Cố Nhân Ứng Niệm, Chim Quyên Đậu Trên Nhánh Trăng Tàn
“Gia nhi, sao lại giống như đứa bé rồi”, thanh âm nhị thúc rất nhẹ, nói với ta tựa như dỗ dành hài tử. “Hoàng thượng, nếu như dựa theo phương pháp của thần, hẳn là có thể kéo dài hai ngày. Chỉ cần quá hai ngày, viện quân sẽ tới. Lão thần bất tài, e rằng ngày mai Hoàng thượng phải tự mình mang binh xuất chinh”, nhị thúc quay về phía Thượng Quan Bùi. “Đại Nguyên soái, không nên nói như vậy”, Thượng Quan Bùi nghẹn ngào đánh gãy lời người. “Ngài đã cố gắng quá nhiều, hiện tại chỉ cần để ý chữa thương là được rồi”. Nhị thúc cúi đầu nhìn vết thương của mình một chút. “Không cần, lão thần cảm thấy cuộc đời này đã đủ dài. Vốn còn tiếc nuối không thể tìm được con trai, không ngờ cuối cùng cũng đã thấy. Ông trời đối với ta đã không tệ rồi”.
Ta ở bên cạnh tận lực kìm nén nước mắt, không ngừng nghẹn ngào nức nở. Nhị thúc kéo tay ta, từ từ đặt vào trong lòng bàn tay Thượng Quan Bùi. “Dịch mịch thiên kim bảo, nan đắc hữu tình nhân [1]! Các ngươi phải cố gắng quý trọng!”. “Ta biết, Đại Nguyên soái, ta biết”. Một giọt nước mắt của Thượng Quan Bùi rơi trên mu bàn tay nhị thúc. “Xoạt” một tiếng, mành bị vén lên, một người lảo đảo từ bên ngoài chạy tới. Nhìn thấy tình cảnh này, người kia do dự một chút, sau đó chậm rãi đi tới quỳ bên cạnh nhị thúc. Nhị thúc thở hồng hộc nói với Thượng Quan Bùi: “Thỉnh Hoàng thượng cho lão thần chút thời gian riêng tư trò chuyện cùng khuyển tử”. Thượng Quan Bùi gật gật đầu, đứng dậy đặt nửa người trên của nhị thúc vào lòng Mặc Cát Tư Tra, cẩn thận từng chút một để hắn đỡ người, sau đó kéo ta đi ra ngoài.
——[1] Chưa tìm được nguồn của hai câu thơ này.
Tạm dịch:
“Báu vật ngàn vàng dễ gặp
Lương duyên tri kỉ khó cầu”.——
“Ta không muốn rời đi, ta muốn ở lại bên cạnh người”, ta giãy giụa muốn vùng thoát khỏi bàn tay Thượng Quan Bùi. “Nàng ngay cả tâm nguyện cuối cùng của nhị thúc nàng cũng muốn vi phạm sao?”, sắc mặt Thượng Quan Bùi tái xanh, nơi khóe mắt nước mắt còn đọng lại. Hắn lôi kéo ta ra bên ngoài chờ đợi. “Tư Đồ Gia, nàng nhất định phải nghe ta”. Thượng Quan Bùi kéo ta tới một bên, móc ra một cuốn thánh chỉ màu vàng sáng cùng một bao quần áo. “Ngày mai ta phải đích thân xuất chinh, thắng bại sinh tử từ đây đã không còn nằm trong phạm vi khống chế của ta. Viện quân khi nào có thể đến, ta cũng không biết. Ta muốn nàng bây giờ mang theo thánh chỉ cùng ngọc tỉ tới kinh thành”. “Ta không đi!”, ta bật thốt lên, trong đầu vẫn còn đang nghĩ tới chuyện nhị thúc bị thương.
