Hoàng Đức Quyền nhìn thấy Đinh Phu nhân cứ như vậy mà bỏ mạng, lập tức ngẩn người tê dại ngồi trên mặt đất, sau đó liền đau đớn tan nát cõi lòng kêu lên: “Đại tiểu thư! Đại tiểu thư!”. Nếu như không phải mấy binh sĩ cố sức đè hắn lại, chỉ sợ hắn đã bò đến bên cạnh Đinh Phu nhân gào khóc. Hắn đột nhiên ngừng khóc, quay về phía ta quyết tuyệt nói: “Ta dù có biến thành ác quỷ cũng không tha cho ngươi”. Mắt thấy hắn đã muốn mở miệng cắn lưỡi tự sát. Trong lòng ta thầm kêu không tốt: “Đông Dịch, ngăn hắn lại!”, ta bật thốt lên.
Nói thì chậm, làm thì nhanh, Tôn Tham tướng sải bước tiến lên, giơ tay ngăn cản, nắm chặt lấy cằm hắn, cằm của hắn liền lập tức cứng đờ, giữ nguyên tư thế trông rất buồn cười. Hai mắt hắn tràn đầy tơ máu, tàn bạo trừng mắt nhìn ta, nếu như ánh mắt có thể giết người, ta hiện tại đã vạn tiễn xuyên tâm. “Giải hắn đi, trông giữ cẩn thận. Bổn cung muốn hắn còn sống sót để tra khảo, thuận tiện mở mang khiến thức một chút, bộ Hình có biện pháp gì khiến người ta mở miệng”, ta giao phó, “Liêu cô cô, ngươi ghi lại tất cả những gì Đinh cô nương vừa tố giác, viết xong, để Đinh cô nương xác nhận lại”. Ta thầm thở phào một tiếng, xem ra cũng có không ít người nguyện chết vì Đinh Phu nhân, ta không thể không cẩn thận đề phòng. Qua thời gian nửa nén hương, Liêu cô cô đã viết xong, đưa tới trước mặt Đinh Tử Nghi. Đinh Tử Nghi trước sau đọc qua mấy lần, giơ tay nắm chặt lấy cây bút Liêu cô cô đưa tới, mực nước tụ lại trên đầu ngọn bút, đã sắp nhỏ xuống. Nàng ngẩng đầu nhìn ta đứng cách đó không xa, do dự một lát, vẫn trịnh trọng viết tên mình vào.
Liêu cô cô cẩn thận từng li từng tí nhấc bản cung khai lên, nhẹ nhàng thổi khô nét mực, sau đó đưa tới trước mặt ta: “Nương nương, người xem qua một chút”. Ta khe khẽ đọc một lần, gật đầu biểu thị sự hài lòng. Sau khi cẩn thận giao bản cung khai lên cho ta, Liêu cô cô nhẹ giọng hỏi: “Nương nương, thi thể Đinh Phu nhân nên xử lí như thế nào?”. Ta liếc mắt nhìn Đinh Phu nhân nằm trên mặt đất không còn sức sống: “Liêu cô cô, trước tiên đưa thi thể Đinh Phu nhân đi, ngày khác an táng ổn thỏa. Tuy rằng tâm địa nàng ác độc, nhưng dù sao cũng từng cùng Hoàng thượng phu thê ân ái, tang sự của nàng cũng nên trang trọng một chút”. Ta không nhịn được nhìn nàng thêm lần nữa: “Giữa chúng ta tại sao nhất định phải đi đến nước này mới chịu dừng tay?”, trong lòng ta âm thầm nghĩ.
Tuy rằng hiện tại ta lấy tư thế chiến thắng đứng ở nơi này, nhưng ai có thể hiểu được sự trống vắng trong lòng ta giờ khắc hiện tại. Tuy rằng ta có cả trăm nghìn lí do để giết nàng, tuy rằng ta hiểu rõ, hôm nay không phải ta giết nàng, tương lai chính là nàng giết ta, nhưng dù sao một mạng người vẫn là một mạng người, mà nàng dù sao cũng là nữ nhi của người khác, mẫu thân của người khác, nhưng bây giờ, chỉ có thể nói là đã từng. Từ khi vào cung tới nay, mắt ta đã thấy quá nhiều máu tanh, cũng tự tay gây nên không ít cảnh tượng đổ máu. Cuộc sống như thế này còn phải tiếp diễn sao? Ta lắc lắc đầu, không muốn tiếp tục suy nghĩ, con đường đi trên ngai vị Hoàng hậu này đã không có lối về, ta cũng đã đi qua bao nhiêu khổ cực rồi?
