“Tiểu muội”, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nam vang dội. Ta đột ngột quay đầu lại, phát hiện đại ca Tư Đồ Lý đứng phía sau lưng ta, vẻ mặt không thể tin nổi. Ta ôm chặt Thượng Quan Dương vào trong ngực, sau đó chậm rãi xoay người: “Đại ca, là ta”, ta bình tĩnh trả lời. “Muội, làm sao? Tại sao?”. Sự xuất hiện của ta hẳn là khiến đại ca kinh sợ, huynh ấy lắp bắp hồi lâu mới ra một câu hoàn chỉnh. “Có thể trở về là tốt rồi, có thể trở về là tốt rồi”. “Huynh được thả từ trong thiên lao ra?”, ta nhìn dáng dấp gầy gò của huynh ấy, không khỏi có chút đau lòng. “Vậy còn phụ thân ở đâu?”, ta vừa dứt lời, liền nhìn thấy vành mắt đại ca đỏ lên. “Cha người… cha người, ở trong thiên lao không gắng gượng nổi, sinh bệnh qua đời”. Nước mắt từ trên gương mặt đại ca nối nhau lăn xuống, đại ca dùng ống tay áo qua loa lau mặt tiếp tục nói: “Tam đệ còn ở trong thiên lao. Bọn họ thả ta trở về, lo liệu chuyện hậu sự cho cha”. Nước mắt ta rốt cuộc không nhịn được rơi xuống. Mấy ngày ngắn ngủi, ta đã liên tiếp mất đi nhiều người thân thiết, vì cái gọi là ngai vị nơi thâm cung kia, quá nhiều người phải trả giá bằng cả mạng sống của mình. Đây là vì cái gì? Phụ thân ta, đường đường Đại Tể tướng hô mưa gọi gió, lại bị ép chết ở trong thiên lao.
Đại ca đột nhiên hỏi: “Nhi tử của muội đâu?”, ta cố gắng nén dòng lệ, nhưng nghẹn ngào tới mức không thể nói chuyện, chỉ có thể vô lực lắc đầu. Phía trước đột nhiên vang lên tiếng bước chân, trong chốc lát, đại tẩu mắt đỏ hoe xuất hiện trước mặt chúng ta. “A?”, nàng nhìn thấy ta, hiển nhiên kinh hãi không nhỏ, chống tay vào cột trụ, nửa ngày không nói nên lời. Qua hồi lâu, nàng rốt cuộc mới phản ứng lại được. “Gia nhi, muội không có chuyện gì? Không có chuyện gì là tốt rồi”. Giọng đại tẩu nghẹn ngào, nói xong câu đó, thoáng nhìn đứa trẻ trong lồng ngực ta, trên mặt xuất hiện vẻ căng thẳng. “Đại tẩu, phiền tẩu những ngày qua chăm sóc Dương nhi”. Ta mở miệng nói trước, nhìn thấy nàng nhẹ nhàng thở dài một tiếng: “Nếu đã trở về, vậy qua gặp nương đi. từ khi cha gặp chuyện tới giờ, tâm tình lão nhân gia người rất tệ, nhìn thấy muội trở về, nhất định sẽ được trấn an không ít”. Đại ca tiếp lời nói: “Đúng đấy, nương nhìn thấy muội trở về, tâm tình sẽ tốt hơn không ít”.
Ta cũng rất muốn gặp nương, nếu đại ca đã nói như vậy, ta suy nghĩ một chút, liền đáp ứng. Đại tẩu tiến lên định đỡ lấy Thượng Quan Dương. Ta xoay người tránh đi: “không cần, đại tẩu, vẫn là để ta ôm đi”. Để Tôn Tham tướng chờ đợi ở ngoài sảnh, ta đi theo đại ca tới bên trong ngồi. Đại ca đi tiền sảnh một chút, sau đó quay trở về nói: “Nương cùng mấy vị sư phụ miếu Quan Âm phải làm cho cha xong canh giờ pháp sự này, chờ một lúc mới có thẻ tới. Muội trước tiên nghỉ ngơi ở đây đi”. Ta ôm Thượng Quan Dương ngồi xuống ghế bên trái, đại ca ngồi xuống đối diện chúng ta. Một lát sau, đại tẩu cho người đưa chiếc nôi nhỏ của Thượng Quan Dương từ trong phòng tới. “Ôm lâu như vậy hẳn là cũng mỏi rồi, trước tiên đặt xuống đi”. Khi nàng tới gần ta, ta cố ý giương mắt nhìn nàng một cái, làm sao cũng không thể liên hệ dáng vẻ điềm đạm trang nhã của nàng với người hạ độc thủ với ta.
