Chủ quán thấy hai người này cũng không tiền, hăng hái lúc trước cũng hoàn toàn không có. đứng đó không chịu đi.
"Còn nhớ quà tặng đầu tiên của em cho anh sao?"
Hắn kêu cô là quỷ hẹp hòi, bởi vì khi quyền lực của hắn ở đỉnh cao nhất, món quà cô tặng hắn lại là nửa củ khoai nướng.
Phó Nhiễm kéo tay Minh Thành Hữu đi về phía trước, hắn cầm lại thật chặt, cho đến lúc tay cô hằn lên vết đỏ.
"Minh Thành Hữu."
Giọng nói Phó Nhiễm khẽ run, có chút bi thương không thể gọi tên thấm vào trái tim.
"Tại sao có lúc anh lại như đứa nhỏ chứ?"
Người đàn ông đi phía sau không trả lời, hai chiếc bóng một trước một sau thân mật dựa vào nhau, nhưng bóng dáng cuối cùng chỉ là bóng dáng mà thôi, tất cả không phải là thực tế.
Trước đó Tống Chức đã gọi điện thoại thúc giục cô tới, Phó Nhiễm nhắn tin lại nói tạm thời có chuyện không đi được.
Quá nửa đêm, ở trên đường rất lạnh, đều không thấy tiếng chiếc xe nào đi qua, tiếng giày da lần lượt phát ra tiếng lộp bộp trên mặt đường, xa xa có thể nhìn thấy hai chiếc xe đối đầu vào nhau.
"Tôi gọi cho chú Vương tới đón anh về."
"Không cần."
"Nhưng bằng lái của anh. . . . . ."
Phó Nhiễm đi tới bên cạnh xe Minh Thành Hữu, giật mình nhìn thấy cửa xe của hắn không khóa, cô kéo cửa ra vào trong, chỉ thấy bên trong bị lục lọi vô cùng bừa bãi, đừng nói là ví tiền, ngay cả hộp khăn giấy thậm chí cái gì có thể phá đều bị phá nát, ghế ngồi da thật đều bị dụng cụ sắc bén lột hết, bị cướp
"Làm sao anh lại không khóa?"
Minh Thành Hữu thờ ơ xòe tay ra nhún vai.
"Em vội vàng báo cảnh sát báo gấp gáp thế, anh xem có vẻ là chính em cũng không có khóa."
"Vậy sao?"
Phó Nhiễm hoàn toàn không nhớ rõ có khóa cửa xe trước khi xuống hay không.
Cô vội vàng chạy đến bên xe của mình, đúng là như vậy, cửa xe còn bị mở một cái lỗ, không thể nghi ngờ, bị đối xử giống y như xe của Minh Thành Hữu.
Cô tức giận đến mức thiếu chút nữa nói tục.
Cuối cùng thì Phó Nhiễm vẫn phải gọi điện thoại cho chú Vương.
Hai người tựa vào thành cầu chờ đợi, Phó Nhiễm cũng không dám để Minh Thành Hữu một mình giữa đường.
"Về sau anh có tính toán gì?"
"Đi một bước tính một bước thôi."
Minh Thành Hữu ngẩng đầu lên, mắt sáng như đuốc nhìn về giữa không trung.
"Thật ra thì, quan hệ của cha anh nhiều như vậy nên vẫn còn chứ, cho dù Hào Khôn để lại cho Minh Tranh, nhưng dù sao. . . . . ."
Minh Thành Hữu lạnh lùng ngắt lời cô.
"Nếu như điều em nói là sự thật, cha anh đã quyết định đem công ty lại cho Hào Khôn, anh còn muốn quan hệ của hắn làm gì?"
"Anh cần
"Chuyện của anh không phải em chắc là sẽ không xen vào nữa sao?"
Hắn nhìn xuống gương mặt lúc sáng lúc tối trong đêm của Phó Nhiễm, trong giọng nói tràn đầy tìm kiếm hi vọng.
Hai chân cô trước sau đứng thẳng, mắt nhìn về hai chiếc xe.