Đinh Tử Nghi vẫn bụm miệng quỳ ở một bên thương tâm khóc lóc, không biết nàng là đang khóc là bởi oan ức vì bị tỷ tỷ vừa rồi ra sức đánh, hay là hiện tại nhìn thấy Đinh Phu nhân đột tử trước mặt mà lương tâm nhất thời bộc phát? Ta lạnh lùng nhìn nàng một chút, sau đó quay về phía Tôn Tham tướng: “Tôn Tham tướng, sai người bắt giữ Đinh cô nương lại, cẩn thận điều tra rõ ràng nàng có liên quan gì tới sự kiện ám sát này hay không. Tất cả những người ở điện Huỳnh Dương tạm thời áp giải về cung Cảnh Thu, điều tra rõ từng người. Nếu như xác nhận không tham dự vào vụ việc này, vậy thì thả đi”. Ta còn chưa dứt lời, Đinh Tử Nghi đã hoảng hốt bò tới bên chân ta: “Nương nương, nương nương, tại sao ta cũng phải bắt giữ?”. Trong mắt nàng ta tràn ngập sợ hãi, hai tay kéo chặt váy ta. “Không phải nói không truy cứu người không liên quan sao? Nương nương, người không phải nói như vậy sao?”.
“Không sai, bổn cung đúng là nói như vậy. Thế nhưng ngươi là muội muội ruột của Đinh Phu nhân, sao có thể tính là người không liên quan?”. Ta hơi cúi người, nhẹ nhàng dùng ngón tay đặt trên cằm của nàng, đẩy gương mặt đang cúi thấp của nàng ta lên. “Ngươi nói bổn cung nói có đúng không?”. “Nương nương, nương nương”, nàng không thể tin được nhìn ta, “Muội muội tốt, ta làm như vậy đều là vì người!”. Nước mắt của nàng che đi gương mặt tươi cười, lệ quan lấp lóe thực sự khiến người ta thấy mà thương. Ta chậm rãi đứng lên, dùng chân đá văng tay của nàng: “Muội muội? Đinh cô nương, ngươi hẳn là nhầm lẫn gì. Bổn cung chỉ có một tỷ tỷ, là Hiếu Mẫn Hoàng hậu đã quy tiên. Tất cả đều là vì bổn cung? Chuyện nực cười! Ngươi cảm thấy bổn cung sẽ nhận làm tỷ muội với một kẻ ngay cả tỷ muội thân sinh cũng bán đứng hay sao?”. Ta chán ghét cúi đầu nhìn nàng. Vẻ mặt nàng ta dần dần trở nên phức tạp, sau đó chuyển thành phẫn nộ không thể kìm nén: “Tư Đồ Gia, ngươi thật độc ác! Kẻ xảo trá như ngươi, sau này sẽ phải xuống địa ngục!”, nàng điên cuồng kêu lên.
“Sau này?”, ta cười to thành tiếng: “Không cần đợi đến sau này”, tiếng cười của ta che lấp tiếng chửi rủa cuồng loạn của nàng. Cười đến kịch liệt như thế, thậm chí ngay cả nước mắt cũng đã trào ra. “Người đâu, còn không mau áp giải nàng đi!”. Tôn Tham tướng cho mấy thủ hạ tiến lên kéo Đinh Tử Nghi vẫn đang vừa khóc vừa gào xuống, nàng điên cuồng giãy giụa, tiếng chửi rủa không dứt bên tai. “Liêu cô cô, nếu như Đinh cô nương tiếp tục ở đây chửi rủa, ngươi liền cắt lưỡi của nàng!”. Ta lạnh lùng phần phó, tiếng kêu của nàng khiến cho đầu lưỡi của ta đột nhiên đau tới muốn nứt ra. Đinh Tử Nghi nghe thấy lời ấy, nhất thời yên tĩnh lại. Nàng chỉ dùng đôi mắt to trắng đen rõ ràng trừng trừng nhìn ta, không tiếng động mà biểu thị sự phẫn nộ của mình. Nhưng ta cũng không rảnh bận tâm: “Vậy mới tốt, một nữ tử xinh đẹp như vậy, không còn đầu lưỡi thật là đáng tiếc!”. Ta lạnh nhạt nói ra câu này, bốn phía là một mảnh tĩnh lặng.
