung nữ. Điều tra thật cẩn thận cho ta, bất kì vết tích khả nghi nào đều không thể bỏ qua!”. Các binh sĩ đang định tản ra bốn phía, bỗng nhiên nghe thấy Đinh Phu nhân lớn tiếng quát: “Tất cả dừng lại cho ta!”. Tất cả mọi người đều chưa từng thấy một Đinh Phu nhân yếu đuối lại có khí thế quát người như vậy, không khỏi ngẩn ra, sau đó ngừng lại, hướng về phía ta tìm kiếm chỉ thị tiếp theo.
“Nương nương, trong hậu cung, thần thiếp là Phu nhân địa vị tối cao chỉ đứng sau Hoàng hậu, sao có thể tùy ý để Ngự Lâm quân lục soát tẩm cung? Trừ phi có thánh chỉ của Hoàng thượng, bằng không ai cũng đừng hòng lục soát điện Huỳnh Dương!”. Nàng nói tới lời lẽ chặt chẽ đầy chính nghĩa: “Dương nhi còn ngủ bên trong điện, các ngươi nếu như quấy nhiễu tiểu Hoàng tử, Hoàng thượng trách tội xuống, ai dám gánh vác trách nhiệm!”. Nàng lại dám lấy tiểu Hoàng tử ra làm bia đỡ đạn, quả nhiên Ngự Lâm quân nghe xong, đều giương mắt nhìn nhau, lộ ra vẻ mặt khó xử. “Rầm” một tiếng, ta vỗ mạnh xuống mặt bàn, dưới tay lộ ra một khối lệnh bài. “Đây là Phượng Hoàng lệnh, ngươi hẳn là nghe nói qua. Phượng vũ cửu thiên, chí tôn vô thượng! Bổn cung sửa trị hậu cung như thế nào, ngay cả Hoàng thượng cũng chưa chắc có thể nhúng tay, ngươi cho rằng một mình ngươi, một tần phi nho nhỏ trong hậu cung có chỗ nói sao?”. Ta đảo mắt nhìn Đinh Phu nhân từ đầu tới chân. “Ngươi cho rằng ngươi là thứ gì? Một cái Hoàng tử thì tính là cái gì?”, ta nặng nề hừ một tiếng. “Tôn Tham tướng, để bọn họ cẩn thận tra xét từng chút một. Ai không muốn nghe theo…”, ta đứng lên, chậm rãi bước đến trước mặt Đinh Phu nhân, sau đó chậm rãi phun ra một chữ: “Giết!”.
Sau khi nhận lệnh, binh sĩ cấp tốc tản ra các góc điện Huỳnh Dương, bên tai chỉ nghe tiếng đồ đạc loảng xoảng rơi xuống đất. Chỉ chốc lát sau, tiếng trẻ con khóc nỉ non từ điện giữa truyền tới. Nghe thấy tiếng khóc, sắc mặt Đinh Phu nhân nhất thời thay đổi, bước nhanh về phía trong điện.
“Ngăn nàng lại!”, ta ra lệnh. Hai binh lính dùng vỏ đao che trước mặt Đinh Phu nhân, ngăn nàng chạy vào