"Minh Thành Hữu, trái lại tôi cảm thấy tốt nhất chúng ta cứ như người lạ thì hơn."
Chú Vương tìm được Minh Thành Hữu, trên cây cầu lớn như vậy chỉ có bóng lưng đơn độc của hắn, hắn đứng đưa lưng về phía đường lớn, hai tay vịn vào lan can lạnh như băng, cũng không biết đang nhìn cái gì, lúc đến gần chú Vương mới phát hiện ánh mắt Minh Thành Hữu không hề có mục tiêu, giống như trống rỗng hoang vu.
"Tam Thiếu?"
Hắn quay mặt lại, đôi môi mím chặt, chú Vương lo lắng lên tiếng lần nữa.
"Tam Thiếu, phu nhân đang chờ cậu ở nhà."
"Trái với người lạ."
Hắn bỏ lại bốn chữ, lúc này mới cất bước đi về phía xe dừng ở ven đường.
Bên trong Y Vân Thủ Phủ, từ rất xa có thể nhìn thấy đèn vẫn sáng, Lý Vận Linh đứng ở cửa chính, khoác một chiếc áo choàng màu lá phong đỏ, Tiêu quản gia bên cạnh tinh thần không tốt, tựa vào cửa như có ý buồn ngủ.
Minh Thành Hữu tiến vào phòng khách, Lý Vận Linh nói chú Vương cùng Tiêu quản gia đi nghỉ trước, bà nhìn thấy Minh Thành Hữu bước nhanh tới hướng cầu thang.
"Thành Hữu."
"Vâng."
"Mẹ nghe chú Vương nói điện thoại là do Phó Nhiễm gọi, tại sao con còn ở chung một chỗ với cô ta?"
Bước chân Minh Thành Hữu dừng lại, hắn không trả lời Lý Vận Linh, lại đi lên mấy bậc thang, Lý Vận Linh đuổi theo tới chân cầu thang.
"Không lẽ nhất định trơ mắt nhìn bọn chúng cùng nhau làm hại con con mới không ôm hy vọng nữa. Thành Hữu, làm sao mẹ lại không phát hiện ra là con không từ bỏ được!"
"Đúng thế, là con không bỏ được!"
Minh Thành Hữu cầm áo khoác đang vắt ở cánh tay ra sức ném xuống đất.
"Cho nên đừng ai động tới con!"
"Con…"
Sau đó là tiếng bước chân dồn dập, cánh cửa lầu hai truyền đến tiếng ‘rầm’.
Có một chút hi vọng, dù là nó sẽ theo khe hở tuột ra khỏi tầm tay, nhưng lúc có thể nắm bắt được thì hắn không muốn chủ động buông ra, cho tới bây giờ thì Minh Thành Hữu cũng không phát hiện là mình không từ bỏ được một người, bắt đầu từ lúc nào, hắn hoàn toàn không nhớ rõ.
Cả đêm Lý Vận Linh không ngủ, sau khi Minh Vân Phong qua đời, tinh thần của bà trở nên rất kém, nằm trên giường thường có cảm giác sẽ nghe thấy tiếng cửa phòng bị người nào đó mở ra.
Hơn nữa đột nhiên Hào Khôn đổi chủ, mẹ con Minh Tranh ở trước truyền thông lên giọng nói không khác nào dội lên một chậu nước bẩn vào bà.
Lý Vận Linh cả đời hiếu thắng, cũng tranh giành cả đời, giọng điệu này làm sao có thể nuốt xuống được.
Đồng hồ báo thức lướt qua một giây, giống như cát chảy, bà lăn qua lộn lại không ngủ được, hơn nữa bây giờ Minh Thành Hữu hoàn toàn không o lắng cho sự nghiệp, bà càng thêm lo lắng bất an.
Lý Vận Linh khoác áo khoác ra khỏi phòng, thấy đèn ở phòng ngủ chính vẫn sáng.
Bà đi tới cửa khẽ gõ vào cánh cửa.