Vừa dứt lời, trong lòng ta đột nhiên chấn động. Lời nói tàn nhẫn lạnh lùng như vậy, sao lại có thể từ trong miệng ta đi ra? Tư Đồ Gia ngây thơ hồn nhiên ngày nào giờ đã một đi không trở lại. Ngày hôm nay, cảnh tượng máu đổ của Hứa cô cô đã khiến cho ta tỉnh táo ý thức được, ở trong hoàng cung mỗi bước đi một cạm bẫy, ngươi không thể tàn nhẫn hơn người khác, vậy thì sẽ trở thành món ăn trên bàn người ta. Ta xoay người rời khỏi điện Huỳnh Dương, cung cấm đêm khuya khôi phục lại sự yên tĩnh, tựa như chuyện huyên náo vừa rồi chỉ là một giấc mơ. Ta vẫy tay ra hiệu cho Tôn Tham tướng lại gần, thấp giọng nói bên tai hắn: “Trời vừa sáng, ngươi liền đi thỉnh Tương Dương vương Thượng Quan Tước cùng Đại Tể tướng vào cung, nói bổn cung tối hôm qua bị người ám sát, hiện tại có chuyện quan trọng cần thương lượng”. Tôn Tham tướng chỉ gật gật đầu thuận theo, sau đó dựa theo quy của lùi về phía sau lưng ta một bước.
Ánh trăng bạc chiếu xuống nền gạch xanh, tỏa ra một vầng ánh sáng nhạt màu. Tiếng trống cầm canh từ xa truyền tới, qua hai canh giờ nữa, trời sẽ sáng rồi. Nhưng là ngày mai, ngày mai, trong cuộc sống của ta đã không còn Hứa cô cô nữa. Ta chậm rãi đi phía trước, theo sau là một đoàn hàng trăm thị vệ, còn có mấy chục cung nữ nội thị, sự huy hoàng như vậy cùng với tâm tình thê lương của ta giờ khắc này, lại là khác biệt một trời một vực. Đi qua cung Cảnh Nguyên phía trước, chính là nơi ở của Hoàng hậu – điện Chiêu Dương. Tiết trời ban đêm lạnh như nước, tối nay, không ai ngủ được…
Một đêm trằn trọc không thể chợp mắt, từ sáng sớm ta đã rời giường. Điện Chiêu Dương đã thu dọn sạch sẽ, nơi đặt bàn trang điểm trước kia đã thay thế bằng một cái tủ gỗ đào màu đỏ thẫm lộng lẫy. Vết máu trên đất đã lau chùi sạch sẽ, trên mặt gạch xanh bóng thậm chí còn mơ hồ phản chiếu bóng người đi qua. Ánh mặt trời rực rỡ từ bên ngoài chiếu vào đại sảnh chính điện, gia cụ bày biện vừa được lau chùi dưới ánh mắt trời cũng tỏa ra ánh sáng khiến người ta thư thái. Nếu không có chuyện tối hôm qua, đây thực sự là một buổi sáng ngày đông tốt đẹp. “Nương nương, thỉnh dùng”, Lạc Nhi bưng một chung trà sâm hoa hồng đi tới trước mặt ta. “Vương gia Thượng Quan Tước và Đại Tể tướng đều đã ở bên ngoài điện chờ nương nương”. Ta nhẹ nhàng xúc miệng bằng chút nước trà, sau đó nhổ vào chiếc ống nhỏ cung nữ đưa tới bên cạnh, rồi tiếp nhận khăn lụa Lạc Nhi đưa qua chậm rãi lau miệng. “Hai người bọn họ tới đã lâu rồi sao?”. “Vâng, nghe nói nương nương suýt nữa bị hành thích, hai vị đại nhân sáng sớm đã tiến cung. Có điều nghe thấy nương nương còn chưa tỉnh, bọn họ liền chờ bên ngoài điện”. Lạc Nhi bây giờ càng ngày càng thành thục, câu hỏi của ta đều trả lời đâu vào đấy. “Nương nương, có muốn trước tiên dùng qua đồ ăn sáng hay không?”. Ta khoát tay một cái, bước về phía bên ngoài điện, trải qua giày vò tối hôm qua, ta hiện tại không có khẩu vị, còn có chuyện quan trọng hơn đang chờ ta giải quyết.