“Đừng tùy hứng. Hiện tại chúng ta chỉ còn lại tám vạn người, mà quân địch vẫn còn mười chín vạn binh lực. Bây giờ nhị thúc nàng lại bị trọng thương, tuy rằng Đinh Hữu Nam vừa rồi đã bị nhị thúc nàng tiêu diệt, thế nhưng binh lực còn cách xa như vậy, ngày mai ta đối mặt là Thượng Quan Tước kinh nghiệm nhiều năm sa trường, phần thắng của ta rất nhỏ”. Thượng Quan Bùi nhìn thấy ta còn muốn mở miệng nói, liền giơ tay ra hiệu cho ta yên lặng nghe tiếp. “Căn cứ theo tin tức thu được, Dương nhi được đại tẩu nàng Bảo Văn Tuệ ôm về phủ, tạm thời hẳn là vẫn bình an vô sự. Nàng trở lại kinh thành đi tìm Dương nhi, sau đó tùy cơ hành động. Nếu như ta có cái gì bất trắc, nàng cầm thánh chỉ này, để cho Dương nhi kế thừa ngai vàng, nàng làm Thái hậu, giúp đỡ Dương nhi làm tốt vị trí Hoàng Đế này”, hắn một hơi nói xong, không có ta có cơ hội ngắt lời.
“Ta biết để nàng một mình đi kinh thành, xác thực đối với nàng, một nữ tử gia là yêu cầu hơi cao. Thế nhưng nàng ở trong lòng ta xưa nay chưa từng là một nữ tử bình thường. Nàng là Hoàng hậu Tư Đồ gia, là thê tử của Thượng Quan Bùi ta. Nàng trừ có được dung nhan tuyệt thế, còn có sự thông minh dũng cảm của một đại trượng phu, quan trọng hơn là ta biết tâm địa nàng thiện lương, tôn sùng hứa hẹn tín nghĩa. Vì thế ta hiện tại mới dám mặt dày đi khẩn cầu nàng làm chuyện này”. Nước mắt Thượng Quan Bùi lăn xuống hai gò má. Hắn tha thiết nhìn ta, ánh mắt sáng rực. Ta vẫn không nói với hắn chuyện ta trúng độc cùng nhà nhị tẩu có khả năng có liên quan, hiện tại e rằng cũng không phải là thời cơ tốt mở miệng nói ra chuyện này. Tuy rằng ta không muốn rời xa hắn ở thời điểm nguy cấp này, thế nhưng đối với tình huống bây giờ, tuyệt đối không phải lúc nhớ tới nữ nhi tình trường. Chỉ có tìm được Dương nhi, ổn định giang sơn xã tắc, mới là sự tận tâm của ta người thê tử này đối với hắn.
Ta biết ngoại trừ đáp ứng hắn, không còn lựa chọn nào khác. “Ta đáp ứng chàng, nhất định sẽ tìm được Dương nhi. Chàng cũng biết, ta nhất định sẽ xem Dương nhi như con ruột mà đối xử, thế nhưng chàng cũng phải đáp ứng ta, nhất định phải bình an trở về. Ta không muốn làm cái gì Thái hậu, ta còn chưa có già như vậy”, ta dùng ngón tay đặt trên lồng ngực hắn, từng chữ từng chữ nói ra. Hắn đưa tay bắt lấy tay của ta. “Ta sẽ trở về cùng với nàng và Dương nhi, đừng lo lắng!”, hắn ôm ta vào trong lòng, thì thào nói. “Ta làm sao cam lòng rời khỏi nàng, ta làm sao rời xa nàng được?”. Hắn ôm rất chặt khiến cho ta không thở nổi.
Đang khi nói chuyện, Mặt Cát Tư Tra ôm nhị thúc từ trong lều đi ra, sắc mặt trắng bệch, lạnh lùng. Trong vòng tay hắn, nhị thúc tựa như đang ngủ say, vẻ mặt an tường yên tĩnh. Ta bật thốt lên: “Hai người bây giờ muốn đi đâu?”. “Gia phụ đã đi rồi”, nước mắt từ trên gương mặt hắn lướt xuống, kéo dài thành một đường nhỏ xuống người nhị thúc. Mặc Cát Tư Tra cũng không quản nhiều như vậy, đi thẳng tới trước mặt Thượng Quan Bùi, ôm quyền nói: “Gia phụ trước khi lâm chung có một yêu cầu, muốn ta dẫn người trở về Oát Đan, cùng mẫu thân mai táng cùng nhau. Vì thế ta hiện tại đem thi thể người đi hỏa táng, sau đó hợp táng hài cốt của người cùng mẫu thân. Bọn họ khi còn sống yêu hận dây dưa nhiều năm như vậy nhưng vẫn không thể làm bạn, hiện tại rốt cuộc có thể yên bình say giấc bên nhau. Ta làm nhi tử cũng coi như tận chút hiếu đạo cuối cùng”.
Ta đã khóc không thành tiếng trong lồng ngực Thượng Quan Bùi. Thượng Quan Bùi ôm ta thật chặt, gật gật đầu với Mặc Cát Tư Tra. Mặc Cát Tư Tra hờ hững đi ra ngoài, đi được vài bước, hắn đột nhiên xoay người nói với ta: “Gia phụ khi còn sống vẫn yêu thích ngươi nhất. Vì thế ta người đường huynh này nhắc nhở ngươi một câu cuối cùng, cẩn thận người bên cạnh ngươi. Lúc đó người giao cho Nguyễn Văn Đế bức chân dung kia, còn có người tiết lộ hành tung của ngươi ở núi Mông La Cách hẳn là người thân tín nhất bên cạnh mấy người. Chính ngươi tự mình lo đi”. Ta ngẩng đầu, qua hàng nước mắt mông lung nhìn người đường huynh này, muốn hỏi cho ra nhẽ, nhưng hắn đã cất bước rời đi. Nhị thúc yên bình nằm trong vòng tay hắn, bóng lưng hai người xa dần. Giương mắt nhìn lên, chỉ thấy một bên mặt nhị thúc. Người một đời hưởng hết vinh hóa, phú quý cực điểm, nhưng vẫn sầu não không yên. Mà thời khắc này ở bên cạnh nhi tử của người cùng với người phụ nữ người yêu nhất, nhi tử người một đời tìm kiếm, ta nghĩ đây là thời khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời người.
~*~
Thừa dịp đêm tối, ta ở dưới sự hộ tống của Tôn Tham tướng cố gắng đi về kinh thành càng nhanh càng tốt. Ta không biết hiện tại tình huống kinh thành rốt cuộc là như thế nào, chỉ có sau khi trở về đi một bước tính một bước. Vốn là cần một ngày rưỡi lộ trình, nhưng ta không ăn không ngủ đi cả ngày lẫn đêm, rút ngắn xuống còn một ngày. Đêm khuya ngày thứ hai, chúng ta đã tới ngoại ô kinh thành, Chu huyện. Hai chúng ta dừng chân ở lại trong một nhà nông hộ, sau đó Tôn Tham tướng lén lút vào thành tìm hiểu tin tức. Dựa theo những gì hắn thu được, nói là xung quanh phủ Đại Tể tướng cũng không an bài binh lính canh gác, hạ nhân vẫn như cũ. Ta quyết định trước hết về phủ Đại Tể tướng, tìm được Thượng Quan Dương rồi lại nói.
Tôn Tham tướng giúp ta tìm một bộ quần áo nông phụ thay ra. Ta nhìn dáng vẻ mình phản chiếu bên trong chậu nước, không khỏi lấy làm kinh hãi. Từ khi tới Mạc thành cho tới bây giờ cùng lắm mới chỉ có một tháng, ta đã gầy đi nhiều như vậy, má hõm xuống, làn da tái xanh, mắt hư thũng, lộ rõ vẻ mặt mệt mỏi, tóc lung tung búi thành một búi, quấn trong một mảnh vải bố xin được. Nhìn thoáng qua không khác gì so với nông phụ làm việc đồng áng, dù là ai nhìn thấy cũng không thể nghĩ tới ta chính là Hoàng hậu xinh đẹp nổi tiếng kinh thành, là hòn ngọc quý trên tay Tư Đồ gia.
Trạm gác trước của thành, mỗi người ra vào đều bị kiểm tra. Thủ thành là Phó tướng trước đây là Ngự Lâm quân Thích tướng quân, kẻ tiểu nhân hèn hạ bán đứng hắn. Người này và Tôn Tham tướng trước đây từng ở chung, ta chỉ lo lắng vạn nhất hắn nhận ra Tôn Tham tướng. Tôn Tham tướng không biết tìm từ nơi nào ra một cỗ quan tài, nói lát nữa hắn nằm ở bên trong, để ta đẩy quan tài vào thành. Ta nghĩ nghĩ, cũng không có biện pháp tốt hơn, chỉ có thể mạo hiểm thử một lần.
Ngày hôm sau trời vừa sáng, ta thuê hai người làm công, đẩy xe vận chuyển quan tài xuất phát đi về kinh thành. Trước cửa kiểm tra nối liền một hàng dài, hình như mỗi một người đều bị lục soát một hồi. Ta đứng phía sau hàng ngũ, nhìn về phía trước. Trên cửa thành dán vài tờ chân dung, trong đó có một bức là dáng vẻ của ta. Đó là thời điểm ta cập kê, phụ thân thỉnh danh họa trong kinh thành vẽ cho ta một bức. Khi đó ta phong thái yểu điệu, y phục hoa mỹ, thanh cao xinh đẹp không nói nên lời. Trong lòng ta không khỏi cảm thấy buồn cười. Khi đó và hiện tại so sánh, dáng vẻ đâu chỉ chênh lệch mấy trăm lần. Huống hồ ta còn cố ý bôi một ít than lên mặt, lúc soi gương ngay cả ta cũng gần như không nhận ra được mình.
Khi sắp đến lượt mình, trái tim ta không tự chủ được nhảy vọt lên tới cổ họng. Tiếng mắng chửi náo động của binh sĩ phía trước ngày càng rõ ràng, ta chỉ có thể một lần nữa ép mình trấn định trở lại, lại trấn định thêm một chút. “Làm gì? Từ đâu tới đây? Vào thành làm gì?”, một binh sĩ mặt rỗ mập mạp tiến đến trước mặt ta. “Tiểu nữ vốn là cùng vị hôn phu ra ngoài thành buôn bán, ai ngờ đi được nửa đường, vị hôn phu của tiểu nữ nhiễm bệnh đậu mùa, đã mất rồi. Đây là quan tài tiểu nữ đưa hắn trở về nhà”, ta vừa lẩm bẩm trả lời, vừa dùng tay áo không ngừng lau nước mắt. Vừa nghe tới ba chữ bệnh đậu mùa, binh sĩ mập mạp vừa rồi vội vàng lùi về phía sau mấy bước: “Mang theo đồ đạc gì không?”, hắn hỏi, ánh mắt trên dưới đánh giá ta một lần.
“Có, có. Đều là mấy bộ quần áo vị hôn phu ta mặc trước đây”. Nói xong, ta liền đem một cái bọc xẹp lép nhét vào trong tay người kia. “Ai”, hắn chán ghét nhìn ta một chút, “Nhanh một chút, đi qua đi. Người tiếp theo!”. Hắn đã đi về phía nam tử mặc trang phục thương nhân phía sau. Người như vậy hẳn là có thể mò được nhiều chỗ béo bở. Ta vội đáp lời, kêu hai người làm công, chuẩn bị đi. Còn chưa đi được mấy bước, từ trên thành lầu một nam tử da ngăm đen tráng kiện đột nhiên đi tới. “Đứng lại cho ta!”, hắn lớn tiếng kêu ta. Ta vội ngẩng đầu lên nhìn. Nếu như ta đoán không sai, người này hẳn là Lâm Phó tướng ở bên cạnh Thích Tướng quân. Chỉ thấy hắn từ từ đi đến bên cạnh ta, vòng quanh quan tài hai vòng: “Mở ra xem một chút đi”. “Quan gia, vị hôn phu của ta đã chết nhiều ngày rồi”, ta bắt đầu khóc lên. “Ít nói nhảm!”, Lâm Phó tướng chỉ vào binh sĩ mập mạp kia. “Ngươi, lại đây mở quan tài ra xem”.
Binh sĩ kia đáp một tiếng, vội vã chạy tới. Thế nhưng chờ tới khi Lâm Phó tướng quay lưng, trên mặt hắn liền hiện ra vẻ căm ghét cùng thiếu kiên nhẫn. Chỉ thấy hắn run run mất rất nhiều c