Trong chốc lát, một nha hoàn bưng lên ba chén nước trà, ta nâng chén nhẹ nhàng nhấp một ngụm. “Đại ca, Thượng Quan Tước để lại trong kinh thành tổng cộng bao nhiêu thủ tướng?”. Là long châu trà lài ta yêu thích, hương vị thấm ruột thấm gan, khiến cho ta không nhịn được uống nhiều thêm mấy ngụm. Bôn ba ở bên ngoài đã lâu, được uống loại trà ngon như vậy là một loại xa xỉ không thể tưởng tượng được. “Hắn tổng cộng để lại ba vạn kinh mã, Lâm Phó tướng chỉ huy”, đại ca dừng một chút. “Lần này muội trở về, Thượng Quan Bùi, à không, Hoàng thượng, có phải bàn giao cho muội chuyện gì?”. “Đại ca, năm vạn binh mã của Thích Tướng quân bị giam ở trại lính phía Đông. Nếu như có thể nghĩ biện pháp thả bọn họ ra, vậy chúng ta liền dễ dàng khống chế kinh thành”.
Đại ca trầm tư, đứng dậy đi đi lại lại trong phòng. Ta nhìn đại tẩu, lại nhìn đại ca, do dự một chút, cuối cùng vẫn bóng gió nói ra nghi ngờ của mình về chuyện trúng độc [1]. “Muội đây là đang trách lầm người. Đó là chuyện tốt cha để cho Hứa cô cô làm”, đại ca đi có vẻ mệt, ngồi xuống một cái ghế trống bên cạnh ta, dịch lại gần nhìn vẻ mặt phẫn nộ của ta, tràn đầy phấn khởi thật giống như là xem kịch vui. “Không thể, Hứa cô cô tuyệt đối sẽ không hại ta. Hiện tại cha không còn, huynh đã muốn lôi người xuống nước! Huynh quá đê tiện rồi!”. “Hừ, Hứa cô cô đối với cha chính là nói gì nghe nấy. Muội e rằng còn không biết, Hứa cô cô và cha vốn có tư tình. Tiết Trăn Trăn kia chính là nữ nhi của cha và Hứa cô cô”. Đại ca cười nhạo ta ngu ngơ. Ta đột nhiên nhớ tới lần ở hội quán Thiên Lâm đó, Tiết Trăn Trăn cố ý giả mạo ta. Nàng che mặt, chỉ lộ ra hai con mắt, ta tựa như nhìn thấy dáng vẻ của chính mình trong gương. Chẳng lẽ nói, nàng thực sự chính là tỷ tỷ cùng cha khác mẹ với ta? Nếu thật là như vậy, có thể giải thích tại sao chúng ta giống nhau đến thế. Lẽ nào đại ca nãy giờ nói với ta đều là sự thực. Nghĩ tới đây, bàn tay nắm chặt của ta đổ đầy mồ hôi lạnh.