"Thành Hữu?"
Không nghe thấy bất cứ động tĩnh gì.
Lúc Minh Thành Hữu lên lầu Lý Vận Linh ngửi thấy khắp người hắn toàn mùi rượu, bà đi tìm cái chìa khóa dự phòng, vừa mở ra thì cửa lại không khóa.
Trong phòng ngủ chỉ có một chiếc đèn ở ngoài ban công là sáng, xem ra là Minh Thành Hữu lần mò đi vào phòng, va vào thứ gì đó lộn xộn dưới đất, Lý Vận Linh tìm hết trong phòng cũng không thấy bóng dáng Minh Thành Hữu đâu.
"Thành Hữu, Thành Hữu?"
Giọng nói của bà lộ ra vẻ khẩn trương, tìm tới tìm lui cả phòng thay quần áo cùng phòng tắm.
Một trận gió lạnh thổi phe phẩy vào trong căn phòng ấm áp, bức rèm tối màu trên cửa sổ bị quay phất phơ thành một vòng, phần đuôi gần như chạm vào mép giường sau đó mới nặng nề rơi xuống.
Lý Vận Linh thấy cửa đi ra ban công mở.
Tiếng bước chân bà bước qua tấm thảm, Lý Vận Linh vén rèm cửa lên đi tới ban công, tìm một lần nữa, không thấy một bóng người.
Ánh mắt bà khó nén được thất vọng.
"Rốt cuộc là ở đâu?"
Hai chân đang định quay lại, tầm mắt bất ngờ lướt qua một góc, đầu tiên là bà ngẩn người ra, về sau phải dùng tay bụm
Trong hốc mắt bà như bị phỏng, bóng người trở nên mơ hồ trong mắt.
Bà nhìn thấy con trai của mình thường ngày được bà nâng niu trong lòng bàn tay, lúc này lại nằm ở trong góc ban công lạnh lẽo, mặt dán bên cạnh cửa sổ sát đất, một chân duỗi thẳng, một cái chân kia cong lên.
Lý Vận Linh lau nước mắt, bà đi tới ngồi xổm người xuống.
"Thành Hữu?"
Bà ra sức lay bả vai Minh Thành Hữu, không thấy hắn có bất kỳ phản ứng gì.
"Đứa nhỏ của Minh gia chúng ta tại sao có thể biến thành như vậy?"
Đầu gối Lý Vận Linh quỳ gối bên cạnh Minh Thành Hữu, không thể nói hết đau lòng chua xót.
Ai cũng biết Minh Tam Thiếu là bảo bối trong lòng bàn tay bà, hôm nay lại bị thực tế tàn khốc hành hạ đến nỗi thương tích đầy mình.
Lúc này Tiêu quản gia mới nghe thấy động tĩnh liền đi vào phòng, giúp Lý Vận Linh dìu Minh Thành Hữu vào trong phòng.
"Tiêu quản gia, bà chuẩn bị bồn nước nóng đi."
"Được."
Chân tay Minh Thành Hữu lạnh như băng, mặt cũng đông lạnh thành màu xám xịt, Lý Vận Linh đắp kín chăn cho hắn, đi qua đi lại đến sau nửa đêm cũng không dám rời đi, bà cho Tiêu quản gia đi nghỉ trước, mình thì ngủ ở trên ghế sa lon.
Hôm sau Minh Thành Hữu tỉnh lại, cũng nhớ không rõ là tối hôm qua mình ngủ ở trên ban công .
Hắn mở mắt ra, đưa tay lấy điện thoại đặt trên tủ đầu giường, Lý Vận Linh nghe thấy tiếng động vội vàng đứng dậy đi tới
"Thành Hữu, con tỉnh rồi."
"Mẹ, sao mẹ lại ở đây?"
Minh Thành Hữu ngồi dậy vỗ nhẹ trán, thấy thần sắc Lý Vận Linh mệt mỏi.
"Mẹ ở trong phòng con cả đêm sao?"
Cả đêm Lý Vận Linh không ngủ ngon, giọng nói khàn khàn.
"Thành Hữu, thật là không từ bỏ được sao?"
Tóc Minh Thành Hữu rơi trên trán che đi vẻ mệt mỏi trong mắt hắn, Lý Vận Linh thở dài.
"Thành Hữu, lúc này so với con mẹ còn khổ sở hơn, có lẽ Minh Tranh nói đúng, người cha con yêu là bà ta, mà không phải là mẹ."
"Mẹ!"
"Biết rõ ràng nó là con riêng bên ngoài của cha con, mẹ luôn cố gắng khoan dung tha thứ, mỗi lần nhìn thấy nó, làm sao trong lòng mẹ lại không có một cái gai đây? Nhưng mẹ nhẫn nhịn nhiều năm như vậy, thế mà không phải thua bởi Minh Tranh, mà là đã thua bởi người mình yêu thương nhất."
Giọng nói Lý Vận Linh nghẹn ngào, ngẩng mặt đè nén uất ức nhục nhã lại.
Minh Thành Hữu vén chăn ra xuống giường, đưa tay nắm chặt bả vai Lý Vận Linh.
"Không có việc gì, mẹ còn có con ở đây."
"Thành Hữu, con không thể suy sụp, nếu ngay cả con cũng cam chịu như vậy, mẹ còn có thể trông cậy vào ai đây?"
Hắn không muốn buông tha, vô ý để lộ ra vẻ thống khổ lại làm cho người thân nhất sợ hãi.
Minh Thành Hữu che đậy khó chịu còn lại, có lẽ hắn cũng muốn học được làm người mang mặt nạ như thế nào.
"Đi rửa mặt đi, ăn điểm tâm xong chúng ta đi thăm cha con."
Sáng sớm, Minh Vanh cũng vội vàng tới, chú Vương lái xe hướng đi nghĩa trang, Lý Vận Linh nhìn hai đứa con trai bên cạnh.
"Không nên trách cha các con, mẹ luôn tin chắc chuyện di chúc không phải là ý của ông ấy."
Minh Vanh ở bên an ủi mấy câu, từ đầu đến cuối Minh Thành Hữu lại mất hồn nhìn ra ngoài cửa sổ.
Sáng sớm đám sương trong khu mộ chưa tan ra, chú Vương giúp đem đồ cúng đã chuẩn bị từ sau cốp xe lấy ra. Hôm nay sương mù rất lớn, giống như không thấy rõ mọi vật cách vài mét xung quanh, chưa đi được mấy bước, trên vai cùng tóc cũng ngưng kết sương mù. Lý Vận Linh cùng Minh Thành Hữu với Minh Vanh lần lượt đi về phía phần mộ của Minh Vân Phong.
Đây là nơi phong thủy tốt mà khi còn sống Minh Vân Phong đã tự mình chọn lựa, hai người con trai đứng sau lưng Lý Vận Linh.
Bà cũng không đành lòng để cho họ nhìn thấy bi thương trong mắt mình.
Thần sắc Minh Vanh trước sau như một luôn cợt nhả cũng thay đổi thành nghiêm trang. Cả khu nghĩa trang rộng lớn trừ bọn họ ra thì không thấy bất kỳ bóng người nào khác, trống vắng điêu tàn làm người ta sợ hãi. Nhưng người thân yêu nhất chôn ở đây, làm sao còn cảm thấy sợ hãi.
Ánh mắt Minh Thành Hữu nhìn thẳng, bởi vì do sương mù, hắn không thấy rõ tấm ảnh trên mộ bia Minh Vân Phong, nhưng hắn có thể tưởng tượng được dáng người của cha.
So với Minh Tranh và Minh Vanh, ông luôn nghiêm khắc với
"Tại sao lại như vậy, tại sao lại như vậy?"
Đột nhiên Lý Vận Linh cất giọng, giọng nói bén nhọn giống như phá vỡ bầu trời bao la yên tĩnh, Minh Thành Hữu cùng Minh Vanh bước nhanh đến phía trước.