Nhìn thấy ta chậm rãi tiến vào, Thượng Quan Tước cùng phụ thân đều đứng dậy hành lễ. “Hai vị đại nhân, đều đứng lên đi”. Ta ngồi xuống vị trí trung tâm, Lạc Nhi theo sát phía sau, đem một tấm thảm lông chồn phủ lên trên đùi ta. “Nương nương, không có chuyện gì chứ?”. Phụ thân ân cần hỏi ta, ánh mắt đánh giá toàn thân ta từ trên xuống dưới. “Đa tạ Đại Tể tướng quan tâm, bổn cung phúc lớn mạng lớn, không bị thương. Thế nhưng Hứa cô cô…”, nhắc tới Hứa cô cô, vành mắt ta không khỏi đỏ lên: “Hứa cô cô vì cứu bổn cung, đã bị thích khách giết chết”. Ta tận lực khắc chế chính mình, không cho nước mắt tràn mi.
Thượng Quan Tước ngẩn ra, sau đó mới khẽ thở dài: “Hứa cô cô vì cứu nương nương mà chết, cũng coi như chết có ý nghĩa. Nương nương không nên quá thương tâm, thân thể người là quan trọng”, hắn nhẹ nhàng vuốt vuốt chòm râu dài, hơi lắc lắc đầu. “Nương nương, đã tra ra là ai làm hay chưa?”, phụ thân lo lắng dò hỏi. Ta dùng ánh mắt ra hiệu cho Lạc Nhi, Lạc Nhi tiến đến giao bản khai cung khai của Đinh Tử Nghi cho phụ thân, phụ thân nhanh chóng nhìn qua một lần, không nhịn được lẩm bẩm nói: “Thực sự là coi thường vương pháp, gan to bằng trời!”, sau đó tức giận ném bản cung khai cho Thượng Quan Tước.
Thượng Quan Tước tiếp nhận đọc lướt qua, sau đó sững người ngẩng đầu nhìn ta một chút, rồi quay đầu lại nhìn về phía phụ thân: “Chuyện này… chuyện này…”, hai người nhìn nhau nửa ngày, Thượng Quan Tước mới mở miệng nói: “Nương nương, vậy người chuẩn bị xử trí Đinh Phu nhân như thế nào?”, hắn nói câu này rất nhỏ, đây thực sự là quyết định khó khăn, “Có cần để Thượng thư bộ Hình Thành đại nhân cùng vào cung thương nhị?”.
“Không cần!”, ta lạnh lùng bác bỏ: “Nếu nhân chứng vật chứng đều đã có, Đinh Phu nhân cũng đã nhận tội, để Thành đại nhân vào không phải là làm chuyện thừa? Làm Hoàng hậu, chuyện hậu cung, bổn cung vẫn có quyền quyết định, không phải sao?”, ta nhìn về phía Thượng Quan Tước, chờ đợi hắn trả lời. Thượng Quan Tước nhìn ta một chút, sau đó nhẹ nhàng gật gật đầu. Ta hài lòng nở nụ cười: “Ám sát Hoàng hậu, vốn là tử tội lăng trì. Có điều bổn cung niệm tình Đinh Phu nhân vừa hạ sinh Hoàng tử, cũng coi như có công đối với Hoàng triều Thượng Quan”, ta dừng lại một chút, nhìn thấy Thượng Quan Tước lộ ra vẻ mặt thở phà