——[1] Hai câu này là mình thêm vào, trong bản raw có vẻ bị thiếu, dẫn đến việc mấy câu đoạn này không liên kết. Đã tham khảo một số bản update online nhưng cũng không khác gì.——
“Kể từ khi biết Thượng Quan Bùi sẽ làm Hoàng Đế, cha liền cảm thấy Tư Đồ gia chúng ta không thể ngồi chờ chết, liền thương lượng với ta kế hoạch này”. “Kế hoạch?”, ta “xoạt” một tiếng đứng dậy. “Chẳng lẽ nói năm đó đê Bắc Đại vỡ cũng là một phần trong kế hoạch của các người, hại chết cậu cũng là một phần trong kế hoạch?”, ta không thể tin vào lỗ tai mình. nếu như những việc này đều là sự thực, vậy phụ thân và huynh trưởng kia của ta rốt cuộc là người đáng sợ như thế nào, ta quả thực không dám tưởng tượng. “Nếu như không tạo ra những sự việc mở đầu này, làm sao khiến mọi người tin tưởng Thượng Quan Bùi muốn động thủ với Tư Đồ gia? Chúng ta làm sao mới có thể thông qua ngươi đoạn tuyệt với Thượng Quan Bùi? Chúng ta cần chính là một Thái hậu một lòng hướng về Tư Đồ gia, Thượng Quan Bùi sớm muộn cũng bị diệt trừ”, Đại ca nhích lại gần, vẻ mặt đắc ý không thay đổi. “Nhưng đó là cậu của chúng ta, ngươi đã quên cậu trước đây đối với ngươi như thế nào?”, ta tức giận quát. Thượng Quan Dương đang ngủ bị đánh thức, bắt đầu oa oa khóc lớn.
“Cha và ta muốn bảo toàn chính là toàn bộ gia tộc Tư Đồ, ngươi biết không? Nếu như chúng ta không tiên hạ thủ vi cường, sau đó chính là người ta là dao thớt, chúng ta là cá. Không nói tới cậu, chính là nữ nhi cũng phải hi sinh. Lúc đó chính vì biết người Tư Đồ Mẫn thực sự yêu là Thượng Quan Bùi, phụ thân mới quyết định không thể để cho nàng gả cho Thượng Quan Bùi, ngươi mới có thể tiến cung làm Hoàng hậu. Không nghĩ tới ngươi cũng giống như A Mẫn, vì nam nhân kia ngay cả lợi ích gia tộc đều không để ý”. “Nếu như a tỷ gả cho Thượng Quan Bùi, hai người bọn họ sẽ rất hạnh phúc, gia tộc chúng ta cũng sẽ không có chuyện gì. Là các người tự tay hủy diệt tất cả những thứ này, còn chôn vùi tính mạng a tỷ”, ta hoàn toàn không thể tin được sự máu lạnh của đại ca. “Lẽ nào cái gọi là lợi ích gia tộc còn quan trọng hơn tình thân sao?”.
“Đó là đương nhiên! Ngươi nhìn xem Đinh Phu nhân vì lợi ích gia tộc hi sinh chính mình, một câu oán hận đều không có. Chúng ta cùng Đinh Phủ hợp tác, có sự giúp đỡ của nàng, mọi chuyện tiến hành rất thuận lợi. Không có nàng, e rằng Mạc Phu nhân đã sớm để cho nhi tử của nàng cùng ngươi tương ái bạc đầu giai lão đi”. Ta rốt cuộc hiểu rõ. Đinh gia nhìn ra Tư Đồ gia muốn đẩy ngã Thượng Quan Bùi, quyết định so với việc đồng thời bị tiêu diệt, còn không bằng chung sức hợp tác. Vì thế bọn họ mới để cho Đinh Phu nhân gây xích mích giữa ta và Thượng Quan Bùi, để quan hệ giữa chúng ta càng lúc càng kém, sau đó ta mới có thể quyết tâm trợ giúp gia tộc mình đoạt được thiên hạ. Lần đưa chén thuốc kia cho ta cũng là Đinh Phu nhân mượn danh Mạc Phu nhân ra lệnh cho Phó Hạo Minh. Sau đó nàng phát hiện ngày đó ta tới thăm Mạc Phu nhân, lại giết chết Mạc Phu nhân, cắt đứt cơ hội tốt của ta và Thượng Quan Bùi. Tiên sinh trướng phòng làm vỡ đê Bắc Đại cũng là nhi tử của nhũ mẫu Đinh Phu nhân. Tới khi bọn họ phát hiện quan hệ giữa ta và Thượng Quan Bùi có chuyển biến vi diệu, bọn họ quyết định hạ độc với ta, đi một bước được ăn cả ngã về không, để ta triệt để đoạn tuyệt với Thượng Quan Bùi. Nhưng hiện tại Đinh gia được lợi gì? Ngay khi mất đi giá trị lợi dụng trong trận tranh đấu quyền lực này, cũng trở thành vật hi sinh. Vốn cho là Đinh Phu nhân hợp tác có thể đổi lấy Đinh gia một bước lên mây, thế nhưng sau khi Đinh Phu nhân bị ta xử tử, Đinh gia vẫn gặp phải vận mệnh diệt vong. Cũng khó trách Đinh Hữu Nam trong lòng oán hận bất bình, ngược lại hợp tác với Thượng Quan Tước.
Ta xoay người nhìn về phía đại tẩu: “Các ngươi cho rằng ta cũng sẽ không nghe lời, vì thế để Hứa cô cô hạ độc với ta, như vậy thuận tiện các ngươi khống chế ta, có đúng hay không?”. Đại tẩu chỉ cúi đầu không nói lời nào, không dám đối mặt với ta. “Sau đó chỉ cần tìm cớ để Thượng Quan Bùi rời kinh thành đi đánh một trận, các ngươi liền hoàn thành kế hoạch mượn đao giết người. Vì lẽ đó các ngươi phái người đem chân dung của ta đến Bắc Triều, để Nguyễn Văn Đế si tình kia tuyên chiến với Hoàng triều Thượng Quan. Chỉ là không ngờ giữa đường có biến, nhị ca bị thương, cứ như vậy bất đắc dĩ cũng gọi ta tới Mạc thành” Đại ca nghe ta nói, hơi thiếu kiên nhẫn dùng ngón tay gõ gõ lên bàn. “Ngươi nói cho ta, nhị ca có tham dự kế hoạch này hay không?”. Ta không tin nhị ca tính cách ngay thẳng sẽ tham dự vào âm mưu đáng sợ này.
“Lão nhị là kẻ suy nghĩ bảo thủ, nếu như hắn biết, chắc chắn sẽ không đồng ý”, đại ca phiền muộn cười một tiếng. “Vốn là muốn mượn tay Nguyễn Văn Đế diệt trừ Thượng Quan Bùi, không ngờ tiểu tử này còn có bản lĩnh, không phí bao nhiêu binh lực đã bình định phản loạn. Vì lẽ đó ta liền quyết định để cho tên tiểu tử vắt mũi chưa sạch Thượng Quan Diệp đảm nhiệm vị trí dẫn đầu tích cực này”, đại ca nhắm hai mắt lại, hưởng thụ niềm vui sướng khi thấy thắng lợi trong tầm mắt. “Thượng Quan Diệp bị ta khiêu khích, cảm thấy người ở kinh thành, tay nắm trọng binh, dĩ nhiên cũng không thương lượng với phụ thân hắn, trực tiếp đi nước cờ tạo phản. Thượng Quan Tước đời này nhược điểm lớn nhất chính là con trai của hắn, hiện tại con trai hắn làm ra chuyện diệt cửu tộc như vậy, hắn chỉ có thể đi theo con trai tạo phản”.
“Ngươi biết không? Bởi vì ngươi, chính ngươi hại chết nhị thúc!”. Ta hắt nước trà lên mặt hắn. Hắn đột nhiên lùi về phía sau, tránh đi nước trà nóng bỏng. “Cũng là bởi vì chuyện này, người cha hồ đồ của chúng ta mới không muốn làm tiếp. Chỉ vì một việc nhỏ như vậy, ông ta cũng muốn ném đi cả thắng lợi trong tầm tay”. “Vì lẽ đó, ca ca muội cũng giết chết chính cha của mình”, người nói chuyện là đại tẩu, nàng rốt cuộc ngẩng đầu nhìn hai huynh muội chúng ta. “Gia nhi, muội không cần nói gì với đại ca muội nữa. Hắn đã hoàn toàn mất trí, phát điên rồi. Hắn nhốt đệ đệ mình vào thiên lao, hại chết cha mình, hạ độc muội muội”, thần sắc nàng bình tĩnh nhìn đại ca, tựa như đang nói là phu quân của